Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hiển nhiên người của Vân Hoa tông cũng tỏ ra cẩn thận, phái một lão đầu âm thầm coi chừng bên ngoài. Thấy hai người cùng nhau trở lại, lão đầu từ trong góc tối xông ra cau mày quát lớn:
- Yến Bắc Hồng, ngươi không tuần sơn canh gác lại chạy trở về làm gì? Vạn nhất ma đầu Vân Phi Dương kia lại đuổi tới, đến lúc đó chúng ta chạy cũng không kịp.
- Sẽ trở về nhanh thôi!
Yến Bắc Hồng chắp tay, chỉ về phía Miêu Nghị bên cạnh nói:
- Miêu lão đệ mới tới đây, không quen chỗ nơi, ta dẫn hắn bái kiến nhất nhất chư vị, an trí địa phương đặt chân xong xuôi sẽ lập tức đi canh chừng, sẽ không lầm lỡ. Tới đây, lão đệ, vị này là Vương Bác Vương sư thúc ta, có tu vi Thanh Liên cửu phẩm, thực lực phi phàm!
- Ra mắt Vương tiền bối!
Miêu Nghị cười chắp tay thi lễ lão đầu kia.
Lão đầu kia hơi lộ vẻ kiêu căng gật đầu một cái coi như là chào hỏi, có vẻ không nhịn được quát lên với Yến Bắc Hồng:
- Nhanh lên một chút, chớ làm hỏng chuyện, nói không chừng ma đầu kia sẽ tới bất cứ lúc nào.
Yến Bắc Hồng chắp tay vâng dạ, dẫn Miêu Nghị bước nhanh vào bên trong sơn trại.
Hiện tại coi như Miêu Nghị cảm nhận được tại sao Yến Bắc Hồng không lưu tình chút nào, muốn ra tay hạ thủ với những người này. Bởi vì từ thái độ của những người này là có thể nhìn ra, bọn họ không coi Yến Bắc Hồng ra gì, đúng là không hề xem Yến Bắc Hồng là đồng môn. Nếu không bằng thân phận phủ chủ tôn sư của Yến Bắc Hồng, lại thêm là đồng môn, không tới nỗi không nể mặt như thế.
Rất nhanh hai người đi tới bên ngoài động quật Tống Trạch Minh ở, Yến Bắc Hồng ở bên ngoài kêu to:
- Tống sư thúc, Miêu Nghị mới tới, Yến Bắc Hồng dẫn hắn tới bái kiến!
- Vào đi!
Bên trong truyền ra thanh âm coi như khách sáo của Tống Trạch Minh. Dù sao trước đó Miêu Nghị cũng đã để lộ thực lực nhất định, lại thêm lại không biết rõ ràng lắm lá bài tẩy của Miêu Nghị, thân là người thủ lĩnh một đội nên nghĩ vì đại cục, coi như sáng suốt.
Hai người vào bên trong, chỉ thấy trên một cái giường đá treo màn trướng màu đen, thân hình Tống Trạch Minh ngồi ở trong đó như ẩn như hiện.
Vừa thấy người, Miêu Nghị chắp tay bái kiến liền muốn lấy ra Huyền Âm Bảo Kính động thủ, hắn cũng là một người quả quyết, nếu đã quyết định hạ thủ cũng không cần khách sáo, ai ngờ bên tai lại đột nhiên vang lên tiếng Yến Bắc Hồng truyền âm:
- Không nên động thủ, y có đề phòng!
Miêu Nghị không biết Tống Trạch Minh đề phòng ở điểm nào, bất quá nếu Yến Bắc Hồng đã nói như vậy, hắn cũng lập tức kềm chế.
- Không biết Miêu huynh đệ ở Thìn lộ có thân phận bối cảnh gì, tu vi thế nào?
Tống Trạch Minh trong màn trướng cười hỏi.
Miêu Nghị xóa sạch Linh Ẩn Nê trên Mi Tâm, hiện ra Thanh Liên nhất phẩm, cười đáp:
- Sơn chủ Trấn Hải sơn Thìn lộ.
Thấy tu vi hắn mới Thanh Liên nhất phẩm, Tống Trạch Minh ít nhiều gì cũng có ngạc nhiên, cười nói:
- Tu vi Miêu huynh đệ chỉ mới Thanh Liên nhất phẩm lại có thể một mình hoành hành Tây Tinh hải, thật sự là làm Tống mỗ bội phục, nói vậy nhất định là Miêu huynh đệ có bảo bối tốt gì đó làm chỗ dựa!
Miêu Nghị cười khổ nói:
- Thật không dám giấu giếm, trước đó Miêu mỗ từng ra sức cho một đội nhân mã, sau đó gặp phải cường địch bị đánh tan, vì vậy một mực ẩn nấp không ra, cũng không phải là Miêu mỗ có bảo bối gì làm chỗ dựa. Tới đây cũng là nhìn thấy chỗ này trên bản đồ thuận tiện ẩn thân, chẳng qua là không nghĩ tới sẽ ngẫu nhiên gặp Yến Đại ca. May nhờ Tống tiền bối không chê chứa chấp, vãn bối vô cùng cảm kích!
- Ha ha, thì ra là như vậy!
Tống Trạch Minh cười có hơi gượng gạo, mặc dù lời của Miêu Nghị nằm trong tình lý, nhưng Tống Trạch Minh không dám tin hết. Chỉ có tu vi Thanh Liên nhất phẩm lại có thể sống đến bây giờ, chắc chắn sẽ không đơn giản như Miêu Nghị nói vậy.
Sau khi hai bên đối đáp một phen, Yến Bắc Hồng cùng Miêu Nghị cáo lui ra ngoài.
Ra khỏi động quật, Miêu Nghị âm thầm truyền âm hỏi:
- Cơ hội thật tốt, vì sao không cho đệ động thủ?
Yến Bắc Hồng truyền âm đáp:
- Ngươi không thấy y nấp trong màn trướng màu đen kia không ra sao? Hiển nhiên y không dám dễ dàng tin lão đệ, mà màn trướng màu đen kia chính là Lưu Vân Sát!
- Đó chính là Lưu Vân Sát ư?
Miêu Nghị ngạc nhiên nói:
- Món bảo vật này có thể có uy lực lớn như vậy sao?
- Lão đệ không nên xem thường, vật này linh xảo vô cùng, lúc ném ra mềm nhẹ như mây phiêu hốt không chừng, có thể chui vào bên trong thất khiếu địch nhân, đưa người vào chỗ chết. Lúc tụ lại có thể cứng rắn như đao thương, nước lửa bất xâm, tị hỏa tị thủy, có thể bao bọc người trốn xuống biển sâu nhanh chóng chạy thục mạng, đây cũng là nguyên nhân tại sao tiểu ma đầu Vân Phi Dương kia không đuổi kịp chúng ta. Nghe nói bảo này chính là Tử Dương tiên sinh đại danh đỉnh đỉnh giới luyện bảo luyện chế, tinh diệu vô cùng, không thể khinh thường!
Yến Bắc Hồng trịnh trọng cho Miêu Nghị biết.
Tử Dương tiên sinh??? Miêu Nghị không biết nói gì, có phải thật vậy hay không, mình lại đối mặt bảo vật Yêu Nhược Tiên lão quỷ kia luyện chế!?
Miêu Nghị vừa bực mình vừa buồn cười, lão quỷ kia có thể luyện chế ra bảo vật như vậy cho người khác, suy nghĩ lại bảo vật luyện chế cho hắn không khỏi quá không công bình, uổng cho mình còn cho Thiên nhi và Tuyết nhi làm nghĩa nữ lão quỷ.
Bất quá suy nghĩ một chút cũng thấy bình thường, loại bảo vật này người bình thường không có được, cũng chỉ môn phái thế lực lớn dốc hết thực lực toàn phái mới có thể có được. Chỉ riêng tài liệu luyện chế không phải là Miêu Nghị hắn có thể chịu nổi, bản thân Yêu Nhược Tiên cũng không giàu có gì.
- Chẳng lẽ lão đệ không tin?
Yến Bắc Hồng thấy vẻ mặt hắn cổ quái, không khỏi hỏi.
- Không phải!
Miêu Nghị lắc đầu một cái:
- Chỉ là đang suy nghĩ kế tiếp nên làm thế nào, y đề phòng như vậy, chúng ta cũng không tiện tiếp tục ra tay động thủ với những người khác nữa. Nếu không theo lời huynh nói, một khi bại lộ, chỉ riêng Lưu Vân Sát trên tay Tống Trạch Minh là có thể làm cho hai ta vất vả, nhất định phải nghĩ ra biện pháp chu toàn khác… Nếu như có thể tụ tập bọn họ lại chung một chỗ giải quyết một lần thì hay quá, cũng đỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn!
Yến Bắc Hồng lập tức hỏi:
- Tụ tập bọn họ chung một chỗ, lão đệ có thể nhất cử bắt lại toàn bộ ư?
Miêu Nghị gật đầu nói:
- Chỉ cần Tống Trạch Minh không đề phòng đệ giống mới vừa rồi, đánh lén dưới khoảng cách gần hẳn là mười phần chắc chín!
Yến Bắc Hồng sáng mắt lên, truyền âm nói:
- Chuyện này giao cho ta, ta tự có biện pháp, lão đệ chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng.
- Biện pháp gì?
Miêu Nghị hỏi.
- Hiện tại không thích hợp nói nhiều, trước hết mau mau nhất nhất bái phỏng hết thảy một lượt, tránh cho kéo dài làm bọn họ sinh nghi!
Yến Bắc Hồng nhắc nhở một tiếng.
Miêu Nghị gật đầu một cái, hai người tức thì lần lượt đi tới tất cả động quật, bái phỏng tất cả người của Vân Hoa tông một lần.
---------------
Sau đó Miêu Nghị chọn một động quật để ở, bên cạnh động Yến Bắc Hồng đang ở, dù sao động bỏ trống bên trong sơn trại này còn nhiều.
Sau khi dẫn Miêu Nghị vào trong động, Yến Bắc Hồng lại nhanh chóng truyền âm nói:
- Ước định một canh giờ sau, lúc ấy ta sẽ làm ra động tĩnh tụ tập bọn họ lại với nhau, lão đệ hãy chờ thời cơ động thủ. Nhớ lấy, phương pháp này chỉ có thể sử dụng một lần, nếu như lão đệ thất thủ, chúng ta cũng chỉ có thể chạy trối chết!
Phải bỏ chạy trối chết sao?! Miêu Nghị cả kinh, vội hỏi:
- Huynh nói không rõ ràng, làm sao đệ nắm chắc được?
- Ta sợ nói ra đến lúc đó lão đệ giả bộ không giống!
Yến Bắc Hồng truyền âm thốt ra mấy chữ: Vân Phi Dương tới!
Miêu Nghị nhất thời chợt hiểu ra, đúng là biện pháp này chỉ có thể dùng một lần, nếu để cho bọn Tống Trạch Minh phát hiện là tin tức giả, nhất định sẽ đoán được hai người lòng mang ý xấu, tất sẽ không cho hai người bọn họ trở thành hậu hoạn ở bên người, thật đúng là phải chạy trốn giữ mạng.
Thấy hắn đã hiểu, Yến Bắc Hồng nhanh chóng xoay người đi. Y đang phiên canh gác, không tiện ở lâu.
Miêu Nghị khoanh chân ngồi trên giường đá, yên lặng tính toán thời gian, ngưng thần lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Một canh giờ đã qua, thình lình bên ngoài truyền tới tiếng vó long câu dồn dập, Miêu Nghị lập tức mở mắt, thật là đúng lúc, quả nhiên đã tới.
Quả nhiên, thình lình bên ngoài vang lên thanh âm của Yến Bắc Hồng kêu gấp:
- Địch tấn công! Địch tấn công!
Bên trong động phủ lập tức có động tĩnh, Miêu Nghị cũng nhanh chóng đi ra ngoài, chỉ thấy mọi người bên ngoài đã nhanh chóng nhảy lên vật cỡi của mình, Tống Trạch Minh cũng đi ra, rốt cục không còn nấp trong bức màn trướng đen kia nữa.
Miêu Nghị cũng nhanh chóng tìm được Hắc Thán tung mình lên, động tác hơi chậm, bọn Tống Trạch Minh đã khoác chiến giáp lên người cầm vũ khí tụ tập lại với nhau.
- Tình huống thế nào?
Tống Trạch Minh lớn tiếng quát hỏi Yến Bắc Hồng.
Yến Bắc Hồng lộ vẻ nóng nảy, phất tay chỉ:
- Tới rồi, ma đầu Vân Phi Dương kia lại đuổi tới, đã lên bờ từ hướng Tây Bắc rồi!
Mọi người kinh hãi, thật sự là bị Vân Phi Dương làm cho kinh sợ, đâu còn có lòng dạ nào nghĩ đến chuyện khác, Tống Trạch Minh vung tay lên:
- Nơi đây không thích hợp ở lâu, ra bờ biển đi!
Vật cỡi mọi người vừa động, Miêu Nghị đi ở sau cùng đã lật tay gọi ra Huyền Âm Bảo Kính. Lập tức khí âm sát nồng đậm phun ra điên cuồng từ sau lưng mọi người, nhất thời bao phủ hết thảy bên trong sương mù xám, ngay cả Yến Bắc Hồng cũng không thoát khỏi.
Yến Bắc Hồng lặng lẽ chú ý phản ứng Miêu Nghị có thể nói giật mình kinh hãi, trong lúc vừa kinh ngạc vừa sợ hãi đã bị khí âm sát phun ra bao phủ vào trong.
Bọn Tống Trạch Minh Lâm vào trong âm hàn cực độ vô cùng kinh hãi, thế nhưng đang đưa lưng về phía Miêu Nghị nên không còn kịp xoay người tránh né. Ai nấy kinh hoảng không còn ý thức, bị khí âm sát phun trúng từng người một theo quán tính vật cỡi chúi về phía trước ngã xuống, Yến Bắc Hồng cũng không ngoại lệ.
Khí âm sát chui trở vào trong Huyền Âm Bảo Kính, Miêu Nghị một tay cầm Nghịch Lân thương, một tay cầm Huyền Âm Bảo Kính lạnh lẽo quét nhìn nhân mã ngã đầy đất. Mặt đất trắng như tuyết một mảng, bọn Tống Trạch Minh cũng bị băng sương thật dày trắng xóa bao quanh, nhân mã đông cứng dưới đất.
Miêu Nghị nhảy xuống ngựa đỡ Yến Bắc Hồng dậy, thi pháp tiêu trừ khí âm sát trong cơ thể y.
Yến Bắc Hồng dần dần tỉnh lại từ từ mở hai mắt ra, thấy Miêu Nghị đang nhìn mình cười quỷ quyệt, không khỏi trợn trừng mắt.
Không chờ cho y nổi giận, Miêu Nghị vội vàng cười giải thích:
- Ai bảo huynh không tìm vị trí tốt một chút tránh né, Huyền Âm Bảo Kính của đệ công kích không phân biệt địch hay bạn, nếu muốn tránh né huynh sẽ có khả năng bỏ sót địch nhân tạo nên phiền phức, không phải là đệ cố ý muốn chơi huynh…
Đầu óc Yến Bắc Hồng còn có hơi mơ hồ, theo bản năng còn run run mấy cái, dần dần định thần lại, chậm rãi bò dậy, nhanh chóng quan sát bọn Tống Trạch Minh thế nào. Xem ra y quan tâm nhất chính là Miêu Nghị có đắc thủ hay không, mình chịu thiệt một chút không sao cả.
Thấy đất đầy sương trắng, nhân mã bọn Tống Trạch Minh cũng bị đông cứng trên mặt đất, Yến Bắc Hồng lại khẽ run lên, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười ha hả như điên:
- Vân Hoa tông muốn đưa mỗ vào chỗ chết, đáng tiếc mạng Yến mỗ còn chưa tuyệt! Chờ đó cho ta, sớm muộn gì Yến mỗ cũng sẽ bằm thây các ngươi, sớm muộn cũng sẽ đạp bằng môn phái cổ xưa truyền thừa mấy vạn năm của các ngươi!
Vừa quay đầu lại thấy Miêu Nghị cứu tỉnh vật cỡi của mình dẫn tới, Yến Bắc Hồng run rẩy theo bản năng:
- Lão đệ, mới vừa rồi ngươi dọa ta thật khổ, ta còn tưởng rằng ngươi muốn tận diệt cả ta. Thân thể ta sẽ không có di chứng về sau chứ, vì sao vẫn còn lạnh run như vậy?
- Có thể trong cơ thể còn có chút âm khí chưa trừ sạch sẽ, tự huynh thi pháp khu trừ là được, không có việc gì, nhiều lắm là hơi tổn thương chút nguyên khí.
Miêu Nghị dứt lời rút bảo kiếm ra, chuẩn bị nhất nhất giết chết bọn Tống Trạch Minh. Nếu đã động thủ, hắn cũng không muốn để lại hậu hoạn, cũng là người tàn độc!
- Khoan hãy động thủ!
Yến Bắc Hồng giơ tay quát lên.
Miêu Nghị đang định chém xuống quay đầu nhìn lại, cau mày hỏi:
- Sao hả, huynh còn muốn giữ mạng cho bọn họ sao? Yến Đại ca, thứ cho đệ nói thẳng, nếu đã động thủ cũng không cần khách sáo. Giữ bọn họ lại nói không chừng là tự tìm phiền phức.
- Ta không phải có ý này, lão đệ bớt giận!
Yến Bắc Hồng sải bước đi tới, lộ vẻ hưng phấn hỏi:
- Có phải bọn họ còn chưa chết hay không?
- Tạm thời hẳn là không chết được, thời gian dài khó nói.
- Phải chăng là còn có thể cứu sống giống như ta lúc nãy?
- Phải thì sao?
Miêu Nghị nghi ngờ nói:
- Chẳng lẽ huynh muốn đệ cứu bọn họ tỉnh lại?
Yến Bắc Hồng giơ tay lên đè bảo kiếm của Miêu Nghị xuống, vỗ vỗ vào cổ tay hắn, sau đó quay đầu lại quét nhìn đám người Tống Trạch Minh đang đóng băng dưới đất một cái, lộ vẻ quỷ dị nói:
- Những năm qua những người này quát tháo làm nhục ta, không xem ta như con người. Mà ta vì có thể sống sót ở Tinh Tú Hải nên cũng chỉ có thể im hơi lặng tiếng, há có thể tha cho bọn họ. Chẳng qua là để cho bọn họ chết đi dễ dàng như vậy không khỏi quá tiện nghi cho họ, giao họ cho ta xử lý đi!
Miêu Nghị liếc y trên dưới một lượt, hắn vẫn cảm thấy Yến Bắc Hồng có hơi cổ quái, không nói được cụ thể là gì, cho người ta cảm giác hỉ nộ vô thường. Bất quá nếu Yến Bắc Hồng đã nói như vậy, Miêu Nghị cũng gật đầu một cái không nói gì, bèn thu bảo kiếm.
Rồi lại thấy Yến Bắc Hồng lấy ra thanh đại đao bản rộng của y, thân hình thấp thoáng liên hồi, chắt đứt tay chân bọn Tống Trạch Minh. Như vậy cho dù là bọn họ có sống lại cũng đã trở thành tàn phế, sẽ không có nguy hại gì.
Miêu Nghị thấy vậy cau mày, không biết rõ rốt cục Yến Bắc Hồng hận những người này tới mức nào, muốn giết cứ giết, cần gì phải làm ra chuyện tàn nhẫn như thế.
---------------