Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Vốn ta muốn giết hết các ngươi, nhưng nể tình bọn Nguyên Phương đã từng đi theo bản tọa anh dũng hy sinh, nể tình trong bọn ngươi từng có người theo bản tọa vào sinh ra tử, bản tọa mở một góc lưới cho các ngươi một con đường sống! Hôm nay Trấn Hải sơn chỉ còn lại người của Lam Ngọc môn các ngươi, đây là cơ hội của các ngươi, có thể tranh thủ hay không vậy phải trông vào bản thân các ngươi, bản tọa đã trả xong nhân tình của Lam Ngọc môn!
Chúng đệ tử Lam Ngọc môn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tất cả im lặng.
Đang lúc này, bọn Miêu Nghị thình lình ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng người bay trên không rơi xuống phương hướng đại điện Trấn Hải sơn.
Ngự không phi hành! Bọn Miêu Nghị cả kinh, chuyện này ít nhất phải cảnh giới Hồng Liên mới có thể làm được, cũng không biết là người nào lại xông thẳng vào đại điện Trấn Hải sơn...
-----------
Bóng dáng một phụ nhân kiều diễm xuất hiện ở cửa đại điện nghị sự Trấn Hải sơn, người tới không ai xa lạ, chính là điện chủ Trấn Bính điện Ô Mộng Lan.
Sau khi nàng biết được tin Miêu Nghị còn sống trở về từ Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, tu sĩ còn sống trở về còn có thể mặc tình chọn địa phương nhận chức phủ chủ, tức thì chờ đợi ở nẻo đường mà Miêu Nghị bắt buộc phải đi qua nếu muốn rời khỏi Trấn Hải sơn. Bởi vì nàng cũng không muốn để cho người của Trấn Ất điện thấy đường đường điện chủ Trấn Bính điện như mình lại hạ thấp thân phận chạy tới nơi này, chủ yếu là không muốn truyền tới tai Hoắc Lăng Tiêu.
Ai ngờ chờ mãi vẫn không thấy bóng Miêu Nghị đâu, nàng cũng không thể nào bỏ thời gian chờ mãi như vậy, không chờ được nữa bèn chạy thẳng tới, ai ngờ lại thấy cảnh tượng này.
Chỉ thấy trong đại điện nghị sự trước mắt đầy thi thể không đầu, làm Ô Mộng Lan không biết nói gì. Càng làm nàng kỳ quái là những thi thể này cơ hồ toàn là nữ, đầu không thấy, hơn nữa đều bao phủ một tầng băng sương, không phải là chết theo kiểu bình thường.
Ô Mộng Lan tiến vào trong đại điện, ngồi xổm xuống đưa tay sờ sờ thi thể, đứng dậy cau mày nói:
- Trúng phải khí âm sát, nơi này lấy đâu ra khí âm sát nồng đậm như vậy, tu sĩ bình thường cũng không thể nào điều khiển được, chẳng lẽ có quỷ tu tới? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì...
Nàng lẩm bẩm một mình, cũng không quản nhiều như vậy, xuyên thẳng qua hậu điện, đi tới trong đình viện phủ sơn chủ, kết quả gặp phải Văn Phương canh giữ trong đình viện.
Văn Phương cũng không biết nơi này xảy ra chuyện gì, là chính nàng nhất quyết đòi ở lại chỗ này không đi. Không đi thì không đi, tạm thời Miêu Nghị cũng không có thời gian rảnh rỗi lý tới nàng. Hắn chỉ dặn dò mấy ngày nay không cho nàng chạy loạn, chỉ có thể ngoan ngoãn ở chỗ này.
Văn Phương mơ hồ cảm giác Miêu Nghị muốn làm chuyện gì, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Lúc này thấy Ô Mộng Lan xuất hiện, hai người cơ hồ là đồng thanh nói:
- Ngươi là ai?
Chẳng qua là giọng hai người nói chuyện không giống nhau, giọng của Ô Mộng Lan cao cao tại thượng, khí thế và giọng điệu nghe qua cũng biết là kẻ cả bề trên, mà Văn Phương là rõ ràng có vẻ cẩn thận.
Ô Mộng Lan tiếp tục hỏi:
- Trấn Hải sơn đã xảy ra chuyện gì, vì sao đại điện nghị sự chết nhiều người như vậy?
Người chết? Văn Phương cả kinh, nhanh chóng đi vòng qua Ô Mộng Lan, chạy đến đại điện nghị sự nhìn, cũng sợ ngây người. Nàng ở thương hội Tiên Quốc không hề tham dự đánh đánh giết giết, chưa từng thấy qua nhiều người chết như vậy, kinh hồn khiếp vía. Cho dù là nàng không hiểu biết tới mức nào cũng hiểu được đại điện nghị sự là trọng địa một phương, không phải là địa phương dễ dàng xuất hiện người chết.
Sắc mặt Văn Phương trắng bệch trở lại trong sân, lại hỏi Ô Mộng Lan:
- Ngươi... Ngươi là ai?
- Ngươi chớ quan tâm ta là ai, Miêu Nghị ở nơi nào?
Ô Mộng Lan hỏi.
- Không biết!
Cho dù là biết Văn Phương cũng sẽ không nói lung tung, nàng lại không biết rõ đối phương là ai, vì lý do an toàn, nàng lấy ra một chiếc kim bài tự báo thân phận:
- Ta là người thương hội Tiên Quốc, tới đây mua bán, ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Người thương hội? Ô Mộng Lan khẽ lẩm bẩm, người thương hội luôn luôn không tham dự vào chuyện linh tinh của các phe thế lực, nàng cũng không hỏi nhiều, bất quá tai khẽ động, nghiêng đầu nhìn về phương hướng hậu sơn.
Chỉ chốc lát sau, bọn Miêu Nghị xông vào thấy Ô Mộng Lan, bao gồm Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy đều tỏ vẻ sửng sốt. Dù sao lúc trước Ô Mộng Lan cũng là người áp thuyền tới Tinh Tú Hải, cho nên hai người cũng nhận ra được.
- Ra mắt Ô điện chủ!
Miêu Nghị, Triệu Phi, Tư Không Vô Úy nhìn nhau, cùng nhau hành lễ bái kiến.
Điện chủ??? Yến Bắc Hồng không thể làm gì khác hơn là cũng hành lễ theo.
Ô Mộng Lan không nhớ rõ Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy, không khỏi có vẻ kỳ quái nói:
- Các ngươi cũng biết ta ư?
- Lúc trước Ô điện chủ áp thuyền đi Tinh Tú Hải, bọn họ cũng là người trên thuyền...
Miêu Nghị lập tức giới thiệu, cũng nói đơn giản Yến Bắc Hồng là người của Tý lộ.
Ô Mộng Lan sáng mắt lên, vốn nàng từ đô thành trở lại, thuận đường tới chiêu mộ Miêu Nghị, không nghĩ tới ở đây còn có hai tu sĩ khác từ Tinh Tú Hải sống trở về, lập tức hỏi:
- Không biết hai vị này tu vi thế nào?
- Thanh Liên cửu phẩm!
Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy thể hiện tu vi trên Mi Tâm, về phần Yến Bắc Hồng cũng không cần, người của Tý lộ, Ô Mộng Lan cũng không đụng được.
Vừa thấy tu vi hai người là Thanh Liên cửu phẩm, Ô Mộng Lan nhất thời không có hứng thú. Thứ người như thế mới từ Tinh Tú Hải trở lại, tay cầm thật nhiều tài nguyên tu hành, cách cảnh giới Hồng Liên cũng chỉ có một bước mà thôi, sớm muộn gì cũng sẽ uy hiếp địa vị của nàng.
Miêu Nghị thì không giống, nghĩ đến cảnh giới Hồng Liên còn rất sớm, suy đoán trong vòng bốn năm trăm năm cũng đừng mơ uy hiếp được địa vị của nàng. Cộng thêm hắn không thoải mái với Hoắc Lăng Tiêu, nếu như có thể chiêu mộ hắn làm thủ hạ vậy thì hay biết mấy. Ô Mộng Lan lập tức không nhìn tới Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy, cười tủm tỉm nói với Miêu Nghị:
- Tiểu lão đệ, hôm nay Mạnh tỷ ta tới thực hiện cam kết lúc trước ở trên thuyền với ngươi, tới Trấn Bính điện ta đi, đất hai phủ đang chờ ngươi.
Tiểu lão đệ? Bọn Triệu Phi nhìn về phía Miêu Nghị, không nghĩ tới quan hệ giữa Miêu Nghị và vị điện chủ này tốt như vậy.
Miêu Nghị không biết nói gì, lúc trước điều kiện này làm hắn thật sự động lòng, nhưng bây giờ...
Thấy hắn do dự, sắc mặt Ô Mộng Lan trầm xuống:
- Bản tọa từ thật xa chạy tới, chẳng lẽ ngươi không nể mặt?
Cái này... Miêu Nghị cười khan nói:
- Sao dám!
Ô Mộng Lan lập tức cười nói:
- Vậy ta coi như ngươi đáp ứng.
Nàng cũng không cho Miêu Nghị cơ hội từ chối, làm Miêu Nghị có vẻ không biết nói gì, chỉ thấy nàng lại quay đầu lại hỏi:
- Những người chết kia trong đại điện nghị sự là chuyện gì?
Trong lòng Miêu Nghị thầm nhủ, ta cũng không đáp ứng với nàng, đến lúc đó ta chạy đến chỗ khác, nàng cũng không thể làm gì ta, ta cũng không tin nàng còn có thể chạy đến địa bàn người khác ra tay động thủ.
---------------
Trong lòng Miêu Nghị đã có chủ ý, bề ngoài lại lạnh nhạt nói:
- Trong lúc ta rời đi Trấn Hải sơn, một ít tặc tử thừa dịp ta không có ở đây phạm thượng làm loạn mà thôi!
Ô Mộng Lan gật đầu một cái, loại chuyện như vậy có thể hiểu được. Ai có thể nghĩ tới Miêu Nghị có thể còn sống trở về, người phía dưới không thừa cơ đoạt quyền mới lạ.
Bằng vào thân phận của nàng cũng không có ý giao lưu với bọn Triệu Phi làm gì, lúc này cười nói:
- Tiểu đệ, vậy cứ quyết định như thế, Mạnh tỷ ta ở Trấn Ất điện chờ ngươi tới!
Nói xong vung hai tay áo bay lên không, để lại Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn theo có hơi sững sờ.
- Lão đệ, sau này ngươi muốn đi tới địa bàn nàng sao?
Yến Bắc Hồng hỏi, nếu là như vậy, có thể xác nhận trước địa điểm sau này liên lạc với nhau.
- Ta không hứa chắc với nàng, đến lúc đó rồi hãy tính!
Miêu Nghị lắc đầu một cái, chợt liếc thấy Văn Phương đang lặng lẽ lôi kéo ống tay áo Thiên nhi, Tuyết nhi, mà hai tên thị nữ thiếp thân của mình hơi có vẻ khổ sở, không khỏi cau mày hỏi:
- Văn Phương, nàng lôi lôi kéo kéo làm gì vậy?
Văn Phương lúng túng nói:
- Đại ca, các nàng có lời muốn nói với huynh.
Dứt lời bèn đẩy Thiên nhi và Tuyết nhi một cái, thật sự là không chủ động không được, không biết Miêu Nghị sẽ rời Trấn Hải sơn đi nhậm chức vào lúc nào.
Miêu Nghị sửng sốt nhìn hai nàng, hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Hai nàng có thể nói có vẻ dở khóc dở cười, Tuyết nhi bất đắc dĩ nói:
- Đại nhân, Văn Phương muốn ngài chiếu cố mối làm ăn của nàng.
Thấy Miêu Nghị nhướng mày, Thiên nhi lập tức giúp đỡ kịp thời, kể chuyện những năm qua Văn Phương thường xuyên đến thăm hai người bọn họ, hơn nữa giúp một tay dò xét tin tức, chiếu cố rất nhiều. Về phần Miêu Nghị có chịu làm ăn với Văn Phương hay không, nàng cũng không có cách nào thao túng, phải chờ xem ý của Miêu Nghị.
Tâm phúc thiếp thân vừa mở miệng, dĩ nhiên hiệu quả không phải là tầm thường. Miêu Nghị nghe vậy có hơi kinh ngạc, ngay cả thủ hạ mình cơ hồ đều phản bội mình hết sạch, nữ nhân này còn có thể đi theo không rời bỏ như vậy. Trước bất kể nữ nhân này có ý đồ gì, riêng phần tâm ý này đã khiến cho Miêu Nghị coi trọng nàng hơn trước.
Không chỉ Thiên nhi và Tuyết nhi mở miệng giúp một tay, ngay cả Hồng Tụ, Hồng Phất bên cạnh cũng chen lời đúng lúc:
- Những năm qua, Văn Phương muội tử cũng chiếu cố hai chúng ta rất nhiều.
Vừa nói ra lời này, có thể thấy được nữ nhân Văn Phương này lôi kéo quan hệ rất tốt.
Yến Bắc Hồng nghe vậy à một tiếng, biết hai nữ nhân của mình sẽ không nói lời thừa thãi vào lúc này, nhất định là quan hệ rất tốt mới có ý giúp đỡ, lập tức sinh lòng hảo cảm với Văn Phương, nở một nụ cười vui vẻ.
- Nữ nhân này…
Miêu Nghị giơ tay lên điểm hờ nàng một cái, lộ vẻ bất đắc dĩ, coi như là phục nàng, nếu không chiếu cố nàng làm ăn một chút cũng không nói được.
Văn Phương lập tức chạy tới gần, sa sầm nét mặt ra vẻ khổ sở, than vãn nói:
- Đại ca, huynh đã thăng chức, tiểu muội còn chưa được làm chưởng quỹ một địa phương nhỏ. Lần này vì chờ huynh trở về, hai ba tháng trời muội cũng không lộ diện ở thương hội, không làm được mối làm ăn nào, nhất định không thể hoàn thành nhiệm vụ năm nay. Chẳng lẽ Đại ca không thể rủ lòng thương tiểu muội, chẳng lẽ Đại ca cứ trơ mắt mà nhìn chén cơm của muội bị vỡ như thế sao?
Không chịu nổi nàng! Miêu Nghị lắc đầu một cái, triệu từ trong vòng tay trữ vật ra một bộ chiến giáp nhị phẩm đầy đủ đưa cho nàng:
- Cầm lấy đi, đổi hết thành Nguyện Lực Châu cho ta!
Đây chính là một mối mua bán rất lớn, cần phải biết lúc trước Miêu Nghị vì muốn gộp đủ một bộ chiến giáp đi Tinh Tú Hải đã phải bỏ ra một cái giá lớn tới mức nào. Mặc dù bộ này không bao gồm chiến giáp của Hắc Thán nhưng cũng có giá trị không rẻ, thử nghĩ hôm nay Dương Khánh vẫn chưa thể có đủ một bộ là có thể tưởng tượng được.
Hai mắt Văn Phương lập tức sáng lên, cao giọng nói:
- Làm như vậy không hợp quy củ, Đại ca cất đi trước, tiểu muội lập tức đi tìm người đến giám định cho giá, Đại ca chờ một chút!
Nàng xách quần bỏ chạy ngay tức khắc, hưng phấn không bút nào tả xiết.
Miêu Nghị nào có thời gian rảnh rỗi chờ nàng chạy tới chạy lui, hắn làm trễ nãi thời gian ở Trấn Hải sơn đã nhiều, lập tức kêu to:
- Trở lại!
Văn Phương lập tức vọt trở lại khẩn trương hỏi:
- Đại ca, huynh đổi ý rồi sao?
Miêu Nghị khoát tay áo một cái nói:
- Ta bảo nàng chớ chạy tới chạy lui phiền phức như vậy, chuyện giao cho tiểu muội tiện nghi như nàng, chẳng lẽ ta không thể yên lòng sao… Ta sẽ phải rời Trấn Hải sơn ngay tức khắc, không có thời gian chơi đùa với nàng, nàng hãy thương lượng với Thiên nhi, Tuyết nhi đi, sau khi bán xong gởi hết vào trương mục của bọn họ.
Thứ này giá trị rất cao, lại giao cho nàng tùy tiện xử lý, đây là tin tưởng tới mức nào, Văn Phương cười không khép miệng lại được.
Bên cạnh Yến Bắc Hồng cười ha hả, cũng lật tay lấy ra một bộ chiến giáp nhị phẩm, đưa ra nói:
- Vậy thì thuận tiện cũng bán giúp ta bộ này đi, thương lượng với Hồng Tụ, Hồng Phất làm đi.
Văn Phương gật đầu liên tục, vui mừng tới mức ngây người tại chỗ.
Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy nhìn nhau, ngay cả Yến Bắc Hồng cũng xuất thủ, hai người cũng không thể không có điều bày tỏ, tức thì mỗi người lấy ra một bộ chiến giáp cười nói:
- Thuận tiện cũng giúp chúng ta đi!
Hôm nay hai người cũng là loại người giàu có một phương, không phải chỉ có một bộ chiến giáp như vậy, chỉ bằng nữ nhân này kêu Miêu Nghị là Đại ca cũng đáng để nể mặt, không chiếu cố vậy không nói được, cho dù là cho không nàng cũng không sao cả.
Văn Phương lại không phải người ngu, lấy ở đâu ra nhiều tiện nghi như vậy, rõ ràng là bọn họ nể mặt Miêu Nghị mới chiếu cố mình, hưng phấn bừng bừng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, thật sự là không từ chối.
Nhìn dáng vẻ nàng thật sự là chưa từng làm ăn lớn bao giờ, Miêu Nghị lắc đầu một cái, cười nói với ba người Yến Bắc Hồng:
- Vị tiểu muội này của ta sống cũng khó khăn, dù sao sau này mọi người có thể phải thường xuyên lui tới với thương hội, làm ăn với ai cũng là làm. Huống chi bất kể khoảng cách bao xa, thương hội cũng có người đưa nàng tới, cũng không coi là phiền phức, mấy vị không ngại hãy chiếu cố vị tiểu muội của ta một chút.
Ba người cất tiếng cười ha hả, Miêu Nghị quay đầu lại nhìn Văn Phương nói:
- Nàng đi làm ăn như vậy, có chuẩn bị danh thiếp ở thương hội của mình trên người hay không?
Danh thiếp??? Văn Phương đang vô cùng hưng phấn nhất thời không có phản ứng kịp.
- Một người mặt dày mày dạn thật thông minh như nàng, vì sao hiện tại lại trở nên ngốc nghếch như vậy?
Miêu Nghị lộ vẻ buồn cười, chỉ chỉ ba người Yến Bắc Hồng, nhắc nhở Văn Phương:
- Ba người bọn họ cũng là khách hàng lớn, hiện tại không cho bọn họ một tấm danh thiếp, sau này bọn họ muốn làm ăn biết tìm nàng ở đâu?
---------------