Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị phục hồi tinh thần lại, tựa hồ hiện tại mới phát hiện Yến Bắc Hồng vẫn một mực đi theo mình, kinh ngạc hỏi:
- Yến Đại ca, từ nãy giờ huynh vẫn đi theo đệ ư?
Yến Bắc Hồng lắc đầu nói:
- Ta thấy đệ thất hồn lạc phách, sợ đệ không cẩn thận đi lầm chỗ, cho nên theo nhắc nhở đệ.
Miêu Nghị cười khẽ nói:
- Huynh nói quá lời, đệ cũng không phải là đứa trẻ lên ba tuổi, làm sao có thể đi lầm chỗ.
Yến Bắc Hồng đứng dậy đi tới bên cạnh hắn, giơ tay vỗ vào đầu vai hắn, than thở:
- Nếu trong lòng không bỏ được, nếu người ta đã tìm được đệ, vì sao không nhận nhau?
- Xác nhận bọn họ sống tốt hơn đệ là đủ rồi, đệ cũng không giúp được bọn họ chuyện gì, không cần thiết gây phiền phức thêm cho bọn họ.
Miêu Nghị khẽ thở dài.
Của hồi môn! Hồng Trần Tiên Tử đứng ở trên đình phất phơ như tiên ngọc chưởng lộn một cái, một chiếc vòng tay trữ vật rơi vào trong tay, chợt hiểu ra mọi chuyện.
- Lão đệ, ta cảm thấy ngươi suy nghĩ quá nhiều...
Dường như Miêu Nghị không muốn nhiều lời nữa, thấy Yến Bắc Hồng còn muốn khuyên mình, cướp lời nói:
- Yến Đại ca, đệ muốn một mình yên tĩnh một chút.
Yến Bắc Hồng không biết nói gì, cuối cùng vỗ vỗ vai hắn, biết hắn tâm tư khó định, đúng là cần yên tĩnh một chút nên không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.
Sau khi Yến Bắc Hồng đi không bao lâu, lại có mấy tên tu sĩ tham dự Kham Loạn hội đi ngắm cảnh xung quanh tới, thấy Miêu Nghị ở trong đình đều tiến lên chào hỏi, giới thiệu lẫn nhau.
Miêu Nghị không có tâm trạng trò chuyện với bọn họ, sau khi phụng bồi một lúc cũng rời đi.
Hắn từ từ độc hành bên ngoài Tây Tú Tinh cung, trong lúc ngẩn ngơ đi vào một cánh rừng, bất tri bất giác trời đã tối. Tức thì nằm xuống trên cỏ, hai tay gối đầu nhìn bầu trời đầy sao. Hắn trải qua một đêm trong suy nghĩ vu vơ hỗn loạn, là kẻ tu hành rất ít xuất hiện tình huống nguy hiểm này, bởi vì rất dễ dàng gặp công kích.
Ngày hôm sau chân trời mới vừa hừng sáng, Tây Tú Tinh cung đứng sừng sững giữa trời biển lúc này đang chìm trong cả bóng tối lẫn ánh sáng, vẫn đứng giữa khắp trời đầy sao, tựa như ảo mộng.
Một bộ xiêm y đỏ chân đạp lá rụng xào xạc đi tới giữa đám sương, cho đến khi tiến tới gần, Miêu Nghị mới thình lình cả kinh nhảy dựng lên. Thấy giai nhân tuyệt sắc trong đám sương mờ mịt đang lẳng lặng nhìn mình không khỏi ngẩn người ra, Hồng Trần Tiên Tử!
Miêu Nghị nhanh chóng nhìn xung quanh, không thấy những người khác. Ánh mắt hắn lại rơi vào trên người Hồng Trần Tiên Tử, hơi có vẻ nghi ngờ, không biết tại sao nàng lại ở chỗ này, có lẽ là để thưởng thức phong cảnh ngắm mặt trời mọc mới vô tình gặp phải mình.
Miêu Nghị chắp tay hành lễ, sau đó xoay người muốn rời đi.
- Miêu Nghị!
Ánh mắt Hồng Trần Tiên Tử nhìn theo hắn, cất giọng oanh vàng khẽ gọi.
Toàn thân Miêu Nghị run lên, sững ra tại chỗ không đi được, chậm rãi quay đầu nhìn lại, trong mắt lộ vẻ khiếp sợ, vì sao nàng biết thân phận mình?
Miêu Nghị trơ mắt nhìn dáng người phiêu diêu như tiên của Hồng Trần Tiên Tử từ từ tiến tới gần, có hơi luống cuống tay chân, cuối cùng mặt đối mặt đứng gần nhau. Lúc này hắn mới phát hiện nữ nhân này thật là đẹp, mỗi một bộ vị thân thể hết sức hoàn mỹ, thế nhưng lại không lòng dạ nào thưởng thức, trong mắt chỉ có vẻ kinh nghi bất định.
- Tiên tử đang gọi ta sao?
Miêu Nghị cố gắng trấn định hỏi.
- Chẳng lẽ nơi này còn có Miêu Nghị thứ hai sao?
Hồng Trần cười nhạt nói:
- Ca ca của Nguyệt Dao!
Miêu Nghị lập tức không biết nói gì, Hồng Trần lại hỏi:
- Ngươi không nhận nhau, thế nhưng trong lòng cho là Nguyệt Dao thân ở Thiên Ngoại Thiên muốn tìm được ngươi ở Tiên Quốc là chuyện rất dễ dàng, tại sao lại không đi tìm ngươi, có phải không?
Lời này có vẻ muốn vạch trần tâm trạng hắn, Miêu Nghị né tránh không đáp, hỏi ngược lại:
- Tiên tử biết ta là Miêu Nghị ư?
- Ngày hôm qua ta ngẫu nhiên đứng trên nóc đình, nghe được ‘Yến Bắc Hồng’ và ‘Miêu Nghị’ nói chuyện với nhau!
Hồng Trần nhàn nhạt đáp một câu, thấy Miêu Nghị ngạc nhiên, lại bồi thêm một câu:
- Nguyệt Dao cũng không biết, ta cũng không có ý định nói cho nàng biết.
Miêu Nghị trầm tư một lúc, lại hỏi:
- Vậy vì sao nàng tới tìm ta, hẳn không phải là trong lúc vô tình bắt gặp chứ?
Hồng Trần thở dài nói:
- Bất kể vì sao ngươi không muốn nhận bọn họ, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết không nên hận Nguyệt Dao, có một số việc không đơn giản giống như ngươi tưởng tượng. Ta tới chỉ là muốn nói với ngươi chuyện có liên quan với ta.
Nói chuyện của nàng, chẳng lẽ là nữ nhân này có ý với mình sao… Miêu Nghị lại cảm thấy có vẻ buồn cười, cảm thấy ý nghĩ của mình quá mức hoang đường, bèn đáp:
- Rửa tai lắng nghe!
Hồng Trần nghiêng người đối mặt trời cao đang dần dần có những tia nắng sớm đầu tiên ngoài biển, đôi tay đan trước bụng, nhìn ở bất kỳ góc độ nào nhan sắc nàng cũng vô cùng tuyệt mỹ, sắc mặt trắng trẻo lộ ra vẻ khổ sở kể:
- Lúc ta mới tới Thiên Ngoại Thiên, không lớn tuổi hơn khi Nguyệt Dao vừa tới Thiên Ngoại Thiên bao nhiêu, ngoài thế tục cũng còn thân nhân. Bởi vì ta đến Thiên Ngoại Thiên, người nhà có thể nói là hưởng hết giàu sang. Sau khi ta trưởng thành, ai ai cũng khen ta đẹp, người theo đuổi ta không kém gì người theo đuổi Nguyệt Dao hiện tại.
Nói tới chỗ này nàng liếc nhìn Miêu Nghị, tựa hồ đang hỏi ngươi có tin hay không.
Miêu Nghị gật đầu nói:
- Tiên tử khuynh thành tuyệt sắc, số người theo đuổi tự nhiên nhiều không đếm xuể.
Trong lòng hắn lại bổ sung một câu, nếu như ta có tư cách đó, sợ là cũng sẽ theo đuổi nàng.
Hồng Trần nói tiếp:
- Lúc ấy ta mới bước vào đường tu hành, cũng không có lòng dạ nào nghĩ đến chuyện nam nữ, chỉ hâm mộ bậc đại năng pháp lực cao siêu có thể tung hoành trong trời đất, một lòng tu hành, khéo léo từ chối không ít người theo đuổi. Nhưng những người theo đuổi luôn có biện pháp để lấy lòng ta, không ít người nhắm vào thân nhân ta, hết sức nịnh nọt lấy lòng tặng đủ các loại lễ vật trân quý, trong lúc nhất thời làm thân nhân ta trở nên hiển quý vô cùng.
- Thế nhưng thiếu nữ nào mà không có lúc hoài xuân, ta cũng trải qua thời thiếu nữ đó, rốt cục có một ngày cũng gặp một nam tử làm ta tim đập thình thịch, bởi vì ta ái mộ nên thử tiếp cận y. Rốt cục chỉ vì như vậy, chỉ bởi vì ta lộ ra chút dấu hiệu thích nam tử kia nên lập tức rước lấy phiền phức vô cùng.
- Đầu tiên là sư phó trách cứ, nói ta tuổi còn trẻ đã lo chuyện nam nữ không lòng dạ nào tu hành, còn ra thể thống gì. Sau là người thân ta rối rít đưa tin cầu xin ta, bảo ta đoạn tuyệt lui tới với nam tử kia, những người theo đuổi ta cũng bắt đầu cảnh cáo ta hoặc sáng hoặc tối. Khi đó ta đang trong mối tình đầu nên không nghe lời khuyên nhủ của bất kỳ ai, vẫn muốn lui tới với nam tử kia, làm như vậy không khác nào không vâng lời ân sư. Mà nam tử kia cũng bất chấp người khác cảnh cáo, vẫn có lòng muốn lui tới với ta...
---------------
- Hậu quả là hai chúng ta còn chưa bắt đầu, y đã bị người ta chặt đầu, bỏ thủ cấp vào hộp đưa đến trước mặt ta, còn có cả nhà y hơn mười người toàn bộ chết oan chết uổng. Mà chỉ trong một đêm, thân nhân thế tục của ta bao gồm tôi tớ hơn hai mươi người, cả nhà bị người chặt đầu vứt bỏ ngoài đường. Một nhà giàu có trong một đêm bị người cho một mồi lửa đốt trụi, thu lại đồ đã cho nhà ta về cả vốn lẫn lời.
Miêu Nghị giật mình, hỏi:
- Vậy sau đó nàng có báo thù không?
- Lúc ấy ta tìm tới sư phó khóc kể, hy vọng sư phó có thể giúp ta báo thù. Lúc đó sư phó tức giận thật sự, thế lực Thiên Ngoại Thiên dốc hết trọn ổ, rất nhanh tra được là mấy kẻ theo đuổi ta làm chuyện này, cũng là quyền quý giới tu hành. Trong lúc nhất thời mấy nhà quyền quý kia bị sư phó ta nhổ tận gốc, giết tới nỗi máu chảy thành sông. Người chạy trốn tới Lưu Vân Sa Hải cũng bị Đại sư huynh ta tự thân xuất mã, giết cho không còn một mống!
- Thế nhưng sau chuyện ấy sư phó lại nói cho ta biết, hết thảy cũng là ta tự chuốc lấy, huyết tẩy mấy nhà kia cũng không phải là báo thù cho ta, mà là vì những người đó lại dám đại khai sát giới đối với tín đồ ở Tiên Quốc…
Hồng Trần Tiên Tử lộ vẻ khổ sở nói:
- Thường nói hồng nhan họa thủy, quả nhiên câu này đã nghiệm chứng trên người ta. Nhan sắc Nguyệt Dao không kém ta bao nhiêu, bây giờ ngươi nên hiểu tại sao ta không hy vọng ngươi và Nguyệt Dao nhận nhau!
Nghe ý này tựa hồ là đang bảo vệ ta! Miêu Nghị trầm ngâm một hồi, đáp:
- Tiên tử suy nghĩ quá nhiều, nàng đã thấy thái độ của ta rồi.
Hồng Trần Tiên Tử khẽ gật đầu:
- Ta vẫn giữ câu nói kia, hy vọng ngươi không nên hận Nguyệt Dao, thật ra thì từ khi Nguyệt Dao đến Thiên Ngoại Thiên vẫn muốn tìm các ngươi. Mà ta đã kể chuyện của mình cho Nguyệt Dao nghe từ rất sớm, để cho nàng hiểu tìm được các ngươi đối với các ngươi cũng không phải là chuyện gì tốt. Mặc dù như thế, nhưng Nguyệt Dao chưa hề bỏ cuộc thôi không tìm kiếm các ngươi.
- Trong mười năm liên tiếp ta đã giúp nàng âm thầm tra qua tiên tịch toàn bộ các tu sĩ Tiên Quốc cùng với danh sách đệ tử các phái và hộ tịch tất cả tín đồ, vẫn không tìm được người nào tên Miêu Nghị và Trương Phong Bảo, Chuyện này không thể làm gì khác hơn là thôi, ta cũng không thể nào tra xét không ngừng như vậy mãi được.
- Hơn nữa ngay từ đầu ta đã phát hiện có người khác đang làm chuyện giống như ta, đoán chừng là sư phó ta cũng đang tìm ngươi, chỉ bất quá tra xét mấy năm không có tin tức, buông tay trước ta một bước mà thôi.
Miêu Nghị cười khổ nói:
- Lúc ấy ta đang tu hành trên đảo hoang ở hải ngoại, bất quá chỉ là một tán tu mà thôi, ngay cả chính ta cũng không biết cụ thể mình ở nơi nào, nào có thân phận gì mà tra!
- Thì ra là như vậy, không trách nhiều lần tìm không được!
Hồng Trần chợt vuốt cằm, lại nói:
- Nhiều năm trước ta thật sự bị Nguyệt Dao không chịu bỏ cuộc cuốn lấy không có biện pháp, âm thầm theo nàng trở về Trường Phong thành. Kết quả nhà các ngươi đã hóa thành cửa hàng vải, mà sau khi Nguyệt Dao biết ngươi không tiến vào đường tu hành, ngược lại bị buộc chạy trốn, lập tức trút giận xuống đầu Hoàng Bảo Trưởng lúc ấy đã trở thành thành chủ, chạy thẳng tới phủ thành chủ muốn giết Hoàng Bảo Trưởng kia. Kết quả phát hiện đã bị người nhanh chân giành trước một bước, Hoàng Bảo Trưởng kia đã bị người giết chết ở trong sảnh!
Miêu Nghị có thể nói lộ vẻ kinh ngạc:
- Các ngươi đến phủ thành chủ sau khi Hoàng Bảo Trưởng bị giết ư?
Hồng Trần gật đầu nói:
- Nếu ngươi không tin có thể đi tra thử xem, lúc biết có chuyện như vậy, quả thật Nguyệt Dao đã từng trở về quê cũ tìm các ngươi.
- Không cần tra ta cũng biết có chuyện như vậy.
Miêu Nghị lắc đầu không dứt, lúc ấy còn kỳ quái không hiểu rốt cục là người nào gánh nỗi oan giết chết Hoàng Bảo Trưởng thay mình, không ngờ là Nguyệt Dao. Chuyện này trùng hợp tới mức khó tin, thế nhưng mình cũng đã bỏ lỡ cơ hội gặp được lão Tam vào lúc ấy.
Hắn cười khổ một tiếng, cũng không có giấu nàng:
- Bởi vì tên Hoàng Bảo Trưởng chính là ta giết, không nghĩ tới sau đó các ngươi lại đến!
Hồng Trần lập tức ngây dại, nói như thế chẳng phải là hai huynh muội này đã lướt qua nhau, bỏ lỡ cơ hội gặp mặt tới mấy chục năm sau?!
Chẳng lẽ đây là ý trời? Hồng Trần thở dài sâu kín:
- Muốn tìm một lưu dân đào phạm nói dễ hơn làm, biển người mịt mờ, đông vô số kể, cho dù là sư phó ta cũng không thể nào tra xét mỗi một người Tiên Quốc, Nguyệt Dao vì thế thương tâm thật lâu. Chạy trốn chật vật, hơn mười năm trôi qua, lúc ấy suy đoán ngươi hoặc là đã không còn trên cõi đời này nữa, hoặc cũng đã ẩn tính mai danh, muốn tìm cũng không có manh mối gì.
- Đã nhiều năm qua như vậy, cho dù một người thế tục lúc trước còn sống, hiện tại cũng chắc chắn đã qua đời. Trước khi nhìn thấy ngươi chúng ta vẫn cho là như vậy, thật không nghĩ tới ngươi cũng bước lên đường tu hành, còn gặp Nguyệt Dao ở Tinh Tú Hải!
Nơi giáp chân trời và mặt biển lộ ra ánh vàng rực rỡ, thế nhưng mặt biển bên dưới vách đá cao vút vẫn còn chìm trong bóng tối âm u. Tây Tú Tinh cung đã bị kim quang chiếu rọi, cuối cùng bóng tối cũng đã bị ánh sáng xua tan.
Tảng đá lớn vẫn đè nặng trong lòng Miêu Nghị bấy lâu nay rốt cục đã được dỡ bỏ, toàn thân hắn cảm thấy thanh thản nhẹ nhàng. Thì ra cũng không phải lão Tam không hề tìm mình, mà là trời xui đất khiến không tìm được. Trước đó nhìn dáng vẻ lão Nhị, hiển nhiên cũng không quên vị Đại ca là mình.
Tâm trạng Miêu Nghị dần dần sáng sủa, cảm giác mỗi một lỗ chân lông đều đang hô hấp khoan khoái nhẹ nhàng. Gương mặt hắn được ánh nắng sớm nhuộm vàng rực, tỏ ra vui vẻ, khẽ nheo mắt nhìn mặt trời đang từ từ nhô lên khỏi mặt biển.
Tim của hắn cũng là máu thịt, lúc hắn còn nhỏ như vậy đã phải gánh vác cả nhà, không biết chịu bao nhiêu đau khổ, không biết đã hy sinh bao nhiêu vì lão Nhị cùng lão Tam. Hắn cũng sợ không dám đối mặt một số chuyện, cũng không phải là muốn báo đáp gì cả, chẳng qua là cũng từng nghi ngờ những gì mình đã bỏ ra có xứng đáng hay không.
Lúc trước khi hắn biết được tin tức lão Tam từ Yến Bắc Hồng lập tức vắt giò lên cổ bỏ chạy, thậm chí cũng không dám nói thêm gì với Yến Bắc Hồng, hôm nay hết thảy nghi ngờ làm hắn đau khổ đều tan thành mây khói.
Đột nhiên hắn cảm thấy nội tâm của mình trở nên rất hùng mạnh, đủ để đối mặt bất cứ chuyện gì.
- Hẳn hiện tại ngươi đã hiểu dụng ý của ta khi kể với ngươi chuyện này.
Hồng Trần Tiên Tử lại nói.
- Ta hiểu, nàng hy vọng ta không nên nhận Nguyệt Dao.
Miêu Nghị gật đầu một cái.
Thấy hắn đã hiểu, Hồng Trần Tiên Tử lật tay lấy ra vòng tay trữ vật Nguyệt Dao cho nàng, đưa ra nói:
- Ngươi cầm cái này đi.
Nếu Nguyệt Dao đã nhất quyết tặng vật này cho nàng, nàng cũng không tiện đẩy tới đẩy lui với Nguyệt Dao, không bằng chuyển tặng cho Đại ca Nguyệt Dao, cũng coi là một phần tâm ý giúp Nguyệt Dao.
---------------