Phi Thiên

Chương 322. Nhân mã Thìn lộ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Ta còn an bài một người ở đô thành, tên là Lâm Bình Bình, trước đó đã nói qua với các ngươi. Năm trước ta đã an bài cho nàng ta thân phận quan phương, ta đã hạ pháp chỉ cho nàng, lệnh cho nàng chỉ nghe theo các nàng điều khiển, để phòng các nàng xảy ra bất cứ tình huống nào.

Hai nàng chỉ biết một mực gật đầu.

Sau khi giao phó hết thảy mọi chuyện thỏa đáng, Miêu Nghị xoay người về phía Yêu Nhược Tiên chắp tay nói:

- Yêu tiền bối, hãy để cho ta mang đi đám tiểu Đường Lang…

- Cút!

Yêu Nhược Tiên tức giận nói:

- Không cho!

Tiểu Đường Lang đối với lão quá quan trọng, lão phải dựa vào đồ mà tiểu Đường Lang thải ra luyện chế bảo vật vô cùng nhục nhã, nói gì cũng sẽ không cho Miêu Nghị.

Miêu Nghị cười khổ nói:

- Ta đi lần này chính là mười năm, tiểu Đường Lang rời ta quá lâu lão cũng không khống chế được, không bằng trả lại cho ta, để cho ta thêm một phần bảo đảm.

Yêu Nhược Tiên thổi râu trợn mắt nói:

- Trước khi ngươi chưa trở về, ta có thể để cho chúng ngủ say ở bên trong vòng tay trữ vật, nếu tiểu tử ngươi không về được, ta sẽ nghĩ cách thuần phục nuôi dưỡng chúng. Nếu không thuần phục được cũng không quan trọng, vẫn tốt hơn để chúng theo tiểu tử ngươi có đi không về, hoàn toàn mất trắng!

Miêu Nghị không biết nói gì, cũng không cần hắn mở miệng, Thiên nhi cùng Tuyết nhi đã kéo cánh tay Yêu Nhược Tiên lay lay cầu khẩn:

- Phụ thân, ngài hãy cho Đại nhân đi!

Hôm nay coi như là Yêu Nhược Tiên hoàn toàn lãnh giáo cái gì gọi là nữ sinh ngoại tộc, cơ mặt giật giật không dứt, cuối cùng bại lui, thật sự không chịu nổi hai đứa con gái này, cắn răng lấy từ trong vòng tay trữ vật ra ba mươi lăm con, oán hận nói:

- Chỉ cho ngươi ba mươi lăm con, nhiều hơn không có, đồng ý thì lấy, không đồng ý trả lại cho ta!

- Có ba mươi lăm con…!

Miêu Nghị có hơi thất vọng.

- Còn đỡ hơn cho tất cả theo ngươi chịu chết!

Yêu Nhược Tiên rống giận:

- Còn dài dòng nữa, ta giữ cả tên giặc mập kia bây giờ!

- Được được được, cứ như vậy đi…

Có còn hơn không, Miêu Nghị vẫy tay, ba mươi lăm con ‘tiểu tử’ cùng nhau chui vào vòng tay trữ vật của hắn, sau đó quay đầu lại chắp tay với Yêu Nhược Tiên:

- Yêu tiền bối, giao hai nàng cho ngài.

Yêu Nhược Tiên khinh thường khoát tay nói:

- Con gái ta không cần ngươi dặn dò, hãy nhớ ngươi còn thiếu ta tiền công, phải lấy nhiều yêu đan các loại trở về trừ nợ.

Miêu Nghị cười cười, khẽ nháy mắt với Yêu Nhược Tiên, âm thầm truyền âm dặn dò lão một tiếng, sau đó cười nói với hai nàng:

- Đi thôi!

Nói xong trong mắt lóe lên vẻ không nỡ, ngay sau đó xoay người đi, quả nhiên không ngoài sở liệu, hai nàng nhanh chóng khóc rống đuổi theo:

- Đại nhân...

Yêu Nhược Tiên đã được Miêu Nghị truyền âm dặn dò, lập tức lắc mình lướt tới, kéo lấy hai nàng đang khóc nức nở, buông tiếng than dài:

- Các nha đầu, lần này hắn đi chính là lúc thể hiện uy phong, các con khóc bù lu bù loa như vậy làm cho hắn nhi nữ tình trường, lưu luyến khó đi. Để đám thủ hạ nhìn thấy các con là yếu điểm của hắn, vậy sẽ làm cho hắn phải lo lắng không thôi, để cho hắn đi đi.

Thấy hai nàng khóc, trong lòng lão cũng không chịu nổi. Thật ra thì lão cũng không muốn Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải, mọi người chung sống nhiều năm như vậy, loại bỏ nguyên nhân hai nàng, nói không có chút tình cảm là giả, dù sao Miêu Nghị cũng có chỗ hợp với sở thích của lão.

Nhưng lão cũng không ngăn cản được, điện chủ Trấn Ất điện đích thân điểm danh, nếu như Miêu Nghị sớm biết xảy ra chuyện này, hắn đã sớm nghĩ biện pháp tìm Dương Khánh giải trừ tiên tịch của mình rồi đi theo Yêu Nhược Tiên, thà là làm tán tu còn hơn. Nhưng điện chủ đã chỉ đích danh, cho dù là Dương Khánh muốn giúp hắn cũng không qua được cửa ải của điện chủ, hết thảy đều đã muộn.

Yêu Nhược Tiên cũng không có can đảm để cho Miêu Nghị mang theo tiên tịch cùng nhau chạy trốn. Lão còn có thù chưa báo, không muốn dây vào phiền phức lớn như vậy.

- Đại nhân...

Hai nàng òa khóc nức nở.

Nhưng Miêu Nghị lại cứng rắn vô cùng, quyết không quay đầu lại, nhanh chóng rời đi.

- Các con yên tâm đi, tên này mạng lớn, nhất định sẽ còn sống trở về!

Yêu Nhược Tiên thở dài một tiếng.

Nói lời này cũng không phải là thuần túy an ủi, mà là trong đầu lão thoáng qua tình cảnh đáng sợ lúc trước cướp hai quả tiên thảo Tinh Hoa của Miêu Nghị. Cỗ uy áp kinh khủng kia đã khiến cho lão ghi sâu vào tận xương tủy, vừa rồi nhìn thấy Miêu Nghị đưa tiên quả cho hai nàng, đột nhiên lão mơ hồ cảm thấy uy áp trước kia rất có khả năng liên quan tới Miêu Nghị.

Lão càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, tiên thảo Tinh Hoa có thể kết quả, long câu Hắc Thán thần kỳ, tiểu Đường Lang… không có thứ nào là đơn giản lại xuất hiện trong tay một tu sĩ Bạch Liên. Liên hệ tất cả những chuyện này lại với nhau, lão chợt rùng mình, dường như trong cõi u minh sau lưng Miêu Nghị có thứ gì đó đang nhìn mình chằm chằm…

-----------

Bên ngoài đại điện Trấn Hải sơn, mấy chục thớt long câu đang chờ lệnh.

Trong đại điện, Miêu Nghị dẫn Diêm Tu cùng Điền Thanh Phong từ sau điện đi ra, sau khi ai vào chỗ nấy, mấy chục người bên dưới đồng thanh tung hô:

- Tham kiến sơn chủ!

Miêu Nghị ngồi trên bảo tọa sơn chủ lướt nhìn qua nhân mã bên dưới, chậm rãi cất tiếng:

- Trong thời gian bản tọa không có ở Trấn Hải sơn, sẽ do Diêm Tu hiệp trợ Đại cô cô và tiểu cô cô tạm thay mặt hành sử quyền sơn chủ, từ trên xuống dưới Trấn Hải sơn phải tuân theo mệnh lệnh. Kẻ nào dám phạm thượng làm loạn, giết! Kẻ nào mưu đồ bất chính, giết! Kẻ nào chống lệnh không tuân, giết!

- Cẩn tuân pháp chỉ sơn chủ!

Mọi người cùng kêu lên lãnh mệnh

Không ít người không phục trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra cung kính. Bọn họ thầm cho rằng tên chó điên này đã bị bức tới mức chó cùng cắn càn rồi, bây giờ đừng chọc tới hắn là hơn, chờ hắn đi rồi hãy nói, cho nên dáng vẻ ai nấy đều tỏ ra vô cùng cung kính.

- Điểm người đi theo bản tọa nghênh đón phủ chủ, còn lại giữ nhà!

Miêu Nghị đứng dậy phất tay rời đi, không nói nhảm, bây giờ nói nhiều cũng là giả, xoay mình tiến vào hậu điện.

- Dạ!

Mọi người ứng tiếng tản đi, lục tục ra khỏi đại điện.

Có người dẫn long câu trở về, có người nhảy lên long câu chờ lệnh.

Miêu Nghị trở vào hậu điện gặp Hồng Tụ và Hồng Phất, chắp tay nói:

- Hai vị an tâm ở chỗ này, nhớ lời ta dặn, Miêu Nghị phải cáo từ rồi!

Hai nàng cùng nhau khom người hành lễ:

- Tỳ tử cung chúc Miêu gia lên đường thuận buồm xuôi gió!

Miêu Nghị gật đầu một cái, không nói nhiều, chuyện gì nên nói lúc trước đã nói hết rõ ràng, lúc này xoay người đi, hai nàng theo đuôi đưa tiễn.

Chỉ thấy Miêu Nghị đi tới cửa phòng khách, tung một cước đá Hắc Thán nằm trên đất lim dim khiến cho nó đứng bật dậy, sau đó tung mình lên lưng nó quát:

- Đi!

Hắc Thán cảm thấy Miêu Nghị muốn đi xa một chuyến, bốn vó giẫm mạnh một trận vui mừng, từ dưới mái hiên nhảy ra bắt đầu tăng tốc trong đình viện.

Đột nhiên Hắc Thán tung người bay lên trời, bay vọt qua đại điện Trấn Hải sơn, rơi xuống trên quảng trường trước đại điện.

Miêu Nghị dẫn đầu một mình cỡi Hắc Thán chạy như bay về phía sơn môn Trấn Hải sơn, mười mấy kỵ sĩ trên quảng trường lập tức chuyển phương hướng nhanh chóng đuổi theo, ầm ầm lao ra sơn môn.

Điền Thanh Phong cùng Diêm Tu sóng vai đứng chung một chỗ, chắp tay xa xa đưa tiễn. Sau khi thấy bọn Miêu Nghị biến mất khỏi tầm mắt mới thả tay xuống nhìn nhau, cũng không biết sau khi Miêu Nghị rời khỏi Trấn Hải sơn này còn có thể trở về được không.

Lần này đi Đông Lai động làm việc, Miêu Nghị cũng không dẫn hai người bọn họ cùng đi, để họ lại giữ nhà. Hắn chỉ điểm hai tên Hành Tẩu và ba tên Chấp Sự đi theo, mang đi một nửa nhân mã bản bộ Trấn Hải sơn.

Mười mấy kỵ sĩ chạy ra khỏi dãy núi Trấn Hải sơn, chạy một mạch tới quan đạo, đứng chờ trong một cánh rừng nhỏ ven đường.

Đợi gần nửa ngày chợt nghe thấy có tiếng vó long câu rầm rập từ xa tới gần, chỉ chốc lát sau thấy Dương Khánh đích thân dẫn thật nhiều người cuốn lên bụi đất ầm ầm chạy tới.

Miêu Nghị vung tay lên, dẫn người theo mình chạy lên quan đạo.

Dõi mắt nhìn dấu tay Dương Khánh ra hiệu, Miêu Nghị lập tức dẫn người gia nhập vào đội ngũ đang chạy, chính hắn gia nhập vào hàng ngũ mười lộ sơn chủ, cùng Tần Vi Vi nhìn nhau.

Phía sau, Công Tôn Vũ đi theo nhìn bóng lưng Miêu Nghị có vẻ hả hê, hiển nhiên cũng biết chuyện Miêu Nghị phải đi Tinh Tú Hải.

Gần ngàn nhân mã dưới sự hướng dẫn của Dương Khánh chạy một mạch không ngừng, chạy thẳng tới bến thuyền cảnh nội Đông Lai động, động chủ Đông Lai động chờ ở chỗ này lập tức tiến lên bái kiến.

Nhiều tu sĩ đồng thời xuất hiện như vậy, quan binh địa phương thủ vệ ở bến thuyền trông thấy ai nấy nơm nớp lo sợ.

Thấy hết thảy trên bến thuyền đã được chuẩn bị thỏa đáng, Dương Khánh thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm tên Miêu Nghị này cũng không có nhân cơ hội quấy rối.

Dương Khánh quay lại gọi Miêu Nghị phía sau tới dặn dò mấy câu, Miêu Nghị lại gọi động chủ Đông Lai động lên trước hạ lệnh cho thủ binh địa phương rút ra xa mười dặm, không cho những người không có nhiệm vụ đến gần, thủ vệ nơi đây giao cho nhân mã Dương Khánh mang tới tiếp quản.

Rất hiển nhiên một khi các lộ nhân mã phó hội chạy tới, không phải là quan binh địa phương có thể duy trì trật tự.

Động chủ Đông Lai động quay đầu lại lập tức cho đòi thành chủ tới dặn dò. Rất nhanh liền thấy quan binh địa phương nhanh chóng rút lui đi, Dương Khánh theo đó hạ lệnh các lộ sơn chủ bố trí nhân mã.

Kho hàng và điểm dừng chân tạm thời quan binh xây dựng trên bến thuyền bị nhân mã các sơn chiếm cứ. Nha thự quản lý bến thuyền vốn là có điều kiện cư trú tốt nhất, dĩ nhiên là bị Dương Khánh chiếm.

Miêu Nghị cũng không bạc đãi mình, đây vốn chính là địa bàn của hắn, phòng kế cạnh nha thự bến thuyền tự nhiên bị hắn chiếm.

Buổi tối hôm đó, ba đạo lưu quang xẹt qua chân trời, đáp xuống bến thuyền, pháp giá ba đại Hành Tẩu Trấn Ất điện Phùng Chi Hoán, Hàn Lục Bình, Hà Vân Dã thân tới, ba tên tu sĩ Hồng Liên này là Trấn Ất điện cố ý phái tới chấn nhiếp cục diện.

Dương Khánh lập tức dẫn người đi bái kiến.

Ngày kế, gần hai trăm nhân mã Nguyệt hành cung được một tên tu sĩ Hồng Liên hộ tống chạy tới bến thuyền Đông Lai động, nơi này vốn là ở trên địa bàn Nguyệt hành cung, khoảng cách gần, tự nhiên đến cũng mau.

Ba tên Hành Tẩu Phùng Chi Hoán chào hỏi với tên tu sĩ Hồng Liên Nguyệt hành cung vừa tới, Dương Khánh phụ trách kiểm tra danh sách thành viên tham gia Kham Loạn hội. Trong danh sách là hai trăm người, trước mắt chỉ có một trăm chín mươi chín tên, thiếu một tên đang cỡi long câu diễu võ dương oai trên bến thuyền, dẫn thủ hạ nhìn một trăm chín mươi chín người trước mắt, làm như không có chuyện gì của mình.

Cảnh tượng này vô cùng nổi bật, ngay cả Công Tôn Vũ cũng cảm thấy buồn bực, có hơi nghi ngờ Miêu Nghị có thật sự đi Tinh Tú Hải hay không.

Sau khi kiểm tra lại không lầm lẫn, Hà Vân Dã bay lên trời, đáp xuống trên nóc một chiếc thuyền lớn nhất, Mi Tâm phóng quang ảnh Hồng Liên, mắt nhìn xuống bến thuyền, chấn nhiếp người sắp lên thuyền. Nếu có người dám không ngoan ngoãn, hậu quả có thể tưởng tượng được.

Bến thuyền bày ra từng mảnh ván thuyền dài bắc cầu, một trăm chín mươi chín người cỡi long câu chạy lên đó, leo lên trên hải thuyền khổng lồ.

Miêu Nghị ngồi trên lưng Hắc Thán nhìn nam nam nữ nữ đi qua trước mắt, sắc mặt ai nấy sa sầm, trong lòng cảm thán, đây toàn là người xui xẻo giống như mình…

Kiếm Ly cung Tô Kính Công, Ngọc Nữ tông Hoàn Nhan Hoa, Ngự Thú môn Lý Diệu Kỳ, ba người trong số bốn kẻ xui xẻo của hai phủ, đều biết Miêu Nghị. Lúc đi ngang qua bên cạnh hắn, ai nấy nhìn hắn với vẻ kỳ quái, dường như đang thầm nhủ vì sao tên này không cùng tiến lên thuyền.

Miêu Nghị cười nhìn ba người phất phất tay, không cầu có thể lôi kéo cùng phe, có thể không đắc tội vậy không nên đắc tội. Hắn quay đầu lại gọi động chủ Đông Lai động đến bên người, lặng lẽ truyền lời:

- Chừa gian phòng hảo hạng tốt nhất cho ta.

- Đại nhân yên tâm.

Giang Vân Lộ gật đầu một cái, tỏ vẻ đã sắp xếp xong xuôi. Bên trong quyền hạn của mình, không thể để cho thượng cấp trực tiếp phải chịu thiệt thòi, Miêu Nghị vẫn chưa đi, không an bài tốt chính là chuốc khổ vào thân.

Tu sĩ lên thuyền được hướng dẫn dắt long câu vào phía dưới khoang thuyền, bên trong có ba hàng chuồng sắt thật dài, mỗi hàng có khoảng bảy mươi gian, chính là chuẩn bị cho long câu, chứa hai trăm thớt long câu không thành vấn đề.

Mọi người xua long câu của mình vào trong, đóng cửa lại, lấy thẻ bài ghi số trên cửa mang đi, tránh cho đến lúc đó nhiều long câu như vậy không biết là của ai.

Từ phía dưới đi ra, một trăm chín mươi chín người lục tục được phân vào từng phòng đơn, bài trí trong phòng khá đầy đủ, đoạn đường cuối cùng này không để cho các tu sĩ tham gia Kham Loạn hội chịu thiệt thòi.

Sau khi kiểm tra tất cả thành viên, tên cao thủ Hồng Liên từ Nguyệt hành cung tới làm thủ tục bàn giao với bến thuyền, sau đó bay lên không trở về phục mệnh.

Các đạo nhân mã tới đây cũng coi như đúng thời gian, không chênh lệch quá ba ngày, trong vòng ba ngày nhân mã mười cung Thìn lộ lục tục đi tới.

Tiên hành cung, Thiên hành cung, Địa hành cung, Nhật hành cung, Nguyệt hành cung, Kim hành cung, Mộc hành cung, Thủy hành cung, Hỏa hành cung, Thổ hành cung, mỗi cung có hai trăm nhân mã đến, tổng cộng hai ngàn nhân mã lục tục leo lên thuyền, nhân mã mỗi cung lên một thuyền.

Thời gian lên đường đã được tính trước, vào hai ngày sau chân trời lại có hai đạo lưu quang bay tới, đáp xuống trên bến thuyền. Đây là một phụ nhân ung dung thanh nhã mặc một bộ trường quần màu tím, đoan trang xinh đẹp, cùng với một lão nhân mắt lộ ra tinh quang theo ở phía sau.

Ba người Hà Vân Dã tiến lên làm lễ ra mắt.

Miêu Nghị dẫn người thủ ở bên cạnh lập tức trợn mắt há mồm, giật mình kinh hãi suýt chút nữa rơi cằm xuống đất, nhìn chằm chằm phụ nhân và lão nhân mắt lộ tinh quang kia, hắn đang nghi ngờ không biết có phải mình nhìn lầm hay không…