Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị khẽ vuốt cằm cười một tiếng, Thiên nhi, Tuyết nhi hơi có vẻ tò mò nhìn chằm chằm Lâm Bình Bình, bởi vì đã nghe nói qua về nàng.
- Miêu huynh!
La Bình chắp tay cười nói.
- Sao dám làm phiền La huynh đích thân đến nghênh đón.
Miêu Nghị chắp tay đáp lễ.
- Hắc hắc, Miêu huynh trải qua mười năm hung hiểm Tinh Tú Hải nổi danh mà về, đương nhiên là phải tới chúc mừng!
La Bình liếc nhìn vật cỡi Thiên nhi, Tuyết nhi, trong lòng khen ngợi không thôi, quả nhiên là phát tài, ngay cả vật cỡi của thị nữ cũng là linh thú hiếm có.
Hai bên khách sáo một phen, song song vừa đi vừa nói, Lâm Bình Bình theo bên cạnh ba người kia hỏi đáp.
Cả bọn qua cầu vào thành, đập vào mắt chính là sơn thủy nối liền nhau, kiến trúc nhà cửa kéo dài liên miên bất tuyệt. Ngoài ra còn có vô số dòng sông nhỏ lượn quanh uốn khúc nhiều không đếm xuể, trên đó thuyền bè qua lại tấp nập. Nhìn lướt qua chỉ thấy đô thành rộng rãi vô biên, khiến cho người ta có cảm giác choáng ngợp, không biết rốt cục kích thước toàn bộ đô thành bao lớn. Cảnh phồn hoa của nó càng làm Thiên nhi, Tuyết nhi cảm thấy tâm thần sảng khoái, trước kia chưa từng thấy qua cảnh tượng phồn hoa như vậy.
Diêm Tu Mới tới cũng không nhịn được kinh ngạc, không kìm hãm được phát ra lời cảm khái:
- Không hổ là đô thành!
Thiên nhi, Tuyết nhi thỉnh thoảng hỏi lung tung Lâm Bình Bình chuyện nọ chuyện kia kia. Mà Lâm Bình Bình là biết gì đáp nấy, chỉ chỉ chung quanh giới thiệu.
- Lúc nào Đại nhân có thể tới nơi này trấn giữ thì hay quá...
Tuyết nhi đột nhiên theo bản năng nói một câu.
La Bình nghe vậy kinh ngạc quay đầu lại, Thiên nhi vội vàng thấp giọng trách cứ một câu:
- Muội muội chớ nói nhảm!
Tuyết nhi cũng sực nhớ ra, nơi này là đô thành, chính là thành thuộc quyền cai quản trực tiếp của Quân Sứ Thìn lộ. Nàng muốn Miêu Nghị tọa trấn nơi này chẳng phải là muốn đuổi Quân Sứ hiện tại xuống, lập tức có vẻ khẩn trương nhìn về phía Miêu Nghị, sợ lời của mình gây ra tai họa.
Miêu Nghị ngược lại tỏ ra ung dung bình tĩnh cười nói với La Bình:
- Làm cho La huynh chê cười, các nha đầu từ trước tới nay vẫn ở địa phương nhỏ bé, chưa từng ra ngoài kiến thức bao giờ. Hôm nay thấy nơi này phồn hoa có vẻ hưng phấn, nhất thời lỡ lời mà thôi, mong rằng La huynh không để trong lòng.
La Bình cười nói:
- Chỉ là lời nói vô tình, không nên cho là thật.
Miêu Nghị quay đầu nhìn hai nàng cười nói:
- Còn một thời gian nữa mới tới lúc bái kiến Quân Sứ, ta sẽ cho Lâm Bình Bình dẫn hai nàng đi dạo chơi cho thỏa thích ở đô thành này, hiện tại hãy về chỗ nghỉ chân trước đã.
Hai nàng hưng phấn gật đầu.
Cả bọn chạy tới Ngọc Đô phong, Lâm Bình Bình lấy thẻ bài ra cho thủ vệ kiểm tra, sau đó chạy thẳng lên núi. Trên đường đi Miêu Nghị lại hỏi Lâm Bình Bình dẫn đường:
- Dặn ngươi chuẩn bị thêm hai gian trạch viện, đã chuẩn bị xong chưa?
Hắn và Triệu Phi, Tư Không Vô Úy hẹn trước gặp nhau ở chỗ này, đã báo trước cho Lâm Bình Bình an bài.
Lâm Bình Bình lập tức cung kính đáp:
- Hồi bẩm Đại nhân, đã sắp xếp xong xuôi.
Cả bọn vừa đến trạch viện Ngọc Đô phong phong cảnh như vẽ, Thiên nhi ngắm nhìn bốn phía kinh ngạc khen ngợi thật đẹp, Tuyết nhi cũng gật đầu liên tục.
Mặc dù chỗ ở trước kia cũng rất tốt, nhưng lại nằm trong rừng sâu núi thẳm cách xa trần thế, cảnh sắc không đổi như vậy cho dù là ngắm mãi cũng chán. Mà chỗ ở hiện tại siêu phàm thoát tục, vừa ra khỏi cửa lại có thể thấy được thế tục mênh mông phồn hoa vô tận, tất cả nằm trong tầm mắt. Cảm giác cao cao tại thượng tuyệt vời thật sự là khó có thể hình dung, tự nhiên không nhịn được kinh ngạc khen ngợi.
Diêm Tu tương đối bình tĩnh, nữ nhân vẫn hết sức khoa trương đối với sự vật tốt đẹp như vậy.
Cả bọn vào ở, La Bình mời Miêu Nghị chạy một mạch đã mệt mỏi nghỉ ngơi và hồi phục, buổi tối sẽ chuẩn bị bữa tiệc tẩy trần.
Miêu Nghị kéo La Bình muốn cáo từ lại:
- La huynh, ta không biết về tình huống các phủ bên dưới Thìn lộ, không biết ở đâu có bản đồ tương quan?
La Bình ngớ ngẩn, chợt nghĩ tới vị Đại nhân này sắp sửa được chọn lựa địa phương nhận chức phủ chủ, hiển nhiên là phải tìm hiểu rõ ràng tình huống trước, lập tức cười nói:
- Chỉ là chuyện nhỏ, đường dây thương hội giao dịch trải rộng toàn bộ Tiên Quốc, không thiếu vật này, ta sẽ về tìm cho ngươi.
Miêu Nghị chắp tay cảm tạ, La Bình cáo từ rời đi.
Không có người ngoài, lại cho đám người hầu phục vụ trang viện lui ra, Miêu Nghị ngồi ngay ngắn trong sảnh chính, nhìn Lâm Bình Bình nói:
- Lâm Bình Bình, trong thời gian ta không có ở đây ngươi làm rất tốt, hai vị cô cô khen ngợi ngươi không ít.
Lâm Bình Bình lập tức hành lễ nói:
- Đại nhân khen quá lời, nếu không có ơn tri ngộ Đại nhân, cũng không có Lâm Bình Bình hôm nay,
Miêu Nghị khẽ hất đầu ra hiệu, Thiên nhi lập tức cầm một chiếc nhẫn trữ vật tiến lên, đưa cho Lâm Bình Bình:
- Đây là Đại nhân ban thưởng.
Lâm Bình Bình cảm tạ, tra xét sơ qua lập tức giật mình kinh hãi, phát hiện bên trong lại là một ngàn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, lập tức cảm tạ không ngớt.
- Đây là phần thưởng ngươi xứng đáng nhận được, chỉ cần ngươi làm việc trung thành, bản tọa sẽ không bạc đãi người mình.
Miêu Nghị khoát tay áo một cái, ý bảo không cần cảm tạ, trầm ngâm nói:
- Một mình ngươi hoạt động ở đô thành, tài nguyên trong tay có hạn, dò xét tin tức chung quanh cũng làm khó ngươi. Hoạt động ở chỗ này không tránh khỏi có những khi phải đút lót hối lộ, sau này ta sẽ bảo Thiên nhi lập ra một trương mục ở thương hội, cho ngươi tài nguyên tương ứng. Ngươi có thể tùy ý lấy sử dụng, cho ngươi có quyền dùng trước báo sau, để ngươi dò xét tin tức.
- Ngoài ra sẽ cho ngươi năm vị trí quan phương, ngươi có thể triệu tập năm tên thủ hạ đáng tin cậy trong đám tán tu, sẽ do ngươi điều khiển bọn họ, phối hợp với ngươi hoạt động ở đô thành. Phải nhớ, chọn người thà ít mà tinh, cần nhất là đáng tin cậy, sau khi chọn xong hãy báo lên cho ta, ta sẽ giải quyết thân phận quan phương.
Lần này sau khi từ Tinh Tú Hải trở lại, Miêu Nghị tra xét tin tức lớn nhỏ Lâm Bình Bình truyền tới từ đô thành những năm qua, phát hiện nữ nhân này không hổ là xuất thân từ nhà quyền quý, rất có kiến thức, làm việc có cân nhắc chừng mực, từ trước tới nay chưa hề có sai lầm gì. Coi như Miêu Nghị đã thấy được năng lực và lòng trung thành của nàng, tức thì gia tăng quyền hạn cho nàng, thuận tiện cho nàng làm việc cũng là thuận tiện cho mình.
Lâm Bình Bình nghe vậy hết sức vui mừng, chắp tay lần nữa nói:
- Tạ Đại nhân tín nhiệm, ty chức nhất định không phụ kỳ vọng của Đại nhân.
Miêu Nghị gật đầu một cái, lại lấy ra một miếng ngọc điệp viết vài chữ đóng pháp ấn, đưa ra nói:
- Lập tức tìm hai tán tu đến cửa vào núi chờ, gặp hai người trong ngọc điệp dẫn đến gặp ta, hai gian trạch viện khác chính là chuẩn bị cho bọn họ.
Lâm Bình Bình tiến lên nhận vào tay nhìn một chút, tên bên trong chính là Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy.
---------------
Không phải hai người này cũng là người trong danh sách Tinh Tú Hải trở về sao... Lâm Bình Bình thầm nhủ trong lòng một tiếng, sau khi hỏi qua Miêu Nghị không có chuyện gì khác, tức thì lĩnh mệnh rời đi.
- Diêm Tu!
Miêu Nghị kêu một tiếng, không khách sáo như với Lâm Bình Bình, ném ra một chiếc nhẫn trữ vật:
- Đây là cho lão.
Diêm Tu nhận vào tay nhìn qua, càng thêm giật mình, bên trong rõ ràng là một bộ chiến giáp nhị phẩm đầy đủ, còn có một vạn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, phần thưởng này thật là trọng hậu.
Lão giật mình còn chưa kịp nói lời cảm tạ, Miêu Nghị đã nói phải đi tắm, sau đó đứng dậy dẫn Thiên nhi và Tuyết nhi rời đi.
Về phần hai nữ nhân này đã không cần Miêu Nghị hắn ban thưởng gì nữa, trước mắt tài nguyên tu hành trên người hai nàng bằng tu vi của hai nàng đã không dùng hết. Chỉ cần vẫn đi theo bên cạnh Miêu Nghị, hai nàng sẽ không thiếu thứ gì, đó chính là thiếp thân tâm phúc chân chính.
Hai nàng chỉ cần trung thành một mực phục vụ Miêu Nghị tốt là được, quan hệ hai nàng và Miêu Nghị vĩnh viễn là một người vinh cả bọn cùng vinh. Mặc dù địa vị là chủ nhân và nô tỳ, nhưng cũng chỉ giới hạn trước mặt Miêu Nghị, đối mặt những người khác trên địa bàn Miêu Nghị là có thể sánh với hai nữ chủ nhân, bao nhiêu người hâm mộ mà không được.
Bên trong phòng tắm, nước trong rạo rực gợn sóng, hai thân thể trắng nõn không mảnh vải, khiến cho huyết mạch người ta căng phồng, quấn quít bên cạnh Miêu Nghị.
Có lẽ là mới tới phồn hoa đô thành xúc cảnh sinh tình, Thiên nhi cùng Tuyết nhi có vẻ cao hứng, đầu mày cuối mắt tràn đầy vẻ phong tình, mong đợi mưa móc ái ân.
Thế nhưng dường như Miêu Nghị không lòng dạ nào triền miên với hai nàng, sau khi từ Tinh Tú Hải trở lại vẫn không hề chạm tới hai nàng. Lần này vẫn nhắm mắt dưỡng thần mặc cho hai nàng giúp mình tẩy rửa sạch sẽ thân thể, vẫn không có động tác gì, làm trong con ngươi Thiên nhi, Tuyết nhi hơi lộ vẻ u oán.
Tắm rửa xong, Miêu Nghị lại tiến vào trạng thái tu hành.
Hoàng hôn phủ xuống, La Bình xếp đặt tiệc rượu thịnh soạn ở trong đình bên ngoài trạch viện, chân núi vạn nhà lên đèn, đèn rực rỡ thắp lên sáng chói động lòng người, ở chỗ này uống rượu tìm vui thật sự là vui tai vui mắt. Ánh mắt Thiên nhi và Tuyết nhi thỉnh thoảng nhìn xuống chân núi, lộ ra vẻ rất là mong đợi.
Ngay cả Diêm Tu cùng Lâm Bình Bình đều được ngồi trong tiệc, duy chỉ có Thiên nhi, Tuyết nhi đứng ở sau lưng Miêu Nghị phục vụ.
Thân phận của hai người dù sao cũng là nô tỳ, mà Diêm Tu cùng Lâm Bình Bình lại là thủ hạ, ngồi chung với cấp trên trong tiệc là rất bình thường. Nếu như Miêu Nghị không có ở đây, những người khác lại phải mời hai nàng cùng ngồi. Chỉ vì thân phận bất đồng, dưới tình cảnh công chúng loại này hai nàng vẫn phải giữ quan hệ chủ tớ. Ngoài ra dưới tình huống khác hai nàng có thể ngồi cùng Miêu Nghị, thậm chí là ngủ chung cũng không ai có thể nói gì.
Mà trong tiệc Miêu Nghị cũng cầm bản đồ ngọc điệp La Bình đưa tới quan sát trầm ngâm, La Bình cầm tới là bản đồ tỉ mỉ của cả Tiên Quốc, bất quá tạm thời Miêu Nghị không lòng dạ nào chú ý tới những địa phương khác, chỉ chú ý Thìn lộ. Chỉ thấy trên bản đồ ghi chú rõ ràng phạm vi các cung, các điện, các phủ.
La Bình vì bản đồ này có thể nói là tốn chút tâm tư, cố ý ghi chú rõ ràng trên bản đồ Thìn lộ phủ nào có đặc sản gì, phủ nào béo bở… Hiển nhiên là tiện cho Miêu Nghị lựa chọn địa phương nhậm chức, cũng coi như cố ý làm cho Miêu Nghị thấy tâm ý của mình.
Trong tiệc tẩy trần, La Bình chỉ nói chuyện gió trăng, không hề nói chuyện mua bán gì, y tin tưởng hẳn là Miêu Nghị hiểu ý của mình.
Miêu Nghị cũng nhìn thấu Thiên nhi, Tuyết nhi, biết hai nàng mới tới nơi này cảm thấy rất hứng thú với đô thành phồn hoa, tuyên bố tại chỗ sau tiệc sẽ đi chơi đêm du ngoạn đô thành. Hắn lại bảo Lâm Bình Bình lát nữa chuẩn bị một chiếc du thuyền, lần trước tới đô thành bởi vì trên đường gặp chuyện không may, chính hắn cũng chưa vui chơi tận hứng.
Lâm Bình Bình nhìn thấu hai nàng tựa hồ đặc biệt mong đợi, cũng không tiện tiếp tục ngồi nhìn hai nàng đứng, tức thì cáo từ trước một bước đi chuẩn bị.
Ai ngờ lúc bữa tiệc chuẩn bị tan, trên đường nhỏ bên ngoài đình chợt xuất hiện một người. Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người trẻ tuổi mặt trắng tuấn tú mặc áo lam giống như La Bình, vừa nhìn đã biết cũng là người của thương hội Tiên Quốc.
La Bình nhìn người tới tỏ ra sửng sốt, khẽ nhíu mày đứng lên.
Người nọ thấy La Bình cũng ở đây, cũng có vẻ sững sờ, xa xa chắp tay đi tới, cười nói:
- La Bình, không ngờ ngươi cũng ở đây.
La Bình chắp tay đáp lễ một cái, hỏi:
- Nhậm Huyền Minh, không biết tới đây làm gì?
Người trẻ tuổi tên Nhậm Huyền Minh cười ha hả, không để ý đến đối phương, nghiêng đầu nhìn nhìn trong viện, lại nhìn người ngồi trong đình bên ngoài, ánh mắt chốt vào Miêu Nghị đang ngồi ở ghế chủ tiệc, chắp tay cười hỏi:
- Xin hỏi phải chăng tôn giá là Miêu Nghị xếp hạng mười Tinh Tú Hải Kham Loạn?
- Chút thứ hạng nhỏ không đáng kể gì, bất quá may mắn mà thôi.
Miêu Nghị đứng dậy, khách sáo chắp tay:
- Chính là tại hạ, các hạ tìm Miêu mỗ ư?
Nhậm Huyền Minh lập tức hết sức nhiệt tình tiến tới, lấy ra một tấm danh thiếp hai tay dâng lên nói:
- Tại hạ Nhậm Huyền Minh, giống như La Bình, cũng là nhân viên thương hội đô thành. Nhậm Huyền Minh mến mộ đại danh Miêu phủ chủ đã lâu, đặc biệt tới thăm viếng.
Đang khi nói chuyện lại liếc nhìn La Bình:
- Không nghĩ tới La huynh trước ta một bước, xem ra ngược lại Nhậm mỗ đường đột phá hỏng tửu hứng của Miêu phủ chủ, cảm thấy áy náy. Ngày mai Nhậm mỗ thiết yến bồi tội ở Xuân Hoa lâu, mong rằng Miêu phủ chủ nể chút bạc diện dự tiệc.
Miêu Nghị nhận danh thiếp xem qua, liếc nhìn La Bình chân mày cau lại thật sâu, đại khái đoán được ý tới của vị Nhậm Huyền Minh này, đoán chừng là tới tranh mối làm ăn của La Bình. Chẳng qua là mình không quen biết bao nhiêu người ở đô thành, La Bình biết mình tới đây thì không nói, không biết làm thế nào vị này biết mình tới.
Miêu Nghị thu danh thiếp, không nói rõ ngày mai có đi dự tiệc hay không, khoát tay nói:
- Nhậm huynh quá đề cao rồi, Miêu mỗ không dám tự xưng phủ chủ, hiện tại vẫn chỉ là một sơn chủ.
- Ôi, Miêu huynh quá mức tự khiêm rồi, ai mà không biết chức phủ chủ toàn bộ Thìn lộ có một chỗ đang chờ đợi Miêu huynh tùy ý chọn lựa.
Nhậm Huyền Minh cất tiếng cười ha hả, lật tay lại lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một hộp quà, đưa ra nói:
- Tới vội vàng, chỉ là chút lễ mọn ra mắt, mong rằng Miêu phủ chủ nể mặt nhận lấy.
Nếu như Miêu Nghị nhận lễ vật này sẽ khó mà nói chuyện, La Bình không cách nào giữ vững trầm mặc được nữa, bèn lên tiếng nói:
- Nhậm huynh, Miêu huynh là khách nhân của ta.
Nhậm Huyền Minh lơ đễnh cười nói:
- Miêu huynh vừa tới hôm nay, nói vậy La huynh cũng là mới quen Miêu huynh hôm nay. Hai ta khác nhau bất quá chỉ là tới trước tới sau một bước mà thôi, ta nghĩ Miêu huynh cũng sẽ không ngại kết giao thêm một bằng hữu.
---------------