Phi Thiên

Chương 475. Càn quét Bình Dương phủ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bên trong dinh thự phủ chủ, Thường Chi Cửu thể trạng khôi ngô mặt đầy râu xồm xoàm được thông báo, đứng bên trong phòng khách, tỏ vẻ kỳ quái nói:

- Ta còn muốn ngày nào đó rảnh rỗi đi bái phỏng bọn họ, không nghĩ tới bọn họ còn nóng lòng hơn ta, lại đội mưa chạy tới.

Y quay đầu nói với thị nữ bên cạnh:

- Khách quý tới ta phải ra nghênh đón, sai người thiết yến ở đại điện!

Thị nữ lãnh mệnh rời đi, Thường Chi Cửu sải bước đi ra khỏi cửa, bên ngoài có người che dù, bị y đẩy ra, khách nhân đội mưa tới, tự nhiên y cũng phải đội mưa nghênh đón.

Rất nhanh Thường đại phủ chủ đội mưa xuất hiện ở trước sơn môn, xa xa chắp tay cười nói:

- Ba vị phủ chủ đường xa tới, Thường mỗ không kịp tiếp đón từ xa!

Ba người Miêu Nghị cũng nhảy xuống vật cỡi, khách sáo một phen. Thường Chi Cửu tỏ ra hâm mộ vật cỡi Triệu Phi và Tư Không Vô Úy không ngừng, khen ngợi một phen.

Cũng là đồng liêu cùng cấp bậc, ba người sóng vai mà đi, trở về dinh thự phủ chủ bên trong vừa cười vừa nói, tự có người phục vụ chu đáo.

Đợi đến khi thị nữ thông báo tiệc rượu đã chuẩn bị xong, Thường Chi Cửu đứng dậy đưa tay nói:

- Mời!

Cả bọn tiến vào đại điện, mười mấy chiếc trường án chất đầy rượu ngon nhắm tốt được bày thành hai hàng, ba đại Hành Tẩu, sáu Chấp Sự Bình Dương phủ đã sớm chờ đợi cung nghênh.

Thường Chi Cửu giới thiệu ba người cho đám thủ hạ, ngồi vào vị trí đầu não, trong điện hàn huyên một trận náo nhiệt, mọi người cũng phân chủ thứ ngồi xuống.

Mỹ nữ bên cạnh hầu rượu, chủ nhân nhiệt tình chiêu đãi, trước mặt còn có mấy tên thị nữ ca vũ, không khí trong điện tương đối náo nhiệt. Mấy chén rượu vào bụng, Thường Chi Cửu lại chủ động hỏi tới kiến thức ở Tinh Tú Hải:

- Ba vị, bọn ta chưa từng đi qua Tinh Tú Hải, không biết rốt cục tình cảnh Tinh Tú Hải là thế nào, có thể kể ra để cho bọn ta khai nhãn giới hay không?

Mọi người lập tức ầm ầm hưởng ứng khen hay, Miêu Nghị khẽ mỉm cười, đứng lên:

- Nói đến Tinh Tú Hải, vừa đúng có một vị bằng hữu muốn giới thiệu cho mọi người biết.

Thường Chi Cửu nhất thời tò mò hỏi:

- Chẳng lẽ còn có khách quý ở bên ngoài đội mưa?

Miêu Nghị rời chỗ đi ra, phất phất tay đám vũ nữ cản trở, đám vũ nữ dừng lại nhìn về phía Thường Chi Cửu, Thường Chi Cửu cũng phất tay ý bảo lui ra.

Triệu Phi và Tư Không Vô Úy chống tay trên bàn lặng yên không nói, chỉ thấy Miêu Nghị đứng ở trong điện nhìn vòng quanh mọi người một lượt, đưa ra hai cánh tay, thi thể Thích Tú Hồng đột nhiên thình lình xuất hiện, được hắn ôm vào lòng.

Trong điện yên tĩnh, Miêu Nghị ôm Thích Tú Hồng chậm rãi lượn quanh một vòng, sau cùng lạnh lùng hỏi Thường Chi Cửu:

- Miêu mỗ không ngại vạn dặm xa xôi đem nàng từ Tinh Tú Hải trở về, vẫn một mực mang theo bên người chỉ vì hôm nay muốn hỏi chư vị một câu, còn nhận ra được nàng hay không?

Sau khi mọi người Bình Dương phủ đang ngồi thấy rõ người Miêu Nghị đang ôm trong ngực, ai nấy đứng hình, thân thể cứng đờ.

Thường Chi Cửu bưng chén rượu trong tay dừng lại giữa không trung, con ngươi co rút, ánh mắt từ gương mặt xinh đẹp của Thích Tú Hồng chuyển sang mặt Miêu Nghị, từ sát khí dần dần hiện ra trên mặt hắn mơ hồ ý thức được có điều không ổn.

- Thích... Thích Tú Hồng!

Có người đột nhiên kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Cũng có người nhanh chóng quét nhìn Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy một cái, chỉ thấy hai người cười lạnh. Một tên thủ hạ của Thường Chi Cửu tỏ vẻ bình thản, nhưng chén rượu trong tay không khỏi đánh rơi trên bàn, hiển nhiên cũng ý thức được không ổn.

Thường Chi Cửu liếc nhìn người nọ, thấy chén rượu kia rơi xuống, thủ hạ mình chậm rãi đứng dậy muốn rời đi, y không có lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm Miêu Nghị hỏi:

- Miêu huynh, ngươi làm như vậy là ý gì?

Đột nhiên Miêu Nghị dùng một cánh tay ôm người, lật tay kia triệu Huyền Âm Bảo Kính nơi tay, xoay lại quét tới, một cỗ khí âm sát mãnh liệt phun ra điên cuồng, lại thu hồi trong nháy mắt. Tu sĩ kia vừa ra tới cửa đại điện đã bị nhuộm sương trắng toàn thân, thân thể cứng đờ ngã xuống.

Nhiệt độ trong đại điện chợt giảm xuống, cả bọn lạnh cóng đến run run một trận, phần lớn lộ vẻ hoảng sợ, đây là pháp bảo gì!? Trong nháy mắt bị dọa sợ đến không ai dám động, bọn họ chưa từng thấy qua tình cảnh này!

Tư Không Vô Úy từng nếm qua mùi vị Huyền Âm Bảo Kính, hiện tại vẫn còn hơi sợ, cũng rùng mình một cái. Thình lình trong tay y xuất hiện một thanh chùy, dần dần bành trướng. Hai tay y vung chùy lên ném ra, chỉ thấy cự chùy mang theo tiếng sấm gió nện cho cửa điện vỡ toang trở nên rộng ra không ít, đập xuống mặt đất bên ngoài điện.

Trong đại điện rung động một trận, cả bọn bị dọa sợ đến kinh hồn khiếp vía, cự chùy bay trở về thu nhỏ trên tay của Tư Không Vô Úy.

Trong này kêu lên một tiếng vang dội, bên ngoài đại điện vẫn đổ mưa không ngừng thình lình vang lên tiếng ầm ầm bốn phương tám hướng, rất nhanh tiếng hô giết vang lên rầm trời át cả tiếng mưa.

- Có phải các ngươi điên rồi hay không...

Thường Chi Cửu kinh hãi run rẩy kêu lên một tiếng.

Một cái đầu bay đi, Triệu Phi cầm phương thiên họa kích dính máu đứng lên, một tên tu sĩ ngồi gần đó ứng tiếng ngã xuống đất, lập tức làm cho Thường Chi Cửu ngậm miệng.

- Một đám phế vật mà thôi, hôm nay rửa nhục cho Thích cô nương, chớ lưu lại cá lọt lưới, chúng ta đi ra bên ngoài xem thử!

Triệu Phi xách theo trường kích lộ vẻ khinh thường, sải bước đi, Tư Không Vô Úy lại lộ vẻ châm chọc, vác Trấn Sơn Chùy đi theo.

Hai người nghênh ngang đi qua đám người Thường Chi Cửu bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch không dám đứng lên. Bọn họ ra ngoài điện lấy túi linh thú gọi linh thú ra, lên lưng chúng chạy đi, chỉ để lại Miêu Nghị ở trong điện đối phó bọn Thường Chi Cửu, không hề tỏ ra lo lắng chút nào.

- Miêu huynh, vì một nữ nhân không đáng...

Lời Thường Chi Cửu mới vừa ra khỏi miệng, Miêu Nghị đã gằn giọng quát:

- Tất cả quỳ xuống cho ta!

Mọi người hoảng sợ ngơ ngác nhìn nhau. Miêu Nghị giơ tay phun ra một đạo khí âm sát, một tên Hành Tẩu đang ngồi bên cạnh lập tức đông cứng ngã xuống, sau khoảnh khắc Huyền Âm Bảo Kính hướng về phía Thường Chi Cửu.

- Ta quỳ!

Thường đại phủ chủ vội vàng thốt ra một tiếng, cuống quít đứng lên, đi vòng qua trường án quỳ sụp xuống đất.

Y vừa quỳ xuống, kế đó tới phiên hai tên thị nữ đi theo ra quỳ xuống, sau đó những người khác kể cả những thị nữ hầu rượu cũng cùng nhau nơm nớp lo sợ đi ra, ai nấy ngoan ngoãn quỳ dưới đất.

Miêu Nghị xoay người nhìn vòng quanh một vòng, không tìm được khoái cảm trả thù chút nào, mà là liếc nhìn Thích Tú Hồng nhắm nghiền đôi mắt, đau lòng ôm đầu lắc đầu nói:

- Chỉ bằng đám phế vật vô dụng các ngươi cũng xứng làm ác, giết các ngươi chỉ làm bẩn tay ta!

Cả bọn thoáng động trong lòng, còn tưởng rằng Miêu Nghị chuẩn bị tha bọn họ một lần. Có người trong lòng đã cảm thấy nhẹ nhõm, thầm nghĩ sau này sẽ tố cáo chuyện này lên trên mới được.

---------------

Ai ngờ một cỗ khí âm sát từ trong tay Miêu Nghị quét ngang ra một vòng, cả đám người thân đầy sương trắng cứng đờ tại chỗ.

Vừa thu Huyền Âm Bảo Kính lại, Nghịch Lân thương xuất hiện nơi tay, quét qua trong điện như cuồng phong.

Thanh âm sàn sạt của Nghịch Lân thương kéo lê dưới đất vang lên, chỉ thấy Miêu Nghị một tay ôm người, một tay kéo thương dưới đất.

Trong điện vang lên thanh âm thật thấp của Miêu Nghị:

- Chúng ta đi!

Dường như hắn đang nói chuyện với người nào, nhưng trên thực tế trong điện trừ hắn ra đã không có một người nào sống. Bọn Thường Chi Cửu ngã trái ngã phải dưới đất, đầu đã vỡ toang, từ đầu đến cuối không hề có chút phản kháng, ngay cả chạy trốn cũng không có, đều bị Huyền Âm Bảo Kính dọa sợ, cộng thêm uy danh Miêu Nghị từ Tinh Tú Hải trở về.

Bên ngoài mây đen giăng đầy, mưa gió tầm tã, ngoài điện trên bậc thềm, Miêu Nghị ôm thi thể Thích Tú Hồng, thương nơi tay chống đất, tựa hồ muốn cho người chết trong ngực chứng kiến.

Phía sau núi đột nhiên vang lên thanh âm của Tư Không Vô Úy quát chói tai:

- Không chừa một người sống, kẻ nào trái lệnh, đây chính là kết quả, chém!

Ngay sau đó vang lên một tiếng kêu thê lương thảm thiết.

Thanh âm của Tư Không Vô Úy lại vang lên:

- Tất cả nghe cho kỹ, người nào cướp được thứ gì chính là của người đó!

Không bao lâu sau, tiếng đánh nhau trong mưa gió biến mất, Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy chạy tới, dừng lại bên ngoài đại điện.

Một đám nhân mã hoặc sắc mặt trắng bệch, hoặc bị thương, tất cả kính sợ nhìn người trên bậc thềm, không biết trong tay Miêu Nghị ôm ai.

Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy giục vật cỡi nhảy lên bậc cấp, Triệu Phi hờ hững nói:

- Đám người này cũng chỉ có thể trốn ở chỗ này tác oai tác quái, ta chỉ cần tùy tiện điều tới nhân mã một sơn dưới quyền lúc trước là có thể quét ngang toàn bộ Bình Dương phủ!

- Người đáng chết, đồ vô tội, không thể lãng phí!

Tư Không Vô Úy lại chạy vào điện lục soát vơ vét một trận, lúc trở ra lấy một cục Xích Diễm Chi quẹt vào cán trường phủ bùng lên ngọn lửa, sau đó ném vào đại điện…

-----------

Nhưng trên thực tế chiến cuộc những địa phương khác cũng không dễ dàng như Triệu Phi nói, cũng không xuất hiện tình huống nhân mã một sơn là có thể quét ngang toàn bộ Bình Dương phủ.

Thủy Vân phủ, Thiên Trạch phủ, Vân Tang phủ, nhân mã ba phủ tụ tập lại vừa tiếp xúc với pháp chỉ có thể nói khiếp sợ không thôi, lại muốn khai chiến! Đây quả thật là nói đùa, nhân mã ba phủ có mặt tại trường bắt đầu từ khi bước vào giới tu hành, chưa từng thấy qua khai chiến là cái quái gì!

Không đề cập tới hai phủ khác, chỉ riêng Thủy Vân phủ, hai vị Hành Tẩu, sáu vị Chấp Sự, mười vị phủ chủ cùng nhau khuyên giải, đều nói không làm như vậy được!

Thiên nhi lập tức lấy ra pháp chỉ Miêu Nghị chuẩn bị trước tuyên đọc, Miêu Nghị nói rất rõ ràng cho mọi người biết, lúc bọn họ nghe được pháp chỉ này, đầu của phủ chủ Bình Dương phủ đã rơi xuống đất, lệnh cho Trần Phi, hai vị Hành Tẩu, sáu vị Chấp Sự mỗi người nhận chức giám quân dẫn theo một lộ. Thiên nhi cùng Tuyết nhi cũng nhận chức giám quân dẫn theo một lộ, nếu người nào kháng chỉ không tuân, động chủ không tuân chém động chủ, sơn chủ không tuân chém sơn chủ, giám quân không tuân chém giám quân, nhất luật lấy tội kháng chỉ giết không tha!

- Người xuất chiến có công, không những trọng thưởng, vị trí động chủ, sơn chủ, ai có tài sẽ được! Đạp bằng Bình Dương phủ! Không chừa một người sống!

Pháp chỉ vừa ra, mọi người sợ hãi, lại cũng bất đắc dĩ, bất quá chờ Thiên nhi, Tuyết nhi phân phối nhân mã mà Miêu Nghị đã an bài trước đó đến tay các giám quân và sơn chủ, mọi người lại thở phào nhẹ nhõm. Thì ra là ba phủ liên thủ ba đánh một, dường như cũng không có nguy hiểm gì!

Mười sơn nhân mã lập tức chia ra bốn lộ ba ba ba một, lộ lẻ kia sẽ liên thủ với nhân mã hai sơn của Vân Tang phủ.

Vì giữ được vị trí của mình, mới đầu mọi người cũng coi là ra sức mười phần, chạy hết sức, dù sao có chuyện gì cũng đã có người gánh vác.

Thế nhưng công kích vừa triển khai, ngay cả Thiên nhi cùng Tuyết nhi cũng phát hiện không đơn giản là một lần.

Nhân mã của hai nàng giám quân, kể cả hai đội nhân mã hai vị Chấp Sự giám quân, cũng chính là nhân mã ba sơn cùng chung tấn công nhân mã một sơn Hồi Nhạn sơn. Vì chặt đứt liên lạc giữa các động phía dưới với Hồi Nhạn sơn, hai nàng đích thân dẫn nhân mã một sơn hỏa tốc cắm thẳng vào bản bộ Hồi Nhạn sơn.

Bản bộ Hồi Nhạn sơn cũng không có bao nhiêu người, theo lý thuyết hai nàng dẫn dắt nhân mã Hồng Động sơn là có thể dễ dàng đánh hạ. Thế nhưng ai ngờ sơn chủ Hồng Động sơn Trình Hải Lượng ỷ vào người đông thế mạnh, muốn chơi cường công thế như chẻ tre.

Kết quả bị hai nàng ngăn lại, cho dù là hai nàng không có kinh nghiệm trận mạc gì cũng phát hiện những người này không hề biết đánh trận. Nhiều người như vậy lấy nhiều đánh ít không chịu vây công, ngược lại cường công là đạo lý gì, chẳng phải là sẽ để mặc cho một phần chạy trốn, làm sao có thể làm được chuyện không chừa một người sống.

Ở trước mặt hai vị cô cô, Trình Hải Lượng hết sức khách sáo, không thể không sửa đổi kế hoạch tấn công, nhanh chóng chỉ huy nhân mã đổi thành vây công.

Vừa bắt đầu tấn công, nhân mã bản bộ Hồi Nhạn sơn bị dọa sợ đến hồn phi phách tán cơ hồ không chịu nổi một đòn. Nhưng cũng chính bởi vì nguyên nhân vây khốn, thấy đầu hàng cũng không thể tránh được cái chết, ngược lại ép tàn quân Hồi Nhạn sơn chó cùng cắn càn liều mạng.

- Các huynh đệ, đằng nào cũng là một con đường chết, liều mạng với bọn họ!

Sơn chủ Hồi Nhạn sơn rống to một tiếng, dẫn dắt tàn quân điên cuồng phá vòng vây giữa đêm mưa.

Kẻ liều mạng vô cùng đáng sợ, còn lại gần mười người lại mở ra một đường máu từ trong vòng vây hơn trăm người. Trong nháy mắt hơn ba mươi người chết dưới tay bọn họ, nhân mã Hồng Động sơn bị dọa sợ đến chủ động nhường ra một con đường sống.

Thiên nhi, Tuyết nhi xem cuộc chiến lập tức nóng nảy, mặc dù hai nàng chưa từng đánh trận nào, trong lòng cũng khẩn trương, thế nhưng nếu bên mình không hoàn thành nhiệm vụ phủ chủ, thân là thị nữ thiếp thân của phủ chủ, trở về bảo phủ chủ làm sao chịu nổi.

- Giết!

Hai nàng lập tức quát một tiếng, vung thương nhanh chóng xông ra, dựa vào ưu thế vật cỡi Ô Lân Hống nhanh chóng ngăn chận lỗ hổng.

Hai nàng song song nghênh đón gần mười người đối phương lao ra, vừa xảy ra động thủ, hai nàng mới phát hiện không đáng sợ như vậy. Đối phương khó có ai ngăn được thương pháp lợi hại của mình, cộng thêm một thân chiến giáp nhị phẩm tương trợ, còn có uy lực Ô Lân Hống cắn xé, hai người liên thủ vừa đối mặt đã chém sơn chủ Hồi Nhạn sơn rơi xuống vật cỡi.

Hai nàng như mũi thuyền rẽ sóng, cơ hồ không ai có thể là địch thủ một hiệp của hai nàng liên thủ, hơn mười người xông ra bị hai nàng dễ dàng giết chết tám chín người.

Thấy hai vị cô cô thần dũng như vậy, nhân mã Thủy Vân phủ lại nảy lòng tin, một hai người may mắn thoát những người khác cũng không sợ.

---------------