Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Từ lúc biết tin Miêu Nghị còn sống từ Tinh Tú Hải Kham Loạn hội trở về, Liễu Thiến đã ăn ngủ không yên. Ngay cả chính nàng cũng cảm thấy câu nói của nàng vô cùng nổi bật ở Trấn Hải sơn, nếu Miêu Nghị muốn tìm người tính sổ, không tìm nàng thì tìm ai!?
Đang lúc này lại có người chạy thật nhanh vào trong sân thông báo:
- Chu sư thúc, Diêm Tu tới, nói là sơn chủ bảo ngài đi qua một chuyến!
Chu Hoàn giật mình kinh hãi hỏi:
- Bảo ta tới để làm gì?
Người tới lắc đầu nói:
- Lão không nói.
Chu Hoàn phất tay nói:
- Bảo lão đi vào, ta hỏi lão ngay mặt.
Người tới sửng sốt, yếu ớt nói:
- Lão chỉ báo một tiếng đã rời đi.
Cơ mặt Chu Hoàn giật giật, có nên đi hay không… Đi lại sợ gặp chuyện không may, không đi chẳng phải là công khai chống lại pháp chỉ sơn chủ, chuyện này đặt ở quan phương sẽ không nói được. Đến lúc đó Miêu Nghị sẽ có lý do đường hoàng trị tội mình, Thanh Cúc tiểu cô cô đang ở chỗ này có thể làm chứng.
Cái này kêu là quan lớn một cấp đè chết người! Chu Hoàn nghiến răng nghiến lợi nói:
- Cổ sư thúc đã xảy ra chuyện gì, sao để cho tiểu tặc này từ Tinh Tú Hải sống trở về?!
Cổ sư thúc mà y nói chính là Cổ Tam Chính, hôm nay người ở đây cũng biết tin tức bọn Cổ Tam Chính từ Tinh Tú Hải thuận lợi trở về, hơn nữa thứ hạng còn cao hơn Miêu Nghị.
Liễu Thiến lên tiếng nói:
- Lúc này chúng ta chính là chim liền cánh cây liền cành, cùng nắm tay nhau vượt qua cửa ải khó. Chúng ta đi cùng nhau sẽ có thể giúp đỡ lẫn nhau, sau đó sẽ mời Thanh Cúc tiểu cô cô và Phàn Chấp Sự cùng đi, ta nghĩ hắn sẽ không dám làm gì Chu huynh, ta cũng không tin hắn dám lạm sát trước mặt mọi người.
Hiện tại nàng bảo mọi người cùng đi như vậy cũng là nghĩ cho mình sau này, nếu hiện tại bỏ mặc Chu Hoàn, sau này cũng sẽ không ai giúp đỡ nàng.
Chu Hoàn sáng mắt lên, gật đầu liên tục nói:
- Muội tử nói không sai, tiểu tặc không thể nào ở lại đây mãi được, chỉ cần chúng ta cầm cự đến khi hắn đi, chuyện này sẽ qua.
Y vung tay lên:
- Đi, đi tìm Phàn Chấp Sự và Thanh Cúc tiểu cô cô.
Cả đám người lập tức kết bạn rời đi, đi tới bên ngoài viện Thanh Cúc đang ở cầu kiến, ai ngờ tùy tùng Thanh Cúc đáp:
- Thanh Cúc cô cô thân thể khó chịu, đã nghỉ ngơi, không tiện quấy rầy!
Tình huống thế nào? Thân thể khó chịu lừa gạt quỷ còn được, tu sĩ làm sao mắc bệnh vặt vãnh như vậy??? Phải chăng là chuyện này đại biểu cho thái độ của Nam Tuyên phủ?!
Bọn Chu Hoàn càng thêm sợ hết hồn hết vía, không nói hai lời, vội vàng chạy đến bên ngoài viện Phàn Tử Trường ở thử dò xét.
Kết quả Phàn Tử Trường ngược lại không để cho bọn họ thất vọng, hết sức hào sảng nói:
- Ta cũng không tin Miêu Nghị dám bất chấp quy tắc làm loạn, đi, ta bồi các ngươi đi xem thử!
Ba người Chu Hoàn nghe vậy hết sức vui mừng, khoảng thời gian này nịnh bợ không uổng công chút nào, có vị Chấp Sự này, cũng không tin Miêu Nghị dám làm loạn.
Ba người tiền hô hậu ủng Phàn Tử Trường, đám người còn lại theo sau bốn người đường hoàng đi tới bên ngoài phủ sơn chủ, dáng vẻ cũng gần như tạo phản.
Ngao…
Bên trong phủ sơn chủ truyền tới mấy tiếng gầm nhẹ không biết là tiếng vật gì, mọi người ngơ ngác nhìn nhau.
Điền Thanh Phong Canh giữ ở cửa hông đưa tay ngăn cản mọi người:
- Sơn chủ chỉ triệu kiến một mình Chu Hoàn!
Ba người Chu Hoàn lập tức lạnh lùng nhìn chằm chằm Điền Thanh Phong, Điền Thanh Phong cười khổ trong lòng, xem ra Miêu Nghị nói không sai, trải qua chuyện hôm nay, chỉ cần những người này không chết, sau này mình đừng mơ yên ổn với họ.
Phàn Tử Trường hừ lạnh nói:
- Chẳng lẽ cũng không cho ta vào sao?
Trong viện truyền tới thanh âm của Miêu Nghị:
- Để cho Phàn Chấp Sự đi vào, nếu như những người khác muốn tạo phản cứ việc tiến vào, tới bao nhiêu, ta giết bấy nhiêu!
Vù! Một bóng đen cực lớn từ trong viện bay ra, mang theo tiếng sấm gió đập xuống đất bên ngoài khiến cho đất cát tung bay, mặt đất nứt ra, chấn động khiến cho thân hình mọi người lảo đảo.
Mọi người quay đầu nhìn lại, phát hiện lại là một thanh chùy lớn đến kinh người đập xuống mặt đất, sau đó lại bay lên, mang theo tiếng sấm gió nhanh chóng bay vào bên trong viện.
Pháp bảo cao cấp!? Mọi người cả kinh thất sắc, nếu như bị vật này đập một cái chắc chắn không còn mạng, lúc này mới hiểu sau khi Miêu Nghị từ Tinh Tú Hải trở về đã lột xác trở nên hùng mạnh tới mức nào. Dùng thủ đoạn cứng đối cứng không phải là bọn họ có thể chống lại, nếu quả thật Miêu Nghị muốn dùng biện pháp cứng rắn cũng không cần phí sức làm gì thừa thãi khác.
Đám người Điền Thanh Phong canh giữ ở cửa cũng khiếp sợ không thôi.
Ngay cả Phàn Tử Trường cũng thoáng qua thần sắc hâm mộ, quay đầu nhìn Chu Hoàn nói:
- Có ta ở đây, không cần sợ, những người khác lui ra, ngươi theo ta đi vào.
Chu Hoàn có hơi hối hận, Miêu Nghị vừa tập họp đệ tử Lam Ngọc môn, bọn họ đã tập hợp lại với nhau chuẩn bị chạy trốn. Kết quả đệ tử Lam Ngọc môn tản đi lại ổn định bọn họ, hiện tại xem ra còn không bằng chạy trước đến Nam Tuyên phủ tránh một chút là hơn, hiện tại đã đi tới cửa, có muốn chạy cũng không còn kịp nữa.
Bất quá có Phàn Tử Trường ở đây, Chu Hoàn cũng cảm thấy sẽ không có chuyện gì, tức thì đi theo vào.
Sau khi vào trong viện, hai con Ô Lân Hống bề ngoài hung mãnh quái dị hấp dẫn chú ý của Phàn Tử Trường cùng Chu Hoàn. Chỉ thấy Thiên nhi và Tuyết nhi đang vuốt ve đầu đút thức ăn cho chúng, hẳn tiếng rống phát ra mới vừa rồi là do hai con quái thú này.
Hắc Thán cũng tiếp tục nằm lim dim ở dưới mái hiên, không sợ hai con quái thú hung mãnh chút nào.
- Miêu sơn chủ.
Phàn Tử Trường vui vẻ lên tiếng chào hỏi Miêu Nghị. Lại nhìn bọn Triệu Phi chắp tay nói:
- Triệu phủ chủ, Tư Không phủ chủ, Yến huynh!
Cả bọn khách sáo một phen, Chu Hoàn cũng làm lễ ra mắt, Phàn Tử Trường chỉ hai con quái thú kia hỏi:
- Loài vật này giống sư tử vừa giống hổ, còn có vảy giáp, chẳng hay là vật gì?
Miêu Nghị cười nói:
- Hai con linh thú từ Tinh Tú Hải mang về, tên là Ô Lân Hống, cho hai nha đầu bên người làm vật cỡi.
Phàn Tử Trường chậc chậc thành tiếng nói:
- Quả thật là đồ tốt, hai thị nữ của Miêu sơn chủ thật là có phúc khí.
Nghe có người khen chủ nhân tặng quà quý cho mình, trong mắt Thiên nhi, Tuyết nhi lộ vẻ vui mừng khó có thể che giấu. Nhận được lễ vật đặc biệt như vậy, hai người rất vui vẻ.
Miêu Nghị khoát khoát tay:
- Cũng không dám nói như vậy, bản tọa đi những năm qua, hai nha đầu chịu không ít khổ cực, bị người ta ức hiếp hết sức khó chịu.
Trong lòng Phàn Tử Trường biết rõ ràng cười hắc hắc, cả bọn bỏ mặc Chu Hoàn tán gẫu trên trời dưới đất một phen, cuối cùng Phàn Tử Trường uống chén trà chắp tay nói:
- Đêm đã khuya, nếu Miêu sơn chủ còn có công vụ phải xử lý, Phàn mỗ sẽ không quấy rầy.
- Không tiễn!
Miêu Nghị đưa tay ra mời, thấy Chu Hoàn muốn theo sau lưng Phàn Tử Trường cùng nhau rời đi, lập tức lên tiếng nói:
- Chu Hoàn, ở lại!
---------------
Chu Hoàn còn tưởng rằng Miêu Nghị không lý tới mình là bởi vì Phàn Tử Trường ở chỗ này, không làm gì được mình, lúc này nghe vậy cả kinh, vội vàng nhìn Phàn Tử Trường lên tiếng nói:
- Phàn Chấp Sự...
Phàn Tử Trường xoay người cười nói với Miêu Nghị:
- Miêu sơn chủ, nếu như Chu Hoàn xảy ra chuyện gì, bản Chấp Sự sẽ hỏi ngươi!
Sau đó lại nói với Chu Hoàn ‘không có gì đâu’, dứt lời bèn rời đi một mình.
Vị Chấp Sự Đại nhân này chạy vào cơ hồ không nói chuyện gì hữu dụng đã đi liền, làm Chu Hoàn cảm nhận được có cái gì không đúng. Lập tức muốn bất chấp hết thảy theo Phàn Tử Trường rời đi, ai ngờ thanh âm của Miêu Nghị ở phía sau truyền tới:
- Chu Hoàn, nếu như ngươi dám cãi lại pháp chỉ bản sơn chủ đi ra cửa một bước, có tin lập tức chết không có chỗ chôn hay không?
Thân hình Chu Hoàn cứng đờ, nhìn Phàn Tử Trường dường như không nghe thấy gì nghênh ngang mà đi.
- Ngươi có biết Cổ Tam Chính hay không, ta đã đáp ứng Cổ Tam Chính không hề làm khó dễ Kiếm Ly cung ngươi nữa, tốt nhất ngươi đừng ép ta không nể mặt Cổ Tam Chính.
Miêu Nghị cất bước đi vào trong đình, ngồi xuống quát lớn.
Chu Hoàn có hơi mừng rỡ, thấy được sinh cơ, nhanh chóng chạy vào trong đình chắp tay nói:
- Cổ Tam Chính chính là sư thúc Chu Hoàn, sơn chủ biết Cổ sư thúc ư?
Triệu Phi Đang xem Thiên nhi và Tuyết nhi thuần phục Ô Lân Hống đột nhiên lên tiếng nói:
- Tinh Tú Hải hung hiểm vô cùng, Cổ Tam Chính đã liên thủ chiến đấu với chúng ta, ngươi nghĩ xem chúng ta có quen biết hay không. Nếu không phải hai ta nể mặt Cổ Tam Chính, khuyên Miêu lão đệ tha cho ngươi một mạng, làm sao ngươi có thể còn sống đứng ở chỗ này nói nhảm? Ngươi cho rằng chỉ bằng chút nhân mã Kiếm Ly cung ngươi có thể ngăn được pháp bảo của Miêu lão đệ sao?
- Thì ra hai vị tiền bối là bằng hữu của Cổ sư thúc.
Chu Hoàn vui mừng vô cùng, xa xa chắp tay nói:
- Là vãn bối thất lễ.
Tư Không Vô Úy cười nói:
- Sau này Gặp Cổ Tam Chính nói cho y biết, y còn thiếu chúng ta một phần nhân tình, hôm nào phải mời chúng ta uống rượu.
- Dạ dạ dạ!
Chu Hoàn vội vàng chắp tay đáp ứng, xem ra mình không sao, xoay người lại nhìn Miêu Nghị chắp tay nói:
- Không biết sơn chủ cho đòi thuộc hạ tới vì chuyện gì?
Miêu Nghị lạnh nhạt nói:
- Tóm lại không phải là giết ngươi, nếu không không cần nói nhảm với ngươi. Ngươi hãy giải tán đám người bên ngoài trước, ta có việc muốn nói tỉ mỉ với ngươi.
- Chuyện này...
Chu Hoàn có hơi do dự.
Miêu Nghị cau mày nói:
- Nếu quả thật muốn giết ngươi, bọn họ có ở bên ngoài hay không cũng như nhau.
Chu Hoàn ngẫm nghĩ, quả thật là như vậy, chợt chắp tay lui ra, bước nhanh ra bên ngoài phất tay nói:
- Giải tán đi, tất cả giải tán đi, không sao.
Người bên ngoài kinh ngạc, Liễu Thiến và Mao Nhất Phàm tự nhiên hỏi:
- Tình huống thế nào?
- Là chúng ta hiểu lầm, trở về hãy nói, giải tán trước đi.
Chu Hoàn giải tán mọi người xong, lại trở về trong viện.
- Ngồi xuống nói chuyện!
Miêu Nghị gật đầu một cái, đợi sau khi Chu Hoàn ngồi xuống mới nói:
- Ta nể mặt Cổ Tam Chính bỏ qua cho Kiếm Ly cung các ngươi, nhưng không có nghĩa là sẽ bỏ qua cho những người khác, cho nên ngươi nhất định phải giúp ta làm chút chuyện lấy công chuộc tội, nếu không thể diện bản tọa để đâu?!
Chu Hoàn nghe tim mình như chìm xuống, chẳng lẽ là muốn khích bác Kiếm Ly cung ta hạ thủ với hai nhà kia…? Không khỏi thử thăm dò hỏi:
- Sơn chủ muốn thuộc hạ làm gì?
Miêu Nghị nói:
- Muốn một phần lời chứng, muốn lời chứng hai nhà kia phạm thượng làm loạn, mưu đồ bất chính, chống lệnh không tuân, Trầm Phong Hoa Trầm Chấp Sự là trọng điểm! Ngươi tham dự trong đó, không phải không biết bọn họ đã làm gì chứ, viết ra hết những gì ngươi biết cho ta.
Chu Hoàn lại không phải người ngu, tố cáo hai nhà kia rồi, y là một trong những kẻ chủ mưu cũng không thể nào thoát thân được, đến lúc đó nhất định người ta sẽ cắn ngược lại y, tức thì cười khan nói:
- Trong lúc nhất thời thuộc hạ cũng không nhớ hết được những chuyện đã xảy ra trong mười năm qua. Bất quá sơn chủ yên tâm, sau khi thuộc hạ trở về lập tức từ từ suy nghĩ nhớ lại, sẽ tranh thủ viết hết ra lời chứng mà sơn chủ muốn.
Y chuẩn bị sau khi rời đi lập tức chạy trốn tới Nam Tuyên phủ, trốn trước hãy nói, cho dù là ngươi quen biết Cổ Tam Chính thì đã sao, ta sẽ không làm chuyện ngu xuẩn này.
Nhưng Miêu Nghị cũng không phải là kẻ ngốc:
- Không bao lâu sau bản tọa sẽ rời khỏi Trấn Hải sơn, không có nhiều thời gian như vậy chờ ngươi, hiện tại bắt đầu viết đi. Nếu như trước trời sáng không giao ra được thứ ta muốn, vậy cũng chớ trách bản tọa không nể mặt Cổ Tam Chính!
Vì để cho y an tâm, Miêu Nghị lại nói:
- Hai nhà kia ta sẽ không bỏ qua cho một tên nào, chỉ cần ngươi nộp lên lời chứng, ta bảo đảm không tên nào sống nổi. Ngươi cũng không cần lo lắng bọn họ sẽ tiết lộ ngươi ra, nếu ngươi không viết, vậy chớ mơ tưởng còn sống rời khỏi nơi này.
Không buông tha một người nào của hai nhà kia??? Chu Hoàn giật mình kinh hãi, có thể nói vô cùng do dự, thế nhưng bị buộc đến nước này cũng không có cách nào khác, chỉ có thể bảo vệ mình trước đã…
-----------
Chân trời hừng sáng, Miêu Nghị nhiều lần xem xét, bắt Chu Hoàn viết đi viết lại lời chứng nhiều lần, rốt cục cũng xong. Chu Hoàn tỏ vẻ đau khổ đóng pháp ấn, Miêu Nghị thu cất lời chứng.
- Thuộc hạ cáo lui!
Chu Hoàn vẻ mặt đau khổ cáo từ, viết xong thứ này coi như là mình lên thuyền giặc.
- Không vội đi!
Miêu Nghị nhàn nhạt nói một câu.
Chu Hoàn kinh hãi, còn tưởng rằng Miêu Nghị muốn động thủ với mình, gấp giọng nói:
- Chẳng lẽ sơn chủ nói không giữ lời?
- Ta đã hạ pháp chỉ, đệ tử Kiếm Ly cung các động hẳn cũng sắp đến rồi, đến lúc đó ngươi lại bảo đệ tử Kiếm Ly cung viết ra chuyện mà đệ tử Ngọc Nữ tông và Ngự Thú môn đã làm. Ta đã nói sẽ không tha cho tên nào của hai nhà kia, ta nghĩ ngươi cũng không hy vọng thấy hai nhà kia có cá lọt lưới cắn ngược lại ngươi chứ?
- Chuyện này…
Xế chiều hôm đó, đệ tử các động Kiếm Ly cung lục tục tới đông đủ, Chu Hoàn ra mặt triệu tập toàn bộ đồng môn đệ tử đến đại điện nghị sự viết lời chứng. Liễu Thiến cùng Mao Nhất Phàm không biết rốt cuộc Chu Hoàn muốn làm gì, muốn nghe ngóng lại bị người của Lam Ngọc môn ngăn cản.
Cùng lúc đó, linh thứu triệu tập đệ tử Ngự Thú môn các động tới Trấn Hải sơn tập họp đã bay đi.
Diêm Tu canh giữ ở phía ngoài đại điện nghị sự thầm cười khổ, sơn chủ lại giở trò này ra, lại là lấy lời chứng, dường như sơn chủ rất thích làm chuyện này!
- Để tránh hai nhà kia tìm các ngươi nghe ngóng, làm khó các ngươi, bản tọa tạm thời cô lập các ngươi!
Miêu Nghị thu được lời chứng ra lệnh một tiếng, toàn bộ đệ tử Kiếm Ly cung bị nhốt trong một dãy viện ở sau núi, cho đệ tử Lam Ngọc môn coi chừng, không để cho liên lạc với bên ngoài. Mà Chu Hoàn thì bị cưỡng ép chế trụ, nhốt ở bên trong phủ sơn chủ.
---------------