Phi Thiên

Chương 391. Hạn Bạt

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đắc tội người của Vạn Yêu Thiên, Đào Vĩnh Xuân nào dám chia tay đường ai nấy đi, ít nhất đi theo những người này còn có chút bảo đảm, lập tức không dám lên tiếng nữa, tiếp tục đi theo mọi người.

Thế nhưng càng vào sâu càng nóng, sa mạc phía trước dần dần biến mất, dần dần biến thành một mảnh đất chết hoang tịch, địa thế lồi lõm đen kịt cứng rắn một mảnh, quái thạch liên miên, không thấy chút đất cát nào nữa.

Đến lúc này, ngay cả long câu cũng bị nhiệt độ thiêu đốt không chịu nổi, mồ hôi trên người long câu nhỏ xuống vừa rơi xuống đất lập tức kêu xèo một tiếng, đã biến thành khói trắng, có thể tưởng tượng được nhiệt độ mặt đất cao tới mức nào.

Xung quanh là hoang nguyên một mảnh hoang vu, lại không thấy được thứ gì giống như núi lửa, khiến cho người ta không nghĩ ra vì sao lại nóng như vậy. Hiện tại không cần giải thích, bọn Miêu Nghị cũng biết tại sao nơi này gọi là Không Diễm sơn.

Miêu Nghị không nhịn được quay đầu lại hỏi:

- Rốt cục Yêu Vương Liệt Hoàn là yêu quái gì, vì sao ở chỗ như thế?

Đào Vĩnh Xuân đáp:

- Hạn Bạt!

Hạn Bạt? Bọn Miêu Nghị nghe vậy tất cả lấy làm kinh hãi.

Loại yêu quái này cũng không thường hay xuất hiện, chính là yêu nghiệt trời sinh, cũng có thể nói là thiên phú thần thông, không phải là các loại ngưu yêu hổ yêu thường gặp có thể so sánh. Hơn nữa còn là yêu quái chí dương trong số yêu nghiệt trời sinh, là khắc tinh của quỷ tu, quỷ tu thông thường gặp phải chỉ có thể tránh lui ba thước, trừ phi có thể có tu vi cực cao mới có thể áp chế.

Miêu Nghị nhớ năm xưa lúc đánh nhau với nữ quỷ áo đỏ ở Diệu Pháp Tự, lấy chút bụi than giả làm Hóa Âm Tán luyện chế từ yêu đan Hạn Bạt, đã dọa cho nữ quỷ kia phải vắt giò lên cổ bỏ chạy, từ đó có thể thấy được lực chấn nhiếp của Hạn Bạt với quỷ tu.

Mà tu vi vị Yêu Vương Liệt Hoàn này đạt tới Kim Liên nhất phẩm, kinh khủng tới mức nào, suy đoán quỷ tu tới tham dự Kham Loạn hội không ai dám tới gần khu vực này.

Không trách lại ở địa phương quỷ quái này! Miêu Nghị thở ra một hơi, lúc hít vào, hơi nóng chui vào trong phế phủ chợt dâng lên cảm giác vui thích kỳ lạ.

Miêu Nghị hoài nghi có phải mình có hơi biến thái hay không, lại bởi vì hành hạ mà cảm thấy hưng phấn, đây không phải là biến thái thì là gì?

Thế nhưng hắn chợt sửng sốt, có vẻ hắn đã từng biết cảm giác vui thích ấy, dường như đã thể nghiệm ở đâu đó…

Nhiệt độ xung quanh và cảm giác này đã giúp hắn nhớ lại, đó là lúc Yêu Nhược Tiên luyện chế pháp bảo giúp hắn năm xưa, sau khi thoát khỏi Tinh Tú Hải.

Lúc ấy hắn tu luyện bên cạnh phát hiện ra một chuyện lạ, tựa hồ hấp thu cái gì cổ quái từ lò lửa Yêu Nhược Tiên luyện chế pháp bảo vào trong pháp nguyên của mình, khiến cho hắn sợ hết hồn, lúc ấy bởi vì sợ tẩu hỏa nhập ma nên vội vàng ngưng hẳn hành động hấp thu ấy.

Bây giờ nhớ lại, lúc ấy tựa hồ mình có thể thi pháp khống chế nhiệt độ chung quanh, chuyện này là tuyệt đối không sai, hắn nhớ rõ ràng chuyện cổ quái như vậy.

Tu vi hắn là yếu nhất trong mọi người, năng lực chống đỡ nhiệt độ cao cũng là kém nhất, đồng thời còn phải thi pháp trợ giúp vật cỡi chống đỡ nhiệt độ, mắt thấy long câu của mình đổ mồ hôi như mưa. Tiếp tục như vậy sớm muộn cũng sẽ mất nước chết bất đắc kỳ tử, không phải kế hoạch lâu dài.

Lúc này không do dự nữa, nhanh chóng quyết đoán bỏ qua phương thức thi pháp chống đỡ nhiệt độ, nhanh chóng vận chuyển công pháp Tinh Hỏa Quyết ở trong người. Tâm pháp phối hợp với pháp lực thi triển, hiện tượng thần kỳ tái hiện lần nữa, tình hình giống hệt như lúc trước ở bên cạnh lò luyện bảo của Yêu Nhược Tiên.

Nhiệt độ xung quanh vốn là vật vô hình, nhưng lại bắt đầu theo pháp lực của Miêu Nghị quấy nhiễu mà dao động, bị đẩy ra như một luồng mây mù vô hình.

Trong lòng Miêu Nghị mừng rỡ, quả nhiên hắn có thể khống chế nhiệt độ xung quanh.

Lúc trước bởi vì hắn không biết mà sợ tẩu hỏa nhập ma, đã thử một lần bèn không dám nữa. Hôm nay bảo vệ tính mạng quan trọng hơn, đâu còn có thể quản nhiều như vậy, nhanh chóng lảm quen với việc khống chế nhiệt độ xung quanh, rất nhanh đã tìm lại được phương thức điều khiển ban đầu.

Lúc này nhiệt độ xung quanh bị bức ép ra, nhưng tu vi hắn có hạn, không cách nào khống chế nhiệt độ trong phạm vi rộng. Chỉ có thể miễn cưỡng bảo vệ vật cỡi của mình, cũng không có biện pháp bận tâm những người khác.

Bất quá nhìn tình huống của những người khác, rõ ràng tu vi đều cao hơn mình, tạm thời còn có thể miễn cưỡng thi pháp chống đỡ nhiệt độ xâm nhập, trong mấy con long câu chỉ có long câu của hắn là đổ mồ hôi nhiều nhất.

Long câu của Miêu Nghị vốn đã có vẻ nóng nảy không yên, dần dần ổn định tâm trạng lại, Miêu Nghị có liên lạc với long câu có thể trực tiếp cảm nhận được. Mà trên người long câu cũng ngưng chảy mồ hôi, điều này làm cho Miêu Nghị thở phào nhẹ nhõm.

Mặt đất mênh mông đen kịt, dường như bị biển lửa thiêu đốt cháy sạch ngưng kết thành một khối liền lạc cứng rắn, bất kể là dãy núi chập chùng hay mõm đá nhô lên đều liền thành một thể. Mặt đất cứng rắn khiến cho tiếng vó long câu trở nên rầm rập trong trẻo hơn bao giờ hết giữa nhiệt độ cao.

-----------

Tây Tú Tinh cung.

Hắc Vân đứng trước tinh bàn liếc nhìn thân hình Cơ Mỹ Mi xinh đẹp đầy đặn quyến rũ, cười khành khạch nói:

- Cơ Mỹ Mi, lá gan con trai nàng cũng không phải nhỏ, lại dám xông vào cấm địa Liệt Hoàn, không sợ chọc giận Liệt Hoàn hay sao?

Cơ Mỹ Mi không khỏi thoáng qua trong mắt vẻ lo âu, chín đại Yêu Vương dưới tay Phục Thanh, người nào cũng là yêu đạo cự phách, ai ai cũng có tu vi cảnh giới Kim Liên, có thể trấn giữ một phương vì Phục Thanh dĩ nhiên là người được Phục Thanh vô cùng tin tưởng. Nếu con nàng thật sự chọc giận Liệt Hoàn, một khi Phục Thanh ra mặt giúp Liệt Hoàn, chỉ sợ phụ thân Cơ Hoan cũng phải cho y một câu trả lời công bằng.

Mặc dù đám lão yêu quái Tinh Tú Hải có thể nể mặt Lục Thánh vài phần, nhưng lực chấn nhiếp của tứ phương Tú Chủ thêm vào ba mươi sáu vị Yêu Vương, đây toàn là cao thủ tu vi cảnh giới Kim Liên. một khi những người này liên thủ với nhau, giới tu hành có ai dám không nể mặt?! Trừ phi Lục Thánh liên thủ áp chế, nếu không cũng không ai chọc nổi đám lão yêu quái này!

Vì sao đứa nhỏ Tử Lương này lại không hiểu chuyện như vậy, Không Diễm sơn đã ghi chú rõ ràng là cấm địa, vì sao còn đi vào trong, mẹ con chúng ta muốn được tứ phương Tú Chủ ủng hộ còn không kịp, vì sao con còn chủ động chạy đi khiêu khích??? Cơ Mỹ Mi thở dài một tiếng, nhìn trên tinh bàn cũng không biết cụ thể xảy ra chuyện gì, không biết rốt cục con mình đang truy đuổi người nào, lại không tiếc xông vào vùng cung điện của Liệt Hoàn mạo hiểm.

- Sợ cái gì, đệ tử Thất Giới đại sư có thể đi được, tại sao con ta không thể đi?

Cơ Mỹ Mi hừ lạnh một tiếng, nội tâm của nàng lo âu nhưng nhìn bề ngoài vẫn lộ ra dáng vẻ xem thường. Không thể vứt bỏ thân phận và mặt mũi, nếu không sau này làm sao hai mẹ con đứng vững chân?!

---------------

- Liệt Hoàn thì đã sao, Liệt Hoàn còn không có lá gan trêu chọc Cơ Hoan, chỉ có đám âm khí lạnh lùng như các ngươi mới sợ y mà thôi.

Vân Quảng nhìn Hắc Vân châm chọc một tiếng.

Hắc Vân lập tức trợn mắt thét chói tai:

- Ngươi cho rằng Âm Dương Thiên ta sợ Liệt Hoàn sao!?

- Chớ mang Âm Dương Thiên ra hù dọa người! Nếu như ngươi không sợ y, xong chuyện này ta sẽ tìm Liệt Hoàn ước hẹn giúp ngươi, sẽ nói ngươi muốn đơn độc đấu một trận với y, để xem Liệt Hoàn có tát một cái cho ngươi hồn phi phách tán hay không!

Vân Quảng xì một tiếng.

Đơn độc đấu với Liệt Hoàn… Trong mắt Hắc Vân lóe lên vẻ hoảng sợ, mặc dù Liệt Hoàn không phải là đối thủ của sư phó mình Quỷ Thánh Tư Đồ Tiếu, nhưng cũng là thứ trâu bò có thể động thủ với sư phó mình mà toàn thân trở lui. Đây cũng là vì lão yêu quái Liệt Hoàn kia trời sinh có thể khắc chế quỷ tu, khiến cho đám quỷ tu bọn y không làm gì được.

Hắc Vân nào dám trêu chọc lão quái vật Liệt Hoàn kia, lập tức thét chói tai:

- Vân Quảng, không cần loài chó bắt chuột ngươi xen vào việc của người khác!

- Không dám là không dám, đừng mạnh miệng!

Vân Quảng khinh thường hừ một tiếng, quay đầu lại nhìn về phía Cơ Mỹ Mi ở một bên xem náo nhiệt, ánh mắt không chút kiêng kỵ lướt qua thân hình nóng bỏng kiều diễm của nàng một lượt, cười ha hả nói:

- Cơ Mỹ Mi, đừng lo lắng, đứa con trai bảo bối của nàng có chết cũng không quan hệ, chỉ cần nàng bằng lòng, dù sao nam nhân của nàng cũng đã chết, sau khi trở về ta sẽ ra sức giúp nàng sinh một đứa khác!

Tên này không phải là phách lối thường, mới vừa trêu chọc một người, lại quay sang ăn đậu hủ của một người khác.

Lời này vừa nói ra, Thất Giới Đại sư chắp tay chữ thập không nói, những nam nhân khác nghe vậy cười hắc hắc. Hắc Vân trong nháy mắt quên mất mới vừa rồi Vân Quảng đã nhạo báng mình, ánh mắt cũng nhìn loạn thân thể Cơ Mỹ Mi, cất tiếng cười khành khạch bỉ ổi.

Đường Quân cười vài tiếng tựa hồ ý thức được không đúng, sau lưng còn có đồng môn cũng ở đây, cũng là nữ nhân, mình cười đùa theo tựa hồ có hơi không ổn, ho khan hai tiếng.

Dĩ nhiên là Cơ Mỹ Mi nổi cơn giận dữ, nhìn chằm chằm Vân Quảng khẽ mắng:

- Đánh rắm!

- Thế nào?!

Vân Quảng nháy nhó với Hắc Vân.

Hắc Vân gật đầu một cái, dáng vẻ tâm lĩnh thần hội, run rẩy vai cười thầm không ngừng.

Hai người không phải là hạng tốt lành gì, nhưng ở một số phương diện vẫn có điểm tương đồng…

-----------

Không Diễm sơn.

- Thiếu chủ, nếu còn tiếp tục xâm nhập, sợ là vật cỡi của chúng ta không chịu nổi!

Bàng Đa Đuổi theo sau lưng Bạch Tử Lương không thể không nhắc nhở.

Bạch Tử Lương đuổi sát bọn Miêu Nghị đang nhớ lại tình cảnh gặp mặt Nguyệt Dao trước đó, làm cho y phải bêu xấu trước mặt mỹ nữ khiến cho người ta tim đập thình thịch, thật là chuyện làm người ta thẹn quá hóa giận, nghe tiếng bèn đáp:

- Bọn họ không sợ, chúng ta sợ cái gì?

Bàng Đa chỉ có thể ngậm miệng.

Bát Giới đuổi theo sau hết nhìn Đông tới nhìn Tây nói:

- Đây là địa phương quỷ quái gì vậy, chẳng khác nào trong lò lửa.

Không Trí than thở:

- Nếu còn đuổi nữa, ta không có vấn đề, ta sợ vật cỡi của các ngươi không chịu nổi!

- Ngươi cỡi con hươu quèn kia có gì hay chứ, ta cũng không tin bọn họ cỡi long câu còn chúng ta cỡi heo. Bọn họ có thể kiên trì, không có lý nào chúng ta không thể kiên trì!

Bát Giới lật tay lấy ra một chuỗi hạt châu trong suốt óng ánh toát ra khí lạnh, treo lên lưng long câu hớn hở ra mặt nói:

- Vừa nóng vừa lạnh thật là thống khoái!

Không Trí kinh ngạc nói:

- Băng Phách Trì Châu của Thất Giới đại sư?

- Cũng không thể tới tay không, đáng tiếc vật này không thể ăn được.

Bát Giới quay đầu lại cười híp mắt nói:

- Hay là ta dùng châu này đổi vật cỡi ngươi?

Ăn??? Không Trí nhìn vật cỡi của mình, rùng mình một trận, lắc đầu một cái, từ chối trao đổi.

Lúc này bầy chim đông nghịt trên không đã sớm biến mất, ngay cả chim chóc trên trời cũng không muốn tới gần nơi này, có thể thấy được nhiệt độ cao tới mức nào.

Hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, bọn Miêu Nghị chạy ở phía trước nhất thấy người phía sau vẫn đuổi tận cùng không buông, sắc mặt đều trầm xuống, biết lần này phiền phức lớn, sợ là tai kiếp khó thoát. Mọi người đều chưa từng tới Không Diễm sơn, không nghĩ tới tình huống Không Diễm sơn là như vậy.

Trên mặt Bì Quân Tử đã hiện ra vẻ kinh sợ, kể cả vật cỡi đang đổ mồ hôi như mưa, phải dùng hết pháp lực miễn cưỡng chống đỡ, sợ hãi mở miệng nói:

- Không thể đi lên trước nữa, trước mặt nhiệt độ càng ngày càng cao, ta sắp không kiên trì nổi, đi vòng sang bên đi.

- Đi vòng sang bên không cách nào trốn thoát bọn họ, đang muốn xâm nhập hiểm địa mượn hoàn cảnh bức lui bọn họ. Hiện trên không trung không có chim theo dõi, sau khi bức lui bọn họ sẽ tiện cho chúng ta chạy trốn.

Cổ Tam Chính trầm giọng nói.

Bì Quân Tử buồn bã nói:

- Dường như vật cỡi của tên Bạch Tử Lương kia không sợ hãi nhiệt độ, chúng ta không bỏ rơi được y.

Cổ Tam Chính hừ lạnh nói:

- Có thể bỏ rơi những người khác là đủ rồi, họ Bạch kia không có bảo hồ lô tương trợ, không đủ gây sợ hãi. Nếu dám đơn độc đuổi theo, bọn ta sẽ liên thủ giết chết, hiện tại phải xem ai có thể kiên trì lâu hơn.

Bì Quân Tử nghe vậy tỏ vẻ khổ sở vô cùng, đây là mình đang chạy vào chỗ chết…

Mấy người Thanh Liên cửu phẩm còn có thể ứng phó, tu vi Đào Vĩnh Xuân cao hơn Bì Quân Tử không ít, cũng còn có thể kiên trì được. Chiếm ưu thế nhất là ba người Cổ Tam Chính, năng lực chịu đựng của Bích Giáp Truy Phong Thú rõ ràng cao hơn long câu rất nhiều, không hổ là linh thú cao cấp hơn long câu.

Bất quá làm cho mấy người kỳ quái là, tu vi Miêu Nghị thấp nhất ngược lại giống như người không có việc gì, tựa hồ chạy còn thoải mái hơn Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy.

Miêu Nghị cũng muốn kéo Bì Quân Tử qua cỡi chung long câu với mình, như vậy cũng có thể giúp cho y tránh khỏi nhiệt độ cao. Nhưng hiềm cước lực long câu quá kém, lúc này vật cỡi không thể nào sánh được với Hắc Thán, nếu mang theo một Bì Quân Tử đừng mơ tưởng tránh thoát địch nhân phía sau đuổi giết.

Nhưng tiếp tục như vậy thật sự không phải là cách, nhân mã phía sau vẫn cứ đuổi tận cùng không buông, tiếp tục nữa sớm muộn gì cũng là một con đường chết.

Đột nhiên Miêu Nghị nhướng mày, tựa hồ làm ra quyết định gì, lên tiếng nói:

- Cổ Tam Chính, ngươi thoát khỏi đội ngũ chạy vòng ra bên phải phía trước, ta thoát khỏi đội ngũ chạy vòng ra bên trái phía trước, những người khác tiếp tục tiến về phía trước. Nếu như phát hiện Bạch Tử Lương thay đổi phương hướng truy kích, chúng ta lập tức trở về đội ngũ hội hợp!

Mọi người cả kinh, Cổ Tam Chính hỏi:

- Ngươi muốn làm gì?

- Thử qua sẽ biết!

Miêu Nghị vừa dứt câu, giục long câu quay đầu nhanh chóng chạy đi chếch về bên trái, một mình cỡi long câu cấp tốc chạy nhanh.

Mọi người nhìn về phía Cổ Tam Chính, Cổ Tam Chính hơi có vẻ do dự, dưới ánh mắt hơi có vẻ lo lắng của Đàm Lạc cùng Diệp Tâm cũng nhanh chóng giục vật cỡi chuyển hướng, điều khiển Bích Giáp Truy Phong Thú khẩn cấp dong ruổi sang bên phải.

---------------