Phi Thiên

Chương 402. Sơ hở Nghịch Lân thương

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đã tám tháng hắn không có ăn uống gì, hiện tại hoạt động cảm thấy thân thể có hơi yếu ớt, cho nên nhân cơ hội bồi bổ một chút.

Nướng đùi dê chín rồi, hắn lấy ra một vò rượu, một tay cầm đùi dê đưa lên miệng cắn một cái nhai ngon lành. Sau đó lại cầm vò rượu lên tu một hơi, mùi vị hết sức thơm ngon.

Ăn uống no đủ xong hắn ném đi, duy trì tốc độ bay vút mà đi.

Trong lúc hắn mới vừa chạy ra hoang nguyên đến sa mạc, đột nhiên mơ hồ nghe được tiếng vó rầm rập. Lập tức sinh lòng cảnh giác, nhanh chóng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bên trái có một con long câu chạy nhanh tới.

Miêu Nghị nhất thời xoa tay xoa chân, vừa lúc thiếu một con vật cỡi, không nghĩ tới có một con đưa lên tới cửa, chờ đó, hắn sẽ không bỏ qua.

Thế nhưng sau khi thấy rõ tướng mạo con long câu kia, nét thần tuấn quen thuộc làm Miêu Nghị giật mình, lẩm bẩm tự nói:

- Là... Là Hắc Thán sao?

Trừ Hắc Thán ra còn có thể là ai! Khi Hắc Thán chạy đến bên cạnh hắn, cất vó hí dài, sau đó lăn lộn dưới chân hắn tỏ vẻ hết sức vui mừng, khóe mắt Miêu Nghị ươn ướt.

Hắn không nghĩ tới qua qua nhiều năm như vậy Hắc Thán vẫn còn sống, không nghĩ tới Hắc Thán lại có thể vượt qua biển cả mênh mông bát ngát hung hiểm như vậy tìm tới nơi này, không nghĩ tới đã nhiều năm như vậy vẫn không bỏ mình.

Vết sẹo chằng chịt trên thân thể Hắc Thán khiến cho Miêu Nghị nhìn thấy phải giật mình, vừa nhìn liền biết Hắc Thán đã trải qua bao nhiêu hung hiểm khó có thể tưởng tượng mới tìm tới nơi này.

- Tên mập chết tiệt, mau dậy đi!

Miêu Nghị đá một cước vào mông nó.

Hắc Thán lười biếng bò dậy, Miêu Nghị tung mình nhảy lên, vuốt ve bờm nó, ngửa mặt lên trời bật cười ha hả nói:

- Tên mập chết tiệt! Chúng ta đều còn sống, nhất định chúng ta cũng có thể còn sống trở về, đi!

Hắc Thán cất vó hí kịch liệt, làm như vậy để diễn tả sự hưng phấn của mình, chợt phóng đi giống như mũi tên rời cung.

Lại cảm nhận được tốc độ nhanh thoăn thắt của Hắc Thán, có thể nói trong lòng Miêu Nghị cảm khái không thôi. Nếu lúc trước không tách ra với Hắc Thán, chỉ sợ bằng cước lực của Hắc Thán chưa chắc Bạch Tử Lương có thể ép hắn nhảy xuống núi lửa, mà không nhảy xuống núi lửa chỉ sợ chưa chắc có thể phát hiện huyền bí của Tinh Hỏa Quyết.

Một người một long câu xuyên qua sa mạc, lướt qua núi cao, dừng bước ở bờ biển.

Hắc Thán chà đạp bọt sóng trên bờ cát, Miêu Nghị lấy bản đồ ra xem, nhất định phải tránh xa Không Diễm sơn một chút.

Chọn xong mục tiêu, định ra kế hoạch viễn hành, hắn bèn chạy vào núi đốn gỗ, đóng một chiếc bè gỗ bền chắc mà tinh xảo thả xuống biển. Sau đó hắn và Hắc Thán nhảy xuống bè, giương buồm lên thi pháp điều khiển, thuận gió mà đi.

Hắn cũng không vội chạy nhanh, lúc thuận gió mặc cho bè gỗ trôi đi, còn mình khoanh chân tu luyện ở trên biển, gió ngược thì hạ buồm xuống, thi pháp điều khiển.

Dọc trên đường đi hữu kinh vô hiểm, gặp không ít hải quái tập kích, Miêu Nghị lười dây dưa, lấy ra Huyền Âm Bảo Kính nơi tay phun khí âm sát tiêu diệt gọn.

Hai tháng sau, rốt cục đã tới mục tiêu, Hắc Thán lâu không hoạt động nhảy lên bờ vui mừng, Miêu Nghị kéo bè gỗ lên bờ giấu đi, để phòng sau này dùng tới.

Một người một long câu chạy lên đỉnh một ngọn núi nhìn ra xa, chỉ thấy loạn sơn như rừng, địa thế hiểm ác, yên tĩnh không tiếng động, sương khói lượn lờ.

Miêu Nghị thấy vậy gật đầu, sở dĩ chọn ở chỗ này chính là coi trọng hòn đảo này ở Tây Tinh hải có vẻ tầm thường, cộng thêm địa thế hiểm ác, một khi có chuyện dễ dàng bỏ chạy thục mạng.

Hắn chuẩn bị trốn ở chỗ này tu luyện, có thể trốn được càng lâu càng tốt, cố gắng cầm cự đến Tinh Tú Hải Kham Loạn hội kết thúc hãy nói.

Thế nhưng tựa hồ không chỉ một mình hắn coi trọng nơi này, sau khi cỡi Hắc Thán lao xuống núi, xông một mạch vào trong loạn sơn, Hắc Thán đột nhiên lắc đầu khịt mũi một cái, dừng bước không tiến thêm. Nó ngửi thấy khí tức đồng loại, quả nhiên linh trí tên này mạnh hơn long câu thông thường.

Miêu Nghị cảm nhận được tâm trạng nó, lập tức sinh lòng cảnh giác, địa hình nơi này gập ghềnh hiểm ác tựa hồ không thích hợp linh thú giỏi về chạy nhanh như long câu sinh tồn. Hắn dang rộng hai tay, một luồng sương mù đen chụp vào thân thể, trong nháy mắt Nghịch Lân thương xuất hiện nơi tay, cả người lẫn long câu khoác giáp cảnh giác bốn phía.

Tựa hồ thấy hắn có chuẩn bị, giữa núi rừng xung quanh lập tức truyền tới một trận tiếng long câu ầm ầm dong ruổi. Hắc Thán lập tức xoay vòng, Miêu Nghị ngồi trên lưng nó cầm thương lạnh lùng quan sát.

Tiếng vó dừng lại, chỉ thấy giữa núi rừng chung quanh xuất hiện chín người, mỗi người một phía bao vây Miêu Nghị.

- Người tới là ai, hãy xuống ngựa đầu hàng, tha cho ngươi khỏi chết!

Một người trẻ tuổi mặt mũi hung ác nham hiểm ở trên sườn núi vung thương chỉ tới.

Chín người sinh lòng cảnh giác, tựa hồ cũng không dám khinh cử vọng động, một người giống như Miêu Nghị có thể đơn thương độc mã sống ở Tinh Tú Hải đến bây giờ, thử hỏi ai dám khinh thường.

Miêu Nghị nhìn vòng quanh một lượt, đám người này lộ ra y phục bên dưới chiến giáp thống nhất với nhau, dường như là cùng một môn phái, nhìn có hơi quen mắt, tựa hồ đã từng thấy ở đâu. Hắn sực nhớ ra, là Vân Hoa tông, lập tức lớn tiếng hỏi:

- Phải chăng là đệ tử Vân Hoa tông?

Chín người ngơ ngác nhìn nhau, người trẻ tuổi mặt mũi hung ác nham hiểm kia hỏi:

- Các hạ là ai, chẳng lẽ cũng là tu sĩ Tý lộ Tiên Quốc?

Thấy y lên tiếng nói đại biểu đám người, Miêu Nghị cho rằng y là kẻ cầm đầu, bèn đáp:

- Ta là tu sĩ Thìn lộ, là hảo hữu với Lưu Chấp Sự quý phái.

Thật ra không phải là hảo hữu gì, lúc trước hắn chạy tới Vân Hoa tông dò xét tin tức lão Tam, từng nói chuyện với vị Lưu Chấp Sự kia. Coi như là có duyên gặp mặt một lần, chỉ biết là đối phương họ Lưu, cũng không biết tên gọi cụ thể là gì. Hiện tại không rõ lai lịch của đối phương, đối phương chỉ có chín người có thể sống đến bây giờ ở Kham Loạn hội, hiển nhiên cũng sẽ không đơn giản như vậy, hắn cũng không dám khinh cử vọng động. không thể làm gì khác hơn là kết giao tình trước.

Thấy hắn biết trưởng lão Vân Hoa tông là ai, sắc mặt chín người hơi hòa hoãn lại, nhưng cũng chưa hoàn toàn từ bỏ địch ý. Vân Hoa tông lớn như vậy, người đông thế mạnh, bên ngoài có người biết Vân Hoa tông có vị Lưu Chấp Sự như vậy cũng không có gì là ký quái.

- Thì ra là bằng hữu Lưu Chấp Sự!

Người trẻ tuổi cầm đầu hơi khách sáo, chắp tay nói:

- Tại hạ Tống Trạch Minh, xin hỏi...

Lời còn chưa nói hết, đột nhiên trong một hốc núi vang lên tiếng quát chói tai:

- Nhận lấy cái chết!

Miêu Nghị thình lình quay đầu lại, chỉ thấy một nam tử cường tráng râu tóc xồm xoàm, thân khoác chiến giáp, khoác áo choàng màu đỏ sẫm, cầm trong tay một cây trường đao lao ra.

Trường đao này hết sức hiếm thấy, ít nhất Miêu Nghị chưa từng thấy qua loại đại đao bản rộng như vậy. Thân đao dài hai thước, rộng nửa thước, chuôi đao chỉ dài có nửa thước, cả cây đao còn lớn hơn người, nhìn hết sức khí phách.

---------------

Sau khi nhìn rõ người tới, Miêu Nghị ngạc nhiên kêu lên:

- Yến Đại ca!

Không ai xa lạ, chính là Yến Bắc Hồng.

Thế nhưng tựa hồ Yến Bắc Hồng trở mặt không nhận người, sa sầm nét mặt, phóng ngựa vọt tới, vung đao mang theo kình phong bổ tới.

Miêu Nghị cả kinh, Hắc Thán nhanh chóng quay đầu, Nghịch Lân thương đâm mạnh ra. Keng một tiếng vang dội, mũi thương trượt đi theo thân đao, quét về phía cổ tay Yến Bắc Hồng.

Yến Bắc Hồng hồi đao né tránh chiêu này, lật đao lại điên cuồng bổ xuống đầu vai Miêu Nghị một lần nữa.

Miêu Nghị cũng bị Yến Bắc Hồng hùng hổ ép người chọc cho nổi giận, lập tức không khách sáo nữa, xuất thương như rồng điên cuồng đánh với Yến Bắc Hồng.

Chín người đứng ngoài xem cuộc chiến lộ vẻ kinh ngạc, nghe Miêu Nghị gọi Yến Bắc Hồng Yến Đại ca là có thể xác nhận hai người biết nhau, hơn nữa quan hệ cũng không tầm thường, nếu không hắn sẽ không gọi là Đại ca. Thế nhưng hiện tại hai người đánh nhau một mất một còn, đây là chuyện gì vậy???

Hai người thỉnh thoảng xung phong công kích, thỉnh thoảng đối mặt dùng đao thương chiến đấu kịch liệt.

Thương pháp Miêu Nghị vô cùng lợi hại, long câu nhanh, thương nhanh, toát ra khí thế tựa hồ có thể phá hủy hết thảy dễ dàng như bẻ cành khô.

Thanh đại đao của Yến Bắc Hồng cũng vô cùng dũng mãnh, tuy rằng đao đặc biệt lớn nhưng nằm trong tay y giống như sóng dữ xô bờ, khí thế cuồng bạo cả thiên địa, khí phách mười phần.

Trận chiến này của hai người giống như kỳ phùng địch thủ, đánh nhau sảng khoái mê ly, khiến cho chín người kia quan chiến kinh hãi không thôi.

Đây là lần đầu tiên chín người gặp nhân vật có bản lãnh tinh diệu tuyệt luân như vậy, bọn họ đã sớm biết đao pháp Yến Bắc Hồng, không nghĩ tới hôm nay xuất hiện một người có thương pháp tuyệt diệu không kém gì đao pháp Yến Bắc Hồng.

Tựa hồ ánh mắt của Yến Bắc Hồng nhìn về phía Miêu Nghị cũng lộ vẻ kinh ngạc, không nghĩ tới Miêu Nghị lại có bản lãnh như thế, đao pháp mà y vẫn lấy làm kiêu ngạo lại không áp chế được Miêu Nghị.

Miêu Nghị âm thầm kinh hãi, từ khi xuất đạo tới nay, bàn về bản lãnh chiến đấu lấy cứng chọi cứng, có rất ít người có thể qua nổi hắn ba chiêu, không ngờ rằng Yến Bắc Hồng có thể đánh với hắn cả trăm chiêu mà không bại.

Miêu Nghị nhất thời hưng phấn lên, rốt cuộc tìm được đối thủ có thể làm cho mình thẳng tay đánh một trận, hắn cũng muốn xem thử Yến Bắc Hồng có thể tiếp được mình bao nhiêu chiêu.

Tốc độ xuất thủ Nghịch Lân thương càng lúc càng nhanh, bóng thương nhanh nhẹn mang theo tiếng long ngâm ong ong liên tục, độc, ổn, chuẩn, gần như chiêu nào cũng là tất sát.

Chín người xem cuộc chiến nhất thời thấy váng đầu hoa mắt.

Yến Bắc Hồng cũng lộ vẻ khiếp sợ, sau mười mấy chiêu dốc hết toàn lực tiếp đón, bóng thương chập chùng, rốt cục chỉ còn có thể đỡ đòn, bị ép tới nỗi luống cuống tay chân, trên người trúng liên tiếp mấy thương, Nếu không nhờ có bảo giáp phòng ngự, đã sớm bị Miêu Nghị giết chết.

Đâm cổ, chém cổ tay, đâm long câu… bóng thương nhanh nhẹn thấy sơ hở là lập tức công tới công kích vào bảo giáp Yến Bắc Hồng liên miên bất tuyệt.

Yến Bắc Hồng nhất thời bị đánh cho toát ra toàn thân mồ hôi lạnh, không nghĩ tới thiếu niên nho nhỏ năm xưa cần mình che chở hiện tại lại trưởng thành tới mức này. Nếu không nhờ đao của y khá lớn, diện tích phòng ngự cũng khá lớn, chỉ sợ vật cỡi của y đã trúng đòn.

Y cảm thấy tu vi của mình đã tăng lên rất nhanh, thế nhưng Miêu Nghị lại dám thẳng tay cứng chọi cứng với mình, chẳng phải là tu vi của tiểu tử này cũng đạt đến cảnh giới Thanh Liên rồi sao???

Bất quá hiển nhiên y cũng là lão thủ đã trải qua chém giết, rất nhanh phát hiện sơ hở của Miêu Nghị. Sơ hở nằm ở Nghịch Lân thương của Miêu Nghị, tốc độ hắn xuất thương thật sự là quá nhanh quá lợi hại, cũng không biết làm thế nào luyện được, cho nên nhất định phải chế trụ thương pháp lợi hại của Miêu Nghị mới có hy vọng thủ thắng, mà gai ngược trên mũi thương ba cạnh của hắn chính là sơ hở.

Mắt thấy Miêu Nghị đâm tới một thương nhắm ngay cổ họng, đại đao trong tay Yến Bắc Hồng đột nhiên nghiêng người thuận thế vuốt ra, trượt theo thân thương tới trước, nhanh chóng mắc vào gai ngược trên mũi thương ba cạnh của Miêu Nghị.

Được rồi! Yến Bắc Hồng nở một nụ cười quỷ quyệt, đang muốn chộp lấy cán thương đối phương, thình lình thấy đầu Nghịch Lân thương kêu rắc một tiếng, mũi thương ba cạnh đột nhiên xoay lại hợp nhất. Đại đao không còn điểm tựa trượt về phía trước, mưu đồ móc lấy mũi thương đối phương nháy mắt thất bại, khiến cho y luống cuống tay chân một phen.

Yến Bắc Hồng còn đang kinh hãi, Nghịch Lân thương trong tay Miêu Nghị đã thu hồi nhắm vào cổ y. Yến Bắc Hồng vội vàng nâng cánh tay lên, lợi dụng chiến giáp trên cánh tay cản lại.

Miêu Nghị chạy lướt ngang qua Yến Bắc Hồng thi triển hồi mã thương, mũi thương cuốn một cái thuận thế quấn lấy áo choàng màu đỏ sẫm sau lưng Yến Bắc Hồng. Soạt một tiếng vang lên, nháy mắt xé rách thành nhiều mảnh bay lả tả như bươm bướm, đồng thời mũi thương hắn như chuồn chuồn điểm nước điểm nhẹ vào mông vật cỡi Yến Bắc Hồng, lập tức xuất hiện một vệt máu nhỏ, nhưng Miêu Nghị không hạ sát thủ.

Hai người lướt qua nhau, chạy ra xa mấy chục thước ngừng lại, Yến Bắc Hồng cũng không xông tới đánh nữa, y biết mới vừa rồi Miêu Nghị đã hạ thủ lưu tình, mình đã thua.

- Yến Bắc Hồng, ngươi làm như vậy là ý gì?

Miêu Nghị vung thương chỉ quát lên.

Không nhắc tới còn đỡ, nhắc tới Yến Bắc Hồng lại nổi giận, vung đao chỉ hắn:

- Uổng cho ta xem ngươi là huynh đệ, giao Hồng Tụ, Hồng Phất cho ngươi, ngươi chạy tới Tinh Tú Hải làm chi?

Miêu Nghị sửng sốt, thì ra là vì chuyện này, trước đó hắn vẫn không hiểu vì sao đối phương lại đánh một trận với mình, lúc này tức giận hỏi lại:

- Ngươi cho rằng ta muốn tới địa phương quỷ quái này hay sao?

Yến Bắc Hồng ngẩn ra, suy nghĩ một chút cũng phải, nếu như có thể ai mà chịu tới đây, y bất ngờ thấy Miêu Nghị tới, bị cơn giận làm cho hồ đồ.

Y tự biết mình đuối lý, nhưng ngoài miệng vẫn không buông tha người:

- Nếu như Hồng Tụ, Hồng Phất có chuyện gì ngoài ý muốn, ta sẽ không tha cho ngươi!

Miêu Nghị đáp:

- Ngươi yên tâm, ta tự có sắp xếp, nếu chúng ta không thể còn sống trở về, tự nhiên có người đưa các nàng tới chỗ an toàn.

- Như vậy còn được, nếu không ta bổ ngươi một đao!

Yến Bắc Hồng hừ lạnh một tiếng, quay đầu lại thu đao, lại nhìn vị Tống Trạch Minh kia chắp tay nói:

- Tống sư thúc, Miêu Nghị là tiểu huynh đệ của tiểu điệt, mới vừa rồi các ngươi cũng đã thấy bản lãnh của hắn, chúng ta đang lúc thiếu người, kính xin thu nhận hắn!

Thoạt nhìn Yến Bắc Hồng lớn tuổi hơn Tống Trạch Minh không ít, thế nhưng lại phải gọi người ta là sư thúc, bất quá giới tu hành từ trước đến giờ không thể phán đoán tuổi từ bề ngoài, huống chi còn có bối phận.

Tống Trạch Minh có vẻ trầm ngâm, bất quá chợt cười nói:

- Nếu là người mình, vậy thì đi chung với chúng ta đi, cũng tiện có thể chiếu ứng lẫn nhau.

Sau đó vẫy tay ra hiệu cho những người khác:

- Là người mình, trở về đi thôi.

---------------