Phi Thiên

Chương 412. Quyết định của Nguyệt Dao

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chuyện khó hiểu nhất chính là khoan nói tu sĩ các nước đang lục tục tập trung về dưới cờ hiệu của nước mình, có vài nơi lại có khói bốc lên, dường như có người đang nấu ăn. Không hề có dấu hiệu chém giết gì cả, yên bình hết sức, không hề giống như chiến trường huyết chiến cuối cùng của Tinh Tú Hải Kham Loạn hội.

- Đây là ý gì, gan chó lớn thật, có người dám dùng cờ hiệu của đại gia đảo điên lừa lọc!

Vân Phi Dương tức giận nói:

- Đi, đánh cho bọn chúng không còn manh giáp!

- Dương thiếu!

Yến Bắc Hồng vội vàng lên tiếng ngăn cản:

- Dương thiếu bớt giận, tưởng không ai có gan một lần giương lên cờ hiệu sáu nước như vậy, nói không chừng là Tây Tú Tinh cung làm nên.

Ặc... Vân Phi Dương sững sờ, suy nghĩ một chút, gật đầu nói:

- Đúng là có khả năng này, lão đầu Phục Thanh không dễ chọc, mọi người thu liễm một chút, đi nào, xem thử xảy ra chuyện gì…

Dứt lời cỡi Phong Ma Ngưu dẫn đầu lao xuống gò, dẫn cả bọn chạy tới ngọn núi có cắm cờ hiệu Ma Quốc.

Đi tới dưới cờ, quả nhiên thấy có người nấu đồ ăn, nhìn tình huống, đã có hơn một ngàn ma tu tụ tập ở nơi đây.

Trong đó hiển nhiên có người từng gặp qua Vân Phi Dương chạy tán loạn khắp nơi ở Tây Tinh hải, vội vàng tiến lên hành lễ:

- Ra mắt Dương thiếu!

Thân phận y vừa bại lộ, những người khác cũng lập tức tụ tới hành lễ bái kiến.

Vân Phi Dương lộ vẻ kiêu căng gật đầu một cái, phất tay chỉ về phía cột cờ dựng đứng thật cao, quát lớn:

- Là ai chưa được bản thiếu đồng ý đã dựng cờ Ma Quốc ta, ai giải thích cho ta xem đã xảy ra chuyện gì?

Lập tức có người tiến lên nói:

- Bẩm Dương thiếu, là Thiên Ngoại Thiên Nguyệt Dao Tiên Tử phái người làm như vậy, nói là tu sĩ sáu nước tham dự tạm thời hưu chiến. Nàng cũng có căn dặn, nói sau khi Dương thiếu tới xin mời gặp mặt, nói là có chuyện quan trọng cần thương lượng.

Miêu Nghị nghe vậy hơi cúi đầu, im lặng không nói, Yến Bắc Hồng cũng lặng lẽ liếc nhìn phản ứng của Miêu Nghị.

- Nữ tử xinh đẹp Nguyệt Dao kia muốn giở trò quỷ gì?

Vân Phi Dương quay đầu nhìn về phía đỉnh núi nơi xa, chỉ thấy dưới cờ hiệu Tiên Quốc đã có một căn nhà gỗ sang trọng được dựng lên, nhìn lại những đỉnh núi khác, Quỷ Quốc và Vô Lượng quốc cũng đã xây nhà dưới cờ, chỉ có dưới cờ của Phật Quốc, Yêu Quốc và Ma Quốc vẫn còn trống không.

Nhìn tình hình này, đại biểu Tiên Quốc, Quỷ Quốc và Vô Lượng quốc đều đã tới, đại biểu Phật Quốc và Yêu Quốc còn chưa tới.

- Hừ! Nể tình dung mạo tuyệt trần của nữ tử Nguyệt Dao kia, bản thiếu tha thứ cho nàng tự tiện chủ trương lần này! Các ngươi còn ngây người ra đó làm gì, mau mau xây nhà dưới cờ cho ta, phải to hơn đẹp hơn bọn họ, không thể làm giảm uy phong Ma Quốc ta!

Vân Phi Dương quát tháo một trận với đám tu sĩ Ma Quốc, ngay sau đó lại nhìn bọn Miêu Nghị phất tay nói:

- Đi, dẫn các ngươi đi kiến thức cho biết cái gì gọi là mỹ nữ, thuận tiện xem thử nữ nhân kia giở trò quỷ gì!

Phong Ma Ngưu chạy phía trước dẫn bọn Miêu Nghị xông một mạch lên đỉnh núi Tiên Quốc, có tu sĩ Tiên Quốc ngăn trở vặn hỏi thân phận, Vân Phi Dương cũng không thèm lý tới, xông thẳng mà qua.

Đến bên ngoài nhà gỗ sang trọng mới được dựng lên, Vân Phi Dương bèn nhảy xuống vật cỡi, lớn tiếng kêu:

- Nguyệt Dao muội tử, bản thiếu tới thăm nàng đây.

Cả bọn nhảy xuống vật cỡi, tâm trạng Miêu Nghị cực kỳ phức tạp, thật sự là vừa muốn nhìn thấy lão Tam, lại sợ gặp lão Tam.

Thị nữ Nguyệt Dao là Lan Nhược xuất hiện ở cửa, phất tay lệnh cho thủ vệ canh cửa nhường lối, nghiêng người với Vân Phi Dương đưa tay ra mời:

- Dương thiếu, Lục gia cho mời!

Vân Phi Dương vui vẻ dẫn đám thủ hạ đi về phía trước, thế nhưng Lan Nhược chỉ để một mình y qua, đưa tay ngăn cản bọn Miêu Nghị, lạnh nhạt nói:

- Các ngươi hãy chờ ở bên ngoài!

Lan Nhược không phải lần đầu tiên nhìn thấy Miêu Nghị, ánh mắt đảo qua vừa thấy Miêu Nghị dừng lại một chút, thấy hắn đi theo Vân Phi Dương, khẽ nhíu mày.

Vân Phi Dương dừng bước ở cửa, xoay người quát lớn:

- Cản người của ta làm chi?

Lan Nhược đáp:

- Chỗ của Lục gia không phải là ai cũng có thể vào, kính xin Dương thiếu lượng giải!

- Nhà rộng như vậy, chỉ vào vài người thì đã sao, toàn là thủ hạ theo ta liều mạng ở Tinh Tú Hải, hôm nay ta muốn dẫn bọn họ tới đây xả hơi ngắm mỹ nữ!

Vân Phi Dương hừ lạnh nói:

- Lan Nhược, ngươi không nể mặt bản thiếu chút chuyện nhỏ này sao???

Y có thể kêu thẳng tên Lan Nhược, hiển nhiên cũng không phải lần đầu tiên gặp mặt.

- Dương thiếu, xin hãy tôn trọng Lục gia một chút, lúc Hắc Vô Nhai cùng Phong Như Tu tới cũng chỉ đi vào một mình.

Hai người Lan Nhược nói chính là con trai Hắc Vân và đệ tử Hoa Ngọc lúc này đang ở Tây Tú Tinh cung.

- Bọn họ là bọn họ, làm sao có thể so với ta cho được?! Tư Đồ Tiếu và Phong Bắc Trần đánh không thắng gia gia ta, Mục Phàm Quân các ngươi cũng không phải đối thủ của gia gia ta, tự nhiên ta phải đặc biệt hơn một chút…

Vân Phi Dương lớn lối mà không biết thẹn, quả nhiên là người cũng như tên, phi dương bạt hỗ (ngang ngược kiêu ngạo).

Miêu Nghị dưới bậc thềm đột nhiên lên tiếng nói:

- Dương thiếu, ngươi vào đi thôi, chúng ta sẽ chờ ở bên ngoài.

- Không được!

Vân Phi Dương trợn mắt nói:

- Nàng bảo ta thế nào ta cũng phải làm theo, ta còn mặt mũi gì nữa?! Cho dù là ta không kể mặt mũi, nhưng còn mặt mũi của Đại Ma Thiên!

Miêu Nghị nhất thời không biết nói gì, sở dĩ hắn lên tiếng là vì nghĩ cho Vân Phi Dương, thế nhưng Vân Phi Dương làm cho chuyện dính dấp đến mặt mũi của Đại Ma Thiên, hắn không thể nào nói tiếp được nữa.

Yến Bắc Hồng muốn nói lại thôi, cũng ngậm miệng, y là người biết chuyện, vốn định nói giúp Miêu Nghị, hiện tại cũng không tiện mở miệng nữa. Nói trắng ra chính là cái mạng này của mình cũng không quan trọng bằng mặt mũi của Đại Ma Thiên người ta.

Lan Nhược cau mày nói:

- Dương thiếu, ngươi đừng vô cớ gây sự có được chăng…

- Ta vô cớ gây sự!? Lan Nhược ngươi giỏi thật, ngươi chỉ là một tên thị nữ cũng dám nói ta như vậy, có tin ta cầu xin gia gia ta đi tìm Mục Phàm Quân bắt ngươi về làm tiểu thiếp ta, ngày ngày dùng gia pháp phục vụ ngươi không?

Vân Phi Dương đe dọa trắng trợn.

Lan Nhược lập tức căng thẳng, nếu thật sự là pháp giá Vân Ngạo Thiên đích thân tới Thiên Ngoại Thiên làm việc này, thật sự là đã hết sức nể mặt Mục Phàm Quân. Chắc chắn Mục Phàm Quân sẽ không vì một thị nữ của đệ tử mà trở mặt với Vân Ngạo Thiên, đệ tử thông thường cũng sẽ không để cho Tiên Thánh khó xử, rất có khả năng sẽ giao nàng cho Vân Phi Dương.

Bất quá chợt nghĩ đến tính tình Nguyệt Dao, chắc chắn sẽ không chịu giao mình cho Vân Phi Dương, trong lòng cảm thấy tự tin hơn, đồng thời sắc mặt lạnh lùng nói:

- Dương thiếu, xin ngài tôn trọng một chút…

- Chuyện này không liên quan với tôn trọng hay không, vạn nhất các ngươi mai phục người ám toán bản thiếu bên trong thì làm sao? Còn không cho phép bản thiếu dẫn theo người bảo vệ mình???

---------------

Vân Phi Dương vung tay lên, xoay người bỏ đi:

- Không phải là dung mạo đẹp một chút thôi sao, cũng không phải là bản thiếu chưa từng thấy qua mỹ nữ, không cho vào thì không vào, làm ra vẻ làm gì chứ, chúng ta đi!

Y vừa xuống thềm, bên trong nhà chợt vang lên một thanh âm nam tử trong trẻo:

- Lan Nhược, để cho bọn họ vào đi!

Ánh mắt Miêu Nghị lóe lên, hắn đã gặp Nguyệt Dao, biết Nguyệt Dao hôm nay là nữ giả nam trang, cũng nghe qua Nguyệt Dao nói chuyện, thanh âm nói chuyện này cũng chính là thanh âm của Nguyệt Dao, có hơi khó tự kiềm chế.

- Ha ha! Nguyệt Dao muội tử, ta đã sớm biết nàng nấp ở bên trong nghe lén, chịu lên tiếng nói sớm thì hay biết mấy, cần gì nói nhảm dài dòng làm tổn thương hòa khí!

Vân Phi Dương lại xoay người phất tay nói với bọn Miêu Nghị:

- Đi, dẫn các ngươi đi xem mỹ nữ cao cấp!

Miêu Nghị cảm thấy kích động muốn tát cho Vân Phi Dương vài cái, chưa từng thấy qua người nào đê tiện như vậy, bất quá vẫn đi theo vào, hắn cũng không nén nổi muốn thấy mặt lão Tam.

Yến Bắc Hồng cũng có chút tò mò, muốn biết muội muội Miêu Nghị, Nguyệt Dao Tiên Tử một trong Thiên Ngoại Song Tiên trong lời đồn có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành rốt cục thế nào.

Leo lên bậc thềm gỗ, tiến vào trong nhà gỗ được xây dựng như một cung điện thu nhỏ, trong lòng mọi người nhất thời thầm nói quá mức xa xỉ.

Chỉ thấy mặt sàn được trải bằng thảm lông trắng như tuyết, trong thờ phụng tượng Tiên Thánh Mục Phàm Quân, các loại bày trí thanh nhã, châu ngọc lung linh trông vô cùng đẹp mắt. Vài chậu hoa lan treo rải rác tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, trên vách treo tranh họa bất phàm, trong nhà không một hạt bụi.

Cũng không phải là những thứ này quá xa xỉ, mà là trong hoàn cảnh này ở địa phương này còn có thể bố trí chỗ đặt chân tạm thời như vậy, có thể thấy được chủ nhân có yêu cầu cực cao đối với hoàn cảnh cư trú.

Bên trong phòng khách cũng không thấy bóng dáng chủ nhân, nhưng cảnh tượng trước mắt đã làm cho mũi Miêu Nghị cay cay, không kìm hãm được nhớ tới năm xưa bên trong căn nhà rách nát, vào tiết trời Đông giá rét tháng Chạp, một tiểu nha đầu tóc vàng cháy đói bụng đắp chiếc chăn mỏng manh kêu khóc luôn miệng: ca ca, muội đói quá, lạnh quá…

Cảnh tượng trước mắt làm trong lòng Miêu Nghị vạn phần tự trách, xem thử người khác cho lão Tam cuộc sống thế nào, nhớ lại tình cảnh trước đây vị Đại ca là mình đã chăm sóc lão Tam thế nào. Hiện tại hắn có thể cho lão Tam được gì, nếu nhận nhau, không những không cho được lão Tam cái gì, còn có thể bắt lão Tam phải chiếu cố mình, mình có tài đức gì làm Đại ca người ta???

- Người đâu?

Vân Phi Dương đi trong phòng khách một vòng gào lên.

Một trận tiếng bước chân nhỏ nhẹ từ phía sau phòng khách vang lên, Lan Nhược nghênh đón, chỉ thấy một nam tử phong thần như ngọc, bạch sam như tuyết từ cửa hông chắp tay chậm rãi bước ra.

Thần thái cao quý toát ra lúc nàng đưa mắt nhìn quanh, đầu mày cuối mắt đẹp như tranh vẽ, mũi thanh tú thẳng dài có thể khiến cho người ta chìm đắm mê mẩn. Một cây trâm ngọc cài trên mái tóc hết sức chỉnh tề không rối loạn sợi nào, cộng thêm thân hình thon thả mỹ miều, khiến cho khí chất nàng càng thêm tuyệt đại phong hoa.

Bên trong phòng khách nháy mắt trở nên yên tĩnh, cơ hồ ánh mắt của nam nhân đều tập trung vào người mới xuất hiện, ai nấy nín thở không nói.

Tuy rằng người tới chính là Nguyệt Dao Tiên Tử nữ giả nam trang, thế nhưng nam trang cũng khó che giấu vẻ tuyệt sắc.

Yến Bắc Hồng âm thầm khen ngợi, nữ nhân có nhan sắc như vậy nói là hồng nhan họa thủy cũng không quá đáng. May nhờ nàng là đệ tử của Mục Phàm Quân nên không ai dám có ý xấu, nếu không không biết sẽ gặp phải bao nhiêu phiền phức.

Ít nhất theo Yến Bắc Hồng thấy, Miêu Nghị có muội muội dung nhan nghiêng nước nghiêng thành như vậy, không nhận nhau đối với hắn chưa chắc không là chuyện tốt. Đó chân chính là bớt đi không ít phiền phức, nếu không bằng thực lực của Miêu Nghị thật sự làm thế nào cũng không che chở được.

Nguyệt Dao đã sớm quen nam nhân nhìn mình như vậy, bất quá lúc quét mắt nhìn vẫn ngẩn người ra, rốt cục dừng lại trên mặt của Miêu Nghị.

Bởi vì ánh mắt nam tử này nhìn nàng không giống như những người khác, không phải là ánh mắt nam nhân nhìn nữ nhân bình thường, cũng không hề có khát khao vọng tưởng, mà là có vẻ phức tạp khác lạ.

Tựa hồ mình đã thấy qua ánh mắt này ở nơi nào… Ngay sau đó Nguyệt Dao chợt nhớ ra, đây không phải là tu sĩ Tiên Quốc lúc trước được mình cứu dưới tay Bạch Tử Lương sao, vì sao hiện tại đi chung với tiểu ma đầu Vân Phi Dương như vậy???

Đôi chân mày thanh nhã như vẽ của Nguyệt Dao hơi cau lại, bất quá một tu sĩ vô danh tiểu tốt như vậy cũng không đáng cho nàng để ở trong lòng, chợt quay đầu nhìn Vân Phi Dương đưa tay nói:

- Ngồi!

- Ha ha! Nguyệt Dao muội tử vẫn xinh đẹp như ngày nào, ca ca phải cảm tạ muội lo lắng cho ca ca, dựng đại kỳ Ma Quốc lên…

Vân Phi Dương cố ý khoa trương dáng vẻ đến nỗi sắp chảy nước miếng, quay đầu lại nhìn sau lưng mới ngồi xuống ghế.

Bọn Miêu Nghị rất tự giác đứng sau lưng y.

- Ta đã nghe nhiều lời nịnh nọt, không thiếu một mình ngươi.

Ngọc thủ Nguyệt Dao khẽ rũ vạt trường sam trắng như tuyết, khinh thường hừ một tiếng, cũng ngồi xuống, trở lại vấn đề chính nói:

- Vân Phi Dương, lần này gọi ngươi tới là có chuyện muốn thương lượng với ngươi.

- Nói đi, ta rửa tai lắng nghe, muội muốn nói bao lâu cũng được, ca ca ta rất kiên nhẫn.

Vân Phi Dương hào phóng vung tay lên, thuận tiện nhận trà thơm do Lan Nhược dâng lên, đưa lên uống một hớp.

Nguyệt Dao nói:

- Ta là người thứ nhất đi tới hòn đảo này, từng gặp gỡ tu sĩ Tiên Quốc khóc kể với ta, nói đệ tử sáu nhà chúng ta tham gia Kham Loạn hội lần này là hết sức không công bằng đối với bọn họ, cướp của bọn họ cơ hội cầu sinh, tố cáo Lục Thánh bất công. Ta cảm thấy rất bức xúc về chuyện này, tức thì thương lượng một chút với Hắc Vô Nhai, Phong Như Tu, hai người bọn họ cũng đồng ý, chuẩn bị cho những tu sĩ khác một cơ hội cầu sinh công bình.

Thật ra thì trong lòng nàng cũng rõ ràng, sở dĩ đệ tử Lục Thánh tới nơi này thuần túy là bởi vì Thiên Ngoại Thiên an bài nàng tới nơi này lịch lãm mà ra, trong lòng cảm thấy bất an, cho nên mới có cảnh tượng hiện tại gọi Vân Phi Dương tới nói chuyện.

Vân Phi Dương không hề bị sắc đẹp của nàng mê hoặc giống như y làm ra vẻ bề ngoài, vừa nghe tới chính sự lập tức ngồi thẳng lại, tỏ vẻ cẩn trọng hơn, lại hỏi:

- Thế nào là cơ hội cầu sinh công bình?

Nguyệt Dao nói:

- Tất cả tu sĩ không được sử dụng những thứ pháp bảo vượt quy cách, bằng vào thực lực chân chính của bản thân đấu với nhau tranh giành một trăm hạng đầu.

- Cái này...

Vân Phi Dương trầm ngâm nói:

- Tính cả sáu người chúng ta trong đó hay sao?

Nguyệt Dao nhẹ nhàng lắc đầu nói:

- Nếu chúng ta tham chiến, suy đoán bọn họ cũng không dám hạ sát thủ với chúng ta, cho nên chúng ta không tham chiến, mỗi người thống lĩnh tu sĩ các nước may mắn còn sống sót, chờ Bạch Tử Lương và Không Trí tới sẽ thương nghị chi tiết cụ thể.

---------------