Phi Thiên

Chương 360. Xuân quang vô hạn

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Miêu Nghị chỉ bốn phía nói:

- Chúng ta ít người, một khi gặp cường địch tới công, dưới tình huống không đỡ được cần phải rút lui. Ta muốn chuẩn bị thêm một ít bè gỗ bốn phía trên đảo, để phòng dưới tình thế cấp bách có thể chạy trốn từ bất cứ phương hướng nào bất cứ lúc nào.

- Sợ cái gì!

Tư Không Vô Úy lắc lắc Trấn Sơn Chùy trong tay cười nói:

- Tới tên nào ta đập chết tên đó, tới một đám ta đập chết một đám.

Triệu Phi ngăn cản:

- Tư Không, đừng đùa nữa, Miêu Nghị nói không sai, chuẩn bị sẵn sàng trước là tốt nhất, vạn nhất bảo vật chúng ta cũng không đỡ được, lúc ấy sẽ không tới nỗi luống cuống tay chân.

Tư Không Vô Úy khoát tay nói:

- Được rồi, được rồi!

Mấy người nói xong lập tức hành động, cỡi long câu chuẩn bị bè gỗ ở chung quanh bờ biển trên đảo.

Chuẩn bị không sợ đầy đủ, chỉ sợ không đầy đủ, mấy người mất một buổi chiều làm xong bè gỗ giấu kỹ hơn ba mươi điểm xung quanh bờ biển, cho đến trời tối mới dừng tay.

Trở lại trại, Triệu Phi chỉ ngọn núi cao chót vót bên cạnh nói:

- Hôm nay ta canh phòng, ngày mai khoảng giờ này, các ngươi cử một người đến thay ta.

- Được, mọi người thay phiên đổi.

Miêu Nghị gật đầu đáp ứng, Triệu Phi rời đi.

Sau khi chạy tới chạy lui làm việc suốt buổi chiều, ai nấy đều trở nên dơ bẩn, Tư Không Vô Úy kéo Miêu Nghị cùng đi tới đầm nước trong núi tắm rửa.

Thích Tú Hồng là nữ nhân dĩ nhiên không tiện đi theo, một mình đi vào phòng bếp, ngăn che bốn phía kín đáo lại, nấu nước tắm rửa.

Trong phòng bếp có đào đường dẫn nước suối tới, không cần phải đi xách nước.

Dưới ánh trăng, ngâm mình dưới suối nước lộ thiên uống rượu, quả thật có cảm giác lạ kỳ.

Sau khi hai nam nhân kia ngà ngà say trở về, gặp Thích Tú Hồng vừa tắm rửa mới từ trong phòng bếp đi ra, ánh mắt Miêu Nghị sáng lên, lắc mình lướt tới ôm ngang eo nàng. Ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, càng khiến cho hứng thú của hắn dâng lên tột đỉnh.

Thích Tú Hồng sợ hết hồn, còn có người ngoài ở đây, gương mặt đỏ bừng đẩy đẩy Miêu Nghị, ý bảo hắn buông mình ra.

Miêu Nghị không để ý tới, cũng không phải mọi người không biết quan hệ giữa hai người bọn họ, ôm nàng sải bước tiến vào trong huyệt động bên cạnh.

Tư Không Vô Úy sửng sốt, chậc chậc hai tiếng, xoay người trở về huyệt động mình.

Mà bên trong huyệt động của Miêu Nghị rất nhanh Xuân quang vô hạn, tiếng thở gấp đè nén uyển chuyển của Thích Tú Hồng vang lên khe khẽ…

Sáng hôm sau, một nam một nữ vẫn còn ôm nhau ngủ, đột nhiên một trận tiếng vó long câu rầm rập truyền tới. Thích Tú Hồng thân không mảnh vải theo phản xạ thức tỉnh, nhanh chóng đẩy Miêu Nghị ôm mình ra, một tay vội vàng che lại đôi gò ngực trắng muốt, tay kia vội vàng nhặt y phục, cuống quít mặc vào.

Động mà bọn Miêu Nghị đang ở không có cửa, vạn nhất có người xông tới chắc chắn sẽ nhìn thấy hết.

Không ngoài sở liệu, có người chạy thẳng tới động này, Thích Tú Hồng bị dọa sợ đến luống cuống tay chân.

Thật may là bên ngoài kịp thời vang lên thanh âm của Tư Không Vô Úy quát bảo ngưng lại:

- Triệu Phi, chớ vào, Miêu Nghị và Thích tiểu muội đang ngủ trong đó!

Câu nói đầu tiên đã làm bại lộ hoàn toàn tình huống trong động, khiến cho Thích Tú Hồng xấu hổ vô cùng.

Miêu Nghị bên cạnh đang chỉnh đốn y phục thấy dáng vẻ lúng túng của nàng, không nhịn được cười nói:

- Cần gì dối mình lừa người, cũng không phải bọn họ không biết quan hệ của chúng ta.

Thích Tú Hồng cúi đầu cắn môi không nói, chẳng qua yên lặng sửa sang lại xiêm áo mình. Từ trước tới nay nàng vẫn xuống giường mặc y phục lập tức giữ một khoảng cách với Miêu Nghị, không biết vì nguyên nhân gì.

Sau khi hai người từ huyệt động ra ngoài, Thích Tú Hồng rời xa Miêu Nghị, Miêu Nghị đi ra thấy hai người bên ngoài hỏi:

- Triệu Phi có chuyện gì?

Triệu Phi quét nhìn một nam một nữ một cái, cũng không quan tâm những chuyện hư hỏng kia. Bọn họ cũng không phải là trẻ con, giữa nam nữ trưởng thành có chuyện kia rất bình thường, có gì mà quan tâm. Huống chi bây giờ có chuyện quan trọng hơn, tự nhiên để chuyện nam nữ qua một bên, giơ tay lên chỉ về phía không trung:

- Các ngươi nhìn xem!

Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn lại, thấy hai cái chấm đen quanh quẩn trên bầu trời, ngay sau đó mở pháp nhãn ra quan sát. Chỉ thấy hai con chim màu sắc sặc sỡ giống như chim ưng đang bay quanh quẩn ở trên không, không phải là lần đầu tiên hắn nhìn thấy loài chim này, nhất thời cả kinh nói:

- Tầm Phương Điểu của Ngự Thú môn, ba đại môn phái phát hiện ra chúng ta rồi sao?

Triệu Phi trầm giọng nói:

- Trước đó có ba con bay tán loạn khắp nơi trên đảo này, phát hiện ra ta. Chúng hết sức thông linh, ta còn chưa kịp xuất thủ đã vội vàng bay đi. Hiện tại đã có một con rời đi, sợ là đi báo tin, chúng ta phải chuẩn bị cho sớm.

- Bị đám súc sinh lông vũ này theo dõi không tốt lành gì, cho dù là hiện tại chúng ta rời đi, chúng cũng sẽ theo dõi chúng ta từ trên không.

Miêu Nghị nhìn chằm chằm bầu trời cắn răng nói.

- Con bà nó, nếu không bay cao như vậy, ta đã giáng một chùy đập chết tươi nó…

Tư Không Vô Úy phẫn hận thóa mạ một tiếng, thật vất vả mới tìm được chỗ nấp, lần này không yên được rồi.

Miêu Nghị nghe tiếng cũng không biết nghĩ tới điều gì, ánh mắt chợt lóe, vung tay áo quát:

- Đi!

Ba mươi lăm con tiểu Đường Lang nhanh chóng bắn ra bay đi, Tư Không Vô Úy kinh ngạc hỏi:

- Vật giống như con cua kia là gì vậy, là Đường Lang sao, tốc độ thật nhanh!

Tốc độ tiểu Đường Lang thật sự rất nhanh, lúc vừa mới nở đã có thể săn giết chim sẻ dễ dàng như trở bàn tay, hôm nay lớn lên đến nước này dĩ nhiên là không cần phải nói.

- Những Đường Lang này có thể đấu thắng Tầm Phương Điểu sao?

Triệu Phi không khỏi có vẻ lo âu, có thể nói loài chim chính là thiên địch của Đường Lang.

Miêu Nghị cũng có hơi lo âu, dù sao Tầm Phương Điểu không phải là chim bình thường mà là linh cầm do Ngự Thú môn nuôi, hắn cũng lo lắng tiểu Đường Lang thua thiệt. Dù sao hôm nay tiểu Đường Lang vẫn rất yếu ớt, một tu sĩ Bạch Liên cũng có thể dễ dàng giết chết chúng, còn kém xa Minh Đường Lang bên trong Vạn Trượng Hồng Trần, có thể đao thương bất nhập. Bình thường hắn không nỡ lấy ra dùng, hôm nay suy đoán lão Bạch cũng đã qua đời, không biết tìm đâu ra nữa, có thể nói mất một con là bớt một con.

Nhưng Tầm Phương Điểu này thật sự là quá ghê tởm, bị theo dõi khiến cho bọn họ không còn chỗ nào lẩn trốn, không trừ diệt là không được.

Thế nhưng sự lo lắng của hắn hiển nhiên là quá thừa, mấy người mở pháp nhãn ra nhìn kỹ, phát hiện tốc độ tiểu Đường Lang mau hơn xa Tầm Phương Điểu. Tiểu Đường Lang vừa lộ diện, hai con Tầm Phương Điểu bị dọa sợ đến kêu lên chói tai bay trốn thục mạng.

Ba mươi lăm con tiểu Đường Lang hết sức hung tàn, chia làm hai tốp nhanh chóng truy kích, rất nhanh đã đuổi kịp hai con Tầm Phương Điểu. Chúng bay xuyên qua thân hình hai con chim như kim châm, nháy mắt công phu đã đánh ngã hai con Tầm Phương Điểu, thân hình cứng đờ từ trên không rơi xuống.

Bầy tiểu Đường Lang vẫn không chịu buông tha, từ trên không bay xuống đuổi theo, ùa lên một lượt. Chỉ trong khoảnh khắc đã ăn thịt xong hai con Tầm Phương Điểu, lông bay tán loạn.

- Chẳng lẽ Đường Lang này là linh thú hay sao?

Tư Không Vô Úy kinh ngạc kêu một tiếng, Triệu Phi cùng Thích Tú Hồng cũng kinh ngạc không thôi.

Thấy đã giết chết hai con Tầm Phương Điểu rồi, Miêu Nghị thở phào nhẹ nhõm, cũng không muốn để cho tiểu Đường Lang quá mức nổi bật, bèn nhanh chóng gọi ba mươi lăm con ‘tiểu tử’ trở lại. Hắn xòe bàn tay ra, ba mươi lăm con ‘tiểu tử’ vèo vèo xông vào trong nhẫn trữ vật, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Ánh mắt của ba người cùng nhau rơi vào nhẫn trữ vật Miêu Nghị, Triệu Phi kêu thất thanh:

- Đường Lang này có thể sống ở trong nhẫn trữ vật sao?

Cần phải biết trong nhẫn trữ vật là trạng thái chân không, động vật ở bên trong lâu hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Miêu Nghị không muốn thảo luận nhiều về chuyện này, phất tay nói:

- Việc này không nên chậm trễ, đã giết chết hai con Tầm Phương Điểu, nơi đây không thích hợp ở lâu, chúng ta rút lui đi!

- Đừng!

Tư Không Vô Úy giơ tay lên ngăn lại:

- Không phải chỉ là ba đại phái thôi sao, hôm nay ba người chúng ta đều có pháp bảo nhị phẩm cao cấp nơi tay, không cần sợ bọn họ, ta đập một chùy làm thịt bọn họ. Hơn nữa chúng ta trốn mãi như vậy cũng không phải là cách, rốt cục vẫn phải đối mặt, không thể nào tránh cả đời.

Miêu Nghị không biết nói gì, biết tên này thuần túy là muốn sử dụng Trấn Sơn Chùy cho đỡ nghiền, sớm biết cũng không cho y.

Ai ngờ Triệu Phi trầm ngâm nói:

- Miêu Nghị, lời của Tư Không cũng không phải là không có lý, chúng ta không thể nào trốn mãi được, Tinh Tú Hải Kham Loạn hội sớm muộn phải có kết quả.

Miêu Nghị cau mày nói:

- Ba đại phái có thể xếp hàng đầu trong các đại môn phái Thìn lộ, chắc chắn không phải chỉ có hư danh, chỉ sợ chưa chắc chúng ta có thể ứng phó được.

Triệu Phi giải thích:

- Có thể thử trước một chút xem thử đối thủ mạnh yếu, đánh thắng thì đánh, đánh không thắng hãy trốn, không cần thiết lực địch!

Miêu Nghị hơi nghĩ ngợi, khẽ gật đầu, sau khi lấy bản đồ Tây Tinh hải ra xem, gọi Thích Tú Hồng tới chỉ vào một hòn đảo trên đó:

- Tú Hồng, chờ sau khi biết rõ phương hướng địch nhân tới, nàng lập tức rời đi theo phương hướng ngược lại, tới hòn đảo này trước chờ chúng ta.

Triệu Phi và Tư Không Vô Úy gật đầu một cái, đồng ý an bài này, nếu không bằng thực lực Thích Tú Hồng vạn nhất có gì bất trắc sẽ trở thành gánh nặng, ngược lại sẽ liên lụy mọi người không thể thuận tiện chạy trốn.

Thích Tú Hồng cũng tự biết, biết đây là Miêu Nghị muốn tốt cho mình, nàng cũng không muốn liên lụy mọi người, yên lặng gật đầu một cái.

Sau khi cả bọn võ trang đầy đủ, cỡi long câu chạy tới trên ngọn núi cao nhất đưa mắt nhìn bốn phía.

Ước chừng hai canh giờ sau, trên biển cả mênh mông loáng thoáng xuất hiện một mảnh bóng đen đang nhanh chóng tiến về phía này.

- Tới rồi!

Triệu Phi vẻ mặt trang nghiêm nhắc nhở một tiếng.

Miêu Nghị lập tức quay đầu nói với Thích Tú Hồng:

- Nàng hãy đi trước!

- Các ngươi cẩn thận, ta chờ các ngươi!

Thích Tú Hồng vừa dứt câu, nhanh chóng giục long câu xoay người rời đi.

Ai ngờ từ phương hướng phe địch tới lại có một con Tầm Phương Điểu bay tới, tựa hồ phát hiện có người rời đi, đuổi theo phương hướng Thích Tú Hồng vừa đi. Miêu Nghị cau mày lại, hất tay ra lập tức có hai con tiểu Đường Lang bay ra.

Trước đó đã biết uy lực tiểu Đường Lang đối phó Tầm Phương Điểu, thả ra cả đàn rõ ràng là giết gà dùng dao mổ trâu.

Quả nhiên dù chỉ có hai con tiểu Đường Lang xuất thủ, nhưng con Tầm Phương Điểu kia cũng bị dọa sợ đến mất đi phương hướng, thét chói tai bay loạn trên không trung, tựa hồ cực kỳ sợ tiểu Đường Lang.

Chỉ trong thoáng chốc, hai con tiểu Đường Lang đã đuổi kịp Tầm Phương Điểu, chỉ vừa đối mặt đã lập tức giết chết, khiến cho thi thể nó từ trên không rơi xuống rất nhanh.

Thích Tú Hồng từ vật cỡi nhảy xuống mới đào ra một chiếc bè gỗ từ trên bờ cát đẩy xuống biển, cách đó không xa thình lình xác một con chim rơi xuống không còn nguyên dạng.

Thích Tú Hồng nhận ra là Tầm Phương Điểu, không khỏi ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy hai con tiểu Đường Lang nhanh chóng bay trở về trên ngọn núi giữa đảo.

Nàng nhìn chằm chằm về phía ngọn núi kia một hồi, trong mắt hiện lên nhu tình, bất quá cũng không do dự, nhanh chóng mang theo long câu leo lên bè gỗ, thi pháp thao túng, cấp tốc lướt sóng chạy đi.

Mà ba người Miêu Nghị trên đỉnh núi nhìn nhau nhất tề gật đầu một cái, song song cỡi long câu vọt xuống.

Bọn họ chạy đón đầu phương hướng phe địch đang tới, vượt núi băng đèo thật nhanh, cuối cùng dừng trên một gò đất có địa thế hơi bằng phẳng, nhìn chăm chú vào đám người vượt biển mà đến.

Đợi đến khi thấy rõ người tới, cả ba người giật mình kinh hãi, cũng không phải là bởi vì hơn ngàn nhân mã Hồng Cân minh đã đuổi tới, mà là hơn ngàn nhân mã này lại không có dùng vật cỡi, cũng không có ngồi bè gỗ, toàn bộ là đạp sóng nhanh chóng chạy như bay đến.

Làm như vậy ích lợi duy nhất chính là tốc độ nhanh, tốc độ thao túng bè gỗ nhanh tới mức nào cũng không nhanh bằng tốc độ lăng ba phi độ như vậy.

Tại sao đối phương làm như vậy??? Không khó đoán ra, hiển nhiên là sau khi phát hiện tung tích của bọn họ, vì để tránh cho bọn họ thoát đi mới lấy tốc độ nhanh nhất chạy đến.

Ba người Miêu Nghị còn tưởng rằng những người này bỏ vật cỡi, suy nghĩ cho dù có thất bại, trốn chạy cũng không có vấn đề.

Thế nhưng xuất hiện tình huống làm cho ba người kinh ngạc, hơn ngàn người vừa bước lên bờ cát, từng con long câu trong nháy mắt thình lình xuất hiện. Còn có ba con Bích Giáp Truy Phong Thú bề ngoài dữ tợn hung mãnh, hơn ngàn người nhanh chóng cỡi vật cỡi tay cầm vũ khí quan sát xung quanh.

Rất nhanh ba người hiểu đã xảy ra chuyện gì, những người này lợi dụng túi linh thú của Ngự Thú môn, thu toàn bộ vật cỡi vào trong đó.

- Đáng chết, lúc trước giết chết đám đệ tử Ngự Thú môn kia, vì sao không nghĩ tới chuyện thu một ít túi linh thú sau này dùng tới…

Tư Không Vô Úy có vẻ áo não nói.

Triệu Phi trầm giọng nói:

- Lúc ấy sở dĩ không lấy là vì bên trong những túi linh thú kia toàn là những trùng thú ly kỳ cổ quái, chúng ta không thao túng được, một khi thả ra sẽ tự gây phiền phức cho mình. Lúc ấy chung quanh có không ít nhân mã nhìn chằm chằm, còn ai có lòng dạ nào chậm rãi xử lý vật ấy.

Miêu Nghị quan sát ba người cầm đầu nhân mã đối phương, hai nam một nữ, tất cả cỡi quái thú toàn thân khoác giáp màu lục biếc. Long câu xung quanh đều tránh xa ra một chút, hiển nhiên đám long câu cũng rất sợ hãi ba con quái thú này.

Không cần phí đầu óc, Miêu Nghị đã đoán được ba người này hẳn là đệ tử thủ lĩnh ba đại phái phái tới.

Ánh mắt của mọi người cũng chú ý tới ba người đang lẳng lặng đứng trên gò đất. Thành viên Hồng Cân minh trước đây nhìn thấy ba người lộ ra vẻ phức tạp, mới qua mấy ngày, đầu não Hồng Cân minh lại biến thành đối tượng Hồng Cân minh đuổi giết.