Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Huống chi khuynh hướng rất rõ ràng, Triệu Linh Đồ có ý đồ tiếp lấy Hồng Cân minh, mọi người cũng đã thấy Triệu Linh Đồ thể hiện thân thủ trước đó, thoạt nhìn dường như lợi hại hơn cả mọi người. Minh chủ đổi lại là ai làm cũng được, chỉ cần có thể bảo vệ tính mạng, đi theo Triệu Linh Đồ không có gì không ổn.
Đây là chút tâm tư giấu kín trong lòng mọi người, giao cho Triệu Linh Đồ làm ác nhân là được. Nhưng câu nói sau cùng của Triệu Linh Đồ làm cho bọn Đổng Toàn tinh thần phấn chấn, muốn lưu lại Huyền Âm Bảo Kính để cho mọi người tiếp tục rút thăm…
- Minh chủ, ngươi muốn đi chúng ta không ngăn cản, hay là lưu lại Huyền Âm Bảo Kính đi!
Đổng Toàn lên tiếng hưởng ứng.
- Đúng vậy! Chúng ta cũng không muốn làm tổn thương chút tình cảm cuối cùng.
Bọn Du Bách Hưng cũng lên tiếng hưởng ứng.
Thấy những người giữ vững trầm mặc cũng đã lên tiếng, trong lòng Triệu Linh Đồ vui vẻ, quả nhiên vẫn là chữ lợi động lòng người.
Trước đó y thấy mọi người đều không nói lời nào, trong lòng cũng không quá nắm chắc. Dù sao Miêu Nghị vẫn là Minh chủ Hồng Cân minh, nếu y xuất thủ đối phó, vạn nhất những người này trở mặt, vậy y sẽ gặp phiền phức, Ở khoảng cách gần như thế, Trấn Sơn Chùy không đối phó được nhiều người như vậy vây công, tạm thời vẫn không thể dùng Linh Ảo Xích, nói không chừng sẽ đi đến chỗ mất mạng, nhất định phải ổn thỏa là hơn.
Hiện tại rất tốt, những người này đều đứng về phía y.
Tư Không Vô Úy có thể nói là mắt bốc hung quang, hung tợn nhìn chằm chằm mọi người. Nhưng dưới tình thế hiện tại, y cũng không dám khinh cử vọng động.
Sắc mặt trong nháy mắt Miêu Nghị trở nên lạnh lùng, từ từ quét qua mọi người, tiện tay lộn một cái nắm Huyền Âm Bảo Kính trong tay, chậm rãi nói:
- Nếu ta không đưa thì sao?
Giọng Miêu Nghị lộ vẻ bất thiện, cộng thêm Huyền Âm Bảo Kính vừa ra, sắc mặt mọi người đại biến. Đám người Đổng Toàn nhanh chóng lui về phía sau, bởi vì đều đã biết uy lực Huyền Âm Bảo Kính đáng sợ, chỉ còn lại có đám sư huynh đệ Lỗ Tư Bình hộ vệ sau lưng Triệu Linh Đồ.
Trừ Lỗ Tư Bình ra, mấy sư huynh đệ Triệu Linh Đồ cũng chưa thấy qua uy lực Huyền Âm Bảo Kính, chẳng qua là nghe nói mà thôi. Hôm nay thấy mọi người kiêng kỵ như vậy, khiến cho bọn Triệu Linh Đồ cũng cảm thấy khẩn trương, áp lực đột ngột gia tăng thật lớn. Trấn Sơn Chùy trong tay Triệu Linh Đồ chợt lóe thanh quang, trong nháy mắt trở nên lớn, mặc dù không khổng lồ như trước đó đánh chết Ba Văn Cảnh, nhưng cũng đủ để che cho bản thân y.
Y gác ngang chùy trước người, tay kia lấy Linh Ảo Xích ra, mắt hổ lom lom nói:
- Ta biết ngươi có Huyền Âm Bảo Kính nơi tay có thể quét ngang ngàn quân, nhưng Trấn Sơn Chùy ta đây đủ để ngăn cản khí âm sát của Huyền Âm Bảo Kính. Chỉ cần ngươi một đòn không trúng, ta có thể một chùy đập ngươi thành thịt nát, huống chi ta có Linh Ảo Xích nơi tay, ngươi tất bại!
- Miêu Nghị, ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn giao Huyền Âm Bảo Kính ra đây, thân là một thành viên Hồng Cân minh, ta cũng không muốn làm ra chuyện đánh chết Minh chủ! Miêu Nghị, cuối cùng sẽ cho ngươi một con đường sống, chỉ cần ngươi lưu lại Huyền Âm Bảo Kính, bọn ta tuyệt không ngăn cản ngươi rời đi.
Nói ra thật dễ nghe, thật ra thì ở khoảng cách gần Triệu Linh Đồ vẫn có hơi kiêng kỵ Huyền Âm Bảo Kính trong tay Miêu Nghị, không tới bất đắc dĩ cũng không dám liều mạng. Thân chùy to lớn giống như một bức tường ngăn ở trước người, phòng bị khí âm sát Huyền Âm Bảo Kính phun ra bất cứ lúc nào.
Về phần Linh Ảo Xích hoàn toàn là dùng để hù dọa Miêu Nghị, lúc này Linh Ảo Xích hoàn toàn trống rỗng, còn chưa kịp bổ sung năng lượng, cũng không thể thi triển.
Nhưng lại đủ để chấn nhiếp Miêu Nghị, làm Miêu Nghị không dám khinh cử vọng động. Dù sao hắn chưa cầm Linh Ảo Xích trong tay, vẫn chưa biết tình huống hiện tại của Linh Ảo Xích có vấn đề.
Nói đi thì nói lại, dù không có Linh Ảo Xích, Miêu Nghị cũng không dám khinh cử vọng động. Hắn tự biết mình, không cách nào kéo dài thời gian điều khiển Huyền Âm Bảo Kính, hơi lâu một chút hắn sẽ tiêu hao không chịu nổi. Một khi một đòn không trúng, đại chùy kia giáng tới một đòn lôi đình, chắc chắn hắn cũng hóa thành bánh thịt.
Có thể nói là hai bên kiêng kỵ lẫn nhau, nhưng ưu thế ở bên Triệu Linh Đồ.
Hiện trường trầm mặc một trận, bọn Triệu Phi nhìn nhau, ngay sau đó Miêu Nghị lên tiếng nói:
- Ta có thể cho ngươi Huyền Âm Bảo Kính, ngươi bảo đảm sẽ thả chúng ta rời đi?
Thấy đối phương nhượng bộ, Triệu Linh Đồ vui mừng trong lòng, nghĩ thầm quả nhiên đối phương đã bị mình dọa sợ. Y chỉ muốn Huyền Âm Bảo Kính, thấy mọi người kiêng kỵ Huyền Âm Bảo Kính như vậy lại càng thêm muốn lấy cho bằng được, về phần có giết Miêu Nghị hay không, y không có vấn đề, để Miêu Nghị đi cũng không quan hệ, lúc này thề thốt:
- Ta có thể thề với trời, chỉ cần ngươi lưu lại Huyền Âm Bảo Kính sẽ để bọn ngươi rời đi, nếu trái lời thề, xin cho Triệu mỗ chết không tử tế!
- Được!
Miêu Nghị đáp ứng.
Triệu Linh Đồ lại vẫn chưa yên tâm:
- Không nên khinh cử vọng động, ném Huyền Âm Bảo Kính tới đây.
Miêu Nghị xem thử Huyền Âm Bảo Kính trong tay, cười nói:
- Thật ra thì vật này chỉ có quỷ tu có thể điều khiển, những người khác không điều khiển được, ta giữ lại cũng không có tác dụng gì.
Đang khi nói chuyện thuận tay ném Huyền Âm Bảo Kính ra ngoài.
Triệu Linh Đồ nhận bảo kính vào tay, trong lòng đại định, thu Linh Ảo Xích vào trong nhẫn trữ vật, một tay cầm Trấn Sơn Chùy cảnh giới, một tay kia liếc nhìn Huyền Âm Bảo Kính, không nhịn được lộ vẻ nghi ngờ hỏi:
- Chỉ có quỷ tu có thể điều khiển ư?
Miêu Nghị gật đầu một cái.
Ai ngờ Triệu Linh Đồ tay cầm Huyền Âm Bảo Kính đột nhiên ánh mắt ngưng trệ, tinh thần hoảng hốt, Trấn Sơn Chùy trong tay kia cũng đột nhiên thu nhỏ lại biến trở về nguyên hình.
Hai mắt Miêu Nghị chợt híp một cái, trong con ngươi thoáng qua vẻ tàn khốc không dễ phát giác.
- Giết!
Đột nhiên quát một tiếng chói tai, Hắc Thán chở Miêu Nghị như mũi tên rời cung bay ra, Nghịch Lân thương trong tay gào thét ra tiếng long ngâm ong ong.
Tư Không Vô Úy, Triệu Phi cùng Vương Việt Thiên cũng mạnh mẽ xông tới, Thích Tú Hồng cũng cỡi long câu nhanh chóng quay đầu chạy đi xa.
Phát sinh biến hóa, bọn Lỗ Tư Bình giật mình kinh hãi, nghĩ thầm vì sao Triệu sư huynh sơ ý như vậy, lúc này cầm Trấn Sơn Chùy mà không phòng ngự?
Sau đó ánh mắt vừa chạm vào Triệu Linh Đồ, lại phát hiện y giống như bị đóng băng. Bên ngoài thân thể trong nháy mắt bao trùm lên một lớp băng sương tuyết trắng, mỗi tay cầm một món bảo vật cứng ngắc ở đó.
Khoảng cách gần như thế, Miêu Nghị vung thương xông tới nhanh như điện chớp, đâm một thương thật mạnh vào chỗ lõm dưới yết hầu Triệu Linh Đồ. Thương đâm vào nhẹ nhàng như gỗ mục, ngay cả máu cũng không thấy bắn ra, quả thật là bị đông cứng rồi.
Bọn Lỗ Tư Bình ứng phó không kịp cuống quít công tới, Tư Không Vô Úy cùng Triệu Phi theo cùng hai bên tả hữu đánh tới nhanh chóng xuất thủ cứu giúp, cùng Vương Việt Thiên chặn lại đám người Lỗ Tư Bình công kích, ba cao thủ Thanh Liên cửu phẩm ngăn trở những người này không thành vấn đề.
Triệu Linh Đồ đã phế, chỉ còn lại một Lỗ Tư Bình là tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm, đã bị Triệu Phi cuốn lấy, Tư Không Vô Úy cùng Vương Việt Thiên chặn lại mấy người khác.
Miêu Nghị một đòn đắc thủ, kéo thương mạnh một cái, kéo cả thi thể Triệu Linh Đồ tới, sau đó quay đầu bỏ chạy.
Kinh biến như vậy khiến cho bọn Đổng Toàn phía sau sợ ngây người, thậm chí có vẻ không hiểu nổi rốt cục đã xảy ra chuyện gì, vì sao Triệu Linh Đồ tay cầm trọng bảo vừa đối mặt liền thua bởi tay Miêu Nghị. Biến hóa này không khỏi cũng quá nhanh, nhanh tới mức mọi người đều không phản ứng kịp.
Thấy Miêu Nghị mang theo thi thể cùng bảo vật Triệu Linh Đồ bỏ chạy, lúc này bọn Đổng Toàn mới phản ứng được muốn hỗ trợ, muốn đoạt lại mấy món bảo vật kia.
- Giết!
Mấy tên cao thủ Thanh Liên cửu phẩm lập tức dẫn dắt đại đội nhân mã vọt tới.
Hắc Thán Thoát khỏi chiến trận chạy ra không xa dừng lại, Miêu Nghị cầm thương nơi tay quay đầu ghìm Hắc Thán cao giọng nói:
- Không nên dây dưa, rút lui cho mau, ta sẽ ngăn cản truy binh!
Nhiều người như vậy vọt tới, ba người Triệu Phi cũng biết mình không ngăn được, nếu bị quấn lấy sẽ phiền phức, lập tức đánh một đòn toàn lực ép văng đối thủ, ba người quay đầu bỏ chạy.
Vừa quay đầu lại thấy Miêu Nghị một tay cầm thương, một tay cầm Huyền Âm Bảo Kính nơi tay.
Ba người vừa chạy ngang qua bên cạnh Miêu Nghị, thình lình nghe thấy sau lưng vang lên tiếng ti ti. Tư Không Vô Úy theo bản năng run lên một cái, một cảm giác khắc cốt minh tâm khó quên nổi lên trong lòng.
Ba người nhanh chóng dừng ngựa quay đầu lại, chỉ thấy Huyền Âm Bảo Kính trong tay của Miêu Nghị phun ra một cỗ khí âm sát, quét ngang bọn Lỗ Tư Bình vọt tới, khí âm hàn khuếch tán thấu xương bức người.
Đối mặt khí âm sát quét tới, bọn Lỗ Tư Bình lộ vẻ hoảng sợ, dường như muốn nói, không phải ngươi nói Huyền Âm Bảo Kính trừ quỷ tu ra không ai không thể thi triển sao?
Sở dĩ bọn họ dám đuổi theo là bởi vì thấy Triệu Linh Đồ đã lấy được Huyền Âm Bảo Kính, tin lời của Miêu Nghị. Cộng thêm hai món bảo vật khác của Miêu Nghị lại là mới vừa đoạt vào tay, còn chưa kịp tìm được bí quyết điều khiển, tự nhiên muốn nhân cơ hội đánh tới đoạt lại bảo vật.
Bọn Đổng Toàn dẫn dắt nhân mã cùng xông tới hăng tiết như gà chọi cũng có suy nghĩ như vậy, lúc này Miêu Nghị không cách nào sử dụng các loại bảo vật, chính là thời điểm rất tốt để đoạt bảo, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua.
Nhưng cảnh tượng trước mắt đã làm cho bọn họ thấy lại uy lực kinh khủng của Huyền Âm Bảo Kính.
Khí âm sát trong Huyền Âm Bảo Kính đã thu lại vào trong kính, đám Lỗ Tư Bình bị đóng băng cả người lẫn long câu, theo quán tính ngã lăn ra đất. Người nào người nấy toàn thân trắng như tuyết, không thể cử động, duy trì tư thế trước khi ngã xuống.
- Còn dám tiến thêm một bước, đừng trách Miêu mỗ không niệm tình cũ giết không tha!
Miêu Nghị vẫy vẫy Huyền Âm Bảo Kính trong tay, hét lớn một tiếng về phía nhân mã vọt tới.
Tiếng vó long câu rầm rập lập tức dừng lại, bọn Đổng Toàn nhanh chóng trợn to mắt nhìn Miêu Nghị, sau đó nhìn lại Lỗ Tư Bình ngã xuống. Đối mặt Miêu Nghị cầm Huyền Âm Bảo Kính nơi tay không còn ai dám khinh cử vọng động, dừng ở tại chỗ kiêng kỵ không dứt. Thích Tú Hồng chạy ra xa chờ đợi thấy bên này đại thế đã định, như dỡ bỏ được gánh nặng trong lòng. Mắt thấy khí thế của Miêu Nghị một mình một long câu hù dọa gần ngàn nhân mã, khẽ cắn cắn môi.
Thấy mọi người không dám khinh cử vọng động nữa, Miêu Nghị lập tức lục soát một trận thi thể Triệu Linh Đồ nằm ngang trên lưng Hắc Thán, lúc này mà còn khách sáo ắt sẽ bị trời phạt.
Bảo giáp trên người Triệu Linh Đồ bị Miêu Nghị lột xuống, thu toàn bộ bảo vật có thể vào nhẫn trữ vật, nhẫn trữ vật các loại thì đeo lên tay. Hiện tại không có thời gian sắp xếp, chạy trốn trước hãy tính.
Dưới mắt mọi người, Miêu Nghị lục soát vơ vét sạch sẽ đồ trên người Triệu Linh Đồ, bọn Đổng Toàn đối diện có thể nói âm thầm chảy nước miếng, ba món pháp bảo nhị phẩm cao cấp, ba món, toàn bộ rơi vào tay của một mình Miêu Nghị.
Chỉ thấy thi thể Triệu Linh Đồ bị ném bay lên, một cánh tay Miêu Nghị cầm thương lăng không chém. Thi thể đã bị đóng băng bị chém thành hai đoạn, rơi xuống đất không chảy giọt máu nào.
Lại thấy Miêu Nghị nhảy xuống long câu, sải bước đi về hướng bọn Lỗ Tư Bình đóng băng ngã xuống đất.
Miêu Nghị cắm Nghịch Lân thương xuống đất, chống tay mà đứng, nhìn chằm chằm mặt của Lỗ Tư Bình dính đầy băng sương.
Người nằm dưới đất này từng chủ động tới đầu, từng nói muốn cùng Miêu Nghị đồng sinh cộng tử chín năm, hôm nay lại muốn giết hắn.
Người nằm dưới đất này từng ngã xuống dưới Huyền Âm Bảo Kính, là Miêu Nghị đã cứu y một mạng, hôm nay lại ngã xuống dưới Huyền Âm Bảo Kính của hắn.
Đường tu hành gian nan hiểm trở, dọc trên đường đi tràn đầy mưa máu gió tanh, sinh sinh tử tử, thị thị phi phi, là địch hay bạn, tất cả chỉ trong một niệm.
Miêu Nghị xòe năm ngón tay ra, chậm rãi buông Nghịch Lân thương cắm dưới đất.
Đột nhiên hắn rút kiếm, bảo kiếm bên hông mang theo một vệt ô quang ra khỏi vỏ, mặt không lộ vẻ gì, không chút do dự một kiếm chặt đầu Lỗ Tư Bình, ngay sau đó lột sạch những thứ hữu dụng trên người Lỗ Tư Bình.
Sau đó hắn xoay người sang bên cạnh, lại vung tay lên chém đầu một người khác, lại vơ vét những thứ hữu dụng thu lấy.
Hắn xoay người lại chém xuống một kiếm, lại một cái đầu rơi…
Sau khi vơ vét hết đồ trên người mấy sư huynh đệ Triệu Linh Đồ, giũ sạch vết máu trên thân kiếm, Miêu Nghị mới tra vào vỏ, lăng không rút Nghịch Lân thương cắm trên mặt đất, tung mình bay lên lưng Hắc Thán.
Miêu Nghị lạnh lẽo quét qua mọi người, Hắc Thán chậm rãi quay đầu.
Thấy hắn sắp đi, trong đám người đối diện có người chạy ra, lớn tiếng kêu:
- Minh chủ, ta cùng đi với ngươi!
Có người dẫn đầu, sau đó lại mấy người chạy ra:
- Minh chủ, dẫn theo chúng ta cùng đi đi!
Sau đó lại chạy ra hơn trăm người nữa, đều kêu muốn đi cùng Miêu Nghị.
Miêu Nghị biết những người này, là người mà hắn đích thân chiêu mộ từng người một khi còn trên thuyền, cũng là những người không có môn phái bối cảnh.
Chính là những người này đi theo Miêu Nghị sớm nhất, cũng là những người này thấy Miêu Nghị gây ra phiền phức e sợ tránh không kịp. Cũng là những người này mới vừa rồi hùa theo mọi người muốn giết Miêu Nghị hắn, bây giờ lại cũng là những người này muốn đi theo Miêu Nghị hắn.
Miêu Nghị cười lạnh hừ hừ, khiến cho những người muốn đi theo phải dừng bước.
Nơi xa mơ hồ có thanh âm vó long câu truyền tới, Miêu Nghị nghiêng đầu liếc nhìn về hướng ấy, là người ba đại phái đến rồi sao?
- Miêu mỗ không phụ nhân nghĩa, không giết các ngươi, chính là Miêu mỗ niệm chút tình cũ! Từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt, chư vị hãy tự lo lấy thân!
Miêu Nghị lạnh lùng nói dứt câu, nơi đây không thể ở lâu, Hắc Thán nhanh chóng quay đầu chạy đi. Lúc đi ngang qua bên cạnh bọn Tư Không Vô Úy dõng dạc gọi bọn họ:
- Đi thôi!