Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thấy bọn họ không tin, ra vẻ mình là bị Miêu Nghị đánh bại xong mới đặt điều nói bậy để vớt vát thể diện, Tô Kính Công nghiến răng nghiến lợi hỏi:
- Các ngươi có từng thấy qua hắn dùng tu vi chân chính giao thủ với người khác chưa?
Đổng Toàn nghĩ thầm, chẳng lẽ lúc hắn giao thủ với các ngươi không dùng tu vi chân chính??? Thế nhưng nếu đối phương đã nói Miêu Nghị động tay chân vào vật cỡi bọn họ, có thể để qua một bên không đề cập tới. Hiện tại suy nghĩ lại cảm thấy quả thật có chỗ khả nghi, thật đúng là chưa thấy qua Miêu Nghị không ỷ vào bất kỳ trợ lực nào, bằng vào tu vi chân chính chiến đấu với người khác, toàn là dùng dũng, mưu khắc địch.
- Chẳng lẽ từ trước tới nay hắn vẫn gạt chúng ta…
Đổng Toàn kinh ngạc khẽ lẩm bẩm, nghi hoặc trong lòng, đột nhiên vỗ đùi, kinh hãi kêu lên:
- Không tốt! Chúng ta đều bị hắn lừa rồi, chẳng trách nào sau khi hắn giết bọn Triệu Linh Đồ không hề động thủ chúng ta với chúng ta. Quả thật bằng tu vi của hắn thao túng pháp bảo nhị phẩm cao cấp một lần, pháp lực đã cạn kiệt gần như không còn, chúng ta đã bị hắn lừa mang đi ba món bảo vật!
Đổng Toàn thiếu chút nữa giận đến hộc máu, ba món pháp bảo nhị phẩm cao cấp suýt chút nữa lọt vào tay, rốt cục đã bay đi sờ sờ ngay trước mắt.
Không chỉ có mình y đau lòng, bọn Du Bách Hưng cũng hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Lừa gạt ư… Bọn Cổ Tam Chính cười lạnh trong lòng, các ngươi có bản lãnh cũng lừa gạt như vậy ta xem thử. Có một số việc suy nghĩ thì dễ dàng làm thì khó khăn, không có đảm lược phi phàm không làm được, người thiếu can đảm và đầu óc cũng không dám làm như vậy.
- Lừa gạt thật hay! Đây chính là kết quả đi theo tiểu tặc làm chuyện xấu!
Tô Kính Công cười hăng hắc mấy tiếng, nhìn Cổ Tam Chính chắp tay nói:
- Cổ sư huynh, lúc nhân mã quan phương Thìn lộ lên bờ, ở đây có không ít người tham dự tru diệt đệ tử ba đại phái, kính xin sư huynh làm chủ vì đồng môn đã chết đi!
Lời này vừa nói ra không biết bao nhiêu người trong Hồng Cân minh sợ hết hồn hết vía, lại thêm người may mắn còn sống sót của Ngọc Nữ tông cùng Ngự Thú môn lúc trước cũng hưởng ứng theo, muốn Đàm Lạc và Diệp Tâm báo thù vì đồng môn.
Đàm Lạc, Diệp Tâm cùng nhau nhìn về phía Cổ Tam Chính, Cổ Tam Chính hơi cụp mắt xuống:
- Oan gia nên cỡi không nên buộc, đây là thời kỳ khác thường, nhân mã Thìn lộ ta nên đoàn kết một lòng, chuyện đã qua coi như xong.
Những người đang lo lắng sợ hãi nghe vậy sáng mắt lên, nhất thời thấy được hy vọng.
Tô Kính Công trợn to hai mắt, lộ vẻ khó tin nói:
- Sư huynh, chẳng lẽ đệ tử Kiếm Ly cung chết vô ích sao?
- Tự nhiên không thể chết vô ích, nhưng những người ở đây cũng là bị Miêu Nghị che mắt. Chuyện này chỉ truy kẻ đầu sỏ gây tội, những người khác có thể cho một cơ hội sửa đổi lần nữa.
Cổ Tam Chính lạnh nhạt nói.
Đám người Đổng Toàn lập tức chắp tay khen ngợi:
- Quả nhiên là Cổ huynh hiểu rõ đại nghĩa.
Mọi người không biết Cổ Tam Chính lại đang âm thầm truyền âm cho Tô Kính Công:
- Đệ cho rằng ta không muốn báo thù cho đồng môn sao? Chẳng qua là Quân Sứ đã dặn dò Kiếm Ly cung chúng ta, nếu ta giết chết nhiều nhân mã quan phương Thìn lộ như vậy, một khi chúng ta không thể chen chân vào hàng ngũ trăm người đứng đầu Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, vạn nhất Quân Sứ trách tội xuống, Kiếm Ly cung làm thế nào đứng chân ở Thìn lộ được nữa?
- Những người này đáng chết, nhưng chúng ta không thể giết bọn chúng ngoài sáng được, nhiều nhân mã như vậy tập trung lại với nhau, trước sau gì cũng chết, hiện tại chúng ta tìm lý do lôi kéo làm tay sai cho mình không phải là tốt hơn sao?! Có bọn họ xông lên phía trước, đệ tử Kiếm Ly cung ta sẽ hy sinh ít đi, cho dù là sống thêm được vài năm nữa không tốt hơn sao, cơ hội tốt như vậy há có thể bỏ qua!
Lúc này Tô Kính Công chợt hiểu ra, truyền âm đáp lại:
- Sư huynh cao minh!
- Không dám nhận là hiểu rõ đại nghĩa.
Cổ Tam Chính quay đầu lại nhìn về phía bọn Đổng Toàn nói:
- Chẳng qua là không muốn tự giết lẫn nhau mà thôi, bất quá vẫn là câu nói kia, không thể bỏ qua cho kẻ đầu sỏ gây tội, không biết chư vị có muốn cùng ba đại phái giết hắn hay chăng?
Mọi người Hồng Cân minh ngơ ngác nhìn nhau, đây là muốn mọi người phối hợp ba đại phái cùng nhau đuổi giết Minh chủ Hồng Cân minh sao?
Cổ Tam Chính lại nhàn nhạt bồi thêm một câu:
- Là địch hay bạn chính các ngươi hãy cân nhắc, chúng ta không có nhiều kiên nhẫn như vậy.
Không muốn tự giết lẫn nhau là chỉ người mình, kẻ đối địch lại không tồn tại lý luận này. Đây rõ ràng là đang uy hiếp! Bất quá mọi người tiếp tục trốn ở chỗ này trong lòng cũng không nắm chắc, đi theo cường giả cũng không có gì không tốt, vì vậy Hồng Cân minh thống nhất ý kiến rất nhanh, nhất tề chắp tay nói:
- Nguyện coi ba đại phái là đầu lãnh!
Đổng Toàn quay đầu lại lớn tiếng nói với mọi người Hồng Cân minh:
- Bắt đầu từ hôm nay, Hồng Cân minh không còn tồn tại.
- Cũng không cần thiết như vậy.
Cổ Tam Chính ngăn cản nói:
- Cái tên Hồng Cân minh này không tệ. Huống chi mọi người sống chung một chỗ cũng nên có danh nghĩa, chẳng qua là rắn không đầu không được, không biết chức Minh chủ Hồng Cân minh này nên do ai tiếp nhận? Còn có thể do ai làm, chắc chắn là một trong ba người Cổ Tam Chính, Đàm Lạc liếc mắt nói:
-Ta không muốn làm Minh chủ gì cả, Cổ Tam Chính ngươi làm đi.
Diệp Tâm cũng quay đầu sang bên hờ hững nói:
- Ta cũng không có hứng thú.
Vì vậy kết quả rất hiển nhiên, mọi người cùng nhau tôn Cổ Tam Chính lên làm tân Minh chủ của Hồng Cân minh, nhân mã Hồng Cân minh bắt đầu tiếp nhận hiệu lệnh Cổ Tam Chính.
Cổ Tam Chính vừa tiếp chưởng vị Minh chủ, lập tức vô cùng quyết đoán hạ đạo pháp chỉ đầu tiên: phàm bất kỳ ai chống lệnh không tuân, giết!
Có thể nói y đã thâu tóm quyền lực Hồng Cân minh vào tay, cũng không cần khách sáo, bởi vì có chỗ ỷ lại, không cần hao tốn nhiều tinh thần như Miêu Nghị lúc trước.
Kế tiếp Cổ Tam Chính lại hỏi:
- Miêu Nghị trốn về hướng nào?
- Đi về phía Nam rồi, bãi đá ngầm bờ biển phía Nam có giấu bè gỗ, hẳn là hắn đã theo đó ra biển.
Đổng Toàn chỉ rõ phương hướng.
- Nếu tên Miêu Nghị này còn sống, chúng ta cũng nên đi gặp hắn.
Cổ Tam Chính nhìn hai người chung quanh, có ý hỏi ý kiến hai người. Y có thể ra lệnh trực tiếp không cần khách sáo cho nhân mã Hồng Cân minh, nhưng lại không tiện làm như vậy với Ngọc Nữ tông và Ngự Thú môn, có một số việc phải thương lượng.
Đàm Lạc kêu ríu rít mấy tiếng, Tầm Phương Điểu lập tức bay thẳng về phía Nam thăm dò, tỏ rõ thái độ
Diệp Tâm cũng gật đầu một cái.
- Không thể để cho Miêu Nghị chạy, đi!
Cổ Tam Chính vung tay lên, ngồi Bích Giáp Truy Phong Thú dẫn đầu chạy nhanh, đệ tử ba đại phái theo đuôi.
Nhân mã Hồng Cân minh đã đổi Minh chủ cũng theo sau, cùng nhau truy sát tiền nhiệm Minh chủ, không ai có thể làm rõ chuyện ân oán thị phi như vậy.
Bích Giáp Truy Phong Thú danh bất hư truyền, không hổ danh hiệu truy phong, rõ ràng tốc độ mau hơn long câu thông thường, vượt núi băng đèo nhún nhảy tung hoành linh hoạt nhạy bén hơn long câu nhiều. Thậm chí móng vuốt sắc bén của chúng có thể leo cây cối hay vách núi giống như giẫm trên đất bằng.
Ba người Cổ Tam Chính chạy hết tốc độ bỏ rơi nhân mã phía sau khá xa.
Ba người có thể nói là lấy hết tốc lực truy kích, rất muốn đuổi kịp Miêu Nghị giết chết hắn ngay tức khắc.
Từ một góc độ mà nói, một tu sĩ cảnh giới Bạch Liên có thể làm đến nước này ở Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, ba người thật sự là bội phục. Nhưng cũng chính là vì bội phục, ba người càng thêm kiên định nhất quyết muốn giết chết Miêu Nghị. Ba người tâm cao khí ngạo cũng muốn xem thử Miêu Nghị có lợi hại như vậy hay không, có thể chạy thoát khỏi tay bọn họ hay không. Nhớ lại Miêu Nghị từng nhiều lần làm cho ba đại phái thua thiệt, há có thể để cho hắn coi thường ba đại phái, cho là ba đại phái không người...
-----------
Miêu Nghị vừa chạy trốn tới bờ biển, sau khi tìm được bè gỗ cất giấu lập tức lệnh bọn Triệu Phi hủy diệt toàn bộ bè gỗ chuẩn bị từ trước, chỉ chừa lại một chiếc, năm người lên bè gỗ lập tức thi pháp thao túng lướt sóng đi nhanh.
Chạy xa khỏi bờ biển thấy vẫn chưa có người nào đuổi theo, bọn Miêu Nghị thở phào nhẹ nhõm, bè gỗ thay đổi phương hướng, không chạy tiếp về phía Nam.
Lúc này Vương Việt Thiên mới chợt nói:
- Minh chủ, Vương Việt Thiên có một chuyện không rõ, lúc trước giết chết Triệu Linh Đồ thuộc hạ có hơi không hiểu.
Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy cũng nhìn chằm chằm Miêu Nghị, trong lòng bọn họ cũng có nghi hoặc như vậy. Lúc ấy Miêu Nghị truyền âm bảo bọn họ phối hợp, bọn họ còn sợ hết hồn, Trấn Sơn Chùy kia há là dễ trêu, chẳng qua là dựa vào uy tín Miêu Nghị ngày xưa mới nhắm mắt phối hợp một lần. Ai ngờ Triệu Linh Đồ đóng băng bất động, kết quả bị Miêu Nghị một đòn giết chết.
- Ta đã không còn là Minh chủ Hồng Cân minh nữa, cũng không cần gọi ta là Minh chủ nữa, mọi người cùng chung sinh tử hãy gọi nhau là huynh đệ đi. Về phần tại sao sẽ như vậy, cho ta tạm thời giữ bí mật trước, sau này có cơ hội sẽ nói cho các vị.
Lúc này thân đang trên biển cả mênh mông, cước lực của Hắc Thán lại không phát huy ra được, đối mặt ba tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm, vạn nhất xảy ra chuyện muốn chạy trốn cũng khó khăn, Miêu Nghị không thể không cẩn thận hơn. Bây giờ chỗ ỷ lại của hắn chính là ba người không biết tu vi lai lịch và lực uy hiếp của Huyền Âm Bảo Kính, nếu nói toạc ra lai lịch của mình, Miêu Nghị không dám bảo đảm bọn họ không sinh lòng mờ ám.
Thật ra thì sở dĩ Triệu Linh Đồ mắc bẫy, vấn đề nằm ở Huyền Âm Bảo Kính. Lúc trước Miêu Nghị vừa đoạt được Huyền Âm Bảo Kính liền phát hiện bảo vật này trừ quỷ tu ra, tu sĩ thông thường sẽ không có cách nào thao túng. Lúc ấy hắn chỉ thi pháp xem thử một chút đã khiến cho thật nhiều khí âm sát trong Huyền Âm Bảo Kính cắn trả, lập tức đóng băng tại chỗ. Sở dĩ hắn có thể thao túng cũng là nhờ công pháp tu luyện đặc biệt, có thể khắc chế khí âm sát.
Lúc ném Huyền Âm Bảo Kính cho Triệu Linh Đồ, hắn cố ý nói một câu chỉ có quỷ tu mới có thể thao túng Huyền Âm Bảo Kính. Hắn biết nói như vậy Triệu Linh Đồ chắc chắn sẽ không thu cất Huyền Âm Bảo Kính ngay, đổi lại bất cứ ai cũng sẽ thăm dò thử xem thế nào.
Quả nhiên không ngoài sở liệu, Triệu Linh Đồ thi pháp thăm dò Huyền Âm Bảo Kính rốt cục lập tức bị khí âm sát cắn trả, kết quả Miêu Nghị mới có thể giải quyết y một cách dễ dàng.
Nếu không phải như vậy, đánh chết Miêu Nghị cũng sẽ không đưa Huyền Âm Bảo Kính cho Triệu Linh Đồ. Đằng nào cũng không tin Triệu Linh Đồ có thể bỏ qua cho mình, còn không bằng dùng Huyền Âm Bảo Kính liều một trận với đối phương.
Ba người Triệu Phi thấy bây giờ Miêu Nghị không muốn nói, cũng không hỏi nhiều nữa.
Mặt trời lặn trên biển, màn đêm đã buông xuống, trăng sáng nhô lên, trời đêm đầy sao lốm đốm, mặt biển sóng cuộn trào.
Rốt cục vào trưa hôm sau, bọn Miêu Nghị đi tới một hòn đảo nhỏ không biết tên. Đảo này không lớn, bọn họ duy trì cảnh giác cỡi long câu chạy mấy vòng trên đảo cũng không phát hiện một bóng người nào, ngược lại phát hiện một sơn trại động phủ, bên trong không có một ai.
Tình huống như thế hôm nay rất thường gặp ở Tây Tinh hải, yêu tu không tham dự Kham Loạn hội đều bị cưỡng bách tạm thời dời đi nơi khác, chỉ có chờ đến sau khi Kham Loạn hội kết thúc mới có thể trở về, vì vậy để lại không ít động phủ tương tự ở Tây Tinh hải.
Hoàn cảnh trên đảo cũng rất tốt, thác đổ cây xanh, dãy núi thanh nhã.
Hoàn cảnh sơn trại thật tốt, tiện nghi cho bọn Miêu Nghị dừng chân ở chỗ này nghỉ ngơi và hồi phục, chẳng qua là không biết có thể ở lại chỗ này được bao lâu. Nếu trốn đến khi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội kết thúc là không thể nào, nói không chừng ngày nào đó lại có một miếng ngọc điệp đưa tới.
-----------
- Rốt cục hơn ngàn nhân mã trốn trên đảo đó cũng đi rồi…
Tây Tú Tinh cung, Cơ Mỹ Mi nhìn chằm chằm tinh bàn bật cười khanh khách.
Mọi người đưa mắt nhìn lại, thấy đám điểm sáng kia quả thật đã rời khỏi hải đảo mà bọn họ đã chiếm cứ hơn ba năm.
Vân Quảng chậc chậc nói:
- Không biết là bị buộc đi hay là ỷ vào người đông thế mạnh đi ra đại hiển thân thủ.
Đại hiển thân thủ? Hắc Vân cười khành khạch quái dị nói:
- Ta thấy là chịu chết thì đúng hơn.
Mọi người cũng chỉ là tùy tiện chú ý mà thôi, đối tượng chú ý trọng điểm của phần lớn người vẫn là sáu điểm đỏ trên tinh bàn, duy chỉ có Tả Nam Xuân cùng Hồng Trần Tiên Tử vẫn duy trì chú ý cao độ đối với hòn đảo hơn ngàn nhân mã kia.
Theo như tinh bàn thể hiện, toàn bộ động tĩnh đại khái Tây Tinh hải đều lọt vào mắt những người có mặt tại đây. Mười tám vạn tu sĩ tham dự hiện tại còn lại chưa đầy năm vạn, cơ hội chạm mặt lẫn nhau càng ngày càng ít, nhưng cũng có nghĩa người càng ít những người còn lại thực lực càng mạnh, một khi đụng phải sẽ rất kịch liệt.
Đảo ở Tinh Tú Hải nhiều như bầu trời đầy sao, thành viên tham dự muốn tìm qua mỗi hòn đảo một lần là không có khả năng. Đám nhân mã Thìn lộ kia chạy loạn như vậy có nghĩa càng nguy hiểm, trong mắt Hồng Trần Tiên Tử thoáng qua vẻ lo buồn.
Trong lòng nàng vẫn đang suy nghĩ mãi một vấn đề, rốt cục tên Miêu Nghị kia có phải là thiếu niên Miêu Nghị mà năm xưa từng có duyên gặp một lần ở cổ thành, vào lúc Vạn Trượng Hồng Trần mở ra hay không…
Sư muội Nguyệt Dao đã từng nói với nàng, lúc ấy ba huynh muội bọn họ đã núp trên một cây hòe già dưới chân tường thành, nhìn thấy Hồng Trần Tiên Tử ở khoảng cách gần.
Nhờ có sư muội nhắc nhở, nàng mới nhớ lại đúng là có chuyện như vậy. Đúng là lúc ấy nàng đứng trên tường thành từng thấy ba người nấp trong tàng cây hòe, nhưng chỉ liếc qua mà không để trong lòng.