Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thật ra thì ban công này vốn là lối đi của hai căn phòng cuối, là dành cho mọi người dùng chung. Nhưng sau khi biết Miêu Nghị sẽ tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, động chủ Đông Lai động Giang Vân Lộ tạm thời tổ chức thợ mộc đóng lại, đả thông hai gian phòng thành một gian, tiến hành sửa đổi, khiến cho ban công chung trở thành của riêng Miêu Nghị.
Cũng không cần phải nhốt Hắc Thán ở chuồng nữa, nếu không sẽ không hợp với thân phận quản sự tạm thời của Miêu Nghị, nó cũng nhảy thẳng từ bên dưới lên ban công.
Sau đó Hắc Thán nằm dài trên đó, vẫy đuôi lim dim ra vẻ vô cùng thoải mái.
Miêu Nghị đẩy cửa trên ban công ra, vào bên trong phòng được bố trí rộng rãi thoải mái.
Không phải là lần đầu tiên hắn đi tới Tinh Tú Hải này, nhắc một cái ghế để trên ban công, ngồi nhìn cự thuyền cưỡi gió lướt sóng, miệng lẩm bẩm một mình:
- Tinh Tú Hải Kham Loạn hội...
Rất nhiều năm trước, lúc Lục Thánh mới vừa phân chia địa bàn rõ ràng, phía dưới vẫn không tránh được có điều xung đột, khi thì thủ hạ của người này đánh cướp, khi thì thủ hạ của người kia đánh cướp. Kết quả nhiều lần suýt chút nữa làm lớn chuyện, khiến cho mọi người cũng không được tự nhiên, cũng làm tổn hại tới ích lợi của Lục Thánh.
Sau đó Phật Thánh Tàng Lôi vì an ninh của chúng sinh thiên hạ, đề nghị phân ra một địa phương cách xa trần thế để cho tu sĩ sáu nước giải quyết phân tranh. Cũng chính hành động này đã giúp bình ổn sáu nước, vì vậy dần dần diễn biến thành Tinh Tú Hải Kham Loạn hội hôm nay có tính chất tưởng thưởng.
Tóm lại chính là sáu nước cùng chung góp ra một khoản tài nguyên tu hành, sau đó để cho tu sĩ sáu nước chém giết tranh cướp. Mười năm sau, số người sống sót sau cùng dựa theo công lao lớn nhỏ sẽ được chia số tài nguyên tưởng thưởng kia, người chết chắc chắn sẽ không được chia phần.
Cũng có người nói đây thật ra là một thủ đoạn của Lục Thánh tiêu hao tu sĩ phía dưới. Mười tám vạn tu sĩ hội tụ ở Tinh Tú Hải, cuối cùng chỉ có một trăm người sống chia sẻ món tài nguyên kia, có thể tưởng tượng được tại sao mọi người đều sợ hãi tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, mười tám vạn tu sĩ cuối cùng chỉ có thể sống được một trăm! Một ngàn người không còn sống được một người!
Cho dù là mười tám vạn con heo chạy loạn khắp nơi để cho tu sĩ giết, cũng phải giết thật lâu, huống chi là nhiều tu sĩ như vậy, đây cũng là nguyên nhân tại sao phải hao tổn tới mười năm.
Nghĩ tới đây, Miêu Nghị không khỏi cười khổ, hai ngàn người trên mười chiếc thuyền này chỉ có chừng một hai người có thể sống sót, có thể là mình chăng?
Trong lúc đang suy nghĩ miên man, phía sau thình lình vang lên tiếng gõ cửa, Miêu Nghị đã quen trấn giữ một phương theo bản năng nói:
- Vào đi!
Có tiếng đẩy cửa, ngay sau đó có người cười lạnh nói:
- Miêu sơn chủ thật là biết hưởng thụ, phòng của ngươi còn lớn hơn của chúng ta!
Giọng nói này… Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, phát hiện người tới không ai xa lạ, chính là ba trong bốn tên xui xẻo Nam Tuyên phủ, Kiếm Ly cung Tô Kính Công, Ngọc Nữ tông Hoàn Nhan Hoa, Ngự Thú môn Lý Diệu Kỳ, cộng thêm Miêu Nghị trên ban công, có thể nói bốn tên xui xẻo hai phủ đã có mặt đông đủ.
Miêu Nghị nhướng mày, đứng dậy rời khỏi ban công nhìn ra biển, vừa đi vào trong phòng mới phát hiện có vẻ khác thường. Hắn thấy ngoài cửa có một đám người đứng, ngăn chặn cả cửa, trong lúc nhất thời cũng không thấy rõ có bao nhiêu người.
Bất quá Miêu Nghị đã có suy đoán rất nhanh, chậm rãi lui về phía sau, lại lui về tới ban công. Ba người Tô Kính Công dẫn người tiến vào phòng, có khoảng hơn hai mươi người chen chúc ùa vào, nhìn qua trang phục rõ ràng là người của ba đại phái không thể nghi ngờ, mà Kiếm Ly cung không hổ là môn phái lớn nhất trong ba phái, nhân số chiếm gần một nửa.
Người trên mười con thuyền này toàn là người của quan phương Thìn lộ, chỉ riêng trên chiếc thuyền này đã có hơn hai mươi người của ba đại phái, có thể thấy được ba đại phái có rất nhiều người trên toàn Thìn lộ.
Con bà nó, đám người này nôn nóng không kịp chờ đợi, muốn giết chết lão tử ngay tức khắc sao, dám động thủ ở chỗ này sao?!
Miêu Nghị căng thẳng thần kinh, lại không biết rõ đối phương có tu vi thế nào, lui đến trên ban công chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào.
Thấy hắn bị dọa đến nỗi phải lui về phía sau, ba người Tô Kính Công lộ vẻ khinh bỉ hài hước.
- Tìm bản quản sự có chuyện gì?
Miêu Nghị trấn tĩnh lên tiếng hỏi.
Hoàn Nhan Hoa tỏ vẻ không nhịn được:
- Hãy bớt sàm ngôn đi, đổi phòng cho chúng ta.
Đổi phòng? Miêu Nghị sửng sốt hỏi lại:
- Tại sao lại đổi phòng?
Tô Kính Công trầm giọng nói:
- Ta còn muốn hỏi ngươi tại sao an trí tất cả chúng ta ở dưới tầng chót?
Chuyện này còn cần giải thích sao, Miêu Nghị đắc tội với người của ba đại phái, muốn tránh xa người của ba đại môn phái một chút. Hắn ở trên cao nhất, ba đại phái ở dưới cùng, tránh cho mọi người chạm mặt gặp phải phiền phức. Vì vậy lúc lên thuyền đã sai người an bài như vậy, về công hay tư Miêu Nghị đều cảm thấy mình an bài như vậy là không sai.
Thì ra là vì chuyện này, Miêu Nghị còn không hiểu vì sao bọn họ dám gây chuyện ở trên thuyền, chẳng lẽ coi Ô Mộng Lan áp thuyền chỉ là bài trí… Hắn đã nắm chắc trong lòng, lại hỏi:
- Có gì không ổn sao?
Hoàn Nhan Hoa lộ vẻ tức giận:
- Ngươi ở phía trên nhất tự nhiên không có gì không ổn, ngươi hãy xuống dưới mà xem, một đám xú nam nhân đi tới đi lui trên đỉnh đầu chúng ta còn ra thể thống gì. Thường xuyên có tiếng bước chân ở trên đầu đi tới đi lui như vậy hết sức bực mình, không có cách nào yên tâm tu luyện.
Người của ba đại phái đúng là vì nguyên nhân này mà tới, chứ không phải là muốn tìm Miêu Nghị gây phiền phức. Sàn thuyền bằng ván gỗ, có người ở phía trên đi tới đi lui nhất định là có thanh âm, nếu như phía trên chỉ ở mấy người thì còn đỡ, thế nhưng lại có một đống người. Vì vậy không tránh được thường xuyên có người lui tới, cũng không thể cấm người ta đi lại, hay nhảy cửa sổ vào phòng.
Dĩ nhiên những người ở tầng thấp nhất sẽ cảm thấy bực mình khó chịu, thế nhưng phần lớn không rõ lắm lai lịch vị quản sự Miêu Nghị này, không giống đám người Tô Kính Công và Miêu Nghị là đồng liêu tương đối quen thuộc, vì vậy những người khác không dám tùy tiện gây chuyện, chỉ có thể tạm thời nhẫn nại.
Miêu Nghị vừa nghe như vậy bèn nở một nụ cười:
- Hoàn Nhan Hoa, đám xú nam nhân cũng không muốn đi tới đi lui trên đầu đám nữ nhân các ngươi đâu.
Vừa nói ra lời này, người của Kiếm Ly cung và Ngự Thú môn có vẻ dở khóc dở cười, Lý Diệu Kỳ cười hắc hắc:
- Nói như vậy cũng không sai.
Nói đám xú nam nhân chính là mắng tất cả nam nhân có mặt tại trường, Tô Kính Công cũng nói:
- Nam trên nữ dưới là rất bình thường.
Lời này ẩn giấu ý khinh bạc, không ít xú nam nhân hiểu ý cười thầm một tiếng, Miêu Nghị cũng cười, hy vọng những người này sẽ xảy ra tranh chấp với nhau.
- Các ngươi có ý gì?
Hoàn Nhan Hoa nổi giận, mấy tên nữ đệ tử sau lưng cũng nổi giận.
- Mọi người đừng nóng vội, ta có một ý kiến hay.
Miêu Nghị lên tiếng nói thu hút sự chú ý của mọi người:
- Chi bằng các ngươi dứt khoát ở chung một căn phòng, như vậy cũng không cần phân ra ai trên ai dưới.
Lý Diệu Kỳ và Tô Kính Công nhìn nhau, cùng nhau gật đầu cười nói:
- Chủ ý này không tệ, ta không có ý kiến.
Đệ tử hai môn phái sau lưng hai người cũng ồn ào theo:
- Ý kiến hay!
Đám xú nam nhân bắt đầu quan sát loạn trên người đám nữ nhân. Mặc dù những nữ nhân này cũng là lão bà, nhưng Ngọc Nữ tông có thuật trú nhan, nếu không cũng sẽ không gọi là Ngọc Nữ tông, ai cũng tươi trẻ mơn mởn.
- Thối lắm!
Một nữ nhân từ sau lưng Hoàn Nhan Hoa đi ra, nàng vừa ra ngay cả Hoàn Nhan Hoa cũng phải đứng sang bên, có thể thấy được địa vị của nàng ở Ngọc Nữ tông cao hơn cả Hoàn Nhan Hoa, chỉ Miêu Nghị tức giận nói:
- Ngươi đổi hay không?
Miêu Nghị thoái thác nói:
- Các ngươi hãy làm rõ ràng người nào trên người nào dưới trước rồi hãy nói, ở chung chỗ ta cũng không có ý kiến.
Hắn rất hy vọng những người này sẽ tranh cãi với nhau, nhưng bọn Tô Kính Công chỉ đùa giỡn một chút, không phải là ngu ngốc, cũng không dám gây chuyện ở trên thuyền, không để cho hắn được như ý.
- Người nào trên người nào dưới, có ở chung chỗ hay không là chuyện của chúng ta.
Tô Kính Công phất tay nói:
- Ngươi hãy đổi phòng cho chúng ta trước đã.
Miêu Nghị không phải người ngu, đã đắc tội người của ba đại phái, nếu còn đắc tội với những người khác nữa vậy thật sự là muốn tìm cái chết, đến Tinh Tú Hải sẽ gặp một đống người xử lý. Lui một bước nói, vạn nhất hắn làm lớn chuyện trên thuyền, chắc chắn cũng không thể nào gánh nổi trách nhiệm.
- Ta không có quyền làm chuyện này.
Miêu Nghị dang rộng hai tay:
- Tự các ngươi đi đổi đi thôi.
Thế nhưng mọi người cũng không muốn đắc tội nhiều người như vậy, đến Tinh Tú Hải rước lấy trả thù, nếu không cũng sẽ không tới tìm Miêu Nghị hắn.
Lý Diệu Kỳ cười nói:
- Ngươi là quản sự trên thuyền, ngươi ra mặt đổi là thích hợp nhất. Cho dù là bọn họ không nể mặt ngươi, vậy cũng phải cân nhắc tới Ô điện chủ sau lưng ngươi.
Nhìn ra những người này không dám gây chuyện ở trên thuyền, Miêu Nghị cũng sẽ không dễ nói chuyện như vậy:
- Mời chư vị trở về đi, chuyện này xin thứ cho Miêu mỗ không thể ra sức.
Sắc mặt Tô Kính Công trầm xuống:
- Miêu Nghị, ba đại phái ta đi Tinh Tú Hải cũng không chỉ có bao nhiêu người trên chiếc thuyền này, trên mỗi chiếc thuyền đều có người của chúng ta. Ngoài ra còn có những đệ tử không phải là quan phương ở những thuyền đội khác, nếu hiện tại ngươi không nể mặt, sau khi tới Tinh Tú Hải cũng đừng trách chúng ta không nể mặt.
Lời này quả thật là uy hiếp trắng trợn, ánh mắt của mọi người nhìn về phía Miêu Nghị tràn đầy vẻ miệt thị, có thể nói là hoàn toàn không coi hắn ra gì. Dáng vẻ của bọn họ như muốn nói, hôm nay ngươi đáp ứng cũng phải đáp ứng, không đáp ứng cũng phải đáp ứng
Miêu Nghị cảm thấy lửa giận bốc cao ba trượng, nhưng cũng không tiện gây ra chuyện ở trên thuyền, cố nén lửa giận, cứng rắn nói:
-Muốn đổi các ngươi hãy tự đi đổi, bản quản sự không làm chuyện thất đức này.
Lý Diệu Kỳ cười lạnh nói:
- Miêu Nghị, ngươi cần phải hiểu rõ hậu quả!
Miêu Nghị cũng cười lạnh đáp trả:
- Ta nghĩ rất rõ ràng, không cần nhắc nhở.
- Đây chính là ngươi tự chuốc lấy, chúng ta đi!
Tô Kính Công phất tay xoay người, chuẩn bị dẫn người rời đi, vẫn không dám động thủ ở chỗ này.
Ai ngờ Hoàn Nhan Hoa lại ra mặt phá hư đoàn kết:
- Miêu Nghị, ngươi không muốn ra mặt đổi phòng, ta cũng không muốn làm khó ngươi, chỉ cần ngươi nhường phòng hảo hạng này lại cho sư thúc ta, Ngọc Nữ tông ta sẽ không so đo với ngươi, nói không chừng đến Tinh Tú Hải sẽ còn có điều chiếu cố ngươi.
Nàng đưa tay ra, giới thiệu nữ tử mới vừa đứng ra khi nãy chính là sư thúc của mình.
Miêu Nghị có thể tin lời này mới lạ, hắn cũng không trông cậy vào ba đại phái có thể bỏ qua cho mình. Sau khi hắn bị người của ba đại phái từ chối ở Nam Tuyên phủ lần trước đã suy nghĩ minh bạch, sau khi tới Tinh Tú Hải, mình là người ngoài gia nhập vào đám ba đại phái, cho dù là bọn họ không đối phó với mình ắt cũng sẽ đẩy mình ra ngoài đánh trận đầu, chuyện mạo hiểm chắc chắn đổ lên đầu người ngoài là hắn. Thế đơn lực bạc đi chung với người của những môn phái này chính là tìm chết, cho nên cũng gạt bỏ ý niệm cầu bọn họ, chỉ có thể dựa vào mình, đừng trông cậy vào người khác.
Vừa nghe lời này, Lý Diệu Kỳ cũng dừng bước lại, quan sát một lượt gian phòng rộng rãi của Miêu Nghị, sau đó lên tiếng nói:
- Dựa vào cái gì nhường cho Ngọc Nữ tông ngươi? Miêu Nghị, nhường phòng hảo hạng này cho chúng ta, đến Tinh Tú Hải ngươi cứ theo Ngự Thú môn chúng ta.
Lời hứa hẹn không đâu ai ai cũng có thể nói được, lão nói ra như vậy cũng không sợ mất mát gì.
Miêu Nghị cười lạnh nói:
- Không bằng ba đại phái các ngươi so tài cao thấp với nhau, ai thắng ta sẽ nhường gian phòng này lại cho kẻ đó, sợ chết cũng đừng tới đây giả bộ đại gia.
Đây rõ ràng là khích bác mọi người, mọi người cũng không phải ngu ngốc, Hoàn Nhan Hoa quát:
- Miêu Nghị, giữ thể diện cho ngươi mà ngươi không chịu!
Từ nhỏ Miêu Nghị đã có khả năng nuôi gia đình, mặc dù hôm nay đứng ở chỗ này chỉ có một thân một mình, nhưng cũng không phải dễ ức hiếp như vậy, phất tay chỉ về phía ngoài cửa, quát:
- Tất cả cút ra ngoài cho lão tử!
Sắc mặt mọi người đại biến, Lý Diệu Kỳ quát:
- Ngươi nói gì?
- Vậy ta thì lặp lại lần nữa, lão tử bảo các ngươi cút ra ngoài!
Miêu Nghị cười lạnh nói:
- Sao hả, không phục ư, có muốn đi với ta tới chỗ Ô điện chủ lý luận chăng?
Hắn vừa mang Ô Mộng Lan ra, mọi người lập tức tái mặt. Quan trọng là tất cả bọn họ cùng lên một lượt cũng không đủ cho Ô Mộng Lan giết, nếu dám tìm Ô Mộng Lan, mọi người còn tìm Miêu Nghị hắn làm gì?
- Ngự Thú môn ta ghi nhớ chuyện này!
Lý Diệu Kỳ phẫn hận uy hiếp một câu, dẫn đồng môn rời đi.
Hoàn Nhan Hoa cũng hừ lạnh một tiếng dẫn người rời đi, Tô Kính Công vừa ra đến trước cửa cũng buông một câu:
- Tiểu tử, lúc xuống thuyền sẽ là ngày chết của ngươi!
Đưa mắt nhìn những người này rời đi, Miêu Nghị đóng cửa phòng lại, xoay người lại lộ vẻ hờ hững, trong mắt toát ra vẻ lạnh lùng, miệng lẩm bẩm:
- Các ngươi không xem thử quyền hạn hiện tại ở trong tay ai, cho rằng lão tử làm quản sự chỉ là bù nhìn thôi sao?! Không cần chờ đến khi xuống thuyền, Miêu mỗ sẽ sửa trị các ngươi một trận trước, đến Tinh Tú Hải xem ai chết trước!
Trước đó hắn không muốn gây ra chuyện phiền phức trên thuyền, vốn nghĩ rằng sau khi đến Tinh Tú Hải sẽ âm thầm lặng lẽ tránh xa người của ba đại môn phái. Ai ngờ đối phương lại dùng lời khiêu khích, vừa xuống thuyền sẽ giết chết mình, hắn cũng không phải hiền lành, tự nhiên phải tiên hạ thủ vi cường.