Phi Thiên

Chương 351. Uy lực Trấn Sơn Chùy

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cảnh tượng này nhìn tương đối dọa người, bọn Miêu Nghị ẩn thân trên núi cũng hít một hơi khí lạnh, đây là pháp bảo gì… Làm sao một tu sĩ Thanh Liên có thể đồng thời điều khiển nhiều pháp bảo nhị phẩm như vậy???

Lỗ Tư Bình trợ giúp sư huynh thách đấu hai mắt trợn tròn, cũng sợ hết hồn.

Đừng nói là y, ngay cả Triệu Linh Đồ lòng tin tràn đầy cũng bị dọa sợ đến sắc mặt kịch biến. Nhiều bảo vật như vậy đồng loạt ra tay, Trấn Sơn Chùy mình không thể nào chống đỡ được, chắc chắn sẽ nghiền nát mình thành thịt vụn, nhất thời hối hận lúc nãy đã không chịu nghe lời Miêu Nghị.

Nhưng muốn chạy cũng không kịp nữa rồi, Ba Văn Cảnh vung chỉ điểm tới, hơn vạn thanh thước đen thoáng hiện bảo quang màu xanh đã như gió lốc rợp trời phủ đất cuốn tới.

Sắc mặt đám người Du Bách Hưng cũng tái nhợt, hối hận không nên ở lại xem cuộc chiến, rốt cục hiện tại cháy thành vạ lây.

Bọn Miêu Nghị ẩn thân trên núi thấy vậy, tim ai nấy như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.

Triệu Linh Đồ không còn kịp chạy giữ mạng nữa không thể không liều mạng, thiết chùy đen trong tay hiện lên bảo quang màu xanh, trong nháy mắt đón gió hóa lớn. Rất nhanh đã hóa thành một cự chùy cao hai mươi thước, đường kính chừng mười thước, nằm trong bàn tay nhỏ bé của Triệu Linh Đồ có vẻ buồn cười, giống như đang cầm một ngọn núi.

Cảnh tượng này cũng khiến cho bọn Miêu Nghị trợn mắt há mồm.

Thước đen như gió lốc mưa sa ập tới, Triệu Linh Đồ nhanh chóng vung chùy ném ra ngoài.

Thể tích cự chùy tuy lớn nhưng thế đập ra kỳ quái, lại tạo ra tiếng sấm gió ầm ầm đánh tới, khí thế thật là kinh người.

Cự chùy vung lên cao đập vào thước đen ập tới như mưa bấc.

Ầm! Giống như một tiếng sấm động giữa trời quang.

Xuất hiện tình huống khiến cho mọi người suýt chút nữa rơi con ngươi ra ngoài, mưa thước đen đầy trời đột nhiên biến mất, chỉ thấy một cây thước đen bị cự chùy đập cho bảo quang màu xanh ảm đạm, bay ngược ra sau.

Lúc này mọi người mới hiểu, thì ra thước đen chỉ có một là thật, những thước khác chỉ là hư ảnh. Bất quá hư ảnh này cũng hết sức dọa người, bằng pháp nhãn mọi người lại không cách nào nhìn thấu, lại có thể mê hoặc pháp nhãn mọi người.

Trước đó mọi người còn khiếp sợ không hiểu vì sao một tu sĩ Thanh Liên có thể điều khiển nhiều pháp bảo nhị phẩm như vậy, bây giờ cuối cùng tìm được nguyên nhân, chẳng qua là chỉ có bề ngoài mà thôi. Bất quá bảo vật này cũng thật là đáng sợ, pháp nhãn không cách nào nhìn ra thật giả, một khi đánh tới, dù là ai cũng không cách nào phân biệt, mười phần sẽ bị hàng thật lẫn trong đó ám toán, thật sự là bảo bối tốt để giết người đoạt bảo.

Một chùy đánh ra phá tan hư ảnh Linh Ảo Xích, áp lực hùng mạnh trong nháy mắt hoàn toàn biến mất, Triệu Linh Đồ cũng có hơi kinh ngạc trợn mắt há mồm. Y chỉ là vì bảo vệ tính mạng tùy tiện đập một chùy, lại đập trúng chân thân trong hàng ngàn hàng vạn hư ảnh, chẳng lẽ mình may mắn tới mức như vậy?!

Tất cả người xem cuộc chiến đều thở phào nhẹ nhõm, nhất là đám người Du Bách Hưng phía sau y, thiếu chút nữa bị hù dọa toát ra mồ hôi lạnh toàn thân. Lúc này mới phát hiện mình quá lo lắng, vẻn vẹn mấy người Triệu Linh Đồ đã dám ra sân ứng chiến, tất là có một số thủ đoạn.

Ba Văn Cảnh thi triển Linh Ảo Xích sắc mặt kịch biến, pháp bảo đối phương là gì, sao có thể tìm được chính xác chân thân Linh Ảo Xích giáng cho một đòn như vậy, chuyện này chưa bao giờ có!

Đồng thời khiếp sợ với uy lực hùng mạnh Trấn Sơn Chùy, Ba Văn Cảnh thân là người cầm bảo có liên lạc với Linh Ảo Xích phóng thích ra, biết Linh Ảo Xích đã bị thương nặng, bị một đòn đối phương đánh cho bị thương nặng. Phần lớn năng lượng bên trong Linh Ảo Xích đã bị một chùy đánh cho hỏng mất, đã không cách nào thi triển một lần nữa, trừ phi bổ sung năng lượng đầy đủ trở lại.

Nhưng lúc này đang ở trên chiến trường, chắc chắn địch nhân không cho y thời gian bổ sung năng lượng.

Ba Văn Cảnh thế nào cũng không nghĩ tới, Linh Ảo Xích đi tới Tinh Tú Hải luôn luôn đánh đâu thắng đó hôm nay lại gặp phải khắc tinh, đối phương chỉ xuất một đòn đã phá Linh Ảo Xích.

Bất quá cũng không thể khinh thường uy lực bản thân Linh Ảo Xích, mặc dù bị thương nặng nhưng cũng chặn lại được một đòn của Trấn Sơn Chùy.

Linh Ảo Xích bị đánh bay, Trấn Sơn Chùy bay vù vù trở về tay Triệu Linh Đồ.

Mắt thấy pháp bảo đối phương bị đánh cho bảo quang tan rã, Triệu Linh Đồ há chịu bỏ qua cơ hội này, cự chùy từ trên trời giáng xuống, hai cánh tay ôm cán chùy giáng xuống một đòn nữa.

Mặc dù nhìn qua tỷ lệ giữa người và chùy chênh lệch khá tức cười, nhưng tựa hồ Triệu Linh Đồ lại có đủ sức lực gánh cả một ngọn núi, cự chùy trong tay y nhẹ nhàng bay ra.

Người sáng suốt cũng có thể nhìn ra hiển nhiên điểm này không liên quan với lực lượng của y mạnh hay yếu, mà là một phương pháp điều khiển Trấn Sơn Chùy.

Trấn Sơn Chùy to lớn phát ra tiếng sấm gió ầm ầm lần nữa, nhanh chóng xoay tròn trên không trung, vượt qua không trung với tốc độ nhanh không thể nào tin được, điên cuồng đập thẳng tới Ba Văn Cảnh.

Một bóng đen cực lớn nháy mắt từ trên trời giáng xuống, mang theo uy lực sấm gió ầm ầm. Chùy chưa tới mặt đất đã bốc lên bụi đất tung bay, gió mạnh cực kỳ.

Đệ tử Thương Hải môn đột nhiên ngẩng đầu nhìn đến chùy khổng lồ đập xuống, có thể nói là bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, trốn đã không còn kịp nữa, rối rít múa may vũ khí trong tay đánh trả chùy đang giáng xuống, liều mạng một phen.

Nhưng hành động này chẳng khác nào chuồn chuồn lay cột đá, chùy khổng lồ như vậy lấy tốc độ nhanh như vậy đập tới, có thể tưởng tượng được lực đạo hùng mạnh tới mức nào.

Keng keng keng… hổ khẩu tay cầm vũ khí từng người rách toạc đổ máu, vũ khí trong tay từng món một bay đi, trơ mắt nhìn mặt chùy cực lớn nện xuống đầu, mắt ai nấy lộ vẻ hoảng sợ vô hạn, kinh hãi không cách nào hình dung.

Ba Văn Cảnh đã bị chấn gãy cổ tay, hổ khẩu đầm đìa máu tươi lộ ra vẻ tuyệt vọng, lần đầu tiên cảm nhận được nỗi sợ từ sâu trong linh hồn, lần đầu tiên phát hiện mình không biết trời cao đất rộng, lần đầu tiên phát hiện ước mơ của mình nực cười tới mức nào. Lần đầu tiên phát hiện phong độ ung dung nho nhã của mình đối mặt với cái chết lại trở nên hèn mọn tới mức nào.

Biết bao nhiêu người không chịu đi Tinh Tú Hải, mình dựa vào cái gì lại cảm thấy hùng mạnh hơn người khác, muốn tới tranh tài?! Thì ra cường giả trong thiên hạ nhiều không đếm xuể, chẳng qua là mình chưa gặp mà thôi, từ đó dần dần sinh ra kiêu ngạo…

Cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi rốt cục bị cự chùy đập cho tan tác, trước mắt tối sầm.

Á…

Ầm!

Mặt đất chấn động nứt toác ra, tiếng người kêu thảm thiết, tiếng long câu hí hoảng sợ nháy mắt bị che lấp.

Từng dòng máu tươi bắn ra bên dưới chùy, ngay sau đó nửa đoạn cự chùy vùi sâu xuống đất, bốn phía xuất hiện những khe nứt trông vô cùng ghê sợ.

Kình phong hùng mạnh cuốn bụi đất lan ra bốn phía, suýt chút nữa thổi bay người xung quanh, cả người lẫn long câu lảo đảo.

Số đệ tử Thương Hải môn còn lại ngẩng đầu nhìn lên cự chùy, trong ánh mắt vẻ hoảng sợ khó có thể hình dung, không còn ai dám tái chiến, lập tức quay đầu bỏ chạy.

Triệu Linh Đồ cười gằn xòe rộng bàn tay, cự chùy lún sâu dưới đất lập tức bay lên, quay trở về tay y.

Bên trong cái hố dưới đất có năm đống máu thịt bầy nhầy, máu thịt người và long câu lẫn lộn vào nhau, ngay cả hộ thân bảo giáp cũng bị đập hỏng mất. Hiện tại không thể phân biệt được ai là Ba Văn Cảnh nho nhã trước đây, chỉ có thể phán đoán từ vị trí đống thịt.

Bọn Miêu Nghị trên núi thấy tình cảnh này ai nấy cơ mặt giật giật, uy lực chùy này không khỏi quá khổng lồ, vì sao cảm giác dùng này chùy giết người có hơi tàn nhẫn, cũng không biết là tên biến thái nào luyện chế ra loại pháp bảo này.

- Muốn chạy!

Triệu Linh Đồ cười ha hả ngông cuồng, dẫn dắt mấy vị đồng môn cùng nhau truy kích, Trấn Sơn Chùy trong tay lại giáng xuống thật mạnh.

Tiếng sấm gió lại vang lên ầm ầm giữa không trung, đệ tử Thương Hải môn chạy trốn hoảng sợ quay đầu lại, mắt thấy bóng đen che trời phủ đất ập xuống, lại là hai tiếng kêu thảm thiết ngưng bặt.

Lại đập ra hai bánh thịt, Trấn Sơn Chùy rút ra khỏi mặt đất bay một vòng trở về rơi vào tay Triệu Linh Đồ đang chạy tới, y lập tức ném ra.

Cự chùy bay tới bay lui trên không trung, không ngừng đập xuống mặt đất.

Hết chùy này tới chùy khác giáng xuống, đuổi giết một mạch đám đệ tử Thương Hải môn chạy trốn, không ai có thể đỡ được chùy nào, người bị đập lập tức nát thành bánh thịt, không có thương lượng.

Tình cảnh này làm người xem cuộc chiến trên núi thấy sau lưng phát lạnh, ở cách xa xa nhưng dưới chân vẫn có thể cảm giác được cảm giác chấn động kịch liệt, không dám tưởng tượng tình cảnh mình chống lại Trấn Sơn Chùy là thế nào.

Mọi người dựng hết lông tóc toàn thân một lúc, mới thấy sư huynh đệ Triệu Linh Đồ trở về. Không thấy cự chùy kia, chỉ thấy Linh Ảo Xích rơi vào tay Triệu Linh Đồ lật qua lật lại tra xét, y được món bảo vật này lộ ra vẻ vui mừng.

Chẳng qua là đáng tiếc năng lượng Linh Ảo Xích bị một chùy của y đánh cho tan tác, khôi phục năng lượng loại bảo vật này không phải là một chút yêu đan có thể thỏa mãn, trở về phải suy nghĩ phương pháp điều khiển một phen.

Nhân mã ẩn núp trên núi hiện thân, đám người Du Bách Hưng được chân núi kêu đi thu dọn chiến lợi phẩm.

Triệu Linh Đồ mang theo mấy vị sư đệ lên núi, giữa ánh mắt kính sợ và hâm mộ của mọi người, cầm Linh Ảo Xích đến trước mặt Miêu Nghị chắp tay ôm quyền nói:

- Bẩm Minh chủ, đã tru diệt toàn bộ địch nhân, Triệu Linh Đồ may mắn không làm nhục mạng.

- Triệu huynh vất vả rồi.

Miêu Nghị cũng không nhịn được chậc chậc thành tiếng khen ngợi:

- Hôm nay thật là đại khai nhãn giới, Triệu huynh một chùy nơi tay có thể nói là vô địch thiên hạ!

Triệu Linh Đồ cũng không phải là Ba Văn Cảnh không biết trời cao đất rộng, cười khổ nói:

- Minh chủ quá khen, có thể sống từ Tây Tinh hải rời đi hay không cũng chưa biết, vô địch thiên hạ đó là ngàn vạn lần không dám nhận.

- Chùy kia của Triệu huynh là pháp bảo gì vậy, uy lực cũng thật to lớn!

Miêu Nghị không nhịn được hỏi.

Triệu Linh Đồ đáp lại:

- Chính là Trấn Sơn Chùy sư môn ban cho trước khi đi, bất quá chỉ là một món pháp bảo nhị phẩm, không dám nói uy lực cực lớn, không biết có bao nhiêu pháp bảo trên thế gian uy lực to lớn hơn Trấn Sơn Chùy.

Miêu Nghị nhìn vòng quanh mọi người cười ha hả nói:

- Đạo sĩ kia thi triển ra Linh Ảo Xích làm bọn ta giật nảy mình, đổi lại bọn ta ắt không đỡ được, nhưng dưới Trấn Sơn Chùy Triệu huynh trong nháy mắt lộ ra nguyên hình, Trấn Sơn Chùy này thật đúng là món bảo bối cực tốt!

Mọi người nghe vậy thảy đều gật đầu khen phải.

- Quá khen quá khen!

Triệu Linh Đồ nhìn mọi người chắp tay ôm quyền, dáng vẻ xấu hổ.

Mọi người chỉ nói là y khiêm tốn, không biết Triệu Linh Đồ là thật sự xấu hổ, chỉ có trong lòng y biết rõ ràng, trận chiến này thuần túy là thắng nhờ may mắn.

Cần phải biết bảo vật thế gian này cũng không phải là uy lực cực lớn là có thể vô địch, lấy khéo léo thắng mạnh mẽ đâu đâu cũng thấy. Trấn Sơn Chùy Triệu Linh Đồ so với Linh Ảo Xích Ba Văn Cảnh đúng là một khéo một mạnh.

Lúc hai bên vừa thi triển ra pháp bảo, Triệu Linh Đồ đã biết mình sắp bại, có thể nói thiếu chút nữa bị dọa sợ đến tâm nguội lạnh như tro tàn. Chẳng qua là đối mặt pháp bảo như vậy khó có thể tránh được, chỉ có thể liều chết đánh một trận mà thôi.

Ai ngờ đập một chùy ra, đập ra một bất ngờ tày trời, không ngờ rằng một chùy phá được hư ảnh Linh Ảo Xích. Nếu không thể phá hư ảnh này, chân thân Linh Ảo Xích kín đáo tới mức ngay cả pháp nhãn cũng không thể nhìn ra, y tất bại không thể nghi ngờ, nói không chừng ngay cả trúng chiêu thế nào cũng không biết.

Cần phải biết Linh Ảo Xích kia thi triển ra hư ảnh đầy đủ cả thanh, sắc, hình, như cuồng phong bạo vũ gào thét đánh tới, thật thật giả giả không cách nào phân biệt.

Ngay từ đầu ngay cả Triệu Linh Đồ cũng không nghĩ ra tại sao mình phá được Linh Ảo Xích, tự nhiên người đứng xem tưởng lầm là pháp bảo của y lợi hại, có thể khắc chế Linh Ảo Xích. Chỉ có bản thân Triệu Linh Đồ biết không phải là chuyện như vậy, lúc giao chiến cũng không suy nghĩ nhiều.

Sau khi chiến thắng đoạt được Linh Ảo Xích suy nghĩ lại, Triệu Linh Đồ mới hiểu đã xảy ra chuyện gì. Sở dĩ Trấn Sơn Chùy có thể phá Linh Ảo Xích chỉ có một nguyên nhân, đó chính là kích thước Trấn Sơn Chùy khá lớn, diện tích công kích cũng rất rộng. Nên xuất ra một chùy bao trùm diện tích rộng như vậy đã đập trúng vị trí chân thân Linh Ảo Xích.

Nếu kích thước Trấn Sơn Chùy chỉ bằng một nửa hiện tại, theo tình huống lúc đó e rằng chưa chắc đập trúng vị trí chân thân Linh Ảo Xích.

Nếu lúc ấy chân thân Linh Ảo Xích không nằm lẫn trong một đống hư ảnh kia, chỉ sợ người chết chính là Triệu Linh Đồ.

Sau khi suy nghĩ ra chuyện này, Triệu Linh Đồ lập tức toát mồ hôi lạnh toàn thân. Lần này có thể đánh thắng, thật sự may mắn tới mức nào. Thậm chí y nghi ngờ có phải nhân phẩm của Ba Văn Cảnh có vấn đề hay không, ngay cả ông trời cũng nhìn không thuận mắt mượn tay mình tiêu diệt y.

Tóm lại trận chiến này thuần túy thắng là nhờ may mắn hơn đối thủ, tuyệt đối là nhờ may mắn.

Dĩ nhiên, Triệu Linh Đồ cũng không cần thiết nói ra chân tướng của sự tình, khách sáo ngoài miệng đôi câu là được, y cũng muốn giữ sức uy hiếp với người khác.

- Minh chủ, nên xử trí Linh Ảo Xích này như thế nào?

Tay Triệu Linh Đồ cầm Linh Ảo Xích đột nhiên khách sáo giả mù sa mưa xin chỉ thị.

Ánh mắt mọi người lập tức nhìn chằm chằm vào Linh Ảo Xích, bảo bối như vậy ai mà không muốn?!

Miêu Nghị có vẻ không biết nói gì, nghĩ thầm ta bảo ngươi giao ra đây ngươi có chịu không, cần gì giả mù sa mưa như vậy…

- Bảo này chỉ có một món, lại là Triệu huynh lực khắc cường địch đoạt được, dĩ nhiên là thuộc về Triệu huynh.