Phi Thiên

Chương 370. Tự mình tác nghiệt

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Triệu Phi lắc đầu không biết nói gì, đến nước này rồi, cỡi hổ khó xuống, chỉ có thể cắn răng chơi tiếp.

Hắc Lang Quân bên trong điện thương nghị với một đám thủ hạ nòng cốt xong, đột nhiên đột nhiên từ ghế đứng lên gầm thét:

- Địa đạo bị hủy có thể đào lại, cứ quyết định như vậy, làm sụp đổ một diện tích lớn chôn sống bọn chúng dưới lòng đất!

Lũ yêu đầu ồn ào lĩnh mệnh chạy ra, triệu tập thủ hạ của mình nhanh chóng rời đi.

Miêu Nghị lập tức đẩy sau lưng Bì Quân Tử một cái, Bì Quân Tử hội ý, vì vậy bốn người theo sau lưng lũ yêu chạy đi. Chạy đến một ngã rẽ, cả bọn lại nhanh chóng thoát khỏi đội ngũ rẽ sang đường khác, bọn họ cũng không muốn liều mạng với bọn Cổ Tam Chính.

Đi theo Bì Quân Tử dưới địa đạo này cũng có chỗ tốt, địa đạo này là do Bì Quân Tử đào, sợ rằng trên đảo không ai hiểu rõ nơi này hơn Bì Quân Tử.

Còn có điểm tốt khác, Bì Quân Tử không có địa vị gì trong bầy yêu, trách nhiệm chủ yếu của y chính là giữ gìn địa đạo, lúc rỗi rảnh kiêm tuần sơn. Lúc xuất hiện chiến sự có mặt y hay không cũng không ai chú ý, ba người Miêu Nghị có thể đi theo y chạy vòng vòng khắp nơi dưới địa đạo như mê cung này.

Dù sao nơi này cũng là hang ổ của yêu tu, bầy yêu đã xuất động, rất nhanh bọn Cổ Tam Chính gặp phải phiền phức. Bọn họ đang nhanh chóng đi về phía trước chợt thấy địa đạo trước mặt sau lưng sụp đổ với diện tích lớn. Bọn họ lập tức công phá vách địa đạo, kết quả phát hiện địa đạo kế bên cũng đã sụp đổ toàn diện.

Mặt đất rung động, bốn bề sụp đổ, bụi đất tràn ngập, chấn động khắp nơi dường như động đất. Bảy người bị vây thi pháp phòng ngự, đá vụn bụi đất khó tới gần bọn họ được.

Mười sáu tấm thuẫn của Đàm Lạc phóng đại bay ra, ngăn che bốn phía và trên đỉnh đầu, khiến cho không gian bảy người trong đó không bị sụp đổ, nhưng vẫn không ngăn được tiếng sụp đổ ầm ầm từ bốn phương tám hướng truyền tới.

Đất đá tuôn xuống như mưa theo khe hở của tấm thuẫn che trên đầu, Đổng Toàn kinh hãi kêu lên:

- Đám yêu nghiệt này muốn chôn sống chúng ta!

Cần phải biết bọn họ xâm nhập xuống sâu dưới lòng đất ít nhất hơn trăm thước, một khi diện tích đất lớn như vậy sụp đổ đè xuống, bằng tu vi của bọn họ sợ là khó có thể chịu đựng.

Đàm Lạc cũng nhìn về phía Cổ Tam Chính:

- Xem ra muốn đi theo địa đạo tìm tiếp là không có khả năng, hay là đi ra ngoài đi!

Trong mắt Cổ Tam Chính lóe lên vẻ không cam lòng, thình lình ngẩng đầu nhìn lên trên, quát:

- Mở ra!

Tấm thuẫn che trên đầu bọn họ nhanh chóng mở ra, những mảng đất đá bên trên vừa rơi xuống, những tiếng leng keng dồn dập vang lên. Từng đạo ngân hoa vây lượn quanh Cổ Tam Chính, trong nháy mắt giống như cơn trốt xoáy khuấy động khiến cho đất đá xung quanh tung bay. Chỉ thấy Tích Lịch phi kiếm hình thành cơn trốt xoáy chui lên trên giống như một quả chùy tròn.

Đất đá sụp xuống bị nghiền nát dễ dàng như đậu hủ, cơn trốt xoáy kia như con ngân long chui từ dưới đất lên mà lên. Cổ Tam Chính nhanh chóng múa may hai tay áo hất văng tất cả đất đá lớn nhỏ rơi xuống, sau đó tung mình bay lên theo cơn trốt xoáy màu bạc của Tích Lịch phi kiếm. Hai chân y đạp vào đám đất đá rơi xuống, cứ như vậy bay lên cao một mạch.

Đàm Lạc theo sát phía sau, bọn Đổng Toàn mừng rỡ, không nghĩ tới Cổ Tam Chính còn có chiêu này, lúc này lục tục đuổi theo.

Giữa vùng rừng núi cây cối um tùm đột nhiên nổ ầm một tiếng, một con ngân long từ dưới đất chui lên, bụi đất tuôn ra xoay tròn theo ngân long vãi ra bốn phương tám hướng.

Dưới ngân long, bọn Cổ Tam Chính cũng chui lên theo từng người một. Sau khi đáp xuống mặt đất, cả bọn quét nhìn dãy núi bốn phía chìm trong bóng đêm.

Ngân long đang bay quanh quẩn trên không nhanh chóng hạ xuống, hóa thành từng luồng ngân quang chui vào trong hộp kiếm sau lưng Cổ Tam Chính.

Bọn Đổng Toàn thở phào nhẹ nhõm thật to, không ngờ rằng có thể chui lên từ dưới lòng đất sâu trăm thước, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Cổ Tam Chính lộ vẻ kính sợ.

Ánh mắt Cổ Tam Chính tỏ ra âm trầm, thân khoác chiến giáp, lưng đeo hộp kiếm đứng ngạo nghễ giữa cơn gió thổi lất phất từng hồi, đỉnh đầu trăng sáng đầy sao, đưa mắt nhìn ngắm bốn phía.

Nếu y không có vài phần bản lãnh, làm sao dám khinh suất đem thân mạo hiểm tiến vào trong địa đạo như vậy, đây gọi là tài cao gan lớn.

Nhân mã Hồng Cân minh nơi xa đang cảnh giác bốn phía, một tên đệ tử Kiếm Ly cung Thanh Liên bát phẩm giơ tay chỉ về phía này, lớn tiếng nói:

- Diệp Tâm mau nhìn, là Tích Lịch phi kiếm của Cổ sư huynh, bọn họ từ bên kia đi ra.

Diệp Tâm đã chú ý tới, chuyển Bích Giáp Truy Phong Thú, quát một tiếng:

- Đi, theo ta đi hội hợp với Minh chủ!

Thật nhiều người lập tức ầm ầm vội vã đi.

Sau khi hội hợp với bọn Cổ Tam Chính, Diệp Tâm hỏi:

- Có giết được Miêu Nghị hay không?

Đàm Lạc lắc đầu nói:

- Có yêu nghiệt trên đảo ngăn trở, không thể tìm được hắn, chuyện này có vẻ kỳ quái.

Diệp Tâm khẽ cau mày liễu, ngắm nhìn bốn phía nói:

- Yêu nghiệt không biết tốt xấu, lại dám phá hư chuyện của chúng ta, vậy thì giết sạch bọn chúng!

Đang lúc này nơi xa truyền tới tiếng quát:

- Ngưu Hữu Đức, đi ra trả lời!

Mọi người Hồng Cân minh nhất tề quay đầu lại mở pháp nhãn ra nhìn, chỉ thấy nơi xa trên đỉnh núi ánh trăng bạc chiếu rọi xuất hiện hơn mười người. Một tên nam tử hắc bào cầm đầu giơ tay chỉ tới, đứng phía sau y là hai tên nữ tử xinh đẹp quyến rũ.

Ngưu Hữu Đức??? Mọi người có vẻ không hiểu chuyện gì, không hiểu là y đang nói chuyện với ai, nhưng hướng ngón tay chỉ dường như lại là bọn họ.

Mọi người theo bản năng nhìn quanh bốn phía, ngay cả bọn Cổ Tam Chính cũng là như vậy, nhưng trừ bọn họ ra lại không nhìn thấy người nào khác.

- Ta quên, phải gọi ngươi là Cổ Tam Chính mới đúng!

Nam tử bào đen không ai xa lạ, chính là Hắc Lang Quân, cất tiếng quát chói tai:

- Cổ Tam Chính, vì sao không dám đáp lời!

Thì ra là nói chuyện với ta, gọi ta là Ngưu Hữu Đức là có ý gì?! Cổ Tam Chính tiến lên một bước, ngạo nghễ thi pháp đáp lại:

- Cổ mỗ ở chỗ này, ai dám buông lời ngông cuồng?!

Hắc Lang Quân gằn giọng nói:

- Cổ Tam Chính, ngươi giết Ngũ Hoa phu nhân Bích Du thủy phủ ta, lại tự tiện xông vào Đồng La trại sát hại bảy mươi hai trại chủ, còn hại chết Viên Thống Lĩnh, có biết tội chưa?

Trước đó nhân mã Hồng Cân minh không vào địa đạo nhất tề nhìn về phía bọn Cổ Tam Chính, tất cả lộ vẻ kinh ngạc, không nghĩ tới bọn Cổ Tam Chính đi xuống dưới địa đạo một hồi đã giết được nhiều người như vậy, quả nhiên lợi hại!

Diệp Tâm lại biết Tích Lịch Kiếm Lô của Cổ Tam Chính lợi hại, cho nên nghe vậy ngược lại thản nhiên, cảm thấy rất bình thường.

Cái gì Ngũ Hoa phu nhân, cái gì bảy mươi hai trại chủ, cái gì Viên Thống Lĩnh, Cổ Tam Chính không hề biết, nhiều người vừa mới chết dưới Tích Lịch phi kiếm của y như vậy, có quỷ mới biết ai là ai.

Cổ Tam Chính ngắm nhìn bốn phía một vòng, thì ra nơi này gọi là Đồng La trại...

Bất quá có một điểm làm y rất nghi ngờ, đối phương nói giết cái gì phu nhân và bảy mươi hai trại chủ gì đó, theo y biết trại chủ Tinh Tú Hải tương đương với cấp bậc phủ chủ, chết dưới tay tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm như y cũng không phải là chuyện lớn lao gì. Nhưng Thống Lĩnh gì đó y lại không dám nhận, Thống Lĩnh là cao thủ Hồng Liên tương đương với cấp bậc điện chủ, theo lý không dễ dàng giết chết như vậy mới phải, chẳng lẽ con cua tinh mới vừa rồi chính là tên Thống Lĩnh kia?

Cũng không đúng, mới vừa rồi lấy ra chỉ là yêu đan nhất phẩm, nếu như giết yêu tu cảnh giới Hồng Liên phải có viên yêu đan nhị phẩm mới đúng, chẳng lẽ con cua tinh kia có bối cảnh gì mới lên tới chức cao như Thống Lĩnh?

Cổ Tam Chính ngẫm nghĩ cảm thấy không phải là không có khả năng, những chuyện tương tự quan phương ở Tiên Quốc cũng không ít thấy.

- Giết thì giết rồi, có thể làm gì được ta?!

Cổ Tam Chính khinh thường nói:

- Thì ra các ngươi chính là yêu nghiệt mới vừa rồi ngăn cản ta ở trong động, đã dám ló đầu ra, có dám đánh một trận với ta?

Ba người Miêu Nghị đang theo Bì Quân Tử từ một cửa động kín đáo chui ra, thấy bọn Cổ Tam Chính từ dưới đất chui lên, Miêu Nghị không khỏi chậc chậc thành tiếng nói:

- Người này thật đúng là lợi hại, đất sụp như vậy cũng không thể giết chết bọn họ.

Hắn mới vừa nói dứt lời, không ngờ rằng nghe được câu trả lời của Cổ Tam Chính. Bốn người không khỏi ngơ ngác nhìn nhau, Tư Không Vô Úy đột nhiên không nhịn được che miệng cười nhẹ nói:

- Y lại tự thừa nhận, còn có chuyện tốt này sao? Quả thật là trời tác nghiệt còn có thể sống được, bản thân mình tác nghiệt không thể sống. Lần này cho dù là y nhảy xuống biển cũng không thể nào rửa sạch nỗi oan này, thật là thú vị!

Bọn Miêu Nghị lập tức cười trộm không ngừng.

Bì Quân Tử lộ vẻ kinh ngạc vô cùng, trước đó y còn lo lắng sau khi rời khỏi đây Hắc Lang Quân phát tán tin tức này, chắc chắn sớm muộn gì phía trên cũng bắt mình đi đối chứng. Lần này may quá, người bị đổ oan tự thừa nhận, không cần tìm mình đối chứng.

Lại nghe Hắc Lang Quân trên đỉnh núi thốt nhiên giận dữ nói:

- Cổ Tam Chính, quả thật là ngươi làm. Thật là to gan, Viên Thống Lĩnh là huynh đệ kết nghĩa với phủ chủ Bích Du thủy phủ ta, ngươi giết huynh đệ kết nghĩa phủ chủ ta, lại hại phu nhân phủ chủ ta, đã gây ra đại họa tày trời, sẽ bị hết thảy yêu tu cùng nhau tru diệt, ngươi đừng mơ còn sống rời khỏi Tây Tinh hải!

Vừa nói ra lời này càng thêm ấn chứng suy đoán trong lòng Cổ Tam Chính, xem ra quả nhiên là con cua tinh kia có bối cảnh.

Nhưng y hồn nhiên không sợ, tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội há có thể bởi vì bối cảnh đối thủ mà hạ thủ lưu tình, không có đạo lý này. Giết thì đã sao, trừ phi mình chết ở Tinh Tú Hải, nếu không chỉ cần mình sống trở về, dù mình không làm phủ chủ quan phương, chẳng lẽ những yêu tu này dám xông đến Tiên Quốc đi tìm mình tính sổ hay sao!?

- Đừng dài dòng nhiều như vậy!

Cổ Tam Chính phất tay chỉ:

- Có dám đánh một trận với ta chăng?!

Y không biết rằng lời của mình đã làm bầy yêu vô cùng kinh hãi. Thì ra tên này chính là Ngưu Hữu Đức nhiều năm trước đã từng làm dấy lên phong ba cực lớn ở Tinh Tú Hải, nếu ai có thể bắt sống hoặc giết chết được người này, đó chính là công lao lớn bằng trời. Có được công lao này e rằng không cần chờ đến Kham Loạn hội kết thúc, hiện tại cũng có thể đi thẳng tới Tây Tú Tinh cung, cho dù là Tây Phương Tú Chủ Phục Thanh không trọng thưởng chắc chắn cũng sẽ giúp một tay chạy ra khỏi nguy cục tránh được Tinh Tú Hải Kham Loạn hội này. Bằng vào bối cảnh của Phục Thanh muốn làm chuyện này không khó, nếu không sau này còn ai nghe hiệu lệnh Tây Tú Tinh cung.

Trong phút chốc, ánh mắt của bầy yêu nhìn về phía Cổ Tam Chính trở nên cực kỳ nóng bỏng. Cổ Tam Chính ngạo nghễ mà đứng còn không biết mình đã thành cái bánh thơm phưng phức trong mắt bầy yêu.

- Ngông cuồng! Có gì không dám!

Hắc Lang Quân quay đầu nhìn tả hữu quát:

- Giết!

Hơn mười người Hắc Lang Quân lập tức tung người nhảy xuống ngọn núi, biến mất trong bóng đêm.

Rất nhanh trong rừng núi phía trước, mặt đất nổ tung, từ dưới xuất hiện từng người vẻ mặt đần độn toàn thân bẩn thỉu, còn có từng thớt long câu có vẻ gầy gò. Những người này tay cầm vũ khí phóng người lên long câu, xông về phía Hồng Cân minh thật nhanh, có chừng hơn hai trăm nhân mã.

Mấy bóng người lướt qua phía trên chỗ bọn Miêu Nghị ẩn nấp, trong lúc vô tình Miêu Nghị thấy nửa bên mặt một người mất đi một mảng thịt lớn, có thể thấy xương xám trắng bên trong. Còn có một con long câu què chân vẫn chạy tập tễnh, không khỏi kinh ngạc hỏi:

- Cương thi? Cương thi long câu?

Bì Quân Tử lập tức thấp giọng đáp lại:

- Là yêu thi và yêu thi long câu, cũng có công dụng giống như cương thi long câu mà quỷ tu luyện chế. Có thể thao túng ngăn địch, cũng có thể giết lấy đan, mà yêu thi long câu cũng không khác cương thi long câu gì mấy.

Miêu Nghị đã hiểu ra, chẳng trách nào nhìn y phục của đám nhân mã này có vẻ quen quen, rõ ràng là phục sức của môn phái nào đó thuộc Thìn lộ Tiên Quốc, xem ra những người này cũng là tu sĩ xông vào đảo bị luyện chế thành yêu thi.

Ở bên kia, Cổ Tam Chính thả ra Bích Giáp Truy Phong Thú, lật người nhảy lên, phất tay nói:

- Hồng Cân minh nghe lệnh, giết!

Y và Đàm Lạc cùng Diệp Tâm dẫn đầu xung phong ra, nhân mã sau lưng lập tức ầm ầm theo đuôi.

Rất nhanh, nhân mã Hồng Cân minh đã gặp phải đám cương thi trong khu rừng rậm phía trước.

Những yêu thi có phản ứng kém linh hoạt này không phải là đối thủ của nhân mã Hồng Cân minh, trên người lại không có bảo giáp phòng thủ, suy đoán trước đó đã bị lột mất hiện tại chỉ được sử dụng như kẻ chết thay.

Cho nên những yêu thi này không phải là bị một thương đâm ngã xuống long câu, vậy cũng bị một đao chém thành hai nửa.

Nhưng làm người ta cảm thấy sợ hãi chính là yêu thi bị chém thành hai khúc, chỉ cần nửa người trên còn có thể động lập tức cầm vũ khí lên chém đứt chân long câu của nhân mã Hồng Cân minh, hoặc bổ toác bụng long câu đối phương ra.

Mà những cương thi long câu kia dù mất đi chủ nhân thao túng, cũng vọt vào trong chiến trận Hồng Cân minh húc loạn. Cho dù là trúng mấy thương rách bụng đổ ruột cũng không có phản ứng, tiếp tục húc loạn, bị chém thành hai khúc nằm dưới đất còn há miệng cắn.

Trong lúc nhất thời làm người hoảng mã loạn, một ít người không có kinh nghiệm vì vậy bị thua thiệt, nuối tiếc nhắm mắt ngã xuống, cuộc đời này vĩnh viễn ở lại Tinh Tú Hải.

Mọi người cũng tìm được kinh nghiệm ứng đối rất nhanh, xuất thủ lập tức chém đầu.

Trải qua trận đánh này, nếu là người có thể còn sống trở về cũng sẽ lấy được một khoản của cải quý giá trong đời sống tu hành, một kinh nghiệm dùng máu tươi đổi lấy. Cho nên phàm là người có thể sống sót từ Tinh Tú Hải trở về toàn là tinh anh trong tinh anh đã trải qua sinh tử.