Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Xem ra vị Yến Bắc Hồng kia thật sự là nhận lầm người! Loại chuyện chết người này phải giải thích rõ ràng mới được, Tư Không Vô Úy bên ngoài lại bồi thêm một câu:
- Các vị Đại sư, các ngươi cũng biết, người có chút thực lực rất không kiên nhẫn, càng kéo dài thời gian, e rằng hắn chưa chắc chịu chờ các ngươi tới…
Nói có lý! Mười vị tăng nhân lập tức ra khỏi động phủ, tung mình lên vật cỡi vội vã chạy về phía nơi quyết chiến.
Bọn họ cũng không sợ Yến Bắc Hồng ném đá giấu tay, sáu phe định ra quy tắc đã nghiêm cấm tu sĩ lén lút đánh nhau, nếu không nơi này cũng không tới nỗi không đề phòng, mặc cho Tư Không Vô Úy dễ dàng xông vào như vậy.
Đưa mắt nhìn mười người rời đi, Tư Không Vô Úy cười hắc hắc, xoay người lại nhanh chóng lao về phía một sơn động khác.
Dưới bóng đêm, Miêu Nghị cùng ba người Cổ Tam Chính lẳng lặng ngồi trên vật cỡi, mười hòa thượng chạy như bay đến, gần tới chậm lại, chậm rãi đến gần, hai bên quan sát nhau.
Vừa gặp mặt Miêu Nghị không hề tỏ ra khách sáo chút nào, quả thật là đang tranh thủ thời gian, lên tiếng hỏi thẳng;
- Phải chăng người đánh lén ta mấy năm trước là các vị?
- Yến thí chủ, trước đó chúng ta chưa từng gặp mặt, tại sao có chuyện đánh lén, nhất định là Yến thí chủ nhận lầm người.
Hòa thượng cầm đầu chắp tay chữ thập nói.
- Nhưng vì sao ta thấy rất giống…
Miêu Nghị hừ lạnh nói:
- Các ngươi có chứng cớ gì chứng minh không phải là các ngươi?
- Chuyện này…
Hòa thượng cầm đầu nhìn đám đồng môn bên cạnh, bất đắc dĩ nói:
- Yến thí chủ, loại chuyện như vậy ngươi bảo chúng ta làm thế nào lấy ra chứng cớ, đúng là trước đây chúng ta chưa từng quen biết ngươi…
- Các ngươi chỉ nói một câu không quen biết là có thể phủi sạch tất cả hay sao?
Miêu Nghị tỏ vẻ bình thản nói:
- Đã như vậy, ngày mai chúng ta gặp nhau trên chiến trường này! Đi!
Hắn và ba người Cổ Tam Chính lập tức giục vật cỡi quay đầu chuẩn bị rời đi.
Mười hòa thượng nhất thời nóng nảy, hiểu lầm như vậy kéo dài nữa chắc chắn sẽ chết người, ai có thể ngăn được một đòn kinh khủng của tên này?!
Hòa thượng cầm đầu vội vàng kêu to:
- Yến thí chủ, rốt cục ngươi muốn thế nào mới có thể tin tưởng bọn ta?
Bốn người dừng lại, Miêu Nghị quay người lại nói:
- Nói thật, ta cũng không thể xác nhận là các ngươi hay không, nhưng thủ hạ ta chết thảm rành rành trước mắt, cứ như vậy bỏ qua cho các ngươi Yến mỗ thật sự là không cam lòng. Vạn nhất bỏ sót kẻ đầu sỏ gây tội, chẳng phải là Yến mỗ sẽ hối hận cả đời sao?!
- Yến thí chủ, ngươi tiến vào trăm người đứng đầu là chuyện ván đã đóng thuyền, mà bọn ta đúng là không dễ. Đệ tử Phật môn vốn không muốn cuốn vào vòng thị phi này, chỉ là vì bất đắc dĩ thân bất do kỷ, cuối cùng sống hay chết cũng không biết. Yến thí chủ cần gì phải hùng hổ ép bức như vậy, vì sao không giơ cao đánh khẽ, mọi người hòa bình với nhau?
Hòa thượng cầm đầu chắp tay chữ thập cố gắng khuyên nhủ.
Miêu Nghị quay lại nhìn người đi theo tả hữu:
- Các ngươi cho là như thế nào?
Cổ Tam Chính đáp:
- Y nói cũng không phải là không có đạo lý, cho dù là chúng ta không giết bọn họ, bọn họ cũng có thể chết ở trên tay người khác, chúng ta cần gì phải làm chuyện thà bị giết lầm còn hơn bỏ sót.
Miêu Nghị than thở:
- Nhưng ta thật sự là không cam lòng, vạn nhất bỏ sót thì sao?
Cổ Tam Chính lạnh nhạt nói:
- Không ngại lấy nhỏ răn lớn, bảo bọn họ giao ra của cải trên người, tha cho bọn họ một lần là được.
Miêu Nghị hơi trầm ngâm một chút, gật đầu nói:
- Cũng được, nghe theo ngươi vậy.
Sau đó hắn nhìn về phía hòa thượng cầm đầu:
- Ta cũng không nói nhiều lời, giao của cải trên người các ngươi ra, ngày mai Yến mỗ sẽ không tìm các ngươi gây phiền phức.
Mười hòa thượng ngơ ngác nhìn nhau, làm như vậy cũng thật là quá đáng!!!
Cổ Tam Chính quát lớn:
- Hòa thượng, không phải ngươi mới vừa nói đệ tử Phật môn không muốn cuốn vào vòng thị phi sao?! Vất vả lắm ta mới cầu cho các ngươi một đường sinh cơ, vì sao còn coi trọng vật ngoại thân như thế, đây là hành vi người xuất gia nên có hay sao?!
- Xem ra những hòa thượng này cần của không cần mạng, cũng được, tối nay không đưa, ngày mai Yến mỗ sẽ lấy quang minh chính đại.
Miêu Nghị quay đầu lại quát lớn:
- Chúng ta đi!
Lời này càng chết người hơn nữa, người ta nói không sai chút nào, hiện tại không cho, ngày mai người ta vẫn có thể lấy đi, còn có thể lấy cả tính mạng của bọn họ. Nếu là như vậy, cần gì phải bồi cả tính mạng mình vào đó?
- Chậm đã!
Mười hòa thượng cơ hồ là đồng thanh hô to.
Miêu Nghị đang rời đi nghe vậy dừng lại, lạnh lùng nhìn bọn họ.
Mười hòa thượng ngơ ngác nhìn nhau, lựa chọn thế nào đã không cần suy nghĩ nữa, mấu chốt người ta cũng không cho mình có nhiều lựa chọn, hoặc là giao ra của cải bảo vệ tính mạng, hoặc là mất cả của cải lẫn tính mạng.
Huống chi chỉ cần có thể giữ được mạng, chỉ cần quyết đấu về sau không gặp phải tên này một lần nữa, của cải mất đi còn có thể lấy lại từ người khác. Nếu ngày mai tử trận, giữ lại số của cải này cũng là vô dụng, còn cần suy nghĩ nhiều sao?
- Chúng ta bằng lòng giao ra, hy vọng Yến thí chủ nói rồi phải giữ lời!
Hòa thượng cầm đầu chán nản thở dài nói.
Miêu Nghị hừ lạnh một tiếng:
- Yên tâm! Yến mỗ lúc nào cũng giữ chữ tín, nếu ta không giữ lời, ngày mai các ngươi cũng có thể tố giác ta.
Vì vậy mười hòa thượng ở đó rề rà dây dưa tháo nhẫn trữ vật trên tay xuống, có vẻ lưu luyến không thôi. Dù sao kẻ xuất gia vẫn phải dựa vào cái gọi là vật ngoại thân mà sinh sống. Đây là gia sản tích lũy bao nhiêu năm mới có được, sao thể không quan tâm.
Miêu Nghị nghiêng đầu nháy mắt với Đàm Lạc, Đàm Lạc lập tức nhảy xuống long câu, nửa lấy nửa cướp đoạt đồ trên tay các hòa thượng. Đồng thời y còn nhanh chóng lục soát qua mười hòa thượng một lượt, có thể nói là vơ vét sạch sẽ. Nếu không phải là không tiện chém đứt cổ tay mười hòa thượng, nói không chừng y đã cướp luôn mười chiếc vòng định vị trên tay bọn họ.
Mà Diệp Tâm và Cổ Tam Chính cùng nhau duy trì cảnh giác, phòng bị các hòa thượng chó cùng cắn càn.
Miêu Nghị giữ ba người bọn họ ở bên người chính là vì ngừa vạn nhất. Hắn không sợ cứng đối cứng, chỉ sợ những này hòa thượng không chịu nổi vũ nhục lấy pháp bảo liều mạng ra, mà pháp bảo trên người ba người Cổ Tam Chính vừa hay có thể bảo vệ được hắn.
Thấy bị cướp sạch không còn, hòa thượng cầm đầu nhất thời nóng nảy:
- Yến thí chủ, những vật khác chúng ta có thể không cần, nhưng ngay cả vũ khí phòng thân, Nguyện Lực Châu khôi phục pháp lực và dược liệu chữa thương của chúng ta ngươi cũng lấy đi, cái này có gì khác với giết chúng ta? Một khi người khác khiêu chiến với chúng ta, ngươi bảo chúng ta phải làm sao đây?
Miêu Nghị suy nghĩ một chút cũng phải, ép người ta vào con đường chết, người ta ắt sẽ liều mạng với mình. Nếu vì như vậy làm lớn chuyện lên cũng không có ích gì cho mình, sẽ không tiện hạ thủ tiếp tục với những người khác, tức thì bảo Đàm Lạc chừa lại một số vật phẩm cần thiết cho bọn họ.
---------------
Sau khi mười hòa thượng áo não rời đi dưới ánh trăng, Triệu Phi đứng ở bên Yêu Quốc nhìn sang bên này lập tức cho mười yêu tu tới...
Sau khi vơ vét liên tục mười mấy đội nhân mã, phe Miêu Nghị phát hiện có cái gì không đúng. Mặc dù đám hòa thượng đông người, nhưng đồ vơ vét được trên người bọn họ còn kém xa người của các nước khác. Thậm chí có hòa thượng ngoại trừ vòng định vị trên cổ tay ra, lục soát hết toàn thân cũng không tìm ra chiếc thứ hai, trong nhẫn trữ vật cũng không có gì, nghèo rớt mồng tơi.
- Vì sao như vậy?
Miêu Nghị lấy làm kỳ bèn hỏi.
Diệp Tâm nói tiếp:
- Rất đơn giản, hòa thượng đông người chứng tỏ rất ít tham dự cướp giết ở Kham Loạn hội, phần lớn thời gian đều tránh né, cho nên người sống nhiều, tự nhiên đồ cướp được cũng ít.
Mấy người gật đầu công nhận, Cổ Tam Chính trầm giọng nói:
- Thời gian một khắc mới có thể cướp được của cải của ba đội, một canh giờ cũng chỉ giải quyết gần hai trăm người, đến trời sáng cũng bất quá chỉ có thể nhằm vào chừng một ngàn người. Nếu chúng ta cứ tiếp tục làm như vậy là không được, đến lúc đó chờ đến ngày mai mới hạ thủ sợ sẽ tái diễn lầm người mà lãng phí thời gian. Huống chi của cải trên người đám hòa thượng này không nhiều lắm, không cần thiết lãng phí quá nhiều thời gian trên người bọn họ.
- Ta đề nghị tối nay hạ thủ trước với người của Quỷ Quốc, Yêu Quốc hoặc Vô Lượng quốc, trước hết thu thập xong một nhà, ngày mai tính tới nhà thứ hai. Mấy nhà này mỗi nhà còn lại chừng ngàn nhân mã, mỗi ngày lấy một nhà vừa khéo thích hợp. Trước hết lấy những khoản lớn, lỡ như bại lộ không có cơ hội hạ thủ nữa cũng không sợ. Cuối cùng chậm rãi hạ thủ với người của Phật Quốc cũng không muộn, đến lúc đó đồ trên tay bọn họ cũng sẽ tập trung nhiều hơn.
Nói có lý! Miêu Nghị gật đầu nói:
- Diệp Tâm, nàng đi liên lạc với bọn họ, bảo ba người kia thu tay lại. Tối nay đã tốn không ít thời gian, hôm nay trước hết thu sạch sẽ mấy trăm người Yêu Quốc rồi hãy nói, ngày mai sẽ hạ thủ tới người của Quỷ Quốc.
Diệp Tâm gật đầu, lập tức cỡi long câu nhanh chóng đi...
-----------
Sáng hôm sau, nhân mã sáu phe tề tụ, chém giết bắt đầu lần nữa.
Miêu Nghị thức một đêm kiếm được một khoản kha khá, lúc này lại đang nhắm mắt dưỡng thần luyện hóa Nguyện Lực Châu.
Phía sau bọn Cổ Tam Chính cũng không có lòng dạ nào xem đánh nhau, dù sao có Miêu Nghị ở chỗ này chấn nhiếp, cũng không cần bọn họ phải làm gì. Tối hôm nay cũng sẽ không cách nào nghỉ ngơi, phải chuẩn bị cho tốt mấy ngày liên tục không chợp mắt, không thừa dịp ban ngày dưỡng tinh thần sẽ không có sức khỏe.
Tóm lại đội nhân mã này rất kỳ quái, tất cả đều đang nhắm mắt lại dưỡng thần.
Nguyệt Dao không có tâm trạng chú ý người phía sau, chỉ thỉnh thoảng chú ý Miêu Nghị. Thấy ngày hôm qua hắn nói mạnh miệng, hôm nay lại đang nhắm mắt dưỡng thần không có ý xuất thủ chút nào, oán hận nghiến răng nghiến lợi.
Đang lúc này, nhân mã Tiên Quốc phái ra gặp cường địch, toàn quân chết hết, thảm bại! Tu sĩ Ma Quốc thắng trận lấy Vân Phi Dương cầm đầu đang hoan hô gầm thét.
Nguyệt Dao thật sự không nhịn được, truyền âm cho Miêu Nghị:
- Ngươi chuẩn bị lúc nào xuất thủ?
Miêu Nghị khẽ mở mắt nghiêng đầu nhìn nàng một cái, truyền âm đáp:
- Nguyệt Dao, đừng nóng vội, nóng vội sẽ không ăn được đậu hủ nóng. Hiện tại cho dù là ta xuất thủ, phải làm thế nào đây?! Sáu phe thay phiên khiêu chiến, cho dù là người bên này mỗi lần đi ra ngoài khiêu chiến cũng là ta, tử chiến cả một ngày nhiều lắm cũng chỉ có thể đánh chín trận, kiếm không được mấy vòng định vị, huống chi kéo dài như vậy ta cũng không chịu nổi.
Vốn là hắn chuẩn bị cuối cùng mới xuất thủ kiếm một khoản, nhưng vì lời của Nguyệt Dao đã thức tỉnh hắn. Hiện tại đã tìm được biện pháp tốt hơn, hắn không cần thiết phải xuất chiến liều mạng nữa.
Còn dám gọi thẳng tên Nguyệt Dao! Nguyệt Dao vừa bực mình vừa buồn cười, phát hiện người này bất kể là giọng nói hay là ánh mắt nhìn mình thật sự không giống như nam nhân khác đang nhìn mỹ nhân tuyệt thế, đây rõ ràng là không coi nàng ra gì, lúc này không khỏi tức giận nói:
- Bản tọa hỏi ngươi một lần nữa, rốt cục ngươi chuẩn bị lúc nào xuất thủ?
- Lúc nên xuất thủ tự nhiên sẽ xuất thủ.
Miêu Nghị cười nói:
- Nàng yên tâm, không cần nhiều lời ta cũng sẽ hết sức giúp nàng!
Giọng điệu của hắn khiến cho nàng không biết nói gì, dường như nàng ở trước mặt hắn chỉ là một đứa bé gái, cần hắn chăm sóc.
Thế nhưng nàng tự thị thân phận, lại không tiện nói dây dưa với hắn cho ra lẽ, có thể nói là hận đến nghiến răng nghiến lợi lại không thể làm gì. Nghĩ thầm ta sẽ chờ, nếu như ngươi nói được không làm được, chỉ muốn hơn thua miệng lưỡi với ta, sau khi trở về Tiên Quốc chờ xem ta thu thập ngươi!
Đối phó Nguyệt Dao xong, Miêu Nghị lại tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, hắn cũng không muốn quan tâm những người khác chém giết. Hắn không có cách nào thao túng quy tắc Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, đáng chết bao nhiêu thì phải chết bấy nhiêu, có đồng tình thương hại cũng vô dụng, có một số việc mắt không thấy tâm không phiền.
Về phần vòng định vị thu hoạch tối hôm qua, tạm thời Miêu Nghị không lấy ra cho Nguyệt Dao, hiện tại cho nàng, sợ rằng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Đêm đó, sau khi quyết chiến trong ngày kết thúc, tám người Miêu Nghị trở lại đỉnh núi Tiên Quốc ứng phó qua loa, sau đó lại chạy về sân quyết đấu tràn đầy mùi máu tanh.
Tối hôm qua đã cướp sạch tu sĩ Yêu Quốc tham dự một lần, tối nay đến phiên Quỷ Quốc, lần này Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy nắm tay nhau đi...
-----------
Sáng hôm sau, trận chiến đẫm máu lại diễn ra, Nguyệt Dao nhìn Miêu Nghị bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần, nhất thời giận không chỗ phát tiết. Ta nhịn, ta cũng muốn xem thử cuối cùng ngươi ăn nói thế nào!
- Tình huống thế nào, mười người chỉ có mười vòng định vị ư?
Phe Ma Quốc, một đội nhân mã trả giá ba người hy sinh đổi được một trận thắng, thế nhưng chiến quả tru diệt mười người Quỷ Quốc lại chỉ đổi được mười chiếc vòng định vị, ngược lại lục soát trong thân thể ba người chết bên mình ra được mấy chục vòng định vị, Vân Phi Dương lập tức tỏ vẻ không tin, trợn mắt nói:
- Thành thật khai báo, có phải là các ngươi cất giấu hay không?
- Dương thiếu, dưới mắt mọi người, bọn ta đâu dám làm như vậy!
Cả bọn xin tha, nhất tề trút hết nhẫn trữ vật đoạt được trong tay ra mời kiểm tra.
- Trên người bọn họ chỉ có mười chiếc nhẫn trữ vật sao?
Vân Phi Dương thích trợn mắt hù dọa người, cũng không trách y nghi ngờ, trên người những người chiến bại trước đó ai ai cũng có mấy chiếc nhẫn trữ vật, chứa một đống của cải lớn.
- Dương thiếu, thật sự chỉ có mười chiếc, mọi người đều nhìn chằm chằm, chúng ta cũng không có động tay chân gì cả.
Điều này cũng đúng, chẳng qua là Vân Phi Dương kiểm tra xong đồ trong nhẫn trữ vật, nhất thời lửa giận bốc cao ba trượng, cười lạnh nói:
- Bên trong nhẫn trữ vật này hầu như trống không, các ngươi muốn đùa giỡn ta như trẻ con ba tuổi ư?
---------------