Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chẳng lẽ như vậy còn không biết đủ, còn muốn lão tổ tông phải vất vả vì từng đứa con đứa cháu vì mỗi một chuyện dù lớn dù nhỏ sao?! Đây là chuyện không thể nào, trừ phi gặp phải đại sự chân chính, nếu không nhiều con cháu như vậy, làm sao lão tổ tông có thể nhất nhất chiếu cố?!
- Ta không cứu ngươi được!
Lão đầu chỉ áo bào mình rống to:
- Buông tay!
- Cha, không thể bỏ mặc con như vậy được, thật ra chuyện này không liên quan tới con. Con cũng là bị người khác lừa gạt, thật ra là bị y xúi giục, muốn giam thì phải giam tên chủ mưu đó!
Hô Diên Thọ níu thật chặt vạt áo bào của phụ thân không chịu buông, có thể nói là bị dọa sợ đến khóc rống nước mắt giàn giụa, luôn miệng cầu khẩn van xin.
Chủ mưu? Lão đầu trừng mắt một cái, tức giận nói:
- Là ai lợi dụng Hô Diên gia chúng ta, thành thật khai báo cho ta!
Còn có chủ mưu khác!? Bên trong một phòng giam khác, ba người Miêu Nghị nghe vậy lập tức dựng lên tai lắng nghe.
- Là nhân viên thương hội đô thành Nhậm Huyền Minh! Là y tìm tới con, bảo con đi trêu đùa mấy nữ nhân kia, chỉ đợi ngôn ngữ đối phương hơi bất kính lập tức níu lấy không thả. Lấy thân phận Hô Diên gia ra hù dọa chủ nhân sau lưng các nàng, sau đó Nhậm Huyền Minh sẽ nhảy ra làm người tốt giúp bọn họ giải quyết chuyện này, ép chủ nhân của bọn họ phải giao dịch với Nhậm Huyền Minh.
- Nhậm Huyền Minh nói chủ nhân bọn họ là từ Kham Loạn hội gì đó trở về, giàu nứt đố đổ vách, nói đây là một mối mua bán cực lớn, sau khi chuyện thành công con sẽ được chia sáu thành tiền lời, y lấy bốn thành. Nhất thời con không nhịn được cám dỗ, vì vậy nên làm theo lời y. Ai ngờ kia mấy nữ nhân là người điên, lại dám đường hoàng động thủ giết người ở đô thành, khiến cho người của Đô Đốc phủ chạy tới.
Hô Diên Thọ bị dọa sợ đến kinh hồn khiếp vía, vội vàng khai ra hết đầu đuôi gốc ngọn, sau đó gào khóc:
- Cha, con cũng không muốn như vậy, con thật sự là bị người ta lừa gạt, không phải con là kẻ chủ mưu. Cha, cha nhất định phải cứu con, con bị nhốt ở chỗ này sẽ chết!
- Há đâu có lý như vậy! Một nhân viên thương hội nho nhỏ lại dám nhắm vào Hô Diên gia ta!
Lão đầu nổi giận, dùng sức xé vạt áo bào con trai đang níu lại, sau đó cởi áo ra vứt đi mặc cho con lôi đi, đùng đùng nổi giận sải bước rời đi.
- Cha, không thể bỏ mặc con trai bất kể!
Thanh âm của Hô Diên Thọ vang vọng bên trong ngục giam.
Nhậm Huyền Minh! Sắc mặt Miêu Nghị âm trầm nói thầm một tiếng, trước đó La Bình nói Nhậm Huyền Minh thích dùng thủ đoạn bàng môn tà đạo, hắn còn tưởng rằng La Bình chẳng qua là đố kỵ đồng nghiệp mới nói như vậy, không ngờ rằng đúng là thật.
-----------
- Miêu Nghị, Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy cũng bị Đô Đốc phủ bắtsao?
Diệp Tâm giật mình kêu lên một tiếng.
Cổ Tam Chính, Đàm Lạc cùng Diệp Tâm tụ tập ở trạch viện Cổ Tam Chính nghỉ chân, cho đệ tử ba đại phái lui, mời La Bình tới hỏi thăm tình huống.
- Tại sao bắt bọn họ?
Cổ Tam Chính hỏi.
- Nói là dung túng kẻ dưới hành hung.
La Bình thở dài một tiếng.
Đàm Lạc buồn cười nói:
- Thật đúng là đã muốn bắt tội cần gì lấy cớ, thị nữ bọn họ bị người trêu đùa mà phản kích, thế là có chuyện xảy ra, vì sao lại trở thành dung túng kẻ dưới hành hung?
La Bình lộ vẻ rất bất đắc dĩ nói:
- Là Đại Đô Đốc đích thân hạ pháp chỉ.
Ba người nghe vậy cau mày, chuyện này có lẽ ba đại phái có thể giúp được một chút. Thế nhưng đối tượng lại là Miêu Nghị, ba đại phái không có vẻ vui mừng trước tai họa của kẻ khác đã là may mắn, làm sao có thể giúp một tay...
-----------
Nguyệt hành cung Trấn Ất điện.
- Đại nhân, Đô Đốc phủ đô thành có tin tới.
Lưu Tinh bước chân vội vã xông vào tĩnh thất.
Đô Đốc phủ? Hoắc Lăng Tiêu khoanh chân tu luyện mở mắt, lộ vẻ hơi kinh ngạc, nhận ngọc điệp nàng đưa tới tra xét.
Không xem còn đỡ, vừa xem lập tức giật nảy mình. Tin đến từ Hình bộ Đô Đốc phủ, Bồ Nhất Công coi như là người quen cũ của y gởi tới, kể sơ qua Miêu Nghị gặp chuyện không may bị bắt. Bấy nhiêu cũng không thành vấn đề, chuyện lảm cho Hoắc Lăng Tiêu sợ hết hồn hết vía chính là, Bồ Nhất Công nói Đại Đô Đốc Lan Hầu muốn Hoắc Lăng Tiêu phải đích thân đi lãnh người.
- Khốn kiếp, ta cũng biết nhận hắn làm huynh đệ kết nghĩa là phiền phức, lần này lại gây ra chuyện ở đô thành.
Hoắc Lăng Tiêu rống to một tiếng, nhảy từ giường đá xuống, chắp tay đi tới đi lui giống như dã thú bị chọc giận.
Lưu Tinh hỏi:
- Đại nhân muốn đi gặp Lan Đại Đô Đốc sao?
Bước chân Hoắc Lăng Tiêu dừng lại, cơ mặt giật giật, y không hiểu nổi Lan Hầu là có ý gì. Miêu Nghị phạm tội ngươi cứ theo luật làm việc là được, gọi ta đi lãnh người làm gì? Không khỏi cũng quá hạ thấp thân phận, chuyện này rất không bình thường!
Y không hiểu nổi ý Lan Hầu nhưng từ lời đồn đãi bên ngoài mà biết được một chuyện khác. Lan Hầu và cung chủ Nguyệt hành cung Trương Thiên Tiếu vốn là phu thê, vào đêm tân hôn, thừa dịp Trương gia không đề phòng Lan Hầu thình lình hạ sát thủ vào ngày đại hỉ, giết chết phụ mẫu Trương Thiên Tiếu, cơ hồ huyết tẩy cả nhà Trương gia từ trên xuống dưới. Ngoại trừ vị thê tử Trương Thiên Tiếu của Lan Hầu ra, gần như không còn một người nào sống sót, đương nhiên là không có cách nào tiếp tục duy trì tình cảm phu thê được nữa.
Hôm nay Hoắc Lăng Tiêu ngấm ngầm qua lại với vợ cũ của Lan Hầu, vốn tưởng rằng cặp này đã thành cừu nhân không sao cả… Thế nhưng không hiểu vì sao Lan Hầu lại chỉ đích danh y, có thể nói làm y sợ hết hồn hết vía, nào dám đi gặp, đánh chết y cũng không dám đi.
Thế nhưng cũng không thể làm bộ như không biết, Hoắc Lăng Tiêu đi tới đi lui mấy bước, đột nhiên thốt ra một câu:
- Ta đi Nguyệt hành cung một chuyến!
Y sải bước ra bên ngoài, phóng vút lên cao bay nhanh đi.
-----------
Nhanh như điện chớp một mạch không ngừng, Hoắc Lăng Tiêu khẩn cấp chạy tới bên ngoài tiên sơn Nguyệt hành cung mờ ảo, nhờ tu sĩ canh giữ trước cửa cung thông báo giúp.
Sau khi được cho phép tiến vào, Hoắc Lăng Tiêu sải bước đi tới hậu cung. Vừa vào tẩm cung cung chủ lập tức nhìn thấy giai nhân xõa tóc như thác đổ, da thịt trắng như tuyết quyến rũ đang nằm nghiêng ở cạnh lư hương, lim dim mắt hít lấy luồng khói xanh. Nàng vận y phục xốc xếch mỏng manh, nửa kín nửa hở khiến cho người ta nhìn thấy cảm thấy máu nóng trào sôi.
Dưới giường có hai nam tử đang quỳ, khẽ khàng nắn bóp đôi chân ngọc của giai nhân trên giường. Còn có một tên nửa quỳ ở đầu giường, thỉnh thoảng lấy từ đĩa trái cây ra một tiên quả nhét vào đôi môi đỏ mọng của giai nhân. Trên giường cũng có một nam tử quỳ nhẹ nhàng nắn bóp hai vai quyến rũ của giai nhân. Chỉ thấy cung chủ Đại nhân thả lỏng ngọc thể, tư thế dụ hoặc lộ vẻ hưởng thụ.
Nếu Hoắc Lăng Tiêu muốn giành sủng ái với bốn tên nam tử trước mặt thật sự là chẳng ra gì. Bốn người có thể nói ai ai cũng có điểm đặc sắc, hoặc tướng mạo đường đường, hoặc quyến rũ xinh đẹp như nữ tử, hoặc toàn thân tràn đầy khí tức dương cương, hoặc nho nhã anh tuấn.
---------------
Đây là bốn tên nam sủng Trương Thiên Tiếu chọn trong hàng ngàn hàng vạn nam nhân ra, cứ mỗi hai mươi năm thay một nhóm, mặc dù là phàm nhân, nhưng rơi vào trong mắt Hoắc Lăng Tiêu vẫn khiến cho sắc mặt y thoáng qua vẻ âm trầm.
Ở cõi đời này, có lẽ nam nhân có thể có một đống nữ nhân, nhưng nữ nhân thu được một đống nam nhân thấy thế nào cũng lộ ra vẻ không thể tha thứ. Nhưng dù sao cung chủ Nguyệt hành cung không phải là nữ nhân bình thường, nàng muốn làm như vậy cũng không ai có thể ngăn cản, cho dù có người có thể ngăn cản, người có khả năng ngăn cản cũng không cần thiết làm chuyện này.
Hoắc Lăng Tiêu không biết mình có ghen hay không, thế nhưng mỗi lần thấy bốn nam sủng này, y lại cảm thấy dường như mình cũng là một người trong số đó, có cảm giác nhục nhã.
Bốn mỹ nam tử quay đầu lại liếc y một cái, trong ánh mắt cũng toát ra vẻ bất thiện, dường như thật sự coi Hoắc Lăng Tiêu là kẻ muốn tranh địa vị nam sủng với bọn họ. Ánh mắt bất thiện như vậy càng làm cho Hoắc Lăng Tiêu thêm oán hận nghiến răng nghiến lợi, chỉ là mấy tên phàm nhân cũng dám quá đáng như vậy!
Cung chủ Nguyệt hành cung hít vào một luồng khói xanh lộ vẻ mê say, khẽ mở đôi mắt lim dim, nhàn nhạt hỏi:
- Chuyện gì?
- Đại nhân!
Hoắc Lăng Tiêu đi tới trước giường lấy ra miếng ngọc điệp kia.
Trương Thiên Tiếu vươn tay ngọc ra, cách không hút ngọc điệp vào trong tay của nàng, Sau khi thi pháp tra xét, mắt nhắm thình lình mở ra, tròng mắt lờ đờ đột nhiên trở nên sắc bén, toát ra một cỗ khí thế bức người làm bốn tên nam sủng câm như hến.
Hoắc Lăng Tiêu cúi đầu không dám nhìn thẳng, lại thấy một đôi chân ngọc thon dài xuất hiện ở trước mắt. Y ngẩng đầu nhìn lên, Trương Thiên Tiếu để lộ hơn nửa đôi ngọc phong trắng như tuyết đã đứng trước mặt y không biết lúc nào, lạnh lùng hỏi:
- Bình thường ngươi có lui tới với Lan Hầu không?
Hoắc Lăng Tiêu chắp tay đáp:
- Chỉ là nhìn thấy từ xa, chưa từng nói qua với nhau một lời nào. Cho nên thuộc hạ cảm thấy kỳ quái, không dám khinh cử vọng động, mới đến xin phép cung chủ Đại nhân.
- Dung túng kẻ dưới hành hung! Hừ hừ! Ta cũng muốn xem Lan Hầu y dám làm gì người của ta.
Giọng lạnh lùng của Trương Thiên Tiếu thình lình kéo dài từ gần ra xa.
Hoắc Lăng Tiêu còn chưa hiểu kịp đã xảy ra chuyện gì, phát hiện cung chủ Đại nhân đã kéo quần thường nhẹ như bay lướt ra ngoài cửa, thân hình quyến rũ chưa chạm đất đã bay vụt lên không, dáng vẻ xinh đẹp khó có thể hình dung.
Thấy vậy, Hoắc Lăng Tiêu mới thở phào nhẹ nhõm, không nghĩ tới ngay cả miệng lưỡi cũng có tác dụng, rốt cục cung chủ đã chịu gánh vác chuyện này. Y đã chuẩn bị nếu như không được y sẽ đại nghĩa diệt thân, đáp lời cho Bồ Nhất Công để cho lão xử lý công bằng, tóm lại chính là không muốn đi gặp Lan Đại Đô Đốc...
-----------
Ngọc Đô phong đô thành, bên bờ ao cảnh sắc xinh tươi, Lan Hầu một tay gác sau lưng, một tay lấy ít mồi cá từ trong đĩa thị nữ đang cầm ném xuống ao. Khiến cho một đám cá chép nổi lên tranh ăn, nước dưới ao gợn sóng tỏa ra không ngừng.
Đang lúc này, đột nhiên Lan Hầu quay đầu lại nhìn về phía chân trời. Chỉ thấy một đạo lưu quang xẹt qua bầu trời đô thành, nháy mắt một bóng người hiện ra giữa không trung, vạt trường quần bay lất phất, đôi chân ngọc cực kỳ quyến rũ nhẹ nhàng đáp xuống lan can bạch ngọc điêu khắc trên bờ ao, từ trên cao lạnh lùng nhìn Lan Hầu bên dưới.
Lan Hầu nhướng mày:
- Sao nàng lại tới đây?
Trương Thiên Tiếu giơ tay bắn ra một đạo lưu quang, bắn tới bên người Lan Hầu lại thấy không khí dao động, một miếng ngọc điệp dừng lại lơ lửng trên không trung, không tiến thêm được một phân nào.
Bàn tay Lan Hầu lộn một cái, ngọc điệp nhanh chóng rơi vào trong lòng bàn tay, sau khi xem xong trầm tư hỏi:
- Nàng tới vì chuyện này ư?
Bóng dáng xinh đẹp trên lan can lướt qua trước mắt y, vạt trường quần màu vàng nhạt của nàng không chút kiêng kỵ phất qua gò má Lan Hầu, tỏa ra mùi thơm quen thuộc, phảng phất muốn nói ức hiếp ngươi thì đã sao?!
Lan Hầu đứng vững vàng bất động quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bóng dáng Trương Thiên Tiếu đã bay vào bên trong nhà mình, Lan Hầu nhìn chung quanh một cái, trầm giọng nói:
- Lui ra!
- Dạ!
Sau khi hai tên thị nữ nhanh chóng rời đi, Lan Hầu mới xoay người vào bên trong.
Đi vào trong nhà, Trương Thiên Tiếu đứng quay lưng lại, Lan Hầu chỉ nhìn thấy từ phía sau, vẫn nổi bật đường cong mê người.
Lan Hầu tới bàn đích thân rót một chén trà đưa đến trước mặt nàng hỏi:
- Chút chuyện nhỏ như vậy cũng đáng để nàng đích thân đi một chuyến sao?
Khăn lụa màu xanh ngọc bích vung lên, không chút khách sáo hất chén ra rơi xuống đất vỡ tan, Trương Thiên Tiếu cười lạnh nói:
- Dung túng kẻ dưới hành hung!? Lấy cớ thật hay, đây chính là chuyện mà Lan Đại Đô Đốc công chính nghiêm minh làm ra sao? Huynh đệ kết nghĩa của nam nhân ta cũng bị ngươi bắt, chẳng lẽ ta cũng không thể tới sao?
Nam nhân của nàng!? Hai quả đấm Lan Hầu bên trong tay áo nắm chặt một cái, hít một hơi buông ra nói:
- Tiếu Tiếu…
- Tiếu Tiếu là cái tên ngươi có thể gọi được sao?!
Trương Thiên Tiếu thình lình xoay người, ưỡn ngực ép lên trước một bước:
- Tên súc sinh mặt người lòng thú ngươi có tư cách gì gọi ta như vậy?
Thiếu chút nữa bị bộ ngực cao ngất chạm phải, Lan Hầu lui về phía sau một bước, than thở:
- Ta không có ý tứ gì khác, chỉ là muốn mượn cơ hội này ngay mặt xác nhận xem y và nàng có hợp nhau không. Nếu y thích nàng thật lòng, ta sẽ không có ý kiến gì, nếu như muốn bám lấy nàng lợi dụng leo lên, ta không tha cho y!
Trương Thiên Tiếu thình lình bật cười to, hết sức mỹ lệ động lòng người, dường như thiếu chút nữa cười ra nước mắt, phảng phất nghe được chuyện nực cười nhất trên đời. Ngóc tay ngọc của nàng đâm mạnh vào ngực Lan Hầu, hùng hổ ép người nói:
- Lợi dụng bám lấy leo lên cũng tốt hơn ngươi! Ai cũng có tư cách nói lời này, duy chỉ có ngươi không có tư cách! Ngươi là gì của ta, dựa vào cái gì quản ta!? Bàn về chức vị chúng ta cũng tương đương, cũng không bị ngươi tiết chế, đến phiên ngươi tới quản ta sao!? Ta chỉ hỏi ngươi có chịu thả huynh đệ kết nghĩa của nam nhân ta ra hay không?!
-----------
Ngục giam mở rộng ra, Bồ Nhất Công đích thân mở cửa phòng giam, cười nói:
- Đại Đô Đốc mở một góc lưới, các ngươi có thể đi rồi!
Bên trong phòng giam ba người nhìn nhau, Miêu Nghị thở phào nhẹ nhõm, đoán chừng là Lan Hầu đã có liên lạc với Hồng Trần Tiên Tử xác nhận. Lần này có thể nói là mất hết mặt mũi trước Hồng Trần Tiên Tử, sau này thật sự là không có mặt mũi gặp lại nàng.
Trên đường từ bên trong đi ra bên ngoài, Miêu Nghị chắp tay hỏi:
- Phán quan Đại nhân, mấy thị nữ của chúng ta không biết xử trí như thế nào?
Bồ Nhất Công cười nói:
- Đại Đô Đốc nói thả hết, đi thôi!
Lời nói cử chỉ của lão trở nên khách sáo hơn trước đây không ít, thật ra lão cũng cho rằng lần trước Miêu Nghị gặp mặt Lan Hầu đã phát huy tác dụng.
---------------