Phi Thiên

Chương 465. Chọn nơi nhậm chức

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cũng có thể nói là hai cảm giác khác nhau, đám người Vân Quảng cho người ta một áp lực cao cao tại thượng, mà những người trước mắt này lại cho người ta một uy áp hùng mạnh, là loại uy áp sát phạt quyết đoán của kẻ trên tay không biết dính bao nhiêu máu tươi.

Một loại áp lực là loại quý phái cao không thể với tới, loại áp lực còn lại là lộ ra sát khí, loại sau rõ ràng đáng sợ hơn!

Bọn Miêu Nghị không biết tại sao lại xuất hiện cảm giác này, lại không biết những người trước mắt này có thể leo lên vị trí hôm nay, mỗi một người đều đạp trên vô số thi thể đếm không hết. Mà đám người Vân Quảng lại là trời sinh giàu sang, người bằng bối cảnh bọn Vân Quảng dám động thủ với bọn họ không nhiều lắm, tự nhiên thiếu khí thế như những người trước mắt này.

Bọn Miêu Nghị có thể bằng vào tu vi thấp như vậy đi tới nơi này gặp những người này, quả thật là vinh dự lớn lao, tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt âm thầm ghi nhớ dung mạo những tu sĩ cao cấp nhất Thìn lộ này.

Khi Miêu Nghị thấy một nữ tử ăn mặc hở hang vô cùng quyến rũ đứng trong hàng ngũ mười vị cung chủ, thiếu chút nữa kinh ngạc rớt cằm... Tiếu Tiếu, chính là nữ tử Tiếu Tiếu đã gặp ở Ngọc Hồ Đô thành ngày trước.

Hắn xác nhận mình không có nhìn lầm. Thật sự là dung mạo cùng với cách ăn mặc của Tiếu Tiếu rất khó làm cho người ta nhận lầm, ở chỗ này cũng là độc nhất vô nhị. Hơn nữa Tiếu Tiếu lại còn len lén nháy mắt một cái với hắn, càng thêm chứng minh tuyệt đối không sai được.

Nữ nhân mà Hoắc Lăng Tiêu lén lút qua lại kia lại là một trong mười vị cung chủ của Thìn lộ. Trời ơi, tên Hoắc Lăng Tiêu kia giỏi thật!

Hiện tại rốt cuộc hắn minh bạch lúc trước tại sao Ô Mộng Lan châm chọc Hoắc Lăng Tiêu như vậy, vị Đại ca tiện nghi kia dường như có hiềm nghi bám váy nữ nhân. Cũng hiểu tại sao Ô Mộng Lan không muốn nói nhiều về vị Tiếu Tiếu này, thân phận bối cảnh này quả thật không phải là Ô Mộng Lan có thể chọc.

Sáu người đi tới vị trí chính giữa đại điện cùng nhau dừng lại, cùng kêu to hành lễ:

- Tham kiến Quân Sứ!

Nhạc Thiên Ba cao cao tại thượng ừm một tiếng, hết sức bình tĩnh lên tiếng nói:

- Sáu vị trải qua nguy hiểm mà về, danh chấn Tinh Tú Hải, dương uy danh Thìn lộ, bản tọa dẫn dắt thành viên Thìn lộ từ cung chủ trở lên nghênh đón. Ban thưởng!

Sáu người lập tức dựa theo ước hẹn, cùng kêu lên hành lễ đáp lần nữa:

- Tạ hậu ân Quân Sứ!

Nhạc Thiên Ba nhàn nhạt gọi một tiếng:

- Phong Trạch!

Tên nam tử đứng ngang hàng với Lan Hầu nghe tiếng xoay người lại khẽ khom người với Nhạc Thiên Ba, sau đó quay lại nói:

- Thiên ân Quân Sứ, luận công ban thưởng! Cung chủ mười cung Thìn lộ đều ở đây, dưới tay có ngàn phủ mặc tình các vị chọn lựa!

Sáu người hành lễ lần nữa đáp:

- Tạ thiên ân Quân Sứ!

Phong Trạch lại nói:

- Theo xếp hạng Tinh Tú Hải Kham Loạn hội trước sau mà tuần tự ưu tiên lựa chọn, Cổ Tam Chính!

Cổ Tam Chính lập tức chắp tay nói:

- Có!

Phong Trạch lại nói:

- Đất ngàn phủ tùy ngươi lựa chọn, Quân Sứ có cầu tất ứng!

- Tạ thiên ân Quân Sứ!

Hiển nhiên Cổ Tam Chính sớm có chuẩn bị, cũng có thể nói là Kiếm Ly cung đã chọn xong trước cho y đi nơi nào, không hề do dự, thẳng thắn đáp:

- Ty chức nguyện vào Minh Châu phủ cảnh nội Thiên hành cung, vì Quân Sứ trấn thủ một phương!

Đất cũng như tên, Minh Châu phủ chính là hạt minh châu ở cảnh nội Thìn lộ, địa phương tốt nhất, Cổ Tam Chính chọn đầu tiên chọn chỗ này cũng nằm trong dự liệu mọi người.

Phong Trạch lập tức lên tiếng nói:

- Cung chủ Thiên hành cung có gì dị nghị không?

Nam tử khôi ngô đứng ở vị trí đầu tiên dãy trái nhìn Nhạc Thiên Ba chắp tay nói:

- Cẩn tuân pháp chỉ Quân Sứ!

Sau đó y lấy ra tại chỗ một miếng ngọc điệp, đích thân viết pháp chỉ bổ nhiệm một phủ chủ, ngọc điệp rời tay bay ra, rơi vào tay của Cổ Tam Chính.

Cổ Tam Chính xem qua không lầm, đầu tiên là bái tạ Quân Sứ, tiếp theo ra mắt cung chủ mình.

Đàm Lạc cùng Diệp Tâm theo thứ tự tự nhiên cũng là như thế, chọn lựa địa phương cũng là địa phương tốt kế dưới Cổ Tam Chính, không cần nhiều lời.

Đến phiên thứ tư gọi tên Miêu Nghị, Phong Trạch vẫn kêu như trước:

- Miêu Nghị, đất ngàn phủ tùy ngươi chọn lựa, Quân Sứ có cầu tất ứng!

Đây là lời sáo rỗng, chỗ tốt nhất đã bị người trước đó chọn rồi, nếu như Miêu Nghị lại chọn địa phương Cổ Tam Chính đã chọn, Quân Sứ cũng không thể nào có cầu tất ứng. Dĩ nhiên Miêu Nghị cũng không thể nào cầu Quân Sứ lấy địa phương của Cổ Tam Chính để lại cho mình, trừ phi hắn chán sống.

- Tạ thiên ân Quân Sứ!

Miêu Nghị chắp tay bình tĩnh đáp:

- Ty chức nguyện vào Thủy Vân phủ Thủy hành cung, vì Quân Sứ trấn thủ một phương!

Vừa nói ra lời này, hiện trường chợt trở nên yên tĩnh.

Cung chủ Thủy hành cung là một vị lão bà bà cầm trong tay một cây pháp trượng đầu rồng màu vàng, tên là Đào Ngọc Linh, người giới tu hành gọi là Đào bà bà. Mặt mũi nhăn nheo, cặp mắt già nua mở to mấy phần, có hơi kinh ngạc.

Bà nhìn trái nhìn phải, có chút nghi ngờ không biết có phải là vì tuổi mình quá lớn nên nghe lầm hay không, còn cố ý truyền âm hỏi thăm một vị cung chủ bên cạnh. Vị cung chủ kia khẽ lắc đầu ý bảo không sai, Đào bà bà nhất thời không biết nói gì, mặt tràn đầy vẻ hiếu kỳ nhìn Miêu Nghị.

Mặc dù địa phương một phủ ở cách vị cung chủ như bà quá mức xa xôi, nhưng dù sao bà cũng đã trấn giữ Thủy hành cung nhiều năm như vậy, không phải không biết Thủy Vân phủ là một địa phương thế nào. Đó là một nơi quê mùa nhiều nước, trừ thủy sản thật nhiều ra cũng chỉ có phong cảnh xinh đẹp một chút mà thôi, tựa hồ không có gì béo bở. Đặc sản thủy sản không tồi, nhưng đối với tu sĩ dường như không có tác dụng gì, đừng nói tu sĩ, cho dù là phàm nhân cũng không thể nào ăn thủy sản thay cơm.

Ánh mắt Quân Sứ Nhạc Thiên Ba cũng nhanh chóng rơi vào trên người Miêu Nghị, y trấn giữ Thìn lộ không dưới vạn năm, cho dù là lười biếng hơn nữa cũng không tới nỗi không biết chút nào tình huống đại khái một ngàn phủ dưới tay mình, hiển nhiên cũng cảm thấy kinh ngạc.

Cũng cùng lý do, chư vị cung chủ sống lâu ở Thìn lộ không nói quen thuộc mỗi một chỗ Thìn lộ, nhưng ít nhất vẫn biết chỗ nào tốt, Thủy Vân phủ này có gì tốt?

Cung chủ Nguyệt hành cung y phục hở hang, tư thái dụ hoặc môi khẽ giật giật, ánh mắt nhìn chằm chằm Miêu Nghị dường như có vẻ nghiến răng nghiến lợi.

Ba người Cổ Tam Chính trước mặt tựa hồ như nhớ ra gì đó, trong ánh mắt ai nấy thoáng vẻ động dung, không để ý đang ở nơi uy nghiêm này, tất cả quay đầu lại vẻ mặt phức tạp nhìn Miêu Nghị một cái.

Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy đứng ở phía sau cùng ngơ ngác nhìn nhau một cái, dáng vẻ không ngoài sở liệu.

Ngay cả Phong Trạch cũng sửng sốt, nhìn chằm chằm Miêu Nghị dừng lại một hồi. Y cũng có chút nghi ngờ mình có nghe lầm hay không, sợ làm ra trò cười, truyền âm hỏi người đứng ngang hàng với mình:

- Lan Hầu, ta không nghe lầm chứ?

---------------

- Ta nghe được là Thủy Vân phủ Thủy hành cung.

Lan Hầu âm thầm đáp lại một câu, nào biết đối phương nghe được cái gì, dường như cũng không dám bảo đảm có nghe lầm hay không, nói như vậy để Phong Trạch tự kiểm tra lại xem có nghe lầm hay không.

Sau khi đối chiếu với Lan Hầu, xác nhận mình không nghe lầm, Phong Trạch mới lên tiếng nói:

- Cung chủ Thủy hành cung có gì dị nghị không?

Đào bà bà toét miệng cười một tiếng:

- Hắn tự chọn địa phương, ta có thể có dị nghị gì, lão thân cẩn tuân pháp chỉ Quân Sứ là được!

Sau đó viết một pháp chỉ bổ nhiệm trước mặt mọi người, vung tay lên, pháp chỉ bay tới trước người Miêu Nghị.

Miêu Nghị nhận pháp chỉ tra xét không lầm, trước bái tạ Quân Sứ, lại chắp tay nói với Đào bà bà:

- Ty chức bái kiến cung chủ!

Đào bà bà phất phất tay, ý bảo không cần đa lễ, trong mắt vẫn có vẻ hiếu kỳ.

Thấy Miêu Nghị thật sự chọn chỗ này, Phong Trạch cũng không chậm trễ nữa, tiếp tục quát:

- Triệu Phi, đất ngàn phủ tùy ngươi lựa chọn, Quân Sứ có cầu tất ứng!

Triệu Phi chắp tay đáp:

- Ty chức nguyện vào Thiên Trạch phủ Thủy hành cung, vì Quân Sứ trấn thủ một phương!

Vừa nói ra lời này, Miêu Nghị nhanh chóng quay đầu lại nhìn y một cái, có vẻ muốn nói lại thôi.

Những cung chủ khác cũng ngơ ngác nhìn nhau, Đào bà bà có hơi á khẩu không trả lời được, bất quá có lời kinh người của Miêu Nghị trước đó, rốt cục mọi người cũng đã thích ứng.

Cũng vì vậy, Phong Trạch cũng không tới nỗi lại nghi ngờ mình nghe lầm, lại hỏi Đào bà bà:

- Cung chủ Thủy hành cung có gì dị nghị không?

- Lão thân lớn tuổi không dám đùa bỡn!

Đào bà bà thở dài một tiếng, nói:

- Lão thân cẩn tuân pháp chỉ Quân Sứ!

Vì vậy lại viết một pháp chỉ bổ nhiệm ném cho Triệu Phi.

Triệu Phi xác nhận xong cũng tạ ơn bái kiến.

Phong Trạch lại quát:

- Tư Không Vô Úy! Đất ngàn phủ tùy ngươi lựa chọn, Quân Sứ có cầu tất ứng!

Tư Không Vô Úy chắp tay nói:

- Ty chức nguyện vào Vân Tang phủ Thủy hành cung, vì Quân Sứ trấn thủ một phương!

Lại nữa! Chư vị cung chủ có thể nói ai nấy lộ vẻ ly kỳ, sáu người đã có hết ba đi theo dưới trướng Đào bà bà, có chuyện gì vậy… Hôm nay trên kim điện Quân Sứ có vẻ thú vị.

Đôi môi Miêu Nghị mím chặt, đứng đó bất động.

Cổ Tam Chính, Đàm Lạc, Diệp Tâm cũng quay đầu lại nhìn ba người một lần nữa, trên mặt tất cả toát ra vẻ xấu hổ, đã đoán được nguyên nhân ba người Miêu Nghị chọn ở chỗ đó.

Ban đầu Miêu Nghị ở Không Diễm sơn dẫn dụ cường địch, mọi người tránh thoát một kiếp không biết Miêu Nghị còn có thể sống sót trở về hay không. Sau đó bọn Cổ Tam Chính cùng Triệu Phi chạy tới nơi khác trốn từng tán gẫu với nhau, cũng biết Miêu Nghị còn có chuyện chưa làm xong. Lúc nói tới chuyện báo thù cho người khác, ba người cũng từng nói qua sẽ giúp Miêu Nghị hoàn thành tâm nguyện chưa tròn. Thế nhưng hôm nay chỉ có Triệu Phi, Tư Không Vô Úy cùng Miêu Nghị cùng nhau tiến thối, ba người bọn họ lại vì thân bất do kỷ, không thể không nuốt lời, trong lòng cảm thấy xấu hổ.

Phong Trạch lại hỏi:

- Cung chủ Thủy hành cung có gì dị nghị không?

- Cẩn tuân pháp chỉ Quân Sứ! Ôi, người trẻ tuổi bây giờ rất có cá tính, lão thân nào dám có dị nghị gì, chẳng qua là trên địa bàn lão thân cũng có một hai chỗ tốt hơn, thế nhưng cũng chẳng phải béo bở gì. Không biết bọn họ muốn giở trò gì, chỉ cần đừng làm loạn chỗ lão thân là được.

Đào bà bà chống trượng bất đắc dĩ lắc đầu, lại ném ra một phần pháp chỉ bổ nhiệm, dáng vẻ ngơ ngác không hiểu của bà chọc cho những cung chủ khác có vẻ không nhịn được cười.

Tư Không Vô Úy lãnh pháp chỉ bổ nhiệm tạ ơn.

Phong Trạch xoay người chắp tay báo cáo kết quả với Nhạc Thiên Ba trên bảo tọa.

Nhạc Thiên Ba cũng không có gì để nói với bọn Miêu Nghị, dù sao chênh lệch của hai bên quá lớn, dùng chênh lệch giữa trời và đất cũng không đủ để hình dung. Chỉ bằng vào sáu người này vốn cũng không đáng để y đích thân triệu kiến, thuần túy là phối hợp Lục Thánh hoàn thành nghi thức Tinh Tú Hải Kham Loạn hội mà thôi, để cho những tu sĩ khác thấy tu sĩ sống sót từ Kham Loạn hội trở về sẽ vinh quang tới mức nào.

Sau vài lời khen ngợi khách sáo, Nhạc Thiên Ba đứng dậy rời đi, tất cả giải tán.

Cả bọn lục tục ra khỏi kim điện bảo tháp, tự nhiên bọn Miêu Nghị không dám giành đi trước với những người kia, ở lại chờ đợi.

Kết quả những cung chủ khác đều đi hết sạch, duy chỉ có cung chủ Nguyệt hành cung đứng tại chỗ bất động, cười tủm tỉm nhìn Miêu Nghị.

Nàng không đi, bọn Miêu Nghị cũng không tiện đi trước, ai ngờ cung chủ Nguyệt hành cung động chân ngọc chợt ẩn chợt hiện, tư thái quyến rũ dụ hoặc, ép đến trước người Miêu Nghị, cánh tay ngọc vẫy nhẹ, nói với những người khác:

- Các ngươi đi trước!

Bọn Cổ Tam Chính không biết tình huống thế nào, không dám không nghe theo, đều lặng lẽ nhìn Miêu Nghị một cái, có kẻ nghi ngờ, có kẻ lo lắng, tất cả chắp tay hành lễ rời đi.

Đợi sau khi mọi người rời đi, cung chủ Nguyệt hành cung Trương Thiên Tiếu cũng không nói, cứ cười tủm tỉm nhìn Miêu Nghị như vậy, trong nụ cười có vẻ lạnh lùng, khiến cho toàn thân Miêu Nghị không được tự nhiên.

Cuối cùng Miêu Nghị cũng hạ quyết tâm, bỏ mối quan hệ này cũng không được, lập tức nặn ra khuôn mặt tươi cười chắp tay gọi:

- Tẩu tẩu!

Tẩu tẩu... Trương Thiên Tiếu ngạc nhiên, chợt che miệng cười khanh khách, dáng vẻ xinh đẹp vô cùng, vỗ vỗ ngực đầy đặn trắng như tuyết, mỉm cười nói:

- Hay cho một tiếng tẩu tẩu! Miêu Nghị, đệ làm như vậy chính là tát vào mặt tẩu tẩu trước mặt mọi người.

Miêu Nghị ngẩn ra, lấy can đảm thử hỏi:

- Vì sao tẩu tẩu nói ra lời này?

Môi Trương Thiên Tiếu đỏ mọng thở dài nói:

- Chẳng lẽ Hoắc Lăng Tiêu vẫn chưa cho ngươi biết sao? Bản tọa bằng lòng giao địa phương béo bở nhất Nguyệt hành cung cho ngươi xử lý, thế nhưng ngươi cũng không thèm nể mặt bản tọa. Địa phương tốt không đi lại muốn tới nơi sơn cùng thủy tận, không phải là tát vào mặt bản tọa thì là gì?! Uổng cho trước đó ta tự thân xuất mã ép Lan Hầu thả ngươi ra, ngươi lại không cảm kích chút nào, chẳng lẽ Nguyệt hành cung bản tọa bị ngươi chê ghét tới mức đó sao, ngươi bảo bản tọa làm sao chịu nổi?

Hai mắt Miêu Nghị đã dần dần trợn to:

- Nàng là cung chủ Nguyệt hành cung, vậy nàng và...

Câu nói kế tiếp nghẹn lại, giờ mới biết tên Hoắc Lăng Tiêu kia bám váy nữ nhân, chẳng trách nào muốn đẩy lão tử đi Tinh Tú Hải!

Trương Thiên Tiếu tựa hồ đoán được ý nghĩ của hắn, cười tủm tỉm dang hai cánh tay, xoay một vòng quyến rũ:

- Chẳng lẽ bản tọa không giống cung chủ Nguyệt hành cung ư?

- Ty chức tham kiến cung chủ!

Miêu Nghị lộ vẻ xấu hổ chắp tay, chẳng trách nào tên Hoắc Lăng Tiêu kia giấu thật kín, đồng thời không nhịn được hỏi lại xác nhận:

- Là cung chủ cứu ty chức từ chỗ Lan Đại Đô Đốc ư?

Trương Thiên Tiếu khẽ cười một tiếng, tựa hồ muốn nói ta cần phải nói láo ngươi sao, hỏi một đằng trả lời một nẻo:

- Ta chỉ muốn biết tại sao ngươi không muốn ở lại Nguyệt hành cung ta, phải chăng là vì Hoắc Lăng Tiêu từng đẩy ngươi đi Tinh Tú Hải?

---------------