Phi Thiên

Chương 349. Mưu đồ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Hiện tại chỉ có thể ổn định tình thế trước, sau đó dần dần tính chuyện khác… Thứ cho ta nói thẳng, lòng người Hồng Cân minh đã tan rã, sợ rằng duy trì không được bao lâu, chỉ cần có biến cố ắt sẽ hoàn toàn sụp đổ, Minh chủ có nghĩ tới sau đó sẽ đi đâu về đâu hay không?

Miêu Nghị không trả lời câu hỏi của y, mà là nhìn về phía Tư Không Vô Úy:

- Còn ngươi thì sao, bởi vì ta cứu mạng của ngươi ư?

- Minh chủ chớ có nhắc mãi chuyện ấy, làm ta như thiếu ngươi một cái mạng không bằng.

Tư Không Vô Úy cười ha hả nói:

- Tư Không ta là một người thô kệch, không nói được ra nhiều như đạo lý vậy. Làm chuyện gì chỉ theo tâm trạng, chỉ là thấy những người trong môn phái kia ỷ đông người nên khó chịu, không có nguyên nhân gì khác.

Miêu Nghị cũng không có hỏi nhiều, ánh mắt lại nhìn về phía Vương Việt Thiên.

Vương Việt Thiên hội ý cười nói:

- Ban đầu ta là người thứ nhất không tán thành Minh chủ chiêu thu người trong những môn phái kia. Nhưng Minh chủ vẫn quyết làm theo ý mình, rốt cục xảy ra chuyện hôm nay. Nhớ trước kia ba người chúng ta cùng đi theo Minh chủ, nếu hai người bọn họ kiên trì như vậy, tự nhiên ta cũng không thể tụt hậu, ai bảo ta cũng không có môn phái làm chỗ dựa.

Miêu Nghị cười cười, nâng chén nói:

- Uống rượu!

Mấy người chạm chén với nhau, bên ngoài lại truyền tới thanh âm của long câu chạy như bay tới. Mấy người nhìn nhau, để chén rượu xuống nhanh chóng ra khỏi động.

Ngoài động, người tới nhảy xuống ngựa bẩm báo:

- Minh chủ, phía Bắc có năm người vượt biển tới.

Chỉ có năm người sao… Tư Không Vô Úy cười ha hả:

- Đây là thịt đưa đến miệng.

Triệu Phi trầm giọng nói:

- Không nên khinh thường, chỉ dựa vào năm người đã dám xông loạn ở Tinh Tú Hải, nhất định có điều ỷ lại. Nếu lại có một kẻ tương tự cầm trong tay Huyền Âm kính, đến lúc đó chưa biết là ai sẽ phải chịu thiệt thòi.

- Nói rất đúng!

Miêu Nghị gật đầu công nhận, có bài học của Khuông Liên Thu, hắn cũng thật sự không dám chơi thủ đoạn mai phục như trước nữa. Huống chi hôm nay lòng người bất ổn, không bằng ỷ lại vào sự chuẩn bị hữu hiệu, không cần biết người tới đông hay ít, phần thắng cũng lớn hơn một chút, không cần thiết cạn phải mạo hiểm nữa, tức thì lớn tiếng nói:

- Triệu tập nhân mã, phái mấy người dẫn dụ tới đây. Nếu là cao nhân có thủ đoạn khác, hồ nước trên đỉnh núi này chính là chuẩn bị sẵn tiếp đón bọn họ.

Rất nhanh, gần ngàn nhân mã dốc trọn ổ ra chuẩn bị chiến đấu, chỉ còn chờ đối phương tới, Thích Tú Hồng cũng thay một bộ pháp bảo nhị phẩm theo sau lưng Miêu Nghị.

Mọi người ẩn núp trong núi rừng chờ đợi, ai ngờ đợi hồi lâu, chỉ thấy năm người phái ra đi dụ địch chạy nhanh đến, đi tới chân núi liền cao giọng hô:

- Lỗ sư bá, là người mình, là người mình, là bọn Triệu sư bá.

Bọn Miêu Nghị ngơ ngác nhìn nhau, Lỗ Tư Bình đã phóng ngựa ra chạy xuống núi tiếp đón, làm lễ ra mắt với người tới.

Trên núi cũng không biết hai bên đang nói gì dưới chân núi, nhưng nhìn dáng vẻ Lỗ Tư Bình tỏ ra cung kính, dường như đang nghe giáo huấn.

Chỉ chốc lát sau, Lỗ Tư Bình lại một mình dong ruổi lên núi, chạy tới trước mặt Miêu Nghị, chắp tay nói:

- Minh chủ, người tới không phải địch nhân mà là sư huynh đệ tệ phái, Lỗ mỗ đã thuyết phục bọn họ gia nhập Hồng Cân minh. Để tránh hiểu lầm, bọn họ đang ở dưới chân núi chờ Minh chủ triệu kiến.

Mọi người nhìn nhau, rốt cục đã lo hão một trận, hiển nhiên đã không cần thiết ẩn núp nữa, lục tục hiện thân.

Miêu Nghị gật đầu nói:

- Nếu là người mình, mời lên đây gặp mặt.

Lỗ Tư Bình lập tức quay đầu kêu to:

- Triệu sư huynh, lên đây đi.

Rất nhanh, năm kỵ sĩ dưới chân núi dong ruổi mà lên, đi tới trên núi ngắm nhìn bốn phía một lượt, trong mắt hơi có vẻ kinh ngạc.

Mặc dù mới vừa rồi dưới chân núi đã nghe Lỗ Tư Bình nói qua tình huống của nơi này, nhưng chính mắt thấy được gần ngàn nhân mã ở đây, hiển nhiên vẫn giật mình không nhỏ.

Người cầm đầu hiển nhiên chính là Triệu sư huynh của Lỗ Tư Bình, người này mặt xanh để râu dê, hết sức lạnh lùng, ánh mắt âm trầm, đang quan sát Miêu Nghị từ trên xuống dưới.

- Sư huynh, vị này chính là Miêu Nghị Miêu Minh chủ mới vừa nói với huynh. Minh chủ, vị này là sư huynh của ta Triệu Linh Đồ, nhân mã tệ phái phái ra không phải quan phương chính là do Triệu sư huynh cầm đầu...

Lỗ Tư Bình giới thiệu cho hai bên, lại không giới thiệu bốn người còn lại.

Triệu Linh Đồ hơi có vẻ kiêu căng chắp tay nói:

- Ra mắt Minh chủ.

- Đã vào Hồng Cân minh chính là người một nhà, không cần khách sáo.

Miêu Nghị cũng chắp tay, chợt cười hỏi:

- Triệu huynh có thể mang theo mấy đồng môn xông xáo Tây Tinh hải, tưởng là rất có bản lãnh. Bọn ta ở chỗ nhỏ hẹp nơi đây không biết tình huống bên ngoài, chẳng hay Triệu huynh có thể báo tình hình ngoại giới cho biết đôi chút hay không?

- Kẻ mạnh đuổi giết, kẻ yếu chạy trốn, mạnh sống yếu chết!

Triệu Linh Đồ thốt ra mấy câu, nói cũng như chưa nói.

Thấy thái độ đối phương cứng rắn, thần thái kiêu căng, Miêu Nghị cũng không còn vui vẻ như trước, nghiêng đầu chậm rãi nói với Lỗ Tư Bình:

- Chạy trốn khắp nơi hẳn đã mệt nhọc, dẫn đi nghỉ ngơi đi.

Lời này không khác nào cho đối phương là kẻ yếu trong câu nói trước đó, ám chỉ đối phương là kẻ yếu phải chạy trốn khắp nơi giữ mạng.

Nếu đối phương không chịu nể mặt, hắn cũng không cần thiết nể tình. Hiện tại Hồng Cân minh lòng người phù động, ngay trước mặt đám thuộc hạ càng không thể yếu thế, nếu không tình huống chỉ càng thêm hỏng bét.

Lời này vừa nói ra, Tư Không Vô Úy cười ha hả, sắc mặt mấy sư huynh đệ Triệu Linh Đồ cũng chợt biến, ánh mắt chợt lạnh lẽo nhìn chăm chú về phía Miêu Nghị, trên người hiện lên sát khí, nhìn ra được bên ngoài đã giết không ít người.

Lỗ Tư Bình vội vàng đứng ra cứu viện:

- Sư huynh mệt nhọc rồi, mời đi theo đệ nghỉ ngơi.

Đồng thời âm thầm truyền âm:

- Sư huynh, người này không dễ chọc.

Đưa mắt nhìn mấy người rời đi, Miêu Nghị phất tay cho nhân mã giải tán, nghiêng đầu truyền âm với Tư Không Vô Úy nói:

- Tìm mấy người theo dõi bọn họ.

Tư Không Vô Úy gật đầu một cái rời đi.

Mấy sư huynh đệ Lỗ Tư Bình vừa tiến vào huyệt động Lỗ Tư Bình, còn chưa kịp ngồi xuống lấy hơi, Triệu Linh Đồ đã xoay người hỏi:

- Vì sao sư đệ cản ta, sư môn ban cho ta Trấn Sơn Chùy, dọc đường đánh giết không biết bao nhiêu cường địch, chẳng lẽ sư đệ sợ ta không phải là đối thủ của hắn?

Lỗ Tư Bình nhất thời kinh ngạc hỏi:

- Sư huynh mang theo Trấn Sơn Chùy tới ư?

- Sao hả, có thể đánh một trận với tên Minh chủ kia chăng?

- Không phải đệ lo lắng sư huynh không phải là đối thủ của hắn, mà là lo lắng đối phương người đông thế mạnh, chúng ta không làm chuyện rõ ràng có hại như vậy.

Lỗ Tư Bình cho sư huynh một bậc thang hạ đài trước, sau đó mới nói tỉ mỉ chỗ lợi hại của Miêu Nghị, từ khi Miêu Nghị ở trên thuyền lôi kéo mọi người kết minh, cho đến khi lên bờ giết tu sĩ Thanh Liên như thái rau xắt chuối, lại đến trước đó Miêu Nghị giết chết quỷ tu đoạt bảo.

Cuối cùng Lỗ Tư Bình chắp tay nói:

- Uy lực Trấn Sơn Chùy cố nhiên hùng mạnh, nhưng một lần không cách nào giao thủ với quá nhiều người. Mà Huyền Âm kính trên tay hắn lại có thể một lần chống đỡ thiên quân vạn mã, thật sự là không phải chuyện đùa, cho nên kính xin sư huynh không nên khinh cử vọng động.

- Thật là may mắn, bảo bối như vậy lại có thể rơi vào tay của hắn!

Trong mắt Triệu Linh Đồ lộ ra vẻ hâm mộ, lại nói:

- Nếu như có thể cướp được bảo này vào tay, mấy sư huynh đệ chúng ta cũng có hy vọng lọt vào trăm người đứng đầu. Sau khi trở về không những vì tranh vinh dự cho sư môn đạt được trọng thưởng, còn có thể được làm phủ chủ. Cơ hội tốt như vậy sư đệ há có thể trơ mắt mà nhìn bỏ qua?

- Sư đệ hiểu tâm ý sư huynh, chẳng qua là đệ muốn hỏi một câu, ví như gần ngàn nhân mã nơi đây cùng nhau xuất thủ với bọn ta, Trấn Sơn Chùy của sư huynh có thể ngăn trở được chăng?

- Chuyện này…

Triệu Linh Đồ hơi có vẻ chần chờ, trầm ngâm nói:

- Nếu có cơ hội thích hợp, ta có thể dùng Trấn Sơn Chùy nhất cử đập chết tên Minh chủ kia, chẳng qua là một khi thi triển Trấn Sơn Chùy ra sẽ không thích hợp cận chiến. Nếu là hơn ngàn nhân mã cùng nhau vây công, dù ta có Trấn Sơn Chùy nơi tay chỉ sợ cũng vô cùng trở ngại, không thể triệt để ngăn cản được.

Y xoay chuyển ánh mắt, lại hỏi:

- Bằng tu vi sư đệ ở Hồng Cân minh, chẳng lẽ dưới tay không có nhân mã không thể giúp chúng ta một tay sao?

Lỗ Tư Bình cười khổ nói:

- Đệ ở Hồng Cân minh là chấp pháp trưởng lão, thủ hạ không có mấy người, cho dù có, ngoại trừ một số ít đồng môn, làm sao những người khác chịu bán mạng cho chúng ta?

Một bên có người khác lên tiếng nói:

- Lỗ sư huynh, chẳng lẽ không có những biện pháp khác sao?

Cùng nhau tiến vào trăm người đứng đầu khiến cho những sư huynh đệ khác cũng rất là động tâm, không ai bằng lòng cam tâm chạy tới Tinh Tú Hải làm nhân vật phụ chịu chết.

- Cũng không phải là không có biện pháp, hôm nay Hồng Cân minh chính là thời điểm lòng người phù động...

Lỗ Tư Bình kể lại biến cố của Hồng Cân minh sau khi Miêu Nghị đoạt được Huyền Âm kính một lượt, sau đó bày mưu sắp kế:

- Hồng Cân minh thủ ở chỗ này nương theo địa hình đợi địch, sư huynh các ngươi đã là nhóm thứ hai tới, hẳn là tương lai sẽ có người tới nữa. Sư huynh đã có Trấn Sơn Chùy nơi tay, không ngại đợi đến khi có địch tới lợi dụng Trấn Sơn Chùy lập uy...

Mưu kế của y không phải là quá phức tạp, lần sau địch nhân tới, để Triệu Linh Đồ lợi dụng Trấn Sơn Chùy đối địch lập uy, để cho những người khác thấy Triệu Linh Đồ có thực lực đối kháng với Miêu Nghị. Sau đó Lỗ Tư Bình lại ra mặt âm thầm liên lạc nhân mã các phái khác, chỉ nói Triệu Linh Đồ muốn làm Minh chủ Hồng Cân minh. Sau khi Triệu Linh Đồ giết Miêu Nghị, Huyền Âm kính dựa theo lời Đổng Toàn nói trước đó để cho mọi người rút thăm quyết định xem thuộc về ai.

Chỉ cần những nhân mã khác phối hợp, cho dù là bất động, đợi đến khi Triệu Linh Đồ thật sự giết Miêu Nghị đoạt Huyền Âm kính, đến lúc đó dù cho đổi ý, những người khác có thể làm gì được?!

- Kế này quá tuyệt!

Triệu Linh Đồ vỗ tay khen ngợi, quay đầu lại nhìn về phía mấy vị sư đệ cười nói:

- Vậy chúng ta tạm thời không cần lộ ra sơ hở, tạm thời tỏ ra tôn kính tên Minh chủ kia một chút. Đợi thời cơ tới, ta sẽ đập hắn một chùy thành bánh thịt!

Đám sư huynh đệ nghe xong thật sự vui vẻ ra mặt, nghĩ đến viễn cảnh xếp vào trăm người đứng đầu trở về được làm phủ chủ tôn sư, tay nắm ngàn vạn tín đồ, vinh hoa phú quý mỹ nữ như mây, chỉ cần giơ tay ra là có thể lấy được, hàng năm còn có người đưa tới cửa thật nhiều Nguyện Lực Châu, viễn cảnh như vậy thật là tuyệt không thể nói.

-----------

Có giấc mộng đẹp làm phủ chủ như vậy không chỉ có mấy sư huynh đệ Triệu Linh Đồ, Ba Văn Cảnh phiêu bạt trên biển rộng mênh mông cũng là một thành viên trong đó.

Trên bè gỗ vượt sóng, Ba Văn Cảnh cỡi long câu, một thân màu đạo bào xám tro, mặt trắng như ngọc, ôn nhu văn nhã như một thư sinh, thoạt nhìn tuổi còn trẻ nhưng tu vi đã đạt Thanh Liên cửu phẩm, tất nhiên có chút chí khí.

Đồng môn điều khiển bè, còn y ung dung ngắm biển cả mênh mông chập chùng sóng biếc. Tuy ăn mặc như đệ tử đạo môn nhưng hình ảnh khí chất lại nho nhã như ngọc quân tử, ngoại hình anh tuấn, rất dễ lấy đi trái tim các nữ tử.

Quả thật trong số kiệt xuất trẻ tuổi đồng lứa của Thương Hải môn ở Vô Lượng quốc, chỉ chừng ấy tuổi có thể có tu vi như thế, có thể nói là Ba Văn Cảnh tài mạo song toàn. Lại có ân sư tài bồi, tu hành nhiều năm gặp đối thủ lại chưa bại một lần, thật là trang tuấn kiệt!

Không biết bao nhiêu sư tỷ muội đồng môn thầm thương trộm nhớ, nguyện kết làm bạn lữ song tu với y. Ngay cả con gái chưởng môn cao ngạo kia cũng ra sức lấy lòng, tâm ý cũng đã hết sức rõ ràng.

Nhưng Ba Văn Cảnh có hùng tâm tráng chí, đệ tử Thương Hải môn bất quá vạn người, sắc đẹp sư tỷ muội đồng môn chỉ bình thường, con gái chưởng môn cũng bất quá như vậy. Cho dù là làm tới chưởng môn thì đã sao, cũng phải xem sắc mặt quan phương, dưới quyền chỉ có gần vạn đệ tử nghe lệnh, còn có Thái thượng tiết chế.

Đại trượng phu trên đời có chuyện nên làm, có chuyện không nên làm, say nằm gối mỹ nhân, nếu cưới con gái chưởng môn chẳng phải là sẽ suốt đời bị trói buộc ở Thương Hải môn nho nhỏ sao? Chí hướng của Ba Văn Cảnh là mong sẽ có một ngày tay nắm ức vạn tín đồ, vinh hoa phú quý giơ tay ra là có, mỹ nữ như mây quỳ gối hầu hạ, quần hùng cúi đầu bái kiến!

Chỉ cần leo lên chức cung chủ, toàn bộ Thương Hải môn cũng phải thần phục ở dưới chân mình, thật nhiều môn phái giống như Thương Hải môn cũng phải thần phục ở dưới chân mình, mình một câu nói là có thể làm cho môn phái như Thương Hải môn phải nơm nớp lo sợ.

Nếu có thể leo lên chức Quân Sứ, hoặc là ngày nào đó thay thế Lục Thánh thì sao??? Ba Văn Cảnh tin tưởng chuyện này cũng không phải là không có khả năng.

Vì vậy y tới Tinh Tú Hải, thật ra thì bằng thiên tư tu hành của y có thể làm đối tượng trọng điểm bồi dưỡng trong môn, bằng địa vị sư phó y trong môn hoàn toàn có thể tránh cho y tới Tinh Tú Hải mạo hiểm, nhưng y vẫn muốn tới. Hơn nữa còn là chủ động yêu cầu tới, ôm hào tình tráng chí quyết tranh hơn thua cùng anh hùng thiên hạ mà tới, sinh tử có đáng kể gì!

Lúc tới Thương Hải môn ban cho y pháp bảo Linh Ảo Xích. Sau khi hội hợp với hơn năm mươi đồng môn sau lưng ở Tinh Tú Hải, dưới sự bảo vệ của y lại không tổn thất một người nào, mấy năm qua dựa vào một thanh Linh Ảo Xích giết địch không dưới năm trăm người, đối thủ gặp gỡ Thương Hải môn cơ hồ đều chết trong tay của một mình y.

Một thước nơi tay, Tây Tinh hải khó gặp đối thủ! Ba Văn Cảnh thường bồi hồi cảm thán, đồng thời lại càng phát ra hào tình vạn trượng.