Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong tiếng leng keng, rừng đuôi thô to dựng đứng trên mặt biển chỉ trong thoáng chốc đã bị chặt đứt toàn bộ, quả nhiên uy lực của Tích Lịch phi kiếm không phải là tầm thường.
Dưới biển lập tức truyền tới trận trận gầm thét, giống như đáy biển vừa xảy ra động đất. Đàm Lạc và Diệp Tâm phập phồng trên đỉnh sóng nhanh chóng cảnh giác bốn phía.
Cổ Tam Chính dang rộng hai tay, toàn thân chìm xuống biển mở pháp nhãn ra quan sát. Chỉ thấy rất nhiều quái vật vừa giống như tôm vừa giống như bò cạp trông vô cùng ghê rợn, đang múa may cặp càng to lớn lục tục nổi lên.
Cổ Tam Chính cũng nổi lên theo, lúc thấy phần lưng của từng quái vật nhô lên mặt biển, hai tay nhanh chóng bấm kiếm quyết, Tích Lịch phi kiếm lượn quanh vòng xoay tròn trên không trung lập tức vèo vèo bắn xuống.
Sau khi chém vài vòng, máu loang đỏ thẫm trên mặt biển, từng thanh Tích Lịch phi kiếm kêu leng keng bay trở lại lò kiếm đeo sau lưng Cổ Tam Chính.
Đám quái vật vừa nổi lên mặt biển chỉ trong khoảnh khắc đã bị y giết chết sạch sẽ.
Mắt thấy quái vật bị chém sắp chìm xuống đáy biển, Diệp Tâm tung ra một roi quấn lấy một con kéo lại, lật qua lật lại quan sát.
- Kỳ quái thật, quái vật có thể lớn như vậy, không thành yêu thú cũng nên có chút linh trí, vì sao bị giết chết dễ dàng như vậy?
Đàm Lạc cảm thấy kỳ quái, ánh mắt chợt phát giác một vết thương cũ dưới bụng quái vật, nơi đó hiển nhiên không phải là phi kiếm Cổ Tam Chính mới vừa rồi chém phải.
Y lấy một mảnh giáp trước ngực tiện tay ném ra, thanh quang chợt lóe, lập tức hóa thành một tấm thuẫn răng cưa, sau đó mổ bụng quái vật chỗ vết thương cũ.
Sau khi xem qua bụng quái vật, Đàm Lạc thu tấm thuẫn, lắc đầu cảm khái một tiếng, ngẩng đầu nói với hai người:
- Cũng không biết là thần thánh phương nào làm chuyện tốt, thủ đoạn thật là cao minh, dưới tình huống không giết chết thu lấy yêu đan đám quái vật này lúc chúng còn sống, chẳng trách nào chúng không có chút sức đánh trả nào cả.
Lúc này thật nhiều người bọn Đổng Toàn Hồng Cân minh cũng lục tục chạy tới.
Diệp Tâm quay đầu lại nhìn về phía lục địa:
- Chuyện này khá kỳ lạ, chẳng biết trên hải đảo kia có gì kỳ quái hay không…
- Bây giờ bất kể nhiều như vậy, đuổi theo trước hãy nói, không thể để cho Miêu Nghị chạy.
Cổ Tam Chính vung tay lên, dẫn mọi người nhanh chóng phóng tới.
Vừa rơi xuống trên bờ cát, ba người lập tức phóng thích Bích Giáp Truy Phong Thú ra ngoài, mọi người lục tục lên bờ cũng thả long câu ra...
-----------
Trong lúc này bọn Miêu Nghị đã trốn vào sâu trong núi trước một bước, Triệu Phi đột nhiên phất tay cản lại, nói khẽ với hai người bên cạnh:
- Có yêu khí.
Miêu Nghị cùng Tư Không Vô Úy lập tức mở pháp nhãn ra, chỉ thấy trong núi sâu dưới ánh mắt bắt đầu lặn xuống bao trùm loáng thoáng phiêu đãng một ít sương mù màu xám tro, chính là yêu khí, nếu không mở pháp nhãn ra sẽ không thấy được.
- Con bà nó, yêu khí đã hóa thành sương mù, không biết rốt cục trong núi sâu phía trước có bao nhiêu yêu quái ẩn nấp…
Tư Không Vô Úy hùng hùng hổ hổ nói:
- Cũng không biết là yêu quái thực lực gì, chúng ta có thể xông qua hay không.
- Hay là đi vòng đi thôi, bây giờ có thể không chọc được vậy cố gắng không nên trêu chọc.
Miêu Nghị nói.
Triệu Phi gật đầu một cái, tỏ vẻ đồng ý nói:
- Không rõ tình huống địch ngăn cản phía trước là gì, phía sau lại có truy binh, nếu gặp phải hai mặt giáp công sẽ rất phiền phức, bây giờ không thích hợp dây dưa.
Ba người đảo mắt nhìn qua, lập tức lại chạy trốn về phía bên phải sơn cốc.
Mới vừa xông vào sơn cốc, Triệu Phi và Tư Không Vô Úy đột nhiên nhìn nhau, chùy trong tay Tư Không Vô Úy thình lình trở nên lớn, nhanh chóng đập ra, mang theo tiếng sấm gió đập về phía một tảng đá lớn bên cạnh sườn núi.
Miêu Nghị còn chưa biết có ý gì, chỉ thấy sau tảng đá kia có một người nhảy ra, bị dọa sợ đến hồn phi phách tán kêu lên:
- Ngưu đại tiên tha mạng!
Miêu Nghị thấy rõ người nọ lộ vẻ kinh ngạc, kêu lên một tiếng:
- Dừng tay!
Chùy lớn như vậy đập ra, Tư Không Vô Úy cũng không có biện pháp dừng tay. Thật sự là sau khi Trấn Sơn Chùy rời tay bay ra tốc độ và lực đạo quá hung mãnh, người thao túng cũng không cách nào khống chế, chỉ có mượn lực phản chấn mới có thể triệu hồi. Đây cũng là nguyên nhân tại sao Trấn Sơn Chùy chỉ có thể đập tới đập lui.
Bất quá cũng không phải không có biện pháp cứu vãn, Tư Không Vô Úy nhanh chóng thi pháp điểm ra một chỉ, Trấn Sơn Chùy chợt thu nhỏ lại thành nguyên hình, nhưng lực đạo của chùy nhỏ vẫn đánh xuống ầm một tiếng, khiến cho tảng đá lớn kia vỡ tan thành năm bảy mảnh, khiến cho người kêu cứu mạng kia bị dọa sợ đến ngã nhào xuống đất, ôm đầu run lẩy bẩy.
Tư Không Vô Úy một tay thu hồi Trấn Sơn Chùy, nhìn về phía Miêu Nghị, kỳ quái hỏi:
- Tình huống thế nào?
Ngưu đại tiên? Triệu Phi cũng có vẻ kỳ quái nhìn lại.
- Xem thử trước rồi hãy nói.
Miêu Nghị dẫn hai người vọt tới.
Hán tử gầy gò nằm phục dưới đất cũng chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên, hai hàng râu cá chốt mọc tràn lan như cỏ dại, lộ ra vẻ bỉ ổi vô cùng.
Miêu Nghị nhìn thấy lập tức vui mừng, đúng là hắn không nhìn lầm, không ai xa lạ, chính là con chuột tinh Bì Quân Tử mà lần trước hắn không biết trời cao đất rộng chạy tới Tinh Tú Hải săn yêu thú từng gặp.
- Ngưu đại tiên, chúng ta lại gặp mặt, tiểu nhân nhớ ngài muốn chết.
Bì Quân Tử may mắn tránh được một kiếp dưới Trấn Sơn Chùy lồm cồm bò dậy, cố gắng nặn ra một nụ cười, đứng đó khom người. Ánh mắt y nhìn nhìn Trấn Sơn Chùy trong tay Tư Không Vô Úy lòng vẫn còn sợ hãi, nếu không phải là y quen biết vị đại gia trước mắt này, sợ là đã bị đập thành bánh thịt.
Miêu Nghị kỳ quái hỏi:
- Bì Quân Tử, tại sao ngươi lại ở chỗ này?
Bì Quân Tử yếu ớt nói:
- Tiểu nhân ở chỗ này tuần sơn.
Tuần sơn? Miêu Nghị ngạc nhiên, trí nhớ hắn không tới nỗi kém như vậy, chắc chắn nơi này không phải là địa bàn trước đây của Bì Quân Tử, hai nơi cách nhau rất xa.
Ánh mắt rơi vào vòng vàng trên cổ tay Bì Quân Tử lập tức hiểu ra, thì ra tên xui xẻo này cũng tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội.
Đang lúc này, tiếng đánh nhau mặt biển nơi xa đã kết thúc, Miêu Nghị cũng không kịp hỏi kỹ cái gì, nói thẳng:
- Nếu ngươi đã là tuần sơn ở đây, tưởng rất quen thuộc nơi này, dẫn chúng ta tìm chỗ an toàn tránh một chút.
Bì Quân Tử cũng không ngu, trong lòng cũng đoán được có thể là ba người Miêu Nghị gặp cường địch đuổi giết, lúc này gật đầu liên tục nói:
- Đi theo tiểu nhân.
Y nhanh chóng dẫn ba người ba người tiếp tục đi sâu vào sơn cốc.
Đi tới một hạp cốc địa thế hiểm ác cheo leo, Bì Quân Tử đẩy một khối đá lớn dưới chân tựa vào vách đá, phía sau lộ ra một cửa động đen như mực, y đưa tay mời ba người đi vào.
Ba người nhìn nhau, hơi có vẻ cảnh giác, lúc này Miêu Nghị giơ thương chỉ Bì Quân Tử, cảnh cáo:
- Tốt nhất ngươi chớ có giở trò gì, nếu không bảo đảm ngươi sẽ chết rất thảm.
Bì Quân Tử đã lãnh giáo qua lòng dạ độc ác của vị đại gia này, liên tiếp khoát tay nói:
- Sẽ không có giở trò gì, đây là huyệt động mà tiểu nhân tự đào, bất quá kính xin ba vị thu liễm nhân khí trên người một chút.
Việc này không nên chậm trễ, đã nghe được thanh âm vó long câu dong ruổi nơi xa, mấy người không thể làm gì khác hơn là chui vào. Vừa vào bên trong động, Bì Quân Tử lại dời khối đá cửa động về vị trí cũ, che kín cửa động lại.
Cửa động không lớn nhưng bên trong lại rất rộng rãi, động sâu không thấy cuối, có đào bậc thang đá dẫn xuống, chỉ là tối đen như mực, bất quá mấy người mở pháp nhãn ra cũng không sợ không thấy rõ đường.
Vừa thấy tình huống này, Miêu Nghị lập tức ý thức được không đúng. Lối ra vào bên trong động làm lớn như vậy, bậc thang còn tu sửa chỉnh tề như vậy, không giống là một chỗ của người ở. Hơn nữa bên trong động còn lởn vởn yêu khí hỗn tạp, cũng không phải là yêu khí trên người một mình Bì Quân Tử.
Nghịch Lân thương đột nhiên xuất thủ, gai ngược móc lấy cổ của Bì Quân Tử, trầm giọng nói:
- Bì Quân Tử, ngươi ngàn vạn lần đừng nói cho ta biết nơi này là chỗ ở tạm của chỉ một mình ngươi.
Bì Quân Tử lập tức cẩn thận khoát tay nói:
- Ngưu gia, tiểu nhân tuyệt không có nói dối, toàn bộ địa động trên đảo cũng là tiểu nhân đào mấy năm qua. Chỉ cầu ngài nói chuyện nhỏ giọng một chút, phần lớn yêu tu trên toàn đảo đều ở dưới đất này, cho nên tiểu nhân mới bảo mấy vị thu liễm nhân khí trên người. Nếu có thể thúc giục một chút yêu khí trên yêu đan che giấu thì càng tốt, hẳn là ngài đã có kinh nghiệm chuyện này.
Hắn có kinh nghiệm? Triệu Phi và Tư Không Vô Úy cùng nhau nhìn về phía Miêu Nghị.
Ai ngờ Miêu Nghị lại nổi giận:
- Ngươi lại dám đưa chúng ta vào trong ổ yêu quái!
Ngươi còn sợ ổ yêu quái này sao, ngươi cũng đã từng xông vào ổ yêu quái kia mà, ngay cả Viên Thống Lĩnh cũng bị ngươi giết chết rồi! Bì Quân Tử thầm mắng trong lòng, ngoài mặt vội vàng khoát tay lia lịa:
- Tiểu nhân thật sự chỉ có lòng tốt, trên đảo có không ít thụ yêu, nếu không dẫn các vị vào nơi này, đi lại ở bên ngoài chắc là sẽ bị phát hiện. Địa đạo thông ra bốn phương tám hướng dưới này là do tiểu nhân đào, chỉ có ta quen thuộc nhất, không có nắm chắc ta cũng không dám dẫn Ngưu gia đi vào!
Nghe đến đó, Tư Không Vô Úy và Triệu Phi đều xác nhận vị này thật sự là yêu quái Tinh Tú Hải, chẳng qua là tại sao Miêu Nghị lại biết yêu tu Tinh Tú Hải, vì sao yêu tu này gọi Miêu Nghị là Ngưu đại tiên và Ngưu gia?
Cuối cùng ba người làm theo lời Bì Quân Tử nói, thu liễm nhân khí trên người, lợi dụng yêu đan thúc giục ra yêu khí che giấu mình. Dưới sự chỉ điểm của Bì Quân Tử lại thu chiến giáp trên người, xõa búi tóc ra, để tóc tai bù xù che nửa mặt tiếp tục tiến về phía trước.
Miêu Nghị cũng không dám khinh thường, thả mấy con tiểu Đường Lang ở trên người của Bì Quân Tử, mấy người kẹp Bì Quân Tử ở giữa đi về phía trước.
Đi được không bao xa trong lòng Tư Không Vô Úy có hơi kích động. Đời này vẫn là lần đầu xông vào trong ổ yêu quái, không khỏi quá kích thích, không nhịn được âm thầm truyền âm hỏi:
- Miêu Nghị, rốt cuộc đây là tình huống thế nào, ta thấy tựa hồ yêu tu này rất sợ ngươi!
Trong lòng Triệu Phi lại cảm thấy không tin tưởng, sống lâu như vậy từ trước tới nay chưa từng tiến vào hang ổ yêu quái bao giờ.
- Bây giờ nói một vài câu cũng không thể nào nói cho rõ ràng, tóm lại yêu này là con chuột tinh, là bại tướng dưới tay ta, sau này có cơ hội ta sẽ nói tỉ mỉ.
Miêu Nghị truyền âm đáp lại...
-----------
Nhân mã của Hồng Cân minh cơ hồ đã lục tục lên bờ toàn bộ, nhảy lên vật cỡi ầm ầm xông vào trong rừng núi.
- Phía trước có yêu khí!
Mới vừa bay qua một ngọn núi, Cổ Tam Chính đột nhiên giơ tay lên quát, chúng kỵ sĩ rối rít khẩn cấp dừng lại.
Mọi người mở pháp nhãn ra cũng nhìn thấy, nhìn bộ dáng như vậy yêu quái trên đảo chắc chắn không ít. Nhưng chính là bởi vì như vậy, Diệp Tâm mới cau mày nói:
- Nếu trên đảo có nhiều yêu nghiệt, vậy không có khả năng để bọn Miêu Nghị qua, vì sao không có một chút động tĩnh ngăn cản nào cả?
- Không biết rõ rốt cục trên đảo có bao nhiêu yêu tu, chúng ta cũng không tiện tản ra chung quanh tìm tòi.
Cổ Tam Chính quay đầu lại nhìn về phía Đàm Lạc:
- Phải xem ngươi rồi.
Đàm Lạc gật đầu một cái nói:
- Chỉ cần vẫn còn ở trên đảo, bọn họ sẽ không chạy được.
Y lật tay lấy trong túi linh thú ra một con hắc hồ ly mũi đỏ, để ra trước mặt, mặt đối mặt kêu lên mấy tiếng quái dị, sau đó ném linh thú này xuống đất.
Chỉ thấy hắc hồ ly đưa mũi sát mặt đất qua lại ngửi mấy vòng lớn, cuối cùng tựa hồ đánh hơi được khí tức gì khác thường, ngẩng đầu nhìn về phương hướng bọn Miêu Nghị tiến vào sơn cốc trước đó ngửi ngửi mấy cái. Sau đó quay đầu lại kêu vài tiếng với Đàm Lạc, quay đầu lại nhanh chóng chạy về phía trước như bay.
- Tìm được rồi, bọn họ đi theo hướng bên kia!
Đàm Lạc phất tay chỉ về phương hướng hắc hồ ly chạy đi.
Đại đội nhân mã lập tức theo sau hắc hồ ly chạy đi, không bao lâu đã đi tới hạp cốc trong núi kia.
Cơ hồ không phí sức lực gì, hắc hồ ly mũi đỏ đã tìm được địa phương bọn Miêu Nghị tiến vào trước đó, đang lấy chân cào cào khe hở nằm giữa tảng đá lớn và vách đá...
-----------
Lúc này bọn Miêu Nghị đã theo Bì Quân Tử xuyên qua mê cung địa đạo dưới đất như mạng nhện, nếu không có Bì Quân Tử dẫn đường nhất định sẽ lạc ở chỗ này, bọn họ đi thẳng tới địa phương Bì Quân Tử cư ngụ.
Mà Bì Quân Tử vì an toàn, sợ có bất trắc còn đào thêm mật thất bên trong huyệt động của mình, dẫn bọn Miêu Nghị chui vào
Sau khi tiến vào mật thất của riêng Bì Quân Tử, y mới thở phào nhẹ nhõm nói:
- Ngưu gia, bây giờ có thể yên tâm nói chuyện.
Mấy người quan sát thấy không gian không lớn, Triệu Phi cau mày nói:
- Chỉ có một con đường tiến vào, vạn nhất bên ngoài có người chặn lối ra, ở dưới đất sâu như vậy, chẳng phải là chúng ta sẽ bị chôn sống ở chỗ này sao?
Bì Quân Tử chắp tay nói:
- Vị đại gia này không cần lo lắng.
Y giơ tay chỉ về phía một góc tường nhìn bề ngoài không có gì khác với xung quanh:
- Ta còn chuẩn bị ở đó một con đường bí mật chạy trốn, có thể nối thẳng tới đáy biển. Ngưu gia, nếu như các ngươi muốn đi, ta có thể đưa các ngươi rời đi ngay bây giờ.
Không phải là lần đầu tiên y và Miêu Nghị giao thiệp với nhau, mặc dù Miêu Nghị lòng dạ độc ác, nhưng chỉ cần y phối hợp sẽ không có chuyện gì. Lần đầu tiên hai người gặp mặt Miêu Nghị đã tuân thủ cam kết tha cho y một mạng, nếu không hoàn toàn có thể thừa dịp lúc y hôn mê lấy tính mạng của y.
Cho nên y rất mong đưa mấy vị ôn thần này đi sớm một chút, tránh cho lo lắng đề phòng, cũng không dám giở trò quỷ gì.