Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Nàng ngồi sau lưng ta đi! Các ngươi đuổi theo bọn họ, cần phải nhìn chằm chằm bọn họ, chớ để cho bọn họ chạy thoát, chờ ta giải quyết trên núi xong sẽ lập tức đi tìm các ngươi!
Bạch Tử Lương lập tức hạ lệnh. Bọn Bàng Đa lãnh mệnh chuyển hướng, nhanh chóng đuổi theo bọn Triệu Phi.
Lam Tố Tố phi thân sang ngồi sau lưng Bạch Tử Lương, vật cỡi của nàng lập tức phát ra tiếng hí thảm thiết, toàn thân bốc lửa cháy trụi, Phiên Vân Phúc Vũ Thú lập tức phóng tới hết tốc độ nhanh như điện chớp.
Quay đầu lại thấy quả nhiên Bạch Tử Lương đuổi theo Miêu Nghị trên núi, Tư Không Vô Úy nắm quyền đập vào bắp đùi của mình hừ lạnh một tiếng.
Mọi người đều nhìn thấu tình cảnh Miêu Nghị không ổn, chỉ sợ khó thoát khỏi kiếp nạn này. Nếu thật sự có biện pháp như hắn nói, vì sao không dùng đến từ sớm, lại mạo hiểm đơn độc tách rời mọi người như vậy…
- Mọi người không nên cô phụ hảo ý của Miêu huynh đệ!
Cổ Tam Chính trầm giọng cắn răng nói:
- Chỉ cần chúng ta có thể sống được, chưa chắc không có cơ hội báo thù cho hắn!
Tốc độ Phiên Vân Phúc Vũ Thú so với long câu thật sự là quá nhanh, mặc dù bọn Cổ Tam Chính đã trì hoãn cho Miêu Nghị chút thời gian, nhưng Miêu Nghị còn chưa chạy đến đỉnh núi, Bạch Tử Lương cũng đã đuổi gần tới.
Phía sau, vật cỡi Bát Giới không biết đâu mất, y và Không Trí đang cùng cỡi hươu trắng vó vàng chạy tới. Hiển nhiên là vì vừa rồi làm một chuyến dọc đường khiến cho trễ nãi thời gian, y hiềm long câu cước lực quá chậm, bèn quá giang vật cỡi Không Trí chạy đến trước một bước.
Bát Giới thấy đường đường đại biểu Vạn Yêu Thiên lại đuổi chết Miêu Nghị không thả, cảm thấy nhất định là trên người Miêu Nghị có vật gì tốt, kiên quyết không muốn bỏ qua.
Miêu Nghị cũng không nghĩ tới tốc độ Phiên Vân Phúc Vũ Thú nhanh đến trình độ như vậy, quay đầu lại liếc nhìn, phát hiện mình còn chưa tới đỉnh núi, đối phương cũng đã đuổi tới.
Cảm nhận được nhiệt độ trên núi, Bạch Tử Lương cũng âm thầm kinh hãi, không nghĩ tới Miêu Nghị cỡi long câu lại có thể chạy đến nơi đây. Đổi là y nếu không có Phiên Vân Phúc Vũ Thú, chỉ sợ cũng không chịu nổi.
Y lấy một cái ấn lớn màu đen ra cầm trên tay, sau đó ném ra ngoài, mang theo tiếng sấm gió giống như Trấn Sơn Chùy đột nhiên đập xuống đầu Miêu Nghị đang chạy thục mạng.
Miêu Nghị quay đầu nhìn lại giật mình kinh hãi, vung tay ném ra sáu tấm Khai Sơn Phù nhị phẩm, sáu đạo thanh quang bắn ra.
Ầm ầm ầm...
Một tràng tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, sáu tấm Khai Sơn Phù nhị phẩm chấn cho phương hướng công kích của ấn kia phải lệch đi, nhưng vẫn không thể hoàn toàn ngăn cản. Ấn kia đập mạnh xuống đất gần đó khiến cho đất đá tung bay, đất rung núi chuyển.
Miêu Nghị điều khiển long câu tiếp tục điên cuồng xông lên đỉnh núi, không phải nói cung điện của Liệt Hoàn ở chỗ này sao… Hắn có hơi phát điên, tại sao không nhìn thấy cái bóng một cung điện hay một động phủ nào cả!?
Ý nghĩ của Miêu Nghị rất đơn giản, chính là muốn xông vào cung điện hoặc động phủ Yêu Vương Liệt Hoàn tránh họa, tưởng Bạch Tử Lương cũng không dám đánh nhau bên trong cung điện của Yêu Vương Liệt Hoàn.
Bạch Tử Lương đuổi theo sau lộ vẻ lãnh khốc, dáng vẻ xem ngươi chạy đi đâu, ấn đen rời tay bay ra, lại mang tiếng sấm gió đập tới.
Thực lực của Miêu Nghị không có cách nào giao phong với đối phương, trên tay cũng không có pháp bảo công kích khoảng cách xa, thứ duy nhất có thể xuất thủ cũng chỉ có mấy tấm phù triện. Cũng chỉ có vật này có thể cố gắng giãy giụa một chút, lại hất tay bắn ra sáu tấm Khai Sơn Phù nhị phẩm.
Ùng ùng mấy tiếng, đại ấn công tới lại bị chấn lệch đi, đập sang bên cạnh khiến cho đất rung núi chuyển, đất đá lẫn hoa lửa tung bay, sóng xung kích lan tỏa.
Lúc này dù là trời sập đất nứt cũng được, Miêu Nghị bất chấp hết thảy, tiếp tục xông lên đỉnh núi.
Sau lưng lại vang lên tiếng sấm gió đại ấn đập tới, Miêu Nghị nhanh chóng lấy ra một xấp dày phù triện, xoay tay lại ném ra năm mươi tấm Khai Sơn Phù nhất phẩm, rậm rạp chằng chịt bắn về phía sau. Về phần Khai Sơn Phù nhị phẩm đã hao hết, lần này tới Tinh Tú Hải mang theo phù triện nhị phẩm tổng cộng cũng bất quá mười lăm tấm.
Lần này vừa ra tay, ngay cả Bạch Tử Lương cũng sợ hết hồn, nếu thật sự là năm mươi tấm Khai Sơn Phù nhị phẩm oanh tạc, sợ là pháp bảo mình lại phải tổn hao nhiều nguyên khí, lại phải tiêu hao thật nhiều yêu đan các loại bổ sung năng lượng. Sau khi thấy phù triện bắn tới phát ra bạch quang mới thở phào nhẹ nhõm, thì ra là phù triện nhất phẩm.
Giữa những tiếng nổ ầm ầm vang lên liên tiếp, Miêu Nghị lộ vẻ bi phẫn. Uy lực năm mươi tấm Khai Sơn Phù nhất phẩm nổ tung lại khó có thể lay chuyển đại ấn đập tới, chẳng qua là làm cho nó nhất thời dừng lại một chút trên không trung, tranh thủ cho hắn được một chút thời gian thoát thân mà thôi.
Dưới bóng đen đại ấn nhanh chóng đập tới, Miêu Nghị tránh không kịp liều mạng từ sau lưng long câu nhảy lên, vọt ra bên cạnh tránh né.
Thế nhưng đúng là vẫn còn chậm một chút, trong khoảnh khắc long câu bị ngọn lửa bao phủ mới vừa phát ra tiếng hí thảm thiết, Miêu Nghị đã bị đánh trúng trấn áp ở phía dưới kêu ầm một tiếng.
Hắn tránh né không kịp phun ra một ngụm máu tươi, nằm dưới đất lộ vẻ đau đớn. Một chân hắn đã bị một góc của đại ấn như ngọn núi đè lên, nhất định cái chân này đã bị phế kỹ tới mức không thể nào kỹ hơn được nữa.
Đây đã là vạn hạnh trong bất hạnh, nếu không phải năm mươi tấm Khai Sơn Phù nhất phẩm kia nổ tung làm chậm trễ tốc độ đại ấn một chút, cả người hắn đã thành thịt vụn.
Bạch Tử Lương thấy cuối cùng cũng thu thập được Miêu Nghị, mới vừa nở một nụ cười lạnh đang muốn xông tới gần sỉ nhục đối phương một trận, thình lình kinh ngạc.
Chỉ thấy Miêu Nghị không lộ vẻ do dự chút nào, bảo kiếm nơi tay vung lên chém xuống mang theo một luồng hàn quang, chặt đứt đùi mình đang kẹt dưới pháp bảo đối phương. Ngay sau đó liền lăn một vòng, lật người dậy, một chân lò cò điên cuồng tiếp tục xông lên đỉnh núi nhìn quanh quất.
Cảnh tượng này khiến cho Bạch Tử Lương cũng không khỏi không bội phục, phát hiện tên này thật sự là loại người cực kỳ quyết đoán, cơ hồ không hề suy nghĩ đã có thể chặt đứt chân mình, thật là dứt khoát, bất quá như vậy có ích gì?!
Không Trí cùng Bát Giới Theo ở phía sau xem náo nhiệt thấy cảnh tượng này cũng không biết nói gì. Bát Giới chậc chậc nói:
- Kẻ mà Bạch Tử Lương đuổi giết là ai, đối với bản thân mình cũng độc ác như vậy?
Chém đứt chân của mình có lẽ không có gì, mấu chốt là không hề suy nghĩ, đơn giản như thái rau, khiến cho người ta phải chấn động.
Miêu Nghị thật vất vả chạy đến đỉnh núi lại lọt vào tuyệt vọng, trước mắt chưa thấy đến cung điện của Liệt Hoàn, chỉ thấy được một thứ tương tự miệng núi lửa, ngọn lửa màu đỏ hồng đang cháy bừng bừng dưới vị trí sâu trăm thước. Thế lửa cực kỳ cổ quái, xoay tròn giống như xoáy nước.
Chẳng lẽ cung điện của Liệt Hoàn ở phía dưới trong biển lửa hay sao?
---------------
Miêu Nghị vô cùng đau khổ, nghe được động tĩnh đại ấn trấn áp sau lưng bị thu hồi, quay người nhìn lại, chỉ thấy Bạch Tử Lương đã đuổi tới cách đó không xa.
Hắn lật tay lấy Huyền Âm Bảo Kính ra, một cỗ khí âm sát hung mãnh phun ra, xuất ra một đòn sau cuối.
Bất quá Huyền Âm Bảo Kính phun ra khí âm sát ở chỗ này tựa hồ bị nhiệt độ khắc chế, uy lực giảm nhiều. Phiên Vân Phúc Vũ Thú há miệng phun ra một làn sương mù đỏ, lập tức triệt tiêu khí âm sát công kích.
Vốn là thân bị thương nặng, lúc này Miêu Nghị lại tiêu hao pháp lực thật nhiều một lần nữa, một chân đứng ở trên đỉnh núi đã lảo đảo muốn ngã, ỷ vào trường kiếm chống đất mới có thể duy trì không ngã. Còn phải miễn cưỡng thi pháp cô lập nhiệt độ gây tổn thương cho mình, toàn thân chịu đựng đau đớn không nhỏ.
Thấy Bạch Tử Lương lại muốn tế xuất đại ấn đập tới, Miêu Nghị phất tay nói:
- Khoan hãy động thủ!
Bạch Tử Lương thấy hắn quần áo lam lũ, tóc dài xốc xếch, máu tươi đầy mặt, một chân chống kiếm dáng vẻ thê thảm, lại còn có thể trấn định như thế, trong lòng bội phục, tạm ngừng công kích cười lạnh hỏi:
- Hiện tại biết sợ rồi sao?
Sợ? Miêu Nghị khinh thường hừ một tiếng, hỏi:
- Ta chỉ muốn biết tại sao ngươi đuổi ta tới cùng không buông, chẳng lẽ chỉ vì ta phá hủy pháp bảo của ngươi sao?
Người bình thường nào biết lai lịch Luyện Yêu Hồ, đây là chuyện Bạch Tử Lương cho là vô cùng nhục nhã, lại có vẻ thẹn quá hóa giận nói:
- Ngươi chết đến trước mắt còn quan tâm chuyện này ư?
- Chết cũng phải chết cho minh bạch…
Miêu Nghị cười thảm một tiếng.
Nếu đã là một con đường chết, vậy chi bằng hết sức tranh thủ cho bọn Triệu Phi thêm chút thời gian. Có lẽ phần nhân tình này có thể làm cho người may mắn sống tiếp làm chút chuyện gì vì mình, đây chính là kết quả tốt nhất.
Bạch Tử Lương đâu thể nói cho hắn biết Luyện Yêu Hồ là mẫu thân mình cầu khẩn nhiều lần mới xin được, lười nói nhảm, giơ tay lại muốn công kích, Miêu Nghị vội vàng quát lớn:
- Chẳng lẽ ngươi không muốn biết tại sao ta mạo hiểm thoát khỏi đội ngũ, đơn độc dẫn dụ ngươi tới đây?
Bạch Tử Lương chợt dừng tay lại, y cũng đang thắc mắc chuyện này, cũng muốn biết câu trả lời, chẳng lẽ còn có người thích chịu chết, bèn hỏi:
- Tại sao vậy?
- Chúng ta cũng muốn biết tại sao.
Thanh âm của Bát Giới truyền tới, hươu trắng vó vàng chở hai người từ trên không đáp xuống, Bát Giới cười nói với Lam Tố Tố đối diện ngồi sau lưng Bạch Tử Lương:
- Nữ thí chủ, chúng ta lại gặp mặt!
Lam Tố Tố cau mày không nói, Bạch Tử Lương nghiêng đầu trầm giọng nói:
- Không Trí, ngươi đi theo ta không thả, rốt cục muốn như thế nào?
- Bỏ xuống đồ đao lập địa thành Phật!
Bát Giới đáp giúp Không Trí, Không Trí nghe vậy gật đầu.
- Chớ giở trò này với ta!
Bạch Tử Lương hừ mũi khinh thường.
Miêu Nghị tựa hồ thấy được hy vọng, nói với Bát Giới:
- Đại sư nói có lý, người này chém giết quá nặng, nên khuyên nhủ y sớm bỏ xuống đồ đao.
Vừa nói tay hắn vừa chỉ vào Bạch Tử Lương.
Bát Giới gật đầu cười nói:
- Sát nghiệt quá nặng ắt phải có ác căn dụ hoặc người ta, chưa trừ diệt ác căn sợ là đồ đao trong tay y khó có thể để xuống, có phải trên người thí chủ có bảo bối gì làm cho y thèm muốn hay không? Nếu như có, vậy tất là ác căn, không ngại lấy ra giao cho chúng ta, trừ đi ác căn rồi, tự nhiên y sẽ bỏ qua cho ngươi!
Miêu Nghị cơ mặt giật giật, còn tưởng rằng cứu binh tới, không ngờ rằng kẻ này còn vô sỉ hơn, cười lạnh nói:
- Ta giao đồ vật cho các ngươi, sợ là họ Bạch không chịu!
Hai tay của Bát Giới chắp tay chữ thập để xuống, lộ ra nguyên hình, nói thẳng huỵch toẹt:
- Ngươi chỉ cần đáp ứng giao đồ cho chúng ta, đó chính là đồ của chúng ta. Nếu ai dám đoạt cũng đừng trách bần tăng thi triển thủ đoạn Tích Lịch Kim Cương giáng yêu trừ ma!
Miêu Nghị lạnh nhạt nói:
- Bọn họ không dễ chọc, là người của Vạn Yêu Thiên.
Bát Giới cười ha hả nói:
- Có thể thí chủ còn chưa biết lai lịch của chúng ta, chúng ta tới từ Cực Lạc Thiên, sư phụ ta là Đa Lai sơn Thất Giới Đại sư.
Lại chỉ sang Không Trí:
- Sư tổ y chính là Phật Thánh Tàng Lôi, thử hỏi làm sao chúng ta lại sợ người của Vạn Yêu Thiên!
Không Trí có vẻ không biết nói gì, tên này động một chút là mang bối cảnh ra dọa người, lúc cảm thấy được lập tức mang sư phụ mình ra, lúc không cần tới lại mắng sau lưng là con lừa trọc.
Miêu Nghị gật đầu nói:
- Chỉ cần hai vị Đại sư dẫn ta rời đi, ta sẽ đưa đồ cho các vị.
Bạch Tử Lương lập tức quát lớn:
- Không Trí, chớ có nghe hắn khích bác ly gián. Ta chỉ cần tính mạng của hắn, toàn bộ những vật khác thuộc về các ngươi!
Bát Giới lập tức hỏi:
- Nói thế có thật không?
Bạch Tử Lương sợ bọn họ xuất thủ ngăn cản, y thật sự là coi thường đồ trên người Miêu Nghị, nói chắc chắn:
- Một lời đã định!
Bát Giới gật đầu chắp tay chữ thập nói:
- Sinh tức là tử, tử tức là sinh, không vui không buồn, như mộng như ảo, hết thảy đều là mộng ảo.
Y quay đầu lại nói với Không Trí:
- Không Trí, là chúng ta chấp tướng, lúc nên để xuống sẽ phải để xuống, mới có thể có đại tự tại.
Không Trí im lặng, dù sao đúng cũng là ngươi nói, sai cũng là ngươi nói, cần gì lại kéo ta vào.
Vừa nghe nói ích lợi cho bọn họ, lập tức liền thay đổi bộ mặt khác, Bạch Tử Lương cũng không nhịn được châm chọc nói:
- Không Trí, các ngươi thật đúng là cao tăng đại tự tại!
Chân mày Bát Giới cau lại:
- Ngươi đây là đang ép chúng ta phạm chấp niệm!
Quả nhiên Trở mặt rất nhanh, ngay cả một chút mặt mũi Phật môn cũng không cần, Bạch Tử Lương không biết nói gì, ở đâu ra thứ bại hoại Phật môn này… Y chỉ có thể quay đầu không nói, không chọc nổi.
Miêu Nghị thấy tình thế xấu đi, trầm giọng nói:
- Đại sư, cứu người một mạng còn hơn xây bảy cấp phù đồ, lòng từ bi của các ngươi đâu?
Bát Giới lạnh nhạt chắp tay chữ thập nói:
- Bình sinh không tu thiện quả, thích nhất giết người phóng hỏa! Cũng không thể trông cậy vào phù đồ, thân bần tăng đã sớm ở địa ngục. Phật viết, ta không vào địa ngục, ai vào địa ngục, A Di Đà Phật!
Đây coi như là trả lời chắc chắn, Bạch Tử Lương và Lam Tố Tố cơ mặt giật giật nhìn về phía Không Trí, dường như đang hỏi, câu ‘ta không vào địa ngục ai vào địa ngục’ ở Phật môn được giải nghĩa như vậy sao?
Không Trí cụp mắt xuống đã sớm thành thói quen, nếu như để ý chính là tự làm khó dễ bản thân mình.
Miêu Nghị giận quá hóa cười, đừng nói chưa từng thấy qua hòa thượng vô sỉ như vậy, ngay cả người vô sỉ như vậy cũng chưa từng thấy qua.
Hắn cố gắng bình phục tâm trạng của mình, không đợi Bạch Tử Lương động thủ, cướp lời nói lần nữa:
- Bạch Tử Lương, có biết lúc trước đang bị đuổi trên đường, vì sao ta cùng Cổ Tam Chính đột nhiên chia ra chạy hai bên trái phải, đợi đến khi ngươi đuổi tới lại nhanh chóng về đội ngũ hay không?
Bạch Tử Lương mới vừa muốn động thủ lại bị tò mò kềm chế dừng tay lại, lạnh lùng nói:
- Tại sao vậy?
---------------