Phi Thiên

Chương 320. Gởi gắm

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nghĩ đến Yến Bắc Hồng, Miêu Nghị không khỏi nghĩ đến Vân Hoa tông, đó chẳng những là đại môn phái đệ nhất Tý lộ, ở toàn bộ Tiên Quốc cũng là đại môn phái danh liệt hàng đầu, thế lực còn lớn hơn so với môn phái như Kiếm Ly cung. Tại sao hắn lại quên quan hệ giữa Yến Bắc Hồng và Vân Hoa tông, nếu có thể mời Yến Bắc Hồng kết nối quan hệ với Vân Hoa tông, chắc chắn lần này đi Tinh Tú Hải sẽ có cường viện. Lúc này phấn chấn tinh thần, lớn tiếng nói:

- Mau mau cho mời!

Thiên nhi lĩnh mệnh rời đi.

- Có khách tới, ta đi xem thử.

Miêu Nghị quay đầu nhìn Tần Vi Vi cáo lỗi một tiếng.

Tần Vi Vi cũng tò mò muốn biết là ai tới lại làm cho Miêu Nghị phấn chấn tinh thần tới mức như vậy, tức thì đi theo xuống lầu các.

Chờ trong đình viện không bao lâu, chỉ thấy Thiên nhi dẫn hai nữ tử phong hoa đi vào, hai người nữ tử này một thân hồng quần rất là nổi bật, thân hình xinh đẹp, đầu mày cuối mắt lộ ra vẻ đài các, pha lẫn vẻ mỏi mệt vì bôn ba đường xa.

Miêu Nghị sáng mắt lên, hắn đoán không sai, chính là hai tên thị nữ của Yến Bắc Hồng.

Hồng Tụ và Hồng Phất thấy Miêu Nghị chắp tay đứng vững vàng trong đình viện, mắt cũng sáng lên. Thiên nhi dẫn kiến vừa đứng vào sau lưng Miêu Nghị, hai người lập tức tiến lên, nhất tề quỳ một chân dưới đất hành đại lễ:

- Hồng Tụ, Hồng Phất ra mắt Miêu gia!

- Đứng lên đứng lên.

Miêu Nghị cũng không nghĩ tới hai người lại hành đại lễ như vậy, vội vàng tiến lên, hai tay nâng cánh tay hai người đỡ lên, quan sát thần sắc bọn họ:

- Các nàng bôn ba đường xa thật là vất vả, Yến Đại ca có tới không?

Hai người nhìn nhau, sau đó nhìn sáu nữ nhân trong đình viện, lắc đầu một cái, dường như có lời gì không tiện nói trước mặt người lạ.

Miêu Nghị hội ý nói:

- Các ngươi đi theo ta.

Sau đó xoay người dẫn hai nàng tới tĩnh thất của mình.

Thấy người tới tựa hồ có quan hệ với Miêu Nghị không phải là tầm thường, lại gọi Miêu Nghị là Miêu gia, đây chính là cách gọi của Hồng Miên và Lục Liễu với Miêu Nghị, người trong đình viện ai nấy ngơ ngác nhìn nhau, Tần Vi Vi hỏi Thiên nhi Tuyết nhi:

- Miêu Nghị nói Yến Đại ca là người phương nào?

Hai nàng lắc đầu, tỏ vẻ chưa từng nghe qua, cho dù là có nghe nhưng chưa được Miêu Nghị cho phép, cũng sẽ không nói lung tung.

Sau khi dẫn Hồng Tụ, Hồng Phất đến mật thất mình tu luyện, Miêu Nghị xoay người cười nói:

- Nơi đây không có người ngoài, có lời gì cứ nói đi.

Hai người nhìn nhau sau, lại cùng nhau chắp tay nói:

- Hồng Tụ, Hồng Phất chúc mừng Miêu gia lên chức.

Miêu Nghị sửng sốt, mình lên sơn chủ đã được mấy năm rồi, bây giờ chúc mừng không khỏi quá muộn. Bất quá hắn chợt hiểu ra, năm đó lúc tìm được Yến Bắc Hồng báo thân phận còn là động chủ Đông Lai động, xác thực là mã thừa Đông Lai động.

Bất quá điều làm Miêu Nghị kỳ quái là hai nơi cách nhau xa như vậy, làm sao hai người biết mình thành sơn chủ. Ánh mắt hắn chợt lóe, thử hỏi:

- Chẳng lẽ các ngươi đã đi Đông Lai động trước?

Hồng Tụ gật đầu cười nói:

- Miêu gia anh minh, bọn tỳ tử đã đi Đông Lai động bái kiến trước, nghe tu sĩ giữ cửa nói Miêu gia đã lên chức sơn chủ Trấn Hải sơn, cho nên lập tức chạy tới nơi này.

Trong lòng hai người ít nhiều gì cũng có vẻ kinh ngạc, mặc dù tiến độ của Miêu Nghị không bằng Yến Bắc Hồng, nhưng hai người biết có thể leo lên tới vị trí sơn chủ trong mấy chục năm ngắn ngủi không phải là người bình thường có thể làm được, người huynh đệ này của chủ nhân cũng không đơn giản.

- Làm các nàng phải chạy xa xôi…

- Tạ Miêu gia thương tiếc, so với quãng đường từ Tý lộ tới đây thật sự không đáng kể gì.

- Vậy cũng phải.

Miêu Nghị gật đầu một cái, cũng không khách sáo, hỏi thẳng:

- Mới vừa rồi hỏi các ngươi Yến Đại ca có tới không, ta thấy hai người do do dự dự, có phải xảy ra chuyện gì hay không?

Hai nàng nghe vậy trong nháy mắt sắc mặt ảm đạm, Hồng Phất đáp lại:

- Chủ nhân nhà ta gặp phải phiền phức, sợ là lần này nguy hiểm tính mạng.

Miêu Nghị cả kinh vội hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Hồng Tụ lập tức lấy ra từ nhẫn trữ vật một miếng ngọc điệp, hai tay dâng lên:

- Đây là thư tay của Đại nhân nhà ta, chúng ta có nhiệm vụ đưa tận tay Miêu gia.

Miêu Nghị vội vàng nhận vào tay tra xét, quả thật là thư tay của Yến Bắc Hồng, sau khi xem xong không khỏi nở một nụ cười khổ.

Thì ra Yến Bắc Hồng cũng có tên trong danh sách Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, chỉ bất quá hoàn cảnh của y còn tệ hại hơn cả Miêu Nghị. Chỉ vì tiến độ Yến Bắc Hồng tu hành thật sự là quá mức mau chóng, nhanh hơn Miêu Nghị rất nhiều, chỉ trong mấy chục năm ngắn ngủi đã đạt tới Thanh Liên nhị phẩm. Lại thêm tính Yến Bắc Hồng rất thích chinh chiến, trước khi Hồng Tụ và Hồng Phất tới Yến Bắc Hồng đã thôn tính được hai sơn, là sơn chủ một thân kiêm ba sơn.

Chuyện này làm Miêu Nghị không thể không cảm thán, chẳng trách nào lần trước gặp Yến Bắc Hồng, mình còn là mã thừa, người ta đã là sơn chủ.

Đây gọi là cây cao gió lớn, kẻ quá mức ưu tú sẽ bị rất nhiều người đố kỵ ganh ghét, quật khởi nhanh chóng tất nhiên cũng sẽ đắc tội rất nhiều người. Tiến độ tu hành cực nhanh của Yến Bắc Hồng khiến cho các phủ chủ khác phải kiêng kỵ, ngay cả Vân Hoa tông cũng phát giác có vẻ khác thường. Bởi vì tiến độ công pháp tu hành của Vân Hoa tông không nhanh như vậy, huống chi Yến Bắc Hồng lại không có tài nguyên tu hành, vì vậy âm thầm làm áp lực bức bách Yến Bắc Hồng phải nói rõ nội tình. Yến Bắc Hồng không chấp nhận, ỷ vào thân phận quan phương của mình, Vân Hoa tông cũng không làm gì được y.

Chính vì như vậy, có thể tưởng tượng được kết quả của Yến Bắc Hồng, vừa đắc tội Vân Hoa tông, lại chọc cho phủ chủ kiêng kỵ, vì vậy lần này danh sách Tinh Tú Hải Kham Loạn hội vừa công bố, Yến Bắc Hồng không thể tránh được kiếp này.

Sở dĩ Hồng Tụ và Hồng Phất chạy tới nơi này, nguyên nhân rất đơn giản.

Tinh Tú Hải Kham Loạn hội tu sĩ tinh anh cấp Thanh Liên giới tu hành tụ hợp, mười lăm vạn tu sĩ chạy tới Tinh Tú Hải, lại thêm nhân mã của địa chủ bản địa Yêu Quốc, đoán chừng phải vượt qua mười tám vạn nhân mã. Hỗn chiến với quy mô lớn như vậy, cho dù là Yến Bắc Hồng có lòng tin lớn tới mức nào cũng phải mất hết.

Hơn nữa Yến Bắc Hồng đã đắc tội gần hết thế lực chung quanh, một khi y đi Tinh Tú Hải, có thể tưởng tượng được kết quả của Hồng Tụ và Hồng Phất. Không có nam nhân nào bằng lòng thấy kết quả nữ nhân mình thê thảm, để cho Hồng Tụ và Hồng Phất tới đây là bởi vì bên cạnh y không tìm được người có thể gởi gắm, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có tiểu huynh đệ Miêu Nghị này đáng tin cậy. Bởi vì y đã từng biết rõ tính tình Miêu Nghị nên cũng rất yên tâm, nếu không làm sao để cho Hồng Tụ và Hồng Phất không nề hà khổ cực chạy xa như vậy.

Trong ngọc điệp Yến Bắc Hồng đã nói rất rõ ràng tiền nhân hậu quả, coi như trịnh trọng gởi gắm hai nữ nhân của mình cho Miêu Nghị.

Y nói rằng nếu sau lần này có thể còn sống trở về, sẽ tới đón hai nàng, nếu không thể sống trở về, dù sao y đã chết, nhan sắc hai nàng cũng xinh đẹp, không hề khách sáo bảo Miêu Nghị hãy thu nhận hai nàng làm nữ nhân của hắn. Thỉnh cầu duy nhất là nhờ Miêu Nghị không bạc đãi các nàng, đại ân không lời nào cảm tạ hết được!

Ý của Yến Bắc Hồng trong chuyện này lộ ra vẻ cuồng phóng và không kềm chế được làm Miêu Nghị phải toát mồ hôi. Thu nhận nữ nhân của ngươi ư, ta là loại người như vậy sao?

Bất quá hắn cũng mơ hồ có thể hiểu khổ tâm cùng bất đắc dĩ của Yến Bắc Hồng, ai sẽ bằng lòng chiếu cố nữ nhân người khác cả đời? Ngắn hạn còn tạm được, thời gian dài sẽ có chút lo lắng, biện pháp duy nhất chính là chung sống. Tu vi Hồng Tụ và Hồng Phất cũng không cao, lại không có thứ gì, có thể lấy gì ràng buộc Miêu Nghị hắn? Đơn giản chính là thân thể của mình, Miêu Nghị vì an bài đường lui cho Thiên nhi Tuyết nhi, cũng phải cho hai nàng nhận Yêu Nhược Tiên làm nghĩa phụ đó thôi.

Xem xong ngọc điệp Miêu Nghị thở dài, thử hỏi:

- Hai người các ngươi biết nội dung Yến Đại ca viết trong ngọc điệp không?

Khóe mắt hai nàng ửng đỏ, cúi đầu không nói, sau một lúc hai nàng nhìn nhau cùng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nói:

- Nếu sau Tinh Tú Hải Kham Loạn hội mà chủ nhân không trở về, Hồng Tụ và Hồng Phất bằng lòng hầu hạ Miêu gia.

Ý nói là đợi đến khi có kết quả xác thực mới có thể quyết định hiến thân hay không.

Quả nhiên là biết, xem ra trước đó chắc chắn Yến Bắc Hồng cũng đã báo cho hai nàng. Miêu Nghị có thể nhìn ra vẻ khác thường từ ánh mắt kiên định của hai nàng, nhìn dáng vẻ nếu như Yến Bắc Hồng không về được, hai nàng sẽ nhẫn nhục chịu đựng, chờ đợi có ngày báo thù cho y.

- Các ngươi suy nghĩ quá nhiều, ta và Yến Đại ca là mạc nghịch chi giao, làm sao có thể đụng tới nữ nhân của huynh ấy, Miêu Nghị ta còn chưa tới nỗi vô sỉ đến mức này.

Miêu Nghị giơ giơ ngọc điệp trong tay lên:

- Nếu tính lộ trình, hẳn là danh sách tham gia Kham Loạn hội chỗ các ngươi được thông báo sớm hơn ở đây, hẳn là hiện tại Yến Đại ca đã lên đường. Không biết huynh ấy lên thuyền ở chỗ nào, nếu là ở gần đây, vậy ta sẽ có cơ hội gặp huynh ấy một lần…

Bởi vì hắn cũng phải đi Tinh Tú Hải, vạn nhất hắn không về được, hai nàng nhất định phải đi theo bọn Thiên nhi rời đi, không có tiện lưu lại Trấn Hải sơn nữa. Như vậy sẽ có khả năng Yến Bắc Hồng sống sót trở về không biết đi đâu tìm hai nàng, nên hắn muốn gặp đối phương để ước hẹn cách thức tìm kiếm.

Hồng Phất đáp lại:

- Ba tháng trước danh sách Tinh Tú Hải Kham Loạn hội vừa công bố, chủ nhân chỉ biết là nhân mã của Tý lộ sẽ tập họp lên đường, không biết ra biển từ chỗ nào, chủ nhân bảo chúng ta thoát thân trước, chúng ta cũng không có thời gian hỏi thăm.

Không biết vậy thì không có biện pháp, dù sao không có khả năng Yến Bắc Hồng sẽ lên thuyền ở Đông Lai động. Miêu Nghị đã nhận được tin tức phía trên lệnh cho hắn chuẩn bị, toàn bộ nhân mã Thìn lộ sẽ tập họp đến Đông Lai động cùng nhau lên thuyền, một chiếc thuyền lớn chở khoảng hai trăm người, mười chiếc thuyền lớn sẽ chở hết hai ngàn nhân mã của Thìn lộ.

- Hồng Tụ, Hồng Phất, ta muốn nói cho các ngươi biết một tin tức bất hạnh.

Miêu Nghị cười khổ nói:

- Ta cùng Yến Đại ca có thể nói là đồng mạng tương liên, năm đó hai chúng ta cùng nhau vào sinh ra tử ở Vạn Trượng Hồng Trần, không nghĩ tới lần này lại phải cùng nhau tham dự Tinh Tú Hải Kham Loạn hội.

Hai người thất kinh, cùng nhau thất thanh nói:

- Miêu gia cũng phải tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội!

Miêu Nghị gật đầu một cái:

- Các ngươi không cần lo lắng, an tâm ở chỗ này cứ coi như là nhà mình, không cần câu nệ gì cả. Ta cũng đã sắp xếp xong đường lui cho thị nữ của mình, lát nữa các ngươi hãy làm quen thân cận với Thiên nhi và Tuyết nhi, ta sẽ an bài đâu vào đấy. Vạn nhất có chuyện, hai người bọn họ sẽ mang bọn ngươi cùng nhau rời đi an toàn, sẽ không cô phụ Yến Đại ca gởi gắm.

Hai người ngơ ngác nhìn nhau, xem ra không cần lo lắng chuyện nhẫn nhục hiến thân rồi, tức thì cùng nhau khom người hành lễ:

- Xin nghe theo Miêu gia an bài.

Miêu Nghị gật đầu một cái, trong lòng không khỏi có hơi bất đắc dĩ, trước đó còn muốn nhờ Yến Bắc Hồng liên lạc với Vân Hoa tông, kết quả ngay cả bản thân Yến Bắc Hồng cũng khó bảo toàn, chỉ có thể gạt đi ý nghĩ này.

Miêu Nghị dẫn hai nàng rời khỏi tĩnh thất, mới vừa giao phó Hồng Tụ và Hồng Phất cho Thiên nhi Tuyết nhi, Nam Tuyên phủ đã có pháp chỉ truyền tới.

Mặc dù hiện tại còn mấy tháng nữa mới tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, nhưng còn phải đi trên biển chừng ba tháng, cho nên không đầy nửa tháng nữa sẽ phải lên đường. Nhân mã quan phương các nơi Thìn lộ tham dự đã lục tục lên đường, sẽ chạy tới Đông Lai động tập họp trong vòng nửa tháng, đến lúc đó chuẩn bị lên thuyền.

Dương Khánh lệnh cho Trấn Hải sơn của Miêu Nghị lập tức chuẩn bị, vì để tránh cho phát sinh bất ngờ ảnh hưởng đến chuyện lần này, lại lệnh cho Miêu Nghị phát động nha môn địa phương phong tỏa xung quanh bến thuyền Đông Lai động, tạm thời cấm chỉ hết thảy dân chúng bình thường ra biển hành động, đợi đến sau khi nhân mã xuất phát mới cho hoạt động trở lại, không được sai lầm.

Mà Dương Khánh cũng sẽ rút ra một nửa nhân mã từ các lộ hai phủ chạy tới Đông Lai động duy trì trật tự, phòng ngừa có loạn. Dương Khánh sẽ đích thân chạy tới trấn giữ, Trấn Ất điện cũng sẽ phái cao thủ tới.

Xem qua pháp chỉ, Miêu Nghị cười nói với Tần Vi Vi:

- Tần sơn chủ, nhân mã hai phủ sắp có hành động, e rằng nàng phải lập tức chạy về Thiếu Thái sơn rồi.

Dứt lời đưa ngọc điệp cho Tần Vi Vi xem, sau đó quay đầu lại nói với Văn Phương:

- Văn Phương, chỗ ta có chuyện quan trọng, không tiện lưu người, sợ rằng phải tiễn khách.

Văn Phương thấy hắn nhận được pháp chỉ, lại có lời nói với Tần Vi Vi trước đó, tự nhiên cũng không dám làm trễ nãi chính sự của hắn, tỏ vẻ lập tức đi ngay.

Tần Vi Vi xem qua pháp chỉ xong im lặng, Dương Khánh muốn rút ra một nửa nhân mã hai sơn tới Đông Lai động, Thiếu Thái sơn chắc chắn không thể tránh khỏi. Nàng nhất định phải chạy trở về, chuyện này không thể lầm lỡ, không thể làm gì khác hơn là cáo từ.

Mới vừa rồi Văn Phương đã làm quen với Tần Vi Vi lập tức nói rằng mình muốn cùng rời đi với Tần Vi Vi. Sau khi biết Tần Vi Vi là sơn chủ thân kiêm hai sơn, Văn Phương cũng có lòng kết giao, cũng là kinh nghiệm lấy được từ trên người Miêu Nghị, chuẩn bị có cơ hội bái phỏng một lượt các lộ sơn chủ Nam Tuyên phủ.

Bên ngoài sơn môn, Tần Vi Vi vận một bộ quần trắng như tuyết ngồi trên lưng long câu, sắc mặt nàng lộ vẻ lưu luyến hiếm thấy. Nàng muốn nói mình sẽ tới tiễn đưa Miêu Nghị nhưng lại thôi, trong ánh mắt thoáng qua vẻ tuyệt vọng, nhưng đây là chuyện điện chủ bổ nhiệm, nàng không có cách nào thay đổi được.

Hồng Miên cùng Lục Liễu sau lưng nàng rất hiểu nàng, tự nhiên cũng biết nàng muốn nói gì, có lẽ vào thời khắc mấu chốt này muốn thổ lộ tiếng lòng.