Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị biết Thiên Ngoại Thiên có phái người đến Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, chẳng qua không ngờ người tới lại là lão Tam nhà mình.
Hắn không nghĩ tới vừa mới mang theo thi thể Thích Tú Hồng thoát khốn, chợt gặp lão Tam nhiều năm nhung nhớ, lúc này tâm trạng hắn không biết là vui hay buồn, cảm xúc phức tạp vô cùng.
Lão Tam có tiền đồ rồi, không còn là tiểu nha đầu tóc vàng cháy khét vì nắng, ở căn nhà bẩn thỉu vì giết heo, mà đã trở thành đệ tử Lục Thánh danh tiếng hiển hách, Nguyệt Dao Tiên Tử Thiên một trong Ngoại Song Tiên.
Mới vừa rồi nhìn chằm chằm Nguyệt Dao, suýt chút nữa hắn đã không kềm chế được thốt lên hai tiếng lão Tam. Nhưng nhìn lại khí thế phi phàm của Nguyệt Dao Tiên Tử, sau đó nhìn lại dáng vẻ chạy thục mạng chật vật của mình, lời vừa lên tới miệng lại nuốt xuống.
Mình có tư cách gì nhận nàng?! Lão Tam đi theo mình đói bụng đến phải khóc, cũng từng lạnh giá phải bật khóc, chưa từng được ăn ngon mặc đẹp, ở trong một cái nhà rách nát, năm xưa tuổi nhỏ như vậy đã bị mình đưa đi. Qua bao nhiêu năm, chuyện vui buồn sướng khổ trong đời là một mình lão Tam gánh vác, mình chưa từng làm tròn trách nhiệm của một vị Đại ca… Hôm nay thấy lão Tam lộ vẻ hiển quý, mình lập tức nhận nàng sao, vậy lúc lão Tam phải chịu khổ thì sao??? Không ai không phải chịu chút uất ức nào, lúc lão Tam vất vả thiệt thòi, vị Đại ca là mình ở đâu, đã giúp được cho nàng những gì?!
Hiện tại lão Tam là Nguyệt Dao Tiên Tử nổi danh ngang với Hồng Trần Tiên Tử, cao cao tại thượng không thể xúc phạm, hẳn là Thiên Ngoại Thiên cũng sẽ trợ giúp duy trì tôn nghiêm cho nàng, kẻ lui người tới toàn là quyền quý. Nếu để cho người biết Nguyệt Dao Tiên Tử cao cao tại thượng có vị ca ca xuất thân giết heo, từng sống cuộc sống cực khổ như vậy, chắc chắn sẽ bị người ta chê cười.
Nếu để cho lão Tam thấy dáng vẻ đáng xấu hổ của vị Đại ca mình, ngay cả nữ nhân của mình cũng không bảo vệ được, lão Tam sẽ nghĩ về mình thế nào?
Để cho lão Tam thương hại mình, chiếu cố mình ư? Sau đó mình sẽ trở thành trò cười của các bậc hiển quý lui tới với lão Tam sao?!
Nghĩ đến dáng vẻ chật vật không chịu nổi của mình vừa rồi dưới tay Bạch Tử Lương, lại nghĩ đến Nguyệt Dao chỉ nói vài lời đã dọa cho bọn Bạch Tử Lương phải bỏ chạy, rốt cục Miêu Nghị đã hoàn toàn yên lòng. Có lẽ cả đời này mình không thể nào đạt tới độ cao như lão Tam, lão Tam đã không cần vị Đại ca là hắn chăm sóc nữa…
Thấy Nguyệt Dao Tiên Tử uy phong lẫm lẫm như vậy, thật ra trong lòng Miêu Nghị không dám chắc chắn lão Tam có bằng lòng nhận vị Đại ca không có tiền đồ là mình không…
Bọn Triệu Phi có vẻ kỳ quái nhìn trộm Miêu Nghị một cái, không hiểu vì sao lúc Miêu Nghị bái kiến không tự báo lai lịch thân phận.
Nguyệt Dao cũng không có lòng dạ nào chú ý những chuyện này, cũng không có hỏi nhiều, liếc nhìn phương hướng bọn Bạch Tử Lương biến mất, nói với cả bọn:
- Bọn họ đã đi rồi, ta cũng chỉ có thể làm bấy nhiêu thôi, không thể nào triệu tập toàn bộ tu sĩ Tiên Quốc tham dự lại chung một chỗ bảo vệ mãi được, làm như vậy không hợp quy củ. Ta cũng chỉ có thể bày ra dáng vẻ không giảng đạo lý hù dọa y một chút, các ngươi có thể giết y, ta lại không tiện làm như vậy.
- Sau này các ngươi phải cẩn thận một chút, không nên gặp lại y. Có thể tránh được thì cố gắng tránh xa một chút, hy vọng cuối cùng có thể gặp lại các ngươi ở Tây Tú Tinh cung. Nơi đây không thích hợp ở lâu, phía sau hẳn còn có những yêu tu khác chạy về phía này tìm Cổ Tam Chính ngươi gây phiền phức, ta đã cạn lời, tất cả đi nhanh một chút đi!
- Tạ Lục gia!
Bọn Miêu Nghị chắp tay cảm tạ.
Nguyệt Dao gật đầu một cái, thao túng Ngọc Lân Sư dẫn theo mấy tên thủ hạ nhanh chóng rời đi.
Miêu Nghị quay đầu lại thật lâu ngắm nhìn bóng Nguyệt Dao cỡi trên lưng Ngọc Lân Sư.
- Ta còn tưởng rằng các ngươi đã chết, không ngờ rằng các ngươi lại có thể phá hủy được món bảo vật đó thoát thân.
Cổ Tam Chính nhìn bọn Miêu Nghị chắp tay nói:
- Bội phục!
- Chỉ một hồ lô nho nhỏ làm sao có thể vây khốn chúng ta!
Tư Không Vô Úy lớn lối mà không biết thẹn nói, lại cười ha hả:
- Thật sự là mạng chúng ta còn chưa tuyệt, vào thời khắc mấu chốt lại gặp phải quý nhân xuất thủ, liên tục tránh được hai kiếp, đây là số mệnh đại phú đại quý!
Cả bọn tất cả nhìn nhau cười một tiếng, đều có cảm giác may mắn còn sống sót. Chẳng qua là Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân cười có vẻ lúng túng, Tinh Tú Hải thuộc về thế lực phạm vi Yêu Quốc, thân là người trong Yêu Quốc, ở cảnh nội Yêu Quốc lại đắc tội với vị chủ nhân Bạch Tử Lương mới vừa rồi, không biết sau này sống thế nào…
- Kế tiếp chúng ta chạy đi đâu?
Đàm Lạc nhìn về phía Cổ Tam Chính hỏi, ba người bọn họ vẫn nhất quán xem Cổ Tam Chính là chủ.
- Hỏi hắn đi!
Cổ Tam Chính nhìn Miêu Nghị vuốt cằm nói:
- Ở phương diện này, hắn có biện pháp tốt hơn chúng ta.
Đây cũng không phải là nói dối, mọi người đã được tận mắt chứng kiến quyền uy của Miêu Nghị ở phương diện này.
Dĩ nhiên Cổ Tam Chính nói như vậy cũng có dụng ý khác, mới vừa rồi lời của Nguyệt Dao nhắc nhở y, còn có những yêu tu khác muốn tìm y gây phiền phức, Tinh Tú Hải Kham Loạn hội càng về phía sau còn lại cao thủ càng nhiều. Y cũng cần trợ thủ, nói ra lời nói này dĩ nhiên là tỏ rõ hai phe chúng ta vẫn trong trạng thái liên thủ.
Mọi người đều đưa mắt nhìn về phía Miêu Nghị, kết quả phát hiện Miêu Nghị vẫn còn dáng vẻ thất hồn lạc phách nhìn theo hướng Nguyệt Dao Tiên Tử rời đi.
Tư Không Vô Úy đột nhiên thò đầu ra trước mặt Miêu Nghị, hắc hắc cười nói:
- Đây chính là Nguyệt Dao Tiên Tử trong truyền thuyết! Miêu lão đệ, chưa từng thấy qua nữ nhân xinh đẹp như vậy sao? Chớ ngẩn người ra đó, loại nữ nhân này cao cao tại thượng, chỉ có thể ngắm từ xa mà không thể tới gần. Chúng ta chỉ có thể nhìn lên, nhiều lắm là cũng chỉ có thể nghĩ tới trong lòng một chút, nhưng ngàn vạn lần đừng có ý tưởng cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, nếu không sẽ rước lấy một đống phiền phức.
- Người theo đuổi loại nữ nhân này toàn là cao cấp quyền quý của giới tu hành, chúng ta còn không có cả tư cách đi ngang qua bên cạnh nàng, nếu không cẩn thận sẽ khiến cho người ta hiểu lầm, lúc ấy chết thế nào cũng không biết! Đây là hồng nhan họa thủy, chúng ta hãy lo chuyện trước mắt, chỉ cần còn sống sót trở về, được làm phủ chủ một phủ, mỹ nữ như mây tha hồ chọn lựa, ngươi hãy tỉnh lại đi!
- Không biết nói chuyện thì câm miệng cho ta!
Triệu Phi nổi giận nói, liên tiếp nháy mắt về phía nhẫn trữ vật mà Miêu Nghị đang đeo trên tay.
Tư Không Vô Úy sửng sốt, nhìn vào nhẫn trữ vật kia, ngoan ngoãn ngậm miệng. Thích Tú Hồng vừa mới chết, không phải là y không thấy trạng thái của Miêu Nghị trong hồ lô thế nào, làm sao có tâm trạng suy nghĩ về nữ nhân khác vào lúc này được.
Hài cốt Thích Tú Hồng còn chưa lạnh, y đã nói ra lời như vậy, y cũng biết mình nói sai, lập tức tự tát mình một cái.
---------------
Miêu Nghị bị tiếng quát của Triệu Phi làm cho giật mình phục hồi tinh thần lại, quay đầu lại hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Tư Không Vô Úy sửng sốt, dường như đối phương không nghe thấy gì cả, lời của mình nói vô ích, tát tai của mình cũng vô ích…
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không biết vì sao hắn thất thố như thế, chẳng lẽ thật sự là bị sắc đẹp Nguyệt Dao Tiên Tử làm cho mê mẩn sao, đây cũng không phải là chuyện tốt gì!
Thật ra thì trong lòng bọn Triệu Phi đều rõ ràng, mặc dù lời của Tư Không Vô Úy nói khó nghe, nhưng loại nữ nhân như Nguyệt Dao Tiên Tử thật sự không phải là người như bọn họ có tư cách tiếp xúc. Chỉ cần tiếp cận sơ ý một chút là có thể đưa tới họa sát thân, hơn nữa người giết bọn họ cũng là người làm bọn họ không có một chút năng lực phản kháng. Không đơn thuần vì sắc đẹp của Nguyệt Dao Tiên Tử, quan trọng nhất là bối cảnh của nàng, mà sắc đẹp cao cấp và bối cảnh cao cấp đi chung với nhau lại càng đáng sợ hơn.
- Hừ, nam nhân các ngươi toàn là một phường háo sắc, tên nào cũng như tên nấy!
Đột nhiên Diệp Tâm hừ một tiếng tỏ vẻ khinh thường.
Đàm Lạc lập tức có vẻ lấy lòng nói:
- Nàng cũng là tuyệt sắc!
- Đàm Lạc, có phải ngươi muốn tìm cái chết hay không?
Diệp Tâm quát một tiếng, nhưng lại liếc nhìn Cổ Tam Chính.
Đàm Lạc để ý thấy âm thầm thở dài một tiếng, không thể phủ nhận Diệp Tâm thật sự có nhan sắc xinh đẹp, đây gọi là gần gũi lâu ngày nảy sinh tình cảm, trong lòng y quả thật có hơi thích nàng. Nhưng cũng cùng đạo lý ấy, y đã nhìn thấu dường như Diệp Tâm cũng có ý với Cổ Tam Chính, khiến cho y cảm thấy buồn bực.
Cổ Tam Chính quan sát Miêu Nghị đã phục hồi tinh thần lại, nói vào chính đề:
- Mọi người đang thương lượng kế tiếp nên đi đâu, ngươi có kinh nghiệm ở phương diện này, ngươi đưa ra chủ ý đi.
Vốn Miêu Nghị định chờ Hắc Thán một chút, nhưng lời Nguyệt Dao đã nói rất rõ ràng, tiếp tục ở lại sẽ càng nguy hiểm hơn, hiện tại nghĩ biện pháp tránh thoát nguy hiểm mới là thực tế.
Tức thì nhanh chóng thu liễm tâm trạng, nhanh chóng tỉnh táo lại, sau khi cân nhắc trầm ngâm nói:
- Ta nhớ trên bản đồ Tây Tinh hải có ghi chú một ít vùng đất cấm tương đối nguy hiểm, chúng ta tìm địa phương gần đây mau chóng chạy tới, tạm thời đặt chân. Trước hết tránh khỏi đợt yêu tu truy tìm Cổ Tam Chính trước mắt rồi hãy nói, nếu gặp lại cường địch cũng tiện lợi dụng hoàn cảnh hiểm địa tị nạn.
- Làm như vậy không ổn đâu…
Đàm Lạc lên tiếng nói:
- Nếu chạy vào vùng đất cấm, vạn nhất không chết trên tay cường địch ngược lại chết ở vùng đất cấm chẳng phải là oan uổng sao?
Miêu Nghị giải thích:
- Cũng không phải là xông vào vùng đất cấm chịu chết, chẳng qua là thời điểm gặp gỡ cường địch có thể lợi dụng việc cường địch kiêng kỵ vùng đất cấm, thuận tiện cho chúng ta thoát thân, không cần xâm nhập.
Cổ Tam Chính gật đầu nói:
- Không sai, chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất, chúng ta không có ý kiến.
Y làm chủ giúp Đàm Lạc và Diệp Tâm.
- Sống chung với nhau lâu như vậy, ta tin tưởng phán đoán của Miêu lão đệ.
Tư Không Vô Úy cười ha hả nói, Triệu Phi cũng gật đầu một cái đồng ý.
Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân không có quyền làm chủ, chỉ có thể đi theo. Không muốn đi theo, bọn Miêu Nghị cũng không có ý kiến, đường ai nấy đi là được, thêm hai người không nhiều, bớt hai người bọn họ cũng không ít.
Cả bọn nhanh chóng lấy ra bản đồ Tây Tinh hải được phát, tìm được vị trí của mình, sau khi tra xét, Cổ Tam Chính ngẩng đầu nói:
- Phía Tây Nam có một hòn đảo tương đối lớn, chính là hòn đảo có ghi chú tên Không Diễm sơn kia, cách nơi này cũng gần, có được chăng?
Trên bản đồ Tây Tinh hải không có ghi chú địa danh, địa phương có ghi chú địa danh vậy có nghĩa là vùng đất cấm, tỷ dụ như có địa phương ghi chú Tây Tú Tinh cung, nơi đó tuyệt đối là vùng đất cấm, thành viên tham dự không ai dám tự tiện xông vào.
Miêu Nghị gật đầu một cái, không phản đối, mọi người quyết định như vậy, tìm đúng phương hướng nhanh chóng rời đi...
-----------
Trêu chọc người của Vạn Yêu Thiên ở Tinh Tú Hải đúng là không phải chuyện gì tốt, muốn êm chuyện một cách dễ dàng là không thể nào.
Mặc dù Tây Tú Tinh cung Phục Thanh đã hạ lệnh không phải là hải tộc tham dự không được nhúng tay vào chuyện Tinh Tú Hải Kham Loạn hội nữa, nhưng Lam Tố Tố mang danh nghĩa Vạn Yêu Thiên ra, tự nhiên có hải tộc muốn nịnh bợ len lén ra sức vì Bạch Tử Lương.
Trên đường Lam Tố Tố lại lấy danh nghĩa Vạn Yêu Thiên ngăn cản hai đám người chạy tới tìm yêu tu Ngưu Hữu Đức.
Sau khi hải tộc xác nhận bọn Miêu Nghị đã chia tay đường ai nấy đi với Nguyệt Dao Tiên Tử, lại tìm được phương hướng bọn Miêu Nghị rời đi, Bạch Tử Lương lập tức dẫn dắt trên trăm yêu tu lên đường truy tìm.
Làm Bạch Tử Lương cùng Lam Tố Tố rất bất đắc dĩ là, trên đường xa xa bắt gặp sáu hòa thượng đầu trọc, kết quả đi theo một mạch sát phía sau không thả, cũng không biết muốn làm gì.
Sáu hòa thượng thoạt nhìn tuổi cũng không lớn, người cầm đầu vận một thân tăng bào màu đỏ, ngồi trên một con hươu trắng vó vàng, trên thân hươu có nhiều hoa văn hình đóa hoa mai màu vàng.
Bên cạnh là một tên tùy tùng thân mặc tăng bào thuần trắng, phía sau có bốn tên tăng nhân áo xám đi theo.
Sáu người cứ như vậy một mực theo sát không xa không gần, thế nhưng Bạch Tử Lương cũng không làm gì được đối phương. Bởi vì y biết vị hòa thượng cỡi hươu trắng vó vàng kia chính là Không Trí, đồ tôn Phật Thánh Tàng Lôi, đại biểu Cực Lạc Thiên tham dự Kham Loạn hội lần này.
Cho dù ai ở Tinh Tú Hải bị người ta đi theo mãi như vậy trong lòng cũng sẽ bực bội vô cùng, Bạch Tử Lương nghiêng đầu nói:
- Tố Tố, ngươi đi hỏi thử xem rốt cục Không Trí đi theo chúng ta muốn làm gì.
Lam Tố Tố lãnh mệnh thoát khỏi đội ngũ yêu tu đi tiếp, chờ ở tại chỗ, nhìn sáu tên hòa thượng tiến tới gần.
Sáu người tới gần cũng ngừng lại, Không Trí cỡi trên lưng hươu trắng chắp tay chữ thập hành lễ, lộ ra vẻ hết sức trang nghiêm.
Lam Tố Tố đáp lễ, hỏi:
- Không Trí, Thiếu chủ nhà ta hỏi ngươi vì sao một mực đi theo chúng ta không thả, có ý đồ gì?
Không Trí còn chưa mở miệng, hòa thượng áo bào trắng bên cạnh bề ngoài anh tuấn chắp tay chữ thập nói:
- A Di Đà Phật, chẳng hay phương danh cô nương là gì?
Vừa nói ra lời này, Không Trí cùng bốn tên tăng nhân phía sau cũng không nhịn được môi khẽ giật một cái.
Lam Tố Tố thấy hòa thượng này tướng mạo tuấn tú, khí chất ôn hòa điềm tĩnh, một thân tăng bào trắng như tuyết lộ ra thanh nhã, cho người ta cảm giác rất thân cận, đáp lại:
- Lam Tố Tố.
- Cô nương có nhan sắc chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, vì sao ở đất thị phi này?
Tăng nhân bào trắng lộ vẻ thành khẩn hỏi.
Lam Tố Tố không biết nói gì, đây không phải là ngươi biết rõ còn hỏi nhảm sao, tại sao ngươi ở chỗ này, tự nhiên cũng là nguyên nhân ta ở chỗ này…
---------------