Phi Thiên

Chương 339. Sát phạt quyết đoán

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đệ tử Thất Giới Đại sư cũng tới tham dự, bất quá không phải là nhân vật chính, là đồ tôn trực hệ Phật Thánh tới giúp đỡ. Chỉ vì đệ tử Thất Giới Đại sư có tham gia, tức thì Phật Thánh cho Thất Giới Đại sư tới áp trận.

Yêu Quốc, nữ nhi Yêu Thánh Cơ Hoan là Cơ Mỹ Mi tới, nhân vật chính dự thi là con trai của nàng, làm mẹ tự thân xuất mã tới áp trận.

Quỷ Quốc, đệ tử Quỷ Thánh Tư Đồ Tiếu là Hắc Vân tới, nhân vật chính dự thi cũng là con y.

Vô Lượng quốc, đệ tử Đạo Thánh Phong Bắc Trần là Hoa Ngọc tới, người dự thi là đệ tử của y.

Tiên Quốc, dưới trướng Tiên Thánh Mục Phàm Quân đưa ra hai đệ tử, một là nam đệ tử Đường Quân, người còn lại là Hồng Trần Tiên Tử nổi danh xinh đẹp ở giới tu hành. Người sau là chủ động yêu cầu tới, chỉ vì nhân vật chính dự thi quan hệ tốt với nàng hơn, đồng thời cũng là đệ tử Tiên Thánh, là Nguyệt Dao Tiên Tử xinh đẹp nổi danh ngang với Hồng Trần Tiên Tử.

Sở dĩ Lục Thánh đều phái người tham gia, nguyên nhân cũng là do Nguyệt Dao Tiên Tử mà ra. Vốn Mục Phàm Quân muốn để cho Nguyệt Dao Tiên Tử lịch luyện một phen, kết quả năm thánh khác vừa nghe vui vẻ, cũng là rỗi rảnh không có việc gì làm, lập tức cũng cho người tham gia. Bọn họ chơi vui vẻ, nhưng thảm cho mười tám vạn tu sĩ tham dự.

- Ủa…? Nơi đó đã bắt đầu!

Ánh mắt sắc bén của Vân Quảng quét nhìn tinh bàn, đột nhiên tay chỉ trước mặt Đường Quân. Ánh mắt mọi người nhìn theo, chỉ thấy trước mặt Đường Quân có một đám điểm sáng lóe lên liên hồi, đây là tượng trưng cho nhân mã đã lên bờ giao thủ.

Vân Quảng hỏi:

- Đường Quân, đây là đạo nhân mã nào của Tiên Quốc các ngươi?

Đường Quân thi pháp quét qua tinh bàn, những địa vực khác của Tây Tinh hải biến mất, khu vực lóe lên điểm sáng lập tức phóng đại lên toàn bộ tinh bàn. Đám điểm sáng kia lập tức hóa thành hai ngàn, có bao nhiêu điểm sáng đang động có thể thấy được rõ ràng. Cơ Mỹ Mi vóc dáng xinh đẹp cười khanh khách nói:

- Chỗ đó hẳn là vị trí nhân mã Thìn lộ Tiên Quốc lên bờ, nhìn dáng vẻ số người giao thủ không ít.

Vân Quảng cười ha hả nói:

- Có vẻ thú vị, đây là tiên hạ thủ vi cường!

Tả Nam Xuân phía sau y nhìn chằm chằm tinh bàn, ánh mắt lóe lên.

Sắc mặt Đường Quân hơi trầm xuống, lộ ra vẻ hơi khó coi, lúc này mới vừa lên bờ Tây Tinh hải, trong thời gian ngắn sẽ không có cách nào chạm mặt tu sĩ năm nước khác, nhân mã Tiên Quốc của mình đã tự giết lẫn nhau rồi. Nếu giết hết người mình, sau đó gặp phải nhân mã năm nước khác thì sao?!

Mọi người nhìn chằm chằm một hồi, chỉ thấy từng điểm sáng màu trắng liên tiếp biến mất, không bao lâu sau, hơn hai trăm điểm sáng đã biến mất không thấy.

Hắc Vân một thân âm khí lạnh lùng cười khành khạch nói:

- Thật lưu loát, đã chết hơn hai trăm.

- A Di Đà Phật!

Thất Giới Đại sư chắp tay chữ thập từ từ lên tiếng.

Đường Quân sa sầm nét mặt, không nói nửa lời.

Vì thể hiện công bình, các đạo nhân mã sáu nước cũng canh chuẩn thời gian lên đường, thời gian đến đích cũng đại khái tương đương. Gần nửa ngày sau người phái đi kiểm tra đón tiếp bàn giao trở lại phục mệnh, trình lên văn thư bàn giao.

Những người phái đi tiếp dẫn này cũng là người của Tây Tú Tinh cung, đợi đến khi người phụ trách tiếp dẫn nhân mã Thìn lộ Tiên Quốc trở về, chính là tên nam tử trước đó bàn giao với Ô Mộng Lan đang muốn rời đi, Đường Quân đột nhiên lên tiếng nói:

- Chậm đã, nhân mã Thìn lộ ta tham dự đã xảy ra chuyện gì, vì sao vừa lên bờ liền chém giết?

Nam tử kia ngẩn ra, chợt cười một tiếng, thân là người của Tây Tú Tinh cung đối mặt Lục Thánh phái người tới ngược lại cũng không sợ, không cao không thấp nói:

- Chuyện này phải nói từ ba đại phái Thìn lộ. Nhân mã Thìn lộ vừa lên bờ, đệ tử ba đại phái cảnh nội Nguyệt hành cung lập tức vây công một người tên là Miêu Nghị…

- Miêu Nghị???

Hồng Trần Tiên Tử yên lặng đứng ở sau lưng Đường Quân một mực không lên tiếng đột nhiên mắt lóe sáng, bất ngờ thốt lên một tiếng ngắt lời nam tử kia, khiến cho không ít người nhìn chằm chằm nàng.

Đường Quân quay đầu nhìn lại:

- Sư muội biết người này ư?

Hồng Trần Tiên Tử khôi phục lại bình tĩnh, lắc đầu nói:

- Không quen biết, chẳng qua chỉ là một người lại dám đối nghịch cùng ba đại phái, nên cảm thấy hiếu kỳ.

Đường Quân quan sát nàng một cái, suy nghĩ một chút cũng phải. Vị sư muội này tính tình hết sức lạnh lùng, không phải là người thích kết giao bằng hữu, càng không cần phải nói là một tên vô danh tiểu tốt, quay đầu lại ra lệnh một tiếng:

- Ngươi nói tiếp đi.

Nam tử kia tiếp tục cười nói:

- Tên Miêu Nghị kia cũng giỏi thật, trong số tu sĩ Thanh Liên, đây là lần đầu tiên ta gặp người có thực lực cường hãn như vậy. Hơn hai mươi người ba đại môn phái vây công, kết quả bị Miêu Nghị một mình một long câu đánh cho tơi bời hoa lá, không ai là đối thủ một hiệp của hắn. Sau một đòn, ngay cả long câu gián tiếp chịu lực cũng có thể đánh cho gục xuống. Sau đó đệ tử ba đại phái mười hai cung Thìn lộ cùng chung cừu địch, hơn hai trăm người liên thủ giết hắn, ai ngờ Miêu Nghị kia vung cánh tay hô lên, xuất hiện một Hồng Cân minh...

Sau khi mọi người nghe y kể lại, Vân Quảng chậc chậc thành tiếng nói:

- Tu sĩ Thanh Liên có thể lực đánh gục long câu như vậy, quả thật vô cùng hiếm thấy. Có thể lôi kéo nhiều người không có chỗ dựa lại thành lập liên minh, rõ ràng cũng có chút năng lực, không biết tên này có thể sống bao lâu.

Tả Nam Xuân phía sau y khẽ cau mày.

Miêu Nghị??? Lúc mới vừa nghe được cái tên này, đôi mày trắng của Thất Giới Đại sư cũng run lên, bởi vì tên đệ tử không ra gì của lão tăng hay suy nghĩ phản bội sư môn thường xuyên ghé vào tai lão nhắc cái tên này, nghe mãi thành quen. Bất quá suy nghĩ một chút lại nhẹ nhàng lắc đầu, hẳn không phải là người mà lão từng biết, bởi vì tư chất người nọ bình thường không cách nào tu hành, càng không thể nào có thực lực này. Thế gian có không ít người trùng tên, hẳn đây chỉ là trùng tên mà thôi.

Dung nhan tuyệt thế nghiêng nước nghiêng thành của Hồng Trần Tiên Tử tỏ ra bình thản, nhưng đôi tay bắt chéo trước bụng khẽ siết lại.

Nam tử kia kể xong rời đi, Đường Quân thi pháp quét qua tinh bàn lần nữa, tinh bàn chợt lóe ánh sáng, hình ảnh trước đó thu nhỏ lại vào một góc, cả bức đại đồ Tây Tinh hải hiện ra trước mắt trở lại.

Miêu Nghị vừa rồi được nhắc tới thoáng cái đã bị mọi người quên bẵng, bởi vì một nhân vật nho nhỏ như vậy thật sự là không đáng để mọi người chú ý. Đối với những người này, cho dù là nhân vật cấp điện chủ chưa chắc bọn họ đã coi ra gì, Đường Quân cũng chỉ muốn tìm hiểu tình huống cho nên mới hỏi…

-----------

Dẫn dắt nhân mã xuyên qua hoang nguyên, chui ra rừng rậm nguyên thủy cổ mộc che trời, leo lên ngọn núi tuyết nguy nga cao sừng sững, gió rét gào thét tuyết bay bay, sắc trời đã tối, bọn Miêu Nghị mới ngừng lại. Mọi người mơ hồ nghe được động tĩnh mở pháp nhãn ra, lục tục nhìn về phía chân núi, thấy lờ mờ có nhiều đội nhân mã theo đuôi tới.

- Vì sao lại theo chúng ta mãi như vậy, nếu để bọn họ tiếp tục, sớm muộn sẽ có ngày vật cỡi chúng ta bị mệt…

Triệu Phi nhìn chằm chằm chân núi cau mày nói:

- Ba đại môn phái đã bị bọn ta đánh tan, chẳng lẽ bọn họ còn muốn báo thù cho ba đại phái sao?

Tư Không Vô Úy hắc hắc cười nói:

- Báo thù cho ba đại phái ư, bọn họ có lòng tốt làm như vậy mới lạ. Ta thấy nhất định là bọn họ thấy chúng ta thu được nhiều của cải, muốn liên thủ cướp đoạt mới đúng.

Vương Thiên Luân cũng nhìn về phía Miêu Nghị nhắc nhở:

- Minh chủ, bất kể bọn họ có ý đồ gì, chúng ta nên sớm chuẩn bị mới phải!

Ba người cùng nhau nhìn về phía Miêu Nghị trầm mặc không nói, trải qua trận đánh trước đó, mọi người đã tâm phục khẩu phục đối với vị Minh chủ này rồi, không đơn thuần là bội phục võ lực của Minh chủ, còn có đầu óc Minh chủ. Nếu không phải Minh chủ dẫn dụ ba đại phái trở tay không kịp, phe Hồng Cân minh cũng không cách nào phát huy hiệu quả đánh bất ngờ, nếu dưới tình huống ba đại phái có chuẩn bị lấy cứng đối cứng, chỉ sợ chưa chắc Hồng Cân minh có thể chiếm ưu thế nhiều như vậy.

Mọi người đã giao thủ với ba đại phái nên biết ba đại phái thật sự không phải là chỉ có hư danh, không nói Kiếm Ly cung, Ngự Thú môn cùng Ngọc Nữ tông còn chưa giở ra bản lãnh giữ nhà. Lúc ấy đối phương thuần túy là vội vàng còn chưa kịp chuẩn bị đã bị phe mình xông vào giữa hỗn chiến một trận, mới có thể đánh bại một lần. Nếu không đợi đến khi Ngự Thú môn thả đám linh thú của bọn họ ra, đã đủ khiến cho người Hồng Cân minh thiệt thòi không nhỏ.

Miêu Nghị quan sát qua địa hình bốn phía, chỉ xuống dưới trầm giọng nói:

- Đối phương người đông thế mạnh, chúng ta không phải là đối thủ, chỉ có thể ỷ vào ưu thế địa thế trên cao đánh xuống. Nếu đối phương thật sự có ý đồ gì bất chính, bọn ta khuấy động tuyết lở, mượn thế tuyết lở xông xuống một hơi tấn công, dọc đường không ngừng, cũng không cần giằng co, có thể giết bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Hắn giơ tay chỉ về phía một gò đất dưới chân núi:

- Chỉ lo xông giết, vọt tới chỗ đó dưới chân núi hội hợp, nếu đối phương chết thảm trọng, bọn ta sẽ đánh ngược trở lại một lượt nữa, giết chết toàn bộ bọn họ sẽ có thu hoạch không nhỏ. Nếu không thể tạo thành một đòn nặng nề cho đối phương, bọn ta lập tức thuận chân núi mà đi, tìm một điểm khác băng qua núi. Hẳn là lúc đó bọn họ còn muốn đuổi chúng ta cũng phải suy nghĩ lại, xem có còn muốn hứng một lần tuyết lở thứ hai không.

Ba người nghe vậy xem thử băng tuyết tích tụ không biết bao nhiêu năm, không khỏi rùng mình một trận. Nếu muốn làm cho tuyết trên núi lở vậy phải lao nhanh xuống với thế lôi đình vạn quân, mang theo uy lực như vậy xông xuống, bên dưới không ai có thể ngăn nổi, nhất định sẽ đánh tan tác.

Nhưng vấn đề là người mình cũng phải chạy thật nhanh tránh tuyết lở đuổi sau lưng, chạy chậm chắc chắn sẽ bị lực xung kích hùng mạnh của tuyết lở chôn vùi, đây quả thật là đang liều mạng.

Bất quá nói đi thì nói lại, đây thật đúng là tuyệt chiêu, nhân mã phía dưới không dưới ngàn người, bằng vào phe mình bốn trăm nhân mã, không mượn thế này sẽ không cách nào đánh thắng.

Ba người nhìn về phía Miêu Nghị lộ vẻ bội phục đồng thời trong lòng cũng đánh giá, vị Minh chủ này là một người tàn nhẫn. Vì đánh thắng, tàn nhẫn với địch nhân, đối với mình cũng tàn nhẫn, đi theo người như vậy trong lòng yên tâm hẳn, nhưng cũng không biết là họa hay phúc.

- Kẻ không chịu ra sức giết địch trốn ở phía sau tự nhiên sẽ bị tuyết lở chôn sống trước hết. Kẻ ra sức xung phong về phía trước, nhờ vào cước lực long câu lao nhanh từ trên xuống dưới mới có thể chạy nhanh hơn tốc độ tuyết lở. An bài như vậy đi, kẻ nào chống lệnh không tuân, giết!

Dường như Miêu Nghị đã đoán được ý nghĩ của mọi người, quyết tâm không thay đổi, lấy giọng không cho phép nghi ngờ hạ pháp chỉ.

Ba người lãnh mệnh rời đi, nhanh chóng an bài bố trí của Miêu Nghị xong xuôi.

Trong lúc nhân mã xôn xao bố trí, ánh mắt của mấy trăm nhân mã nhìn về phía Miêu Nghị giống như nhìn quái vật, đây là đang buộc mọi người liều mạng. Đồng thời cũng có chút kính sợ, vị Minh chủ này là một kẻ tàn nhẫn, không dễ chọc.

Miêu Nghị Chú ý động tĩnh nhân mã phía dưới đột nhiên quay đầu nhìn Thích Tú Hồng đi theo sau lưng nói:

- Lát nữa không nên hốt hoảng, theo sát ở sau lưng ta, sẽ không có việc gì.

- Dạ!

Thích Tú Hồng gật đầu một cái, ánh mắt nhìn bóng lưng Miêu Nghị có vẻ phức tạp, vị Minh chủ này làm việc thật quả quyết, là một người sát phạt quyết đoán chân chính.

Bên này chuẩn bị thỏa đáng, chúng kỵ sĩ xếp thành mấy hàng bố trí xong trận thế xung phong, nhân mã bên kia cách đó mấy trăm thước dường như cũng phát hiện được khác thường, lục tục ngừng lại nhìn lên trên, dường như sợ bị hiểu lầm, lộ ra không có địch ý gì.

Miêu Nghị khẽ nhíu mày, không hiểu nổi đối phương là có ý gì, quay đầu nói:

- Tư Không Vô Úy, ngươi dẫn vài người đi xuống hỏi thử xem, nếu có bất trắc hãy kêu một tiếng, bọn ta lập tức xông xuống giải vây.

Trong tay y đã cầm sẵn một thanh Khai Sơn phù nhị phẩm, nếu lát nữa đụng phải cường địch, lập tức dùng Khai Sơn phù đánh giết mở đường.

Mọi người nghe vậy cũng căng thẳng thần kinh.

- Ngươi ngươi ngươi, đi theo ta!

Tư Không Vô Úy quay đầu lại vung trường phủ điểm vài người chạy xuống dưới.

Phía trên chuẩn bị kỹ càng, phía dưới Tư Không Vô Úy dẫn theo mấy người gặp nhân mã bên dưới. Sau khi trao đổi một hồi không thấy trở mặt, ngược lại dẫn theo mấy người đi lên.

Mấy người đi tới ngoài trăm thước, Tư Không Vô Úy lại bảo bọn họ dừng lại, lệnh những người khác coi chừng bọn họ, một mình chạy trở lại bẩm báo.

- Minh chủ, bọn họ bảo là muốn đầu dựa vào Hồng Cân minh chúng ta, ta sợ bọn họ có bẫy, trước hết dẫn theo mấy người tới đây, nói chuyện hay là giết?

Tư Không Vô Úy hỏi.

Mọi người lập tức ngơ ngác nhìn nhau, đệ tử các đại môn phái bình thường ỷ mình có môn phái làm chỗ dựa không xem mọi người ra gì, hiện tại lại muốn đầu dựa vào Hồng Cân minh chúng ta ư!?

Miêu Nghị trầm ngâm một phen, gật đầu nói:

- Dĩ nhiên bằng lòng đầu dựa vào là chuyện tốt, để cho những người kia đi lên.

- Chậm đã!

Vương Thiên Luân gọi Tư Không Vô Úy lại, nhìn Miêu Nghị chắp tay nói:

- Minh chủ, người trong những môn phái này tự thành đoàn thể, một khi gặp chuyện tất sẽ đoàn kết. Nếu cho bọn họ gia nhập Hồng Cân minh chúng ta, sợ là cuối cùng cưu chiếm ổ thước, bất lợi cho bọn ta.

Lời này vừa nói ra, Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy cũng cho là đúng, đều nhìn Miêu Nghị hy vọng hắn thay đổi chủ ý.

Miêu Nghị nghe được sau lưng truyền tới một trận thầm thì nhỏ giọng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tất cả mọi người khẽ gật đầu, hiển nhiên đều hết sức tán thành lời của Vương Việt Thiên.

Tâm lý những người này đối mặt các đại môn phái vẫn tỏ ra kém thế, sau khi đánh một trận với ba đại phái, mọi người thấy được năng lực của mình, không cần dựa vào những môn phái khác cũng có thể đi xa hơn