Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi chỉnh đốn nhân mã, tình huống rối loạn trở nên trật tự hơn nhiều.
Mấy vị đầu lĩnh cầm bản đồ Tây Tinh hải chụm đầu vào giữa gió tuyết Tây Tinh hải, thương nghị một địa điểm ẩn thân. Sau đó Miêu Nghị lệnh cho Tư Không Vô Úy dẫn dắt một tiểu đội vệ đội chấp pháp đi trước dò đường, sau đó hơn ngàn nhân mã ầm ầm chạy đi, vượt qua núi tuyết…
Giữa tinh không mênh mông, trong biển cả bao la, Tây Tú Tinh cung vẫn thâm trầm như cũ.
Hắc Vân đứng trước tinh bàn cười khành khạch quái dị nói:
- Đường Quân, nhân mã Thìn lộ các ngươi thú vị thật, nhanh như vậy lại chết thêm mấy trăm, hai ngàn nhân mã đã còn lại chỉ chừng bảy trăm, số còn lại suy đoán không cần chờ đến nhân mã của Quỷ Quốc ta động thủ đã chết sạch. Như vậy cũng tốt, tránh cho tổn thương hòa khí.
Sắc mặt Đường Quân nhìn chằm chằm tinh bàn cũng khó coi, bất quá lại không mặn không lạt đáp lại:
- Lớn lối mà không biết thẹn, kẻ không ra người không ra quỷ còn có thể sinh ra con trai, thật là ly kỳ, ngươi xác nhận đó là con trai ngươi sao? Vì sao ta nghe nói không quan hệ gì với ngươi?
- Ngươi nói gì?
Hắc Vân nhất thời hú lên quái dị, hai mắt toát ra lục quang, toàn thiên điện lập tức quỷ khí âm trầm, đôi trăn khổng lồ đang quấn trên cột lập tức thè lưỡi nhìn lại.
Vân Quảng nhất thời vui vẻ, miệng lưỡi tên Đường Quân này cũng thật là thất đức, người ta khiêu khích ngoài miệng mấy câu, Đường Quân lại trực tiếp công kích tới người thân, không khỏi cười hỏi:
- Đường Quân, làm sao ngươi biết con trai người ta không có quan hệ với người ta, ta nghe lời ngươi nói có mùi dấm chua trong đó. Đúng rồi, ta nghe nói ngươi rất quen thuộc quỷ bà nương kia…
Thật ra miệng lưỡi y còn thất đức hơn cả Đường Quân.
Ai ngờ Đường Quân nhún nhún vai, mỉm cười một tiếng, dáng vẻ như chấp nhận.
- Thối lắm!
Hắc Vân chỉ mũi Vân Quảng quát:
- Ta xé cái miệng thối của ngươi!
Vân Quảng liếc xéo một cái, cười hăng hắc nói:
- Ngươi xé thử xem, có tin ta vặn đầu ngươi xuống làm bô đi tiểu hay không?
Hai bên sắp sửa động thủ, một bóng trắng thoáng qua, Thất Giới Đại sư xuất hiện giữa hai người chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, hai vị đừng quên nơi này là Phục Thanh tinh cung.
Vừa mang tên Phục Thanh ra, Vân Quảng cùng Hắc Vân nhất tề hừ lạnh một tiếng, quay đầu sang chỗ khác, coi như bỏ qua chuyện này. Nếu thật sự chọc tới Phục Thanh, hai người không thể nào chịu nổi.
- Các ngươi cứ tiếp tục cãi, ta đi nghỉ ngơi, Bách Lý, lão hãy trông chừng.
Đường Quân giống như người không có việc gì, sau khi ra lệnh cho một lão nhân sau lưng bèn chắp tay rời đi, Tây Tú Tinh cung có an bài địa phương cho bọn họ nghỉ ngơi.
Ai ngờ Hồng Trần Tiên Tử đi tới trước tinh bàn oanh vàng thỏ thẻ:
- Bách Lý, lão cũng đi nghỉ ngơi đi, để chỗ này cho ta.
Lão nhân kia cũng không nói nhiều, gật đầu một cái rời đi.
Những đại biểu khác do Lục Thánh phái tới cũng lục tục rời đi, chỉ có Vân Quảng chắp tay đi vòng qua bên người Hồng Trần Tiên Tử, nhìn chằm chằm nhan sắc Hồng Trần Tiên Tử làm người ta tim đập thình thịch, cười ha hả nói:
- Hồng Trần, tìm nam nhân không thể quá kén chọn, Vân Quảng ta luôn luôn thương hương tiếc ngọc, muội không ngại suy nghĩ một chút.
Hồng Trần Tiên Tử yên tĩnh thoát tục, mắt nhìn chằm chằm tinh bàn làm như không nghe những lời này. Đừng nói nhìn thẳng, ngay cả liếc nhìn cũng không, làm như không thấy Vân Quảng.
Đùa giỡn không có gì vui, Vân Quảng cười khan hắc hắc hai tiếng, nói với hai người đi theo mình:
- Các ngươi để lại một người coi chừng, ta đi nghỉ ngơi.
Tả Nam Xuân xin ở lại.
Trong thiên điện chỉ còn lại sáu người, Hồng Trần Tiên Tử đột nhiên vung tay áo phất qua tinh bàn, một điểm trên tinh bàn phóng đại lên, ánh mắt Tả Nam Xuân nhìn theo chăm chú...
-----------
Hơn ngàn nhân mã chạy nhanh dưới bóng đêm mấy canh giờ lại tới một chỗ bờ biển, sợ gặp gỡ phiền phức, vì tiết kiệm chút thể lực cho long câu để ngừa vạn nhất, cộng thêm muốn tranh thủ thời gian trước khi tu sĩ sáu nước tản ra, Miêu Nghị sai người chặt cây kết bè gỗ.
Đại đội nhân mã lập tức phân tán vào trong rừng núi phía sau, từng gốc cây bị chặt ngã trong đêm. Sau đó dùng dây mây buộc lại tạo thành từng chiếc bè gỗ đưa xuống biển, một đám tu sĩ làm chuyện này hết sức thần tốc.
Không tới nửa canh giờ, gần ba trăm bè gỗ được ném xuống biển, được tu sĩ thi pháp điều khiển cưỡi gió lướt sóng, chở hơn ngàn nhân mã nhanh chóng vượt biển mà đi.
Trên biển trăng sáng, hàn tinh lóe lên. Miêu Nghị cỡi Hắc Thán ngắm trời biển trong đêm, chợt nghe lòng mình bùi ngùi cảm khái. Từ trước tới nay hắn chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày mình có thể thống soái hơn ngàn nhân mã, hơn nữa hơn ngàn nhân mã cơ hồ toàn là tu sĩ Thanh Liên. Hắn không biết có một ngày những người này biết mình bất quá là tu sĩ Bạch Liên, sẽ có cảm tưởng thế nào.
Sẽ lòng người lộn xộn không phục mình sao…? Có thể lắm...
Trên đường gặp hải đảo vòng qua, hơn ngàn nhân mã phiêu bạt trên biển ước chừng năm ngày, rốt cục đã tới hải đảo ẩn thân thương nghị trước đó.
Hải đảo này không lớn cũng không nhỏ, ít nhất trên bản đồ vô số đảo ở Tây Tinh hải, hòn đảo này không có gì là nổi bật.
Mọi người không vội vã lên bờ, Miêu Nghị lệnh hai thống lĩnh dẫn dắt nhân mã khám xét khắp nơi một lượt. Đợi gần nửa ngày sau, hai đạo nhân mã hồi báo, trên đảo không phát hiện những người khác, Miêu Nghị mới sai người phá hủy bè gỗ cùng nhau lên bờ.
Mọi người chạy khắp trên đảo một vòng, sau khi làm quen địa hình bèn chọn một đại hạp cốc sâu trong núi ẩn thân, long câu để lại nuôi trong sơn cốc, những người khác khai mở huyệt động trên vách núi.
Trong hạp cốc có một thác nước, không sợ thiếu nước sinh hoạt. Hoàn cảnh cũng thanh u, ở chỗ này đừng nói trốn mười năm, cho dù là trốn trên trăm năm cũng không thành vấn đề.
Sau khi chuẩn bị thỏa đáng hết thảy, mấy đầu lĩnh thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau cười một tiếng.
Miêu Nghị cùng đứng với mấy người trên vách núi, cất tiếng than thở:
- Ngay cả Lục Thánh cũng phái người đến tham dự, chúng ta đừng hy vọng lọt vào danh sách trăm người đứng đầu, chỉ cầu mọi người cũng có thể bảo vệ được tính mạng. Hy vọng chúng ta có thể trốn đến khi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội kết thúc!
Mọi người gật đầu khen phải, đây cũng là hy vọng của tất cả mọi người.
Vì ổn thỏa, Miêu Nghị lại sai người phân tán ra bốn phía trên đảo, mỗi ngày thay phiên nhau trực canh phòng.
Hơn ngàn nhân mã được an bài như vậy, Thích Tú Hồng và Miêu Nghị ở cùng một chỗ, trong huyệt động Miêu Nghị mở thêm một cái động nhỏ. Người khác gọi nàng là cô cô, nàng cũng dần dần quen, phụ trách chuyện sinh hoạt ăn uống thường ngày của Miêu Nghị, thật sự là làm việc vặt.
Tu vi nàng ở Hồng Cân minh không làm được chuyện chém giết, không thể đứng chân, chỉ có thể làm chút chuyện có khả năng…
-----------
Thời gian đảo mắt đã là một năm sau, bất kể bên ngoài phong vân biến ảo như thế nào, hơn ngàn nhân mã ẩn nấp trong đại hạp cốc thâm sơn sống cuộc sống tu hành ngăn cách với đời, cũng không gặp phải người ngoài quấy rầy.
Tình huống hiện tại giống như mọi người hy vọng lúc trước, thần kinh căng thẳng cũng dần dần thanh tĩnh lại, không gây chuyện thị phi với nhau, chung sống hòa hợp, chỉ chờ chịu đựng qua mười năm này.
Về chuyện tranh hạng trở về làm phủ chủ, mọi người cũng chỉ cười ha hả, trước đó còn không biết Lục Thánh cũng phái người đến tham dự, rốt cục nhờ Miêu Nghị biết được. Nghe vậy mọi người càng thêm kinh hãi, quyết định không làm chuyện viễn vông này.
Một tiếng sấm chấn động giữa trời mưa đêm to như trút, Miêu Nghị nhắm mắt trong tu luyện bị kinh động, bèn bước xuống giường đá đi tới cửa động. Chỉ thấy bên ngoài cuồng phong gào thét, liếc nhìn nước lũ cuồn cuộn chảy bên dưới, thấy còn một khoảng cách mới ngập tới huyệt động long câu ẩn thân mới yên lòng.
Không trung sét đánh kinh người, Miêu Nghị ngẩng đầu ngắm nhìn nhớ tới Thiên nhi cùng Tuyết nhi ở Trấn Hải sơn, nhớ lại những khoảnh khắc ngọt ngào với hai nàng. Không biết tình huống hiện tại của Trấn Hải sơn thế nào, hắn đã đi rồi, đám thủ hạ chắc chắn không an phận, cũng không biết hai nàng có sao không...
Về phần lão Nhị và lão Tam, bây giờ hắn cũng không phải lo lắng nữa, thời điểm nhớ tới Thiên nhi và Tuyết nhi còn nhiều hơn cả nhớ lão Nhị và lão Tam.
Kể từ khi biết người mang lão Nhị đi chắc cũng là hạng người pháp lực phi phàm, biết được lão Nhị cùng lão Tam đều có chỗ dựa, hắn bắt đầu vì mình mà sống. Hắn biết nếu tu vi mình không đạt tới mức tương đối cao, có gặp lão Nhị cùng lão Tam cũng không có ý nghĩa. Vị Đại ca vô dụng như hắn sẽ không giúp được gì, ngược lại có thể sẽ trở thành gánh nặng cho bọn họ. Cho nên tốt hơn phải sống tiếp cho thật tốt, để cầu có một ngày có thể đường đường chính chính đứng ở trước mặt lão Nhị cùng lão Tam, mà không phải liên lụy bọn họ.
- Minh chủ, ngươi đang suy nghĩ gì?
Nghe được bước chân hắn, Thích Tú Hồng cũng đi theo ra ngoài đứng ở sau hắn một hồi, nghe hắn thở dài một tiếng, không nhịn được lên tiếng hỏi.
Hai người ở trong huyệt động cô nam quả nữ cùng nhau chung sống hơn một năm, đã không còn mất tự nhiên như lúc ban đầu.
Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, bên ngoài một tiếng sét đánh vang dội, mượn ánh sáng tia chớp thấy được gương mặt Thích Tú Hồng thanh tú động lòng người.
Đang nhớ lại cảnh tượng ái ân triền miên với Thiên nhi và Tuyết nhi, có thể nói Miêu Nghị thoáng động trong lòng, có chút xúc cảnh sinh tình, rất tự nhiên giơ tay vuốt lên má của nàng, từ từ trượt xuống chiếc cổ trắng nõn.
- Minh chủ, ngươi... Muốn làm gì?
Thích Tú Hồng cả kinh, đưa tay giữ lấy cổ tay hắn, ánh mắt nhìn Miêu Nghị có vẻ hoảng sợ phức tạp.
Cô nam quả nữ ở một trong sơn động chung sống lâu như vậy, lâu ngày sinh tình là chuyện rất tự nhiên. Không nói lâu ngày sinh tình, chút tình cảm với nhau là không tránh khỏi, ít nhất giữa nhau sẽ không còn khoảng cách.
Miêu Nghị mỉm cười nói:
- Ta muốn làm gì nàng không khó đoán lắm, nàng yên tâm, ta sẽ không miễn cưỡng, nếu nàng từ chối, vậy cũng không sao.
Cổ tay Thích Tú Hồng nắm tay hắn hơi run rẩy, nàng cảm thấy làm như vậy không thích hợp, nhưng cuối cùng quỷ thần xui khiến vẫn từ từ buông lỏng cổ tay Miêu Nghị ra. Có lẽ là bên ngoài mưa gió đầy trời tiếng sấm ầm ầm làm một nữ nhân cảm thấy cần một vai bờ dựa vào, dưới thiên lôi không phải là nơm nớp lo sợ ẩn núp chính là rục rịch muốn động.
Một tay khác Miêu Nghị nắm lấy tay nàng vừa buông ra, hết sức bá đạo kéo nàng vào trong lòng mình, thân thể mềm mại thơm ngát.
Thoáng qua, Miêu Nghị đã ôm ngang eo nàng, sải bước đi vào trong huyệt động, đặt nàng xuống giường, từ từ cởi bỏ y phục. Chỉ chốc lát sau, một thân thể mềm mại trắng nõn bị tứ chi thẹn thùng khép nép che giấu bại lộ trước mắt hắn.
Đối với nam nhân, nếu chưa trải qua chuyện nam nữ còn đỡ, nếu đã trải qua rồi, vậy tính nhẫn nại trong chuyện này sẽ không cao, cho nên hết thảy trở nên xe nhẹ đường quen.
Bên ngoài mưa gió vần vũ, giữa tiếng sấm ầm ầm còn pha lẫn tiếng nữ nhân rên rỉ…
-----------
Thoáng qua đã ba năm, thời kỳ thảm thiết nhất của Tinh Tú Hải Kham Loạn hội đã qua.
Ba năm qua là thời kỳ mà tu sĩ tử vong cao nhất, mười tám vạn yêu ma quỷ quái đã giảm xuống gần ba thành, gần mười hai vạn tu sĩ táng thân Tinh Tú Hải.
Những người còn lại hoặc là mang theo nhiệm vụ tìm kiếm con mồi khắp nơi, hoặc chính là giống như bọn Miêu Nghị, làm rùa đen rút đầu tìm nơi ẩn nấp. Ý tưởng giống như bọn Miêu Nghị không phải số ít, hơn nữa còn là tuyệt đại đa số.
Tây Tú Tinh cung, những người vây trước tinh bàn tự nhiên phát hiện những chuyện này, trên bản đồ Tây Tinh hải, linh hoạt nhất chính là sáu điểm đỏ mang theo một ít điểm trắng chạy tán loạn khắp nơi, đại đa số điểm trắng đều ẩn nấp bất động.
Tây Tinh hải lớn như vậy, dù là có không ít người muốn tranh đoạt thứ hạng trong một trăm người đầu, nhưng nếu quyết ý lẩn trốn, muốn tìm được con mồi thật sự là vô cùng khó khăn. Xác suất tử vong Kham Loạn hội có thể nói là càng ngày càng ít, những điểm trắng kia đã mười mấy ngày cũng không có biến mất một điểm nào.
Mọi người vây trước tinh bàn có vẻ không chịu nổi, Cơ Mỹ Mi chỉ một điểm đỏ tức giận nói:
- Hại con ta chạy đôn chạy đáo khắp nơi, đám người này cho rằng ẩn nấp là có thể tránh thoát được sao?
Bàn tay Hắc Vân phất qua tinh bàn, một điểm phóng đại tới toàn bàn, cũng chỉ vào đó nói:
- Các ngươi xem thử, chỗ này tồi tệ nhất, lại có hơn ngàn người trốn cùng một chỗ với nhau, dường như đã hai năm qua chưa hề rời đi. Bọn họ muốn làm gì, đây là chạy đến Tinh Tú Hải tu luyện hay là tham gia Kham Loạn hội, rốt cục là nhân mã của nước nào?
Thành viên tham dự chạy tán loạn khắp nơi ở Tây Tinh hải, mọi người cũng không thể nào nhìn mãi vào tinh bàn mà không rời đi. Trong lúc nhất thời dù là ai cũng không tiện xác nhận rốt cục là nhân mã của nước nào, sợ lầm lẫn mắng phải nhân mã của nước mình.
Mọi người tại chỗ, chỉ có Hồng Trần Tiên Tử cùng Tả Nam Xuân một mực chú ý động tĩnh của cánh nhân mã này. Mặc dù cánh nhân mã này ba năm qua một mực không nhúc nhích, nhưng ngược lại làm cho trong lòng hai người càng thêm chắc chắn, chính là nhân mã Thìn lộ Tiên Quốc vừa lên bờ liền tự giết lẫn nhau.
Vốn là nhìn động tĩnh lúc vừa lên bờ, còn tưởng rằng những người này rất dữ, ai ngờ sau đó chuyện tự giết lẫn nhau cũng không xảy ra nữa, hơn ngàn người lại cùng trốn với nhau trong những năm qua.
Bất quá Hồng Trần Tiên Tử cùng Tả Nam Xuân đều không lên tiếng nói ra chân tướng.
Vân Quảng trầm giọng nói:
- Nếu cứ tiếp tục như vậy, Kham Loạn hội đừng nói mười năm, cho dù là một trăm năm cũng không xong, nên cho bọn họ thêm chút kích thích.
Phần lớn người cùng gật đầu hưởng ứng.
Vân Quảng lập tức vung tay lên:
- Người đâu, đem ghi chú vị trí hiện tại của tất cả nhân mã tới cho chính bọn họ.
Không bao lâu sau, mười mấy đạo hồng quang từ Tây Tú Tinh cung bắn ra, bay đi các nơi Tây Tinh hải...