Phi Thiên

Chương 460. Khéo quá hóa vụng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Các ngươi chờ đó, ta đi tìm một vị tiền bối giúp một tay.

La Bình vừa nói dứt câu liền trở về thương hội.

Không bao lâu mời một vị lão đầu râu tóc bạc trắng, mũi đỏ vì nát rượu đi ra. Miêu Nghị cũng biết người này, chính là Hoa gia lúc trước từng tới Trấn Hải sơn giám định số quỳnh tương ngọc dịch mà hắn bán. Miêu Nghị lập tức tiến lên hành lễ:

- Miêu Nghị ra mắt Hoa gia!

- Thật đúng là tiểu tử ngươi! Kẻ dưới tay ngươi cũng thật lớn gan, ngay cả người Hô Diên gia cũng dám giết!

Hoa gia chậc chậc lắc đầu, phất tay nói:

- Đi, xem thử tình huống rồi hãy nói.

Mấy người lập tức đi theo lão vòng ra phía sau Ngọc Đô phong, hiển nhiên Hoa gia rất quen thuộc người của Hình bộ, sau khi trao đổi mấy câu bèn dẫn bọn Miêu Nghị theo lối vào Hình bộ tiến vào. Về phần Diêm Tu và bọn thủ hạ của hai người Triệu Phi ở lại bên ngoài sơn môn, Hình bộ cũng không phải là cái chợ, không thể dẫn một đám người tiến vào như vậy được.

Đến nha môn Hình bộ Đô Đốc phủ, quan hệ của Hoa gia lập tức phát huy tác dụng, dẫn theo cả bọn trực tiếp gặp được đại phán quan Hình bộ Bồ Nhất Công, nếu không bằng vào thân phận của La Bình là không có tư cách gặp được.

Có thể nhìn ra được quan hệ Hoa gia và Bồ Nhất Công rất tốt. Gặp mặt hỏi thăm mới biết tra hỏi đã kết thúc, trong quá trình tra hỏi sáu nàng nói Hô Diên Thọ vô lễ với mình trước. Mà Hô Diên Thọ lại quyết không thừa nhận, chỉ nói trong lúc vô tình đụng một cái mà thôi, Bồ đại phán quan cũng không tiện nói với Hoa gia quá nhiều nội tình.

- Nếu đã tra hỏi xong rồi, vậy có thể biết được kết quả chứ?

Hoa gia ngồi trên ghế bưng chén trà hỏi, bọn Miêu Nghị đứng phía sau lão.

Bồ đại phán quan lại nói:

- Lão Hoa, ta cũng không nói lời hư dối với lão, chuyện liên lụy tới Hô Diên gia, ta cũng không tiện tự tiện làm chủ, cần xin phép Đại Đô Đốc quyết định. Sau khi Đại Đô Đốc quyết định tự nhiên sẽ có kết quả, chờ tin tức đi.

Vừa nói ra lời này, Tư Không Vô Úy tính tình nóng nảy lập tức không nhịn được, lộ vẻ không cam lòng nói:

- Xem ra có bối cảnh tốt thật!

Bồ đại phán quan không thích nghe lời này, lạnh lùng liếc xéo y:

- Chẳng lẽ ngươi hiềm Đô Đốc phủ chấp pháp bất công sao? Nếu như ngươi có bối cảnh cũng có thể mang ra, để xem có thể sửa đổi được kết quả Đô Đốc phủ phán quyết hay không!

- Câm miệng!

Hoa gia quay đầu lại giận quát Tư Không Vô Úy một tiếng, Triệu Phi cũng kéo kéo Tư Không Vô Úy, âm thầm truyền âm khuyên y hiện tại không phải là lúc nổi nóng.

Hoa gia quay đầu lại nhìn Bồ đại phán quan cười nói:

- Lão chớ nổi giận như vậy, không phải là lão cần xin chỉ thị Đại Đô Đốc sao, nhanh đi rồi trở lại, chúng ta ở chỗ này chờ lão.

Bồ đại phán quan cười nâng chung trà lên, nhìn bọn Miêu Nghị như cười như không nói:

- Mấy vị này cũng là từ Tinh Tú Hải trở về ư?

Hoa gia trợn trắng mắt, dường như hiểu đối phương có ý gì, lại quay đầu lại hỏi:

- Người bình thường không vào được nơi này, các ngươi có thể ở đây nghe Bồ đại phán quan giải thích cho là phúc khí của các ngươi. Các ngươi từ Tinh Tú Hải trở về, không có mang một ít thứ gì cho Bồ đại phán quan kiến thức sao?

Chỉ cần không phải kẻ ngu cũng có thể nghe hiểu Hoa gia nhắc nhở là có ý gì, đây là đòi hối lộ công khai!

Miêu Nghị lập tức lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, đưa đến trước mặt Bồ đại phán quan:

- Trong này có chút đồ chơi, đại phán quan giữ lại thưởng thức.

Bồ Nhất Công nhận vào tay xem thử, phát hiện bên trong có một bộ chiến giáp nhị phẩm, thứ này trị giá không ít tiền, tức thì cười híp mắt nhận lấy, gật đầu nói:

- Nếu ngươi có tâm ý như vậy, vậy ta sẽ giữ lại thưởng thức.

Miêu Nghị cười nói:

- Điện chủ Trấn Ất điện Nguyệt hành cung là Đại ca kết bái của vãn bối, y cũng coi mấy nha đầu này như muội muội mình. Các nha đầu chưa từng bị tai ương tù ngục, làm phiền phán quan Đại nhân chiếu cố nhiều hơn, sau này ta nhất định mời Đại ca tới đích thân cảm tạ.

Hiện tại Miêu Nghị cũng không quản Hoắc Lăng Tiêu có tác dụng hay không, mang quan hệ có thể sử dụng ra trước đã, tránh cho mấy nha đầu chịu tội trong tù ngục. Trước đó hắn còn suy nghĩ nếu như thật sự không được, sẽ nghĩ biện pháp kéo Hoắc Lăng Tiêu tới một chuyến. Hoắc Lăng Tiêu làm điện chủ nhiều năm như vậy, hẳn cũng có chút quan hệ ở đô thành.

Bồ Nhất Công hơi ngẩn ra, kinh ngạc hỏi:

- Hoắc Lăng Tiêu là Đại ca kết bái của ngươi ư?

Đừng nói lão, ngay cả đám người Hoa gia cũng có chút kinh ngạc.

- Dạ!

Miêu Nghị gật đầu cười nói.

- Ta và Hoắc Lăng Tiêu cũng coi như người quen, cũng uống rượu vài lần với nhau.

Bồ Nhất Công đứng dậy nói:

- Các ngươi chờ ở chỗ này đi, ta đi gặp Đại Đô Đốc một chút sẽ trở về.

Không nghĩ tới đối phương thật sự quen biết Hoắc Lăng Tiêu, Miêu Nghị lập tức chắp tay nói:

- Làm phiền phán quan Đại nhân!

-----------

Bên ngoài Đô Đốc phủ có một tòa trường đình, biển treo trên đình viết hai chữ Phù Thế.

Bên trong Phù Thế đình có một nam tử đầu đội Tử Kim quan, mặc bào tím rộng thêu chỉ vàng, lưng đeo ngọc đái, mặt mũi đường đường chính chính. Ánh mắt sáng ngời dưới đôi mày kiếm, mũi khoằm, môi đỏ mặt trắng, ánh mắt tinh tường như mắt ưng, anh khí bức người, tướng mạo anh tuấn, khí thế phi phàm.

Người này chính là Đại Đô Đốc Đô Đốc phủ Lan Hầu, lúc này đang xăn hai tay áo lên cao vẽ trên tờ giấy trắng được chặn bởi vài cái chặn giấy. Y đang vẽ một bức tranh sơn thủy, vẽ cảnh sơn thủy Ngọc Đô phong đô thành, tài vẽ thâm hậu, ý cảnh sâu xa.

Hai tên thị nữ giai nhân đang hầu hạ bai bên tả hữu, một người mài mực, người kia quan sát nét vẽ của Lan Hầu.

Đại phán quan Hình bộ Bồ Nhất Công đi tới đang muốn bái kiến, một tên thị nữ quay đầu lại ra dấu cho lão chớ có lên tiếng, Bồ Nhất Công lập tức dừng ở bên ngoài đình chờ.

Lan Hầu cũng không quay đầu lại chủ động hỏi:

- Có chuyện gì?

Lúc này Bồ Nhất Công mới đi vào ra mắt, hồi báo:

- Chân núi xảy ra chút chuyện, có mấy tên tu sĩ đánh chết mấy thủ hạ của Hô Diên Thọ.

- Hô Diên Thọ? Tên công tử bột của Hô Diên gia đó sao?

Ngay cả y cũng biết tên Hô Diên Thọ, có thể thấy được Hô Diên Thọ nổi danh là công tử bột ăn chơi trác táng.

- Đúng vậy!

Bồ Nhất Công trả lời.

- Ai mà to gan như vậy, dám động tới người của Hô Diên gia?

- Mấy tên thị nữ mà thôi, thế nhưng trùng hợp là chủ nhân mấy tên thị nữ này không ai xa lạ, chính là mấy người vừa từ Tinh Tú Hải trở về chuẩn bị được Quân Sứ triệu kiến...

Bồ Nhất Công bẩm báo đại khái tình huống vụ án một lượt, cuối cùng nói:

- Hiện trường lấy lời chứng cũng đúng là chứng minh Hô Diên Thọ vô lễ với đám thị nữ trước, chẳng qua là sau đó những nhân chứng đều nói ngược rằng nhìn lầm rồi, tình huống trở nên bất lợi cho mấy thị nữ kia. Bởi vì chuyện liên lụy tới Hô Diên gia, thuộc hạ không dám tự tiện chủ trương, cho nên mời Đại Đô Đốc quyết định!

---------------

Lan Hầu lạnh nhạt nói:

- Đánh chết mấy tên tay sai làm xằng làm bậy mà thôi, cũng không trông cậy vào đám du côn đầu đường xó chợ này rảnh rỗi cống hiến được chút nguyện lực nào. Chết thì chết, đỡ được mấy tên hay gây họa. Thả mấy tên thị nữ đi, chớ để lỡ thời gian mấy tên kia ra mắt Quân Sứ. Về phần tên Hô Diên Thọ, trước hết nhốt lại mười năm. Dù sao nhà y có tiền, chờ lão thu lễ vật chán rồi hãy cân nhắc tới chuyện thả người.

Từ trước tới nay Lan Hầu vẫn không ước thúc người dưới quyền mình thu nhận lễ vật, bất quá có một nguyên tắc, có thể yên tâm to gan thu nhận lễ vật, nhưng nhận lễ không được làm việc cho người đưa lễ, nếu ai lấy quyền lực làm chuyện riêng y sẽ không bỏ qua.

Nhốt mười năm? Bồ Nhất Công giật mình kinh hãi, phàm nhân cũng không phải là tu sĩ, có thể sống mấy chục năm, lập tức thử hỏi:

- Sau lưng Hô Diên gia là Hô Diên Thái Bảo, có thể chọc cho Hô Diên Thái Bảo mất hứng hay không?

Bút vẽ trên tay Lan Hầu không ngừng, hừ lạnh nói:

- Hô Diên Thái Bảo có hàng trăm hàng ngàn con cháu, trải rộng mười hai lộ đô thành, y có thể quan tâm được hết sao?! Ta phí tâm giúp y quản giáo con cháu, y nên cảm tạ ta mới đúng, y còn không tới nỗi vì một đứa cháu cách xa không biết bao nhiêu đời mà hao tổn tâm huyết. Lão cứ việc thi hành, nếu Hô Diên Thái Bảo thật sự ra mặt, ta sẽ báo lên cho Quân Sứ, để cho Quân Sứ gánh vác!

- Dạ!

Bồ Nhất Công chắp tay lĩnh mệnh. Lão đang muốn xoay người rời đi, đột nhiên lại nghe Lan Hầu nhàn nhạt hỏi:

- Chuyện mới vừa xảy ra không lâu lão lại có thể chạy tới báo cáo nhanh như vậy, mấy người tham kiến Quân Sứ kia cũng có quan hệ tìm tới lão phải không?

Y có thể trấn giữ ở chỗ này tự nhiên không ngốc, bằng vào thế lực Hô Diên gia, thủ hạ còn có thể tìm tới mình cầu xin phân xử nhanh như vậy, đây là không nể mặt Hô Diên gia, bên kia nhất định là có người ra mặt.

Thân hình Bồ Nhất Công sững lại, đã bị hỏi tới không dám giấu giếm, nặn ra một nụ cười nói:

- Đại Đô Đốc pháp nhãn như đuốc, thật ra thì cũng không có ai xa lạ tìm thuộc hạ, chính là tửu quỷ họ Hoa ở thương hội, ngài cũng biết, bình thường lão và thuộc hạ vẫn hay uống rượu với nhau. Ngoài ra còn có tên Miêu Nghị có tên trên bảng, Đại ca kết bái của hắn là điện chủ Trấn Ất điện Nguyệt hành cung, có qua lại với thuộc hạ, coi như là người quen. Mặc dù thuộc hạ nể tình một chút, nhưng cũng không có vì tư mà bỏ công.

Nguyệt hành cung Trấn Ất điện? Rốt cục bút vẽ trong tay Lan Hầu dừng lại, chậm rãi quay đầu lại nhìn lão hỏi:

- Hoắc Lăng Tiêu ư?

Bồ Nhất Công sửng sốt, không nghĩ tới Đại Đô Đốc cũng biết Hoắc Lăng Tiêu, lập tức đáp:

- Chính là y!

Lan Hầu quay đầu lại, đặt bút trong tay vào nghiên mực, chậm rãi vuốt mực đọng trên đầu bút, lạnh nhạt nói:

- Tạm thời giữ mấy tên thị nữ kia, còn ba người có tên trên bảng cũng giam lại cho ta.

Bồ Nhất Công ngơ ngẩn, không biết tại sao làm như vậy, không khỏi hỏi:

- Xin hỏi Đại Đô Đốc, lấy tội danh gì bắt giam bọn họ?

Lan Hầu tỏ vẻ bình thản nói:

- Dung túng kẻ dưới hành hung! Ngoài ra đưa tin cho Trấn Ất điện Nguyệt hành cung, bảo Hoắc Lăng Tiêu đích thân đến tìm bản Đô Đốc lãnh người!

Bồ Nhất Công á khẩu không trả lời được, chỉ có thể chắp tay lãnh mệnh rời đi...

-----------

Đến khi lão trở lại nha phủ của mình, sau lưng đã có thêm vài tên thủ hạ đi theo.

Thấy lão trở lại, Hoa gia phát hiện sắc mặt lão không đúng, lập tức đứng dậy hỏi:

- Tình huống thế nào?

Ai ngờ Bồ Nhất Công nghiêm mặt, giơ tay chỉ Miêu Nghị, Triệu Phi, Tư Không Vô Úy quát lớn:

- Bắt lại!

Mấy tên thủ hạ sau lưng lão lập tức vọt đến bên cạnh ba người nắm lấy cánh tay cả bọn, lập tức khống chế ba người còn chưa có phản ứng kịp, ngơ ngác không hiểu vì sao.

Mọi người nghi hoặc không hiểu, Hoa gia trầm giọng hỏi:

- Bồ Nhất Công, lão làm như vậy là có ý gì?

Bồ Nhất Công lắc đầu nói:

- Không phải ý của ta, là ý của Đại Đô Đốc, Đại Đô Đốc nói ba người bọn họ dung túng kẻ dưới hành hung, ta chẳng qua là tuân lệnh mà làm thôi!

Hoa gia nhất thời á khẩu không trả lời được, Lan Hầu đã đích thân lên tiếng, toàn bộ Thìn lộ sợ là chỉ có Quân Sứ có thể làm cho Lan Hầu thay đổi chủ ý.

Tư Không Vô Úy bị bắt nổi giận, tức tối nói:

- Nhất định là Hô Diên gia giở trò ở sau lưng, đã muốn bắt tội cần gì lấy cớ!

Đừng nói là y, ngay cả Miêu Nghị và bọn Hoa gia cũng có ý nghĩ này.

- Tiểu bối ngu ngốc, lại dám ăn nói bừa bãi!

Bồ Nhất Công nhìn chằm chằm Tư Không Vô Úy quát:

- Vả miệng cho ta!

- Chậm đã!

Đột nhiên Miêu Nghị lên tiếng quát:

- Bồ Đại nhân, ta muốn gặp Đại Đô Đốc!

Bồ Nhất Công cười lạnh nói:

- Thật đúng là không biết trời cao đất rộng, Đại Đô Đốc há là ngươi muốn gặp là có thể gặp, ta thấy...

Lời còn chưa dứt đột nhiên ngưng bặt, bên tai lão thình lình vang lên tiếng Miêu Nghị truyền âm:

- Hồng Trần Tiên Tử có lời bảo ta chuyển cáo Đại Đô Đốc!

Chuyện tới nước này rồi, Miêu Nghị cũng không có cách nào khác, đối mặt những nhân vật quyền cao chức trọng như vậy, bất cứ một người nào cũng có thể làm cho hắn không chịu nổi. Hiện tại hắn mới hiểu được lúc trước tranh hơi ở trước mặt Hồng Trần Tiên Tử là hết sức buồn cười, lúc ấy hắn bóp vỡ miếng ngọc điệp Hồng Trần Tiên Tử cho, không nghĩ tới bây giờ vẫn phải mang Hồng Trần Tiên Tử ra tự cứu.

Nếu như gặp lại Hồng Trần Tiên Tử chỉ sợ sẽ thẹn đến muốn chui xuống đất, còn muốn Hồng Trần Tiên Tử làm nữ nhân của mình, hết sức nực cười! Sau này Hồng Trần Tiên Tử biết chuyện sẽ cười hắn không biết bao nhiêu mà kể…

Bồ Nhất Công khẽ giơ tay lên, ý bảo thủ hạ khoan hãy vả miệng Tư Không Vô Úy.

Mọi người vẫn đang kinh ngạc, không biết tại sao lời của lão đột nhiên ngưng bặt.

Bồ Nhất Công truyền âm cảnh cáo Miêu Nghị:

- Tại sao ngay từ đầu không đề cập tới Hồng Trần Tiên Tử!? Tiểu tử ngươi cũng không thể nói lung tung, bây giờ bất quá ngươi chỉ bị tội dung túng kẻ dưới hành hung, tội không đáng chết, nhưng có biết hậu quả của tội nói hươu nói vượn hay không?

Miêu Nghị đáp:

- Nếu ta nói láo, Đại Đô Đốc chỉ cần tìm Hồng Trần Tiên Tử đối chất lập tức sẽ biết, ta không ngốc tới nỗi tìm đường chết!

Bồ Nhất Công suy nghĩ một chút cũng phải, phất tay nói:

- Trước hết hãy giải bọn chúng đi.

Và như vậy ba người bị áp giải đi, có thể nói là bị xiềng xích nhốt lại, nhốt vào bên trong ngục giam tường đồng vách sắt.

Vừa vào ngục giam liền phát hiện có một bạn tù khác đang kêu to, vị này vừa nghe có người tiến vào lập tức rống giận:

- Thả ta ra, mau thả ta ra, lão tổ nhà ta là Hô Diên Thái Bảo! Các ngươi dám nhốt ta, sau này lão tổ tông nhà ta sẽ không tha cho các ngươi, còn không mau thả ta ra ngoài!

Nghe thanh âm tên này có hơi khàn khàn, suy đoán trước đó đã kêu gào thật lâu.

---------------