Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Trước đó tiểu nhân cũng cảm thấy rõ ràng cước lực của vật cỡi không phát huy ra được, hết sức khác thường. Ban đầu còn tưởng rằng đến Tinh Tú Hải có thay đổi gì, thế nhưng tựa hồ những người khác cũng không bị ảnh hưởng, nghĩ tới nghĩ lui nhất định là tiểu tặc kia động tay chân với vật cỡi của chúng ta ở trên thuyền.
Ô Mộng Lan hỏi ngược lại:
- Chẳng lẽ các ngươi ở trên thuyền mấy tháng cũng không phát hiện ra vật cỡi mình bị động tay chân sao?
Tô Kính Công bi phẫn nói:
- Vấn đề nằm ở chỗ này, điện chủ phạt bọn ta đứng ở đầu thuyền hơn ba tháng, trong lúc đó là Miêu Nghị giúp một tay chiếu cố vật cỡi bọn ta.
Ô Mộng Lan kinh ngạc:
- Ta phạt các ngươi đứng ở đầu thuyền hơn ba tháng khi nào?
- Bọn ta rõ ràng nghe được lúc ấy điện chủ nói, lệnh cho chúng ta cứ đứng ở đó…
Tô Kính Công trợn to hai mắt, kể lại chuyện lúc trước lại một lượt.
Nghe xong, Ô Mộng Lan thình lình quay đầu lại nhìn về phía Miêu Nghị xem cuộc chiến, không kìm được cười lạnh hai tiếng:
- Hảo tiểu tử, còn tưởng là thực lực ngươi trở nên cường hãn như vậy không biết từ lúc nào, lúc mạng nhỏ còn nằm trong tay bản tọa cũng dám táy máy tay chân dưới mắt bản tọa.
Rõ ràng hắn đùa giỡn xem nàng như kẻ ngốc, quả thật là gan lớn tày trời.
Dường như Miêu Nghị cũng phát giác ra, quay đầu lại nhìn thấy Ô Mộng Lan đang đứng bên cạnh mạn thuyền, Tô Kính Công đứng ở dưới biển, hai mắt híp lại. Hắc Thán nhanh chóng chuyển hướng, Nghịch Lân thương chĩa xéo xuống đất, trong nháy mắt như mũi tên rời cung chợt lao ra.
Đến gần bờ biển, Hắc Thán đột nhiên bay vọt lên không, Miêu Nghị ngồi trên lưng nó lăng không giơ thương, mượn lực lao xuống cuồng bạo Hắc Thán đập một thương xuống mặt biển.
Sắc mặt Tô Kính Công kịch biến, nhanh chóng chui xuống dưới nước, lặn xuống đáy thuyền tránh né.
Ầm… mặt biển như vừa xảy ra vụ nổ, bắn lên một cột nước vào mấy chục thước. Trước người Ô Mộng Lan như có một bức tường vô hình chặn lại, hất bọt nước bắn tung ra không dính vào người nàng chút nào.
Hắc Thán ở dưới nước nhanh chóng vòng lại, Miêu Nghị cầm thương nhìn vòng quanh mặt nước, thi pháp điều tra bốn phía, rốt cục nhận ra được Tô Kính Công đã từ đáy thuyền nhanh chóng lặn sâu xuống biển.
Lúc này chợt nghe tiếng Ô Mộng Lan lạnh lùng truyền âm chất vấn truyền tới tai:
- Miêu Nghị, ngươi lại dám táy máy tay chân đối với vật cỡi bọn họ ở trên thuyền.
Miêu Nghị ngẩng đầu đáp lại:
- Tô Kính Công có cừu oán với ta, Mạnh tỷ không cần nghe lão nói hươu nói vượn.
Trong giọng nói Ô Mộng Lan lộ ra vẻ thẹn quá hóa giận:
- Miêu Nghị, ta thấy ngươi chán sống rồi, còn dám đùa giỡn ta!
- Mạnh tỷ nói quá lời rồi, dọc trên đường đi Miêu Nghị đối với Mạnh tỷ cung kính có thừa, sao dám đùa giỡn!? Chuyến đi Tinh Tú Hải này, sinh tử Miêu Nghị khó liệu, vì vậy xin từ biệt.
Miêu Nghị cười nhạt, hoành thương ôm quyền, Hắc Thán nhảy lên không rơi xuống bờ cát, chở Miêu Nghị dong ruổi đi.
Sắc mặt Ô Mộng Lan thoạt xanh thoạt trắng, mặc dù Miêu Nghị nói lời này khách sáo, nhưng cũng nói rất rõ ràng, ta ở Tinh Tú Hải sinh tử khó liệu, đùa giỡn nàng thì đã sao… Nàng dám làm gì ta ở Tinh Tú Hải?!
Nàng rất muốn lập tức xuất thủ làm thịt Miêu Nghị, thế nhưng đúng là nàng không dám nhúng tay vào bất cứ chuyện gì ở chỗ này.
Lúc này Hồng Cân minh giao phong chính diện với ba đại phái thắng bại đã phân, ba đại phái hoàn toàn thua bại, còn sót lại hơn ba mươi người biết không đủ sức xoay chuyển cục diện, không dây dưa nữa, kinh hoàng chạy thục mạng.
Thật nhiều người Hồng Cân minh lập tức ầm ầm đuổi giết ở phía sau, Miêu Nghị cầm thương ngồi yên trên long câu ngắm nhìn bốn phía một vòng, phát hiện chung quanh vẫn còn không ít người quan chiến, có quỷ mới biết những người này có ý kiến gì, lúc này thi pháp lên tiếng quát:
- Giặc cùng chớ đuổi, mau trở về thu dọn chiến trường.
Bọn Triệu Phi dẫn dắt người truy kích lập tức dẫn nhân mã quay về, bắt đầu thu nhặt chiến lợi phẩm ở hiện trường, người quan sát chung quanh thèm nhỏ dãi, hiện trường có không biết bao nhiêu món pháp bảo.
- Giám sát lẫn nhau, ai dám giấu riêng, giết!
Miêu Nghị dẫn Thích Tú Hồng chạy tới trước lại lạnh lùng quát, ánh mắt nhìn về phía Triệu Phi, Vương Việt Thiên và Tư Không Vô Úy.
Ba người hội ý, tu vi ba người bọn họ cao nhất, giết địch cũng nhiều nhất, ích lợi được chia ắt cũng là nhiều nhất, tự nhiên không muốn nhìn thấy có người cất giấu. Lập tức cầm vũ khí phóng long câu chạy khắp xung quanh dò xét, đồng thời kêu gọi một số người cảnh giác nhân mã xung quanh.
Lúc này đã là hoàng hôn, một đám người lật thi thể trên đất, nhặt pháp bảo vũ khí tán lạc dưới đất lên, tháo nhẫn trữ vật xuống, lột bảo giáp mặc trên ở thi thể xuống...
-----------
Tà dương như máu, Miêu Nghị hoành thương ngồi ngay ngắn trên long câu, Thích Tú Hồng lẳng lặng bồi ở phía sau.
Miêu Nghị quét mắt qua, kiểm lại một chút nhân mã, phát hiện bên mình cũng chết trận hơn năm mươi người, chỉ còn lại có chừng bốn trăm nhân mã, hơn nữa phần lớn cũng đã bị thương.
Cuối cùng tập trung tất cả chiến lợi phẩm lại với nhau, nhân mã cũng tập hợp lại có vẻ rối loạn. Dù sao cũng là mới vừa liên kết lại, không ai chỉ huy, loạn cũng hợp tình hợp lý, bất quá trạng thái tinh thần mọi người rất tốt. Bất ngờ đánh thắng nhân mã của ba đại phái, nhớ lại ai cũng cảm thấy đã nghiền, cũng có hơi không tin, bình thường phần lớn người cũng không dám trêu chọc ba đại phái.
Ba người Triệu Phi đưa chiến lợi phẩm thu thập được đến trước mặt Miêu Nghị, Triệu Phi chắp tay báo:
- Minh chủ, giết hai trăm lẻ sáu tên địch, phe ta chết trận năm mươi ba người.
Miêu Nghị yên lặng gật đầu, trong lòng thở dài, đúng là ba đại phái không phải là tầm thường, đánh bất ngờ như vậy còn làm cho bên mình chết hơn năm mươi người. Nếu va chạm thêm vài lần nữa, người của ba đại phái mạnh như vậy, e rằng bên mình không chịu nổi.
Tư Không Vô Úy hai mắt thật to, râu quai nón rối bời, da ngăm đen, thân hình gầy gò lại vác trường phủ cười hắc hắc:
- Môn chủ, đây là chiến lợi phẩm.
Miêu Nghị mở một chiếc bao bố ra xem thử, phát hiện chỉ riêng nhẫn trữ vật đã có hơn năm trăm, những nhẫn trữ vật này chứa vật liệu cũng không ít, Tinh Tú Hải mười năm, hiển nhiên mọi người đã nhiều lần chuẩn bị.
Miêu Nghị thuận tay ném bao bố cho Thích Tú Hồng cầm, quay đầu lại nói với mọi người:
- Nơi đây không thích hợp ở lâu, mọi người tìm nơi an thân trước, sau đó sẽ luận công ban thưởng.
Ba người Triệu Phi cũng gật đầu đồng ý, chung quanh còn có thật nhiều nhân mã mắt hổ lom lom, đúng là không thích hợp ở lâu.
Chẳng qua là ánh mắt mọi người không khỏi nhìn Thích Tú Hồng lâu một chút, người không biết không khỏi nghi ngờ có lẽ nữ nhân xinh đẹp này ngấm ngầm qua lại với Miêu Nghị, nếu không làm sao Miêu Nghị lại ném nhiều bảo bối như vậy cho nữ nhân này trông coi, nghĩ thầm xem ra sau này sẽ phải khách sáo một chút với nữ nhân này.
Thích Tú Hồng lộ vẻ cảm kích nhìn Miêu Nghị một cái, biết đây là Miêu Nghị đang chiếu cố nàng.
Miêu Nghị nhìn mọi người xung quanh, biết mặc dù những người này có thể bị mình lừa dối liên kết lại, chỉ vì ai cũng không muốn chết trước, dù là biết mình không có nhiều khả năng có thể xuất hiện trong danh sách một trăm người cuối cùng, nhưng vẫn ôm hy vọng có thể sống sót, cũng giống như Miêu Nghị hắn.
- Hồng Cân minh!
Miêu Nghị đột nhiên giơ thương hô to:
- Người cuối cùng còn sống sót chỉ có một trăm người! Chỉ có một trăm người! Ta không biết chúng ta có thể đi bao xa, không biết ngay trong chúng ta cuối cùng có thể có bao nhiêu người sống sót, có lẽ một người còn sống sót cũng không có, Miêu mỗ cũng không cho là mình có thể có hy vọng sống sót, nhưng ta biết chỉ cần chúng ta đoàn kết lại với nhau là có thể sống được lâu hơn. Ta cũng biết, cho dù là chúng ta có thể đi tới cuối cùng, rốt cục cũng ắt phải trở mặt thành thù, bởi vì trong mười tám vạn tu sĩ chỉ có một trăm người có thể sống được. Tinh Tú Hải mười năm, Miêu mỗ không cầu cùng nhau đi tới cuối cùng với mọi người, chỉ cầu cùng chung sinh tử chín năm, còn lại một năm cuối cùng trở mặt thành thù với mọi người!
Những lời này dùng để gia tăng tinh thần, có thể nói hết sức khác thường, nhưng đã nói đúng vào tâm lý mọi người, khiến cho mọi người yên tâm hơn không ít. Cũng cho bọn họ biết rõ ràng, trong chín năm tới hẳn nên đoàn kết với nhau.
Tư Không Vô Úy nhất thời toét miệng cất tiếng cười ha hả, quay đầu lại nhìn về phía mọi người, giơ phủ hô to:
- Hồng Cân minh, Tinh Tú Hải mười năm, chỉ cầu cùng chung sinh tử chín năm, còn lại một năm cuối cùng trở mặt thành thù với mọi người!
Mọi người tinh thần đại chấn, cùng nhau vung cánh tay không ngừng hô to:
- Hồng Cân minh, Tinh Tú Hải mười năm, chỉ cầu cùng chung sinh tử chín năm, còn lại một năm cuối cùng trở mặt thành thù với mọi người!
Cứ hô to lặp đi lặp lại như vậy không ngừng.
Nhân mã xung quanh ngơ ngác nhìn nhau, lời của Hồng Cân minh không khác nào nói đúng vào tâm lý mọi người, không ít người rục rịch muốn động, cảm thấy rất muốn gia nhập Hồng Cân minh.
Ô Mộng Lan chậm rãi bước tới mũi thuyền, nhìn chằm chằm Miêu Nghị trên bờ đang khích lệ tinh thần mọi người, vừa tức giận lại âm thầm khen ngợi. Bất kể Miêu Nghị đã làm gì ở trên thuyền, cũng không biết Miêu Nghị dùng biện pháp gì tụ tập nhiều người như vậy lại với nhau, nhưng có một điểm không thể không thừa nhận, kết quả trước mắt cũng là năng lực của Miêu Nghị thể hiện, tiểu tử này có thể đi tới hôm nay không phải là nhờ may mắn.
Miêu Nghị giơ cao tay chưa buông xuống khẽ động tai, thình lình quay đầu lại liếc nhìn Ô Mộng Lan trên thuyền ở bờ biển.
Chỉ nghe bên tai có tiếng Ô Mộng Lan truyền âm:
- Miêu Nghị, ba đại phái cũng không đơn giản như vậy, lần này ngươi kết tử thù cùng ba đại phái, sau này người của ba đại phái nhất định sẽ tìm ngươi tính sổ. Cần phải biết cao thủ chân chính ba đại phái cũng không ở trong nhân mã quan phương, Thìn lộ phái người tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội tự nhiên không hy vọng trong danh sách trăm người cuối cùng không có một bóng người mình. Nhân mã quan phương là do người phía dưới báo lên, mà các đại phái phái ra nhân mã cũng phải ăn nói với Quân Sứ. Cho dù là vì danh dự ba đại phái, nhất định cũng sẽ phái ra đệ tử thực lực cường hãn, ban thưởng pháp bảo tốt tận lực tranh thủ một hạng ở Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, các đạo nhân mã các nước cũng là như vậy.
Miêu Nghị lộ ra vẻ cảm kích, truyền âm đáp lại:
- Tạ Mạnh tỷ nhắc nhở, nếu Miêu Nghị còn có thể còn sống trở về, sẽ tới cảm tạ!
Ô Mộng Lan cười nhạt:
- Tiểu đệ, hãy tự lo thân!
- Đi!
Dưới trời chiều Miêu Nghị đột nhiên giơ thương quát, quay đầu dẫn nhân mã nhanh chóng rời đi. Thích Tú Hồng theo sát bên cạnh hắn, đại đội nhân mã ầm ầm xông vào trong rừng rậm nguyên thủy.
-----------
Đưa mắt nhìn Hồng Cân minh chui vào rừng rậm, màn đêm sắp phủ xuống, hơn một ngàn nhân mã còn lại trên hoang nguyên lập tức xao động.
Bây giờ bất kể là người tới từ một cung một điện nào cũng vô dụng, đệ tử các môn các phái ai về phái nấy, lấy bối phận và tu vi người cao nhất làm đầu, đoàn kết với nhau hỗ trợ lẫn nhau.
Môn phái lớn một chút có hơn mười người, thậm chí môn phái nhỏ hơn chỉ có vài người, hơn một ngàn hai trăm người này chia ra tới hơn sáu mươi đoàn thể.
- Sư bá, trước đây không phải Triệu Phi kia nói đi theo Tam Tổ môn chúng ta sao?
Mấy chục người áo lục tập trung lại với nhau, một hán tử trung niên hỏi một lão nhân tóc bạc. Những người này chính là đệ tử Tam Tổ môn trước kia Triệu Phi và Miêu Nghị nhắc tới, mà lão nhân tóc bạc tên là Nghiêm Bách Xuyên, cũng là một tu sĩ có tu vi Thanh Liên cửu phẩm.
- Nước chảy xuống chỗ trũng, người thường lên chỗ cao, người ta tìm được chỗ tốt hơn, dĩ nhiên là không thèm đi với chúng ta…
Nghiêm Bách Xuyên hừ một tiếng, mặc dù không vui vì chuyện Triệu Phi nói không giữ lời, nhưng cũng không dám làm gì Triệu Phi.
Chuyện rất đơn giản, chỉ cần có mắt cũng có thể nhìn ra hôm nay Triệu Phi đã là một trong nòng cốt Hồng Cân minh, Hồng Cân minh binh cường mã tráng, Tam Tổ môn vẻn vẹn chỉ hơn mười người chỉ sợ người ta không coi ra gì. Nhất là vị Minh chủ vô cùng hung mãnh kia, ngay cả ba đại môn phái cũng có thể đánh một trận tan tác, đệ tử Tam Tổ môn thật sự không đáng kể gì, không chọc nổi tự nhiên cũng không cần phải tìm phiền phức.
Chung quanh tiếng vó long câu vang lên, lại một tên đệ tử Tam Tổ môn kêu:
- Sư bá, người xem!
Chỉ thấy môn phái nhỏ mấy người, mười mấy người, từng tốp như vậy đều cùng đi về một phương hướng, chính là hướng đi của Hồng Cân minh, dường như là đuổi theo Hồng Cân minh.
- Đây là muốn đầu dựa vào Hồng Cân minh sao?
Có người khẽ lẩm bẩm.
Ánh mắt Nghiêm Bách Xuyên lóe lên, đột nhiên nói với các đệ tử:
- Sáu nước mười tám vạn nhân mã, có rất nhiều môn phái lớn, lại thêm cao thủ như mây. Cho dù là Tam Tổ môn ta gom hết lại bất quá cũng chỉ có mấy chục người, muốn đặt chân ở Tinh Tú Hải là vô cùng gian nan. Ta muốn đầu dựa vào Hồng Cân minh, các sư điệt nghĩ thế nào?
- Sư bá, đệ tử đang có ý đó.
- Nếu sư bá quyết định, đương nhiên chúng đệ tử phải theo.
- E rằng những môn phái đuổi theo kia cũng nghĩ như sư bá…
Một môn phái đầu dựa vào đoàn thể khác, nói ra miệng tự nhiên có hơi không dễ nghe, nhưng chuyện liên quan đến sinh tử mọi người, tự nhiên có người nói vun vào để cho thành sự.
Nhưng cũng có người tỏ vẻ nghi ngờ:
- Chỉ là không biết Hồng Cân minh có thể thu chúng ta hay không?
Nghiêm Bách Xuyên giải thích:
- Tinh Tú Hải Kham Loạn hội hung hiểm như vậy, chẳng lẽ Minh chủ Hồng Cân minh kia còn hiềm trợ thủ nhiều hay sao?
Lại có người hỏi:
- Vì sao chúng ta không liên lạc với người của những môn phái khác kết minh lại với nhau?
Nghiêm Bách Xuyên lắc đầu nói:
- Các môn các phái có tư tâm của riêng các môn các phái, liên kết với nhau ai ai cũng sẽ nghi ngờ lẫn nhau. Nếu có thể làm được đã có người làm từ sớm, không tới phiên chúng ta.