Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị hỏi:
- Chẳng lẽ sư môn các ngươi phái các ngươi tới Tinh Tú Hải chỉ là vì giết Miêu Nghị ta ư? Chẳng lẽ nhiệm vụ quan trọng nhất của các ngươi không phải là chen vào trăm người đứng đầu sao? Lui một bước mà nói, chẳng lẽ các ngươi không muốn sống sót rời đi Tinh Tú Hải sao, tại sao phải hại người hại mình như vậy?
Cổ Tam Chính hỏi:
- Có ý gì?
- Không có ý gì cả!
Miêu Nghị lớn tiếng nói:
- Ta vẫn giữ câu nói kia, đồng sinh cộng tử chín năm, chừa lại một năm cuối cùng trở mặt thành thù! Chỉ cần chúng ta liên thủ, tám món trọng bảo liên thủ lại với nhau, rất có khả năng chui vào hàng ngũ trăm người đứng đầu. Sau khi đạt thành mục tiêu chúng ta hãy quyết sinh tử, có được chăng?
Đây chính là một biện pháp không tệ, ba người ngơ ngác nhìn nhau, cũng có chút động lòng, chẳng qua là đối với chuyện Miêu Nghị thật lòng hay giả vờ nhất thời cũng khó lựa chọn. Nếu hai bên liên thủ với nhau tất nhiên sẽ ở chung một chỗ trường kỳ, vạn nhất đối phương có ý xấu gì, sẽ rất dễ dàng bị ám toán.
Thấy bọn họ không nói lời nào, Miêu Nghị lại nói:
- Các ngươi không cần lo lắng ta giở trò gì, nói lời không dễ nghe, bên chúng ta có năm món trọng bảo, chúng ta tự nhận bây giờ đối phó các ngươi nắm chắc phần thắng. Nếu thật sự muốn đối phó các ngươi vậy có thể trực tiếp xuất thủ, ta đã không đơn độc tới đây mạo hiểm gặp mặt nói chuyện với các ngươi. Miêu Nghị ta đã đưa ra đầy đủ thành ý, vì đại cục gác lại ân oán cá nhân, chỉ còn chờ xem các ngươi nghĩ như thế nào. Là liên thủ vì đại cục hay vì ân oán cá nhân quyết một trận sinh tử, hòa hay chiến, hết thảy nghe theo tôn ý!
Nói xong giục long câu quay đầu, thoải mái chạy trở về, ba người Cổ Tam Chính nhìn bóng lưng hắn rời đi cũng không có xuất thủ, ngược lại từ từ thu lại pháp bảo trên tay.
Miêu Nghị trở lại trận doanh bên này vừa nhảy xuống long câu, lập tức thấp giọng nói với Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân:
- Còn ôm làm gì, không mau thu pháp bảo, chẳng lẽ các ngươi định ôm mãi trong tay cho tới khi người ta nhìn ra sơ hở mới chịu sao??? Hai người vội vàng thu hàng giả vào, Miêu Nghị không nhịn được liếc nhìn, lại thấp giọng nói:
- Dính sơn kìa, mau mau xử lý!
Tư Không Vô Úy trợn to hai mắt nhìn, phát hiện trên bàn tay Đào Vĩnh Xuân cùng Bì Quân Tử quả nhiên đen kịt, chuyện này… y vội vàng xoay người, sợ bị đối thủ nhìn ra đầu mối gì. Y cố gắng nghiến răng nghiến lợi để không cười, nhưng vẫn có thể nghe tiếng khùng khục nho nhỏ trong cổ họng.
Trong ấn tượng của y vẫn cho rằng Tinh Tú Hải Kham Loạn hội vô cùng nguy hiểm, trên thực tế cũng đích xác rất nguy hiểm, nhưng sau khi đi cùng Miêu Nghị cảm giác nguy hiểm này cũng cứ như vậy, thật ra thì gan lớn một chút cũng không thấy đáng sợ như vậy, ngược lại thường xuyên cảm thấy vui vẻ.
Triệu Phi lại không cười nổi, trong lòng vô cùng bội phục hành động cử chỉ Miêu Nghị mới vừa rồi, cũng hết sức đồng tình. Nếu Miêu Nghị đủ thực lực sẽ không cần phải mạo hiểm như vậy, đây cũng là không có biện pháp, vì mạng sống không thể không nghĩ hết biện pháp. Y cũng không tin Miêu Nghị không sợ chết, chỉ sợ chỉ có trong lòng Miêu Nghị hiểu rõ ràng nhất chua cay trong đó, tên này là một người kiên cường và dũng cảm đối mặt.
Bên kia, Cổ Tam Chính nói với hai tên đồng bạn trầm mặc:
- Hắn đang chờ chúng ta trả lời chắc chắn!
Ý nói là ý hai người các ngươi như thế nào.
Diệp Tâm hỏi ngược lại:
- Ngươi cảm thấy như thế nào?
Cổ Tam Chính than thở:
- Hắn nói có chút đạo lý, lúc trước lòng dạ chúng ta quá mức hẹp hòi nhỏ mọn, chấp nhất ân oán nhỏ. Mà dưới tình huống chiếm cứ chủ động hắn lại có thể hòa hảo, lòng dạ này chúng ta không bằng hắn.
Diệp Tâm hỏi:
- Ngươi muốn liên thủ với bọn họ ư?
Cổ Tam Chính lại nói:
- Nếu Các ngươi không phản đối, hai bên liên thủ đối với chúng ta có lợi mà không có hại.
- Ta không có ý kiến gì.
Lúc Diệp Tâm nói chuyện nhìn về phía Đàm Lạc.
Thấy Đàm Lạc một mực trầm mặc không nói, Cổ Tam Chính đặc biệt hỏi y:
- Đàm Lạc, phải chăng là ngươi cảm thấy một khi chuyện liên thủ với hắn truyền về sư môn, sẽ không cách nào ăn nói với Ngô trưởng lão?
Đàm Lạc yên lặng gật đầu một cái.
Cổ Tam Chính trầm ngâm nói:
- Có lẽ là người trong cuộc mơ hồ người đứng ngoài sáng suốt, thật ra thì hắn nói không sai, giết hắn không phải là quan trọng nhất, chen vào hàng ngũ trăm người đứng đầu còn sống trở về mới là nhiệm vụ quan trọng nhất mà sư môn giao phó cho chúng ta. Tình cảnh của chúng ta bây giờ tự chúng ta biết rõ ràng, những yêu tu kia vẫn đang đuổi giết chúng ta, trước đó chỉ là gặp tiểu nhân vật, một khi sau này đụng phải cao thủ sợ là chúng ta rất khó chống đỡ được nữa.
- Nếu chuyện liên thủ thật sự truyền về Ngự Thú môn, ngươi có thể đổi góc độ khác để giải thích: đây là chúng ta đang lợi dụng bọn Miêu Nghị. Mà trên thực tế kết minh với bọn họ, ta cũng có tính toán lợi dụng bọn họ.
Diệp Tâm ở bên cạnh phụ họa:
- Ta cũng đang có ý đó.
Cổ Tam Chính đưa tay vỗ vào vai Đàm Lạc:
- Ngươi cứ yên tâm, giống như Miêu Nghị nói, hợp tác chỉ là vì giúp cho chúng ta chống được đến cuối cùng, đến cuối cùng chúng ta vẫn phải trở mặt với hắn. Hắn giết nhiều người Kiếm Ly cung ta như vậy, giết hắn không chỉ là chuyện của ngươi, còn có phần của ta.
Diệp Tâm gật đầu nói:
- Hắn giết sư thúc và đồng môn ta, đến lúc đó giết hắn ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Rốt cục Đàm Lạc thở ra một hơi nói:
- Được rồi!
Thấy cỡi ba người Bích Giáp Truy Phong Thú chạy tới, Miêu Nghị nhìn lại người phe mình, thấp giọng mắng:
- Hai người các ngươi có thể không chột dạ như vậy được không, ánh mắt ngay thẳng đường đường một chút có được không? Bây giờ là bọn họ sợ chúng ta, không phải chúng ta sợ bọn họ, các ngươi khẩn trương cái rắm!
Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân hơi có vẻ lúng túng, nghĩ đến chuyện liên quan đến sinh tử, đúng là không thể qua loa, tức thì cố gắng điều chỉnh tâm tính, bày ra phong phạm cao thủ.
Ba người tới gần dừng lại, sau đó nhảy xuống vật cỡi, cũng tương đương với tỏ thiện ý, Cổ Tam Chính dẫn đầu đi tới, gật đầu nói:
- Chúng ta đáp ứng liên thủ với các ngươi.
- Thức thời vụ mới là tay tuấn kiệt, ta cũng biết ba vị không phải là hạng người lòng dạ nhỏ mọn.
Miêu Nghị cười ha hả tán dương một tiếng, lại nhìn phía sau ba người hỏi:
- Người của Hồng Cân minh đi đâu rồi, chẳng lẽ lại gặp chỗ dựa tốt hơn, nên phản bội các ngươi nữa rồi?! Chẳng lẽ ngay cả đồng môn các ngươi cũng phản bội ba người các ngươi sao?
Cổ Tam Chính lạnh nhạt nói:
- Nhờ ngươi ban tặng, trêu chọc tới người không nên trêu chọc, đồng môn chúng ta đều chết sạch. Người của Hồng Cân minh cũng chết gần hết, còn lại chưa được trăm người chia tay đường ai nấy đi rồi, Hồng Cân minh đã không còn tồn tại.
Miêu Nghị căng thẳng trong lòng, nghĩ thầm chẳng lẽ chuyện mình đổ oan y là Ngưu Hữu Đức đã bị y khám phá? Làm bộ kinh ngạc hỏi:
- Tại sao có thể như vậy?
Cổ Tam Chính bèn kể sơ qua một lượt chuyện đã xảy ra từ khi đốt đảo huyết chiến một mạch chạy tới đây.
Miêu Nghị buông lỏng trong lòng, thì ra đối phương vẫn chưa hay biết gì.
Tư Không Vô Úy cùng Bì Quân Tử lặng lẽ liếc kẻ đầu sỏ gây tội Miêu Nghị, chỉ có Đào Vĩnh Xuân rơi vào trong sương mù.
Triệu Phi lại cau mày nói:
- Ý của ngươi nói, những yêu tu kia vẫn đang đuổi giết các ngươi, nói cách khác bầy yêu sẽ đánh tới rất nhanh sao?
- Đúng vậy!
Cổ Tam Chính cũng không che giấu.
Lúc này Miêu Nghị đã hiểu ra, vẻ mặt cứng đờ, phát hiện ra mình lật thuyền trong mương. Đây không phải kết minh, rõ ràng là chuốc họa vào thân, không khác nào biến bọn họ thành kẻ xui xẻo giống như Hồng Cân minh đi theo bọn Cổ Tam Chính trước đó, kỳ này tự mình chuốc khổ vào thân rồi.
Hắn biết Hồng Cân minh sẽ gặp xui xẻo, chẳng qua là không nghĩ tới toàn bộ hải tộc cũng động viên làm tai mắt, bất cứ lúc nào cũng theo dõi chằm chằm động tĩnh của bọn Cổ Tam Chính. Như vậy còn kết minh với bọn y, chẳng khác nào mình cũng sẽ bị đuổi giết?!
- Sao hả?
Cổ Tam Chính nhàn nhạt hỏi:
- Chẳng lẽ các ngươi sợ, đổi ý không kết minh với chúng ta?
Miêu Nghị vội ho một tiếng:
- Cũng không tới nỗi đổi ý, chẳng qua là cảm thấy các ngươi làm như vậy cũng không biết nói gì…
Cổ Tam Chính đang muốn phản bác, lại thấy Tư Không Vô Úy nhìn chằm chằm mặt biển phương xa lên tiếng nói:
- Tới thật là nhanh, nói tới thật đúng là tới.
Mọi người quay đầu lại nhìn theo phương hướng ấy, chỉ thấy trên biển có một đám nhân mã đang cấp tốc chạy tới nơi này, từ cách ăn mặc mà phán đoán tất là yêu tu không thể nghi ngờ, nhìn sơ qua đoán chừng phải có ba bốn mươi người.
- Bất quá chỉ là mấy chục người mà thôi, chúng ta có tám món trọng bảo nơi tay, những người này chưa đủ gây sợ hãi.
Miêu Nghị quay đầu nhìn về phía ba người Cổ Tam Chính, thình lình đổi giọng:
- Trước đó ta đã đơn độc đứng ra chứng tỏ thành ý với ba vị, phải chăng là ba vị cũng nên chứng tỏ một chút thành ý của mình?! Ba vị có thể đánh một mạch tới nơi này, hẳn là thu thập chỉ mấy chục người không có gì đáng nói. Ba vị yên tâm, nếu có gì bất trắc, chúng ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Không có biện pháp, hắn cũng không nghĩ tới mới vừa kết minh đã có người đánh tới rồi. Nếu bây giờ toàn bộ xuất thủ, Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân mang hàng giả chắc chắn sẽ lộ tẩy. Hắn còn chuẩn bị sau đó sẽ diễn tuồng ‘đánh mất’ hai món pháp bảo trên tay hai người, tránh cho đối phương nhìn thấu mình gạt người mà trở mặt.
Ba người Cổ Tam Chính cũng coi là người tâm cao khí ngạo, không thèm làm chuyện thoái thác lẫn nhau, cho nên cũng không dài dòng, nhìn hai người khác gật đầu một cái.
Ba người giục Bích Giáp Truy Phong Thú quay đầu, đợi đến khi bầy yêu lên bờ, đang muốn xung phong lên tấn công. Không ngờ rằng từ khu rừng gần đó thình lình vang lên tiếng ầm ầm, cả bọn quay đầu nhìn lại chỉ thấy bảy kỵ sĩ đang dong ruổi tới, cả bọn rối rít trợn to hai mắt, chỉ riêng hùng phong của vật cỡi người cầm đầu cũng đủ làm cho cả bọn hít một hơi khí lạnh.
- Phiên Vân Phúc Vũ Thú của Vạn Yêu Thiên!
Đàm Lạc hoảng hốt thất thanh nói, thân là người của Ngự Thú môn, tự nhiên nhận biết được hầu hết linh thú của các môn phái khác.
Đào Vĩnh Xuân cùng Bì Quân Tử ngơ ngác nhìn nhau, bởi vì thấy được Hắc Lang Quân trong cánh nhân mã kia.
Bọn Triệu Phi thày đều biến sắc.
- Ba người chúng ta cũng không đủ sức lo hai đầu, nếu Miêu huynh an bài chúng ta đối phó đại đội yêu tu, tự nhiên chúng ta tuân lệnh, hẳn là bằng pháp bảo trong tay cả bọn Miêu huynh có thể đối phó chút nhân mã kia!
Cổ Tam Chính quay đầu lại quát:
- Giết!
Sau đó nhanh chóng dẫn Đàm Lạc cùng Diệp Tâm xông về phía bờ biển. Bọn họ cũng không phải người ngu, người của Vạn Yêu Thiên há là dễ đối phó như vậy, bọn họ vừa mới kết minh với bọn Miêu Nghị, lại không có tình cảm gì, không cần phải phụng bồi cùng nhau chịu chết, dĩ nhiên là vội vàng mượn lời của Miêu Nghị thuận thế hạ đài, nhân cơ hội chạy xa một chút, nếu không rút lui cũng tiện chạy trốn.
- Cổ huynh...
Miêu Nghị vẫy tay kêu mấy tiếng giữ lại, muốn đổi đối thủ với ba người bọn họ, ai ngờ bọn Cổ Tam Chính chạy thật nhanh, không thèm quay đầu lại, làm như không hề nghe thấy.
Miêu Nghị không biết nói gì, thật đúng là thế sự khó liệu, lần này coi như là cảm nhận được cái gì gọi là cầm đá đập vào chân của mình.
Mắt thấy người tới tiến gần, bên này chỉ có một mình Thích Tú Hồng có vật cỡi, muốn chạy cũng không có cách nào chạy thoát, chạy đi liên thủ cùng bọn Cổ Tam Chính suy đoán cũng chỉ phí công vô ích.
- Nghe ý tứ trong lời nói Đàm Lạc mới vừa rồi, người tới phải là Yêu Thánh Cơ Hoan phái tới, không cần thử cũng biết chúng ta không phải là đối thủ của bọn họ.
Triệu Phi hỏi:
- Làm sao bây giờ?
Miêu Nghị nhất thời cũng không có cách nào, ánh mắt nhìn chăm chú về phía Hắc Lang Quân trong đám nhân mã, cũng chỉ có thể còn nước còn tát. Chẳng qua là mới vừa rồi người ta thấy mình và bọn Cổ Tam Chính ở chung một chỗ, cũng không biết có được hay không.
- Bì Quân Tử, Đào Vĩnh Xuân, trước đó chúng ta đã cứu Hắc Lang Quân, cứ nói chúng ta và bọn họ là người nhà...
Miêu Nghị nhanh chóng dặn dò vài câu.
Đào Vĩnh Xuân không sao cả, vốn lão từng đi theo Hắc Lang Quân, chẳng qua là sáng suốt giữ thân mới tạm thời đi theo Miêu Nghị. Hôm nay thấy Hắc Lang Quân oai phong trở về, trong lòng vui mừng, tất nhiên muốn trở lại dưới quyền y, không cần thiết đi theo Miêu Nghị lo lắng đề phòng nữa.
Bì Quân Tử bị nắm điểm yếu cũng không thể từ chối, hai người vội vàng chạy về phía đám người Hắc Lang Quân đang tới.
Người tới tự nhiên không ai xa lạ, chính là Bạch Tử Lương đại biểu Vạn Yêu Thiên mà đến, cỡi Phiên Vân Phúc Vũ Thú, bộ thuộc theo hầu, thật là uy phong lẫm lẫm.
Thấy hai yêu tới, lại thấy bên kia Cổ Tam Chính đã giao thủ với bầy yêu, Bạch Tử Lương khoát tay, tất cả cùng nhau ngừng lại.
- Minh chủ!
Đào Vĩnh Xuân cùng Bì Quân Tử chạy tới chắp tay hành lễ với Hắc Lang Quân.
Lam Tố Tố bên cạnh nghiêng đầu hỏi Hắc Lang Quân:
- Đây là thuộc hạ ngươi ư?
- Hai tên phản đồ mà thôi, còn có mặt mũi tới gặp ta sao?!
Hắc Lang Quân lên tiếng nói.
Đào Vĩnh Xuân cùng Bì Quân Tử như đang nằm mộng, bọn Miêu Nghị phía sau thử đi tới nghe tiếng cũng dừng bước lại, chuyện gì xảy ra vậy?
Cả bọn còn chưa biết có ý gì, Hắc Lang Quân đã chỉ Cổ Tam Chính đang giao chiến:
- Thiếu chủ, tên nọ chính là Cổ Tam Chính, những người này và Cổ Tam Chính ở chung với nhau, không phải là phản đồ thì là gì?
Lúc này Tư Không Vô Úy mới hắng giọng nói:
- Hắc huynh, chẳng lẽ ngươi không nhận ra chúng ta, chúng ta đã cứu mạng của ngươi!
Hắc Lang Quân lập tức ôm quyền nói:
- Thiếu chủ, tiểu nhân không biết bọn họ nói như vậy là có ý gì, tiểu nhân không quen biết bọn họ.