Phi Thiên

Chương 530. Nhiệm vụ mới

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mang thân nằm trong vòng quy tắc, không thể không tuân pháp chỉ, vì thế Miêu Nghị lại mạo hiểm đến tính mạng, ra khỏi khách điếm vào lúc Lưu Vân Sa hải hỗn loạn nhất này, đến thương hội, tìm An Chính Phong trấn giữ thương hội ở nơi này.

Vừa thấy mặt, Miêu Nghị liền cung kính nói:

- An chưởng quỹ, xem như ngươi lợi hại, nói đi, lại muốn ta đi chịu chết như thế nào?

An Chính Phong ha ha cười nói:

- Thủ hạ tốt như vậy, ta làm sao để cho ngươi chịu chết, thủ hạ có năng lực có lúc so sánh với tu vi cao còn trọng yếu hơn, ai cũng muốn hết. Ta thương lượng với ngươi chuyện này, có nguyện ý thoát khỏi thế lực địa phương đến thương hội phát triển hay không? Chỉ cần ngươi gật đầu, ta sẽ nghĩ biện pháp đưa ngươi đến thương hội.

Đây là muốn chiêu mộ Miêu Nghị rồi vậy.

Lão tử ước gì né ngươi xa một chút, gặp ngươi sẽ không có chuyện gì tốt! Miêu Nghị cười lạnh trong lòng. Hắn dĩ nhiên biết An Chính Phong không phải kéo hắn đến hưởng phúc, mà là muốn dùng hắn làm việc, làm việc tại cái địa phương Lưu Vân Sa hải quỷ quái này, không cẩn thận một chút thì có khả năng bị chết ngay cả tro cũng không còn, tự nhiên sẽ không đáp ứng:

- An chưởng quỹ, ta không có thói quen làm chuyện lén lén lút lút. Ta thậm chí còn quen với chuyện đường đường chánh chánh trấn thủ một phươngcho Tiên Thánh. Ta muốn biết ngươi rốt cuộc lại muốn ta đi thi hành nhiệm vụ gì?

An Chính Phong cười nói:

- Nhiệm vụ lần này của ngươi rất an toàn! Xem ra tình huống của Lưu Vân Sa hải giờ này ngươi cũng biết rồi. Rất hỗn loạn! Bởi vì U Minh Long Thuyền xuất hiện, năm nước khác cũng bắt đầu tham gia rồi. Sở dĩ cần phải có ngươi nằm vùng ở Phong Vân Khách Sạn, dò la thu thập tin tức.

Miêu Nghị ngạc nhiên,

- Chỉ có chuyện này?

An Chính Phong gật đầu:

- Chính là chuyện này.

Miêu Nghị hồ nghi hỏi:

- Chuyện dẫn dụ sát thủ không cho ta làm nữa hay sao?

An Chính Phong nghiêm mặt nói:

- Dĩ nhiên tiếp tục! Nhưng mà rất hiển nhiên, đối phương lâu như vậy không hạ thủ ắt là đã cảnh giác đến điều gì đó rồi. Càng cố ý dẫn dụ, ngược lại khả năng càng hoàn toàn ngược lại. Do đó ngươi chỉ cần nằm vùng ở khách điếm, đồng thời nhân tiện thi hành nhiệm vụ dẫn dụ là được. Khi đối phương cho rằng chúng ta buông lỏng cảnh giác, có khả năng sẽ tìm cơ hội hạ thủ. Ngươi phải nhớ kỹ một chuyện, khi ngươi rời khỏi khách điếm, nhớ ở phía bên ngoài cửa sổ trước phòng người, trước khi đi trong vòng nửa canh giờ đặt hay treo cái gì đó làm tín hiệu, người của chúng ta tự nhiên sẽ tiến hành âm thầm bảo vệ ngươi lúc đi ra. Nếu không ai cũng không có khả năng bảo đảm có lúc nhìn lầm hay sơ xót, vạn nhất lúc ngươi đi ra ngoài người của chúng ta không chú ý tới. Vậy ngươi gặp nguy hiểm thì phiền toái rồi.

Nghe có bảo vệ chu đáo, Miêu Nghị an tâm không ít, mới lúc nãy trên đường tới đây đều nhất mực lo lắng đề phòng. Bất quá hắn vẫn kỳ quái hỏi:

- Tìm hiểu tin tức tìm ai không làm được, tại sao phải tìm ta?

An Chính Phong vui vẻ nói:

- Bởi vì ngươi có năng lực, sở dĩ cần phải trọng dụng.

Miêu Nghị liếc mắt:

- An chưởng quỹ lại đùa với ta rrồi. Ta có năng lực gì chứ? Nếu như dò la thu thập tin tức coi như là trọng dụng, vậy sự trọng dụng ấy thật đúng là không dám nhận.

An Chính Phong cười lắc đầu nói:

- Gặp 'Nhất Oa Phong' mà có thể một mình thoát thân thì chỉ có một mình ngươi làm được thôi? Thời điểm 'Mẫu Đan' sát thủ ám sát cũng chỉ có ngươi còn sống trở lại đúng không? U Minh Long Thuyền cũng là do ngươi tìm được. Trong Tinh Túc Hải Kham Loạn hội, ngươi cũng từ trong 18 vạn tu sĩ đánh ra ngoài. Nhiều sự trùng hợp như vậy cộng lại chẳng lẽ vẫn chưa thể nói rõ năng lực của ngươi? Ngoài ra còn có một chuyện, nghe nói ngươi và Vân Tri Thu của Phong Vân Khách Sạn quan hệ không tệ. Hai người còn từng uống rượu với nhau nữa đúng không?

- Ách...

Miêu Nghị sửng sốt, nghĩ lại nghĩ tới ngay cái tên Bạch y nhân, nhất định là tên kia lắm mồm. Lắc đầu nói:

- Là từng uống qua một lần rượu, nhưng cũng chưa nói là có quan hệ gì. An chưởng quỹ hỏi cái này để làm gì?

An Chính Phong cười híp mắt nói:

- Ta nghe nói hiện tại Phong Vân Khách Sạn đầy ngập khách, rất nhiều người đều không có phòng ở, ngươi lại có biện pháp tiến vào Phòng tạp vật của khách điếm, có chuyện này hay không?

Nói đến Phòng tạp vật, Miêu Nghị cũng nhớ tới sự tình trống trải nhìn lên trên lầu, ngượng ngập luống cuống, hai tay xua ra, than thở nói:

- Đây không phải là không có biện pháp gì sao, ta dù sao cũng phải tìm một địa phương an toàn để đặt chân chứ, đành phải nghĩ hết biện pháp để mưu tìm một nơi sống yên ổn, hay là có gì không ổn?

- Thỏa! Quá thỏa!

An Chính Phong hai mắt tỏa sáng đứng lên, chuyển hai vòng vòng quanh Miêu Nghị, quan sát đánh giá hắn từ trên xuống dưới không ngừng, khiến Miêu Nghị có chút rợn cả tóc gáy. Lão già này sau đó mới chậc chậc lên tiếng:

- Bất luận ở đâu, cái cần chính là cái có thể nghĩ hết biện pháp để đi đến mục đích của ngươi. Tiểu tử, đừng làm ở chỗ khác nữa, đến thương hội đi!

- Không phải là ở trong cái phòng chứa tạp vật sao? An chưởng quỹ, có cần ông kích động như vậy không?

- Người khác đều chen lấn không vào được, chỉ có ngươi là chen được vào, điều này còn không nói rõ vấn đề sao?

"..."

Miêu Nghị không nói nên lời, xua tay cự tuyệt:

- Nói chuyện chính, muốn ta tìm hiểu tin tức gì? Cái địa phương này ta ở mà cảm thấy chán ngán lắm rồi, sớm xong chuyện sớm đi cho rồi.

- Bối cảnh của Vân Tri Thu ngươi chắc biết rồi chứ?

An Chính Phong hỏi ngược lại.

- Biết đại khái chút chút, cháu gái của Vân Ngạo Thiên, cháu dâu của Phong Bắc Trần thôi mà.

Nói đến đây, Miêu Nghị có chút kỳ quái hỏi:

- Ngươi quan tâm đến nàng ta làm cái gì? Hay là già rồi mê sắc nhìn trúng nàng ta? Ngươi nếu thật sự có hứng thú, ta có thể giúp tác hợp một chút hai ngươi. Quan hệ giữa ta và nàng ta tuy rằng không được tốt lắm, nhưng vẫn là có thể nói chen mấy câu. Ngươi nếu như cấp trước cho ta ít tiền để chạy chân bà mối này, ta khẳng định làm hết sức.

An Chính Phong nghe vậy bật cười ha hả, vỗ bả vai Miêu Nghị nói:

- Diễm phúc bực này ta hưởng không được. Ta thật ra thì muốn đồng ý, chẳng qua là Vân Ngạo Thiên cùng Phong Bắc Trần bên đó không liều mạng với ta không được. Ta đánh không lại hai người bọn họ đâu. Cơ hội hay là để lại cho những người tuổi trẻ như các ngươi đi. Bất quá cái ta cần chính là ngươi có thể thỉnh thoảng nói với nàng ta vài câu. Bảo ngươi đi dò la không phải là tin tức gì khác, mà chính là theo dõi Vân Tri Thu cho ta, tận lực nghĩ biện pháp tiếp cận nàng ta, theo dõi nhất cử nhất động của ả.

Miêu Nghị cả kinh:

- Theo dõi nàng ta làm gì?

---------------

An Chính Phong trầm giọng nói:

- Nữ nhân này đồng thời đều có lui tới cùng nhân vật trọng yếu của Đại Ma Thiên hòa Vô Lượng Thiên, nhưng mà đa số đều là cải trang mà đến, khiến cho người khác khó lòng phòng bị. Chúng ta bên này liên tiếp muốn cắm người bên cạnh ả, nhưng bó tay một cái là khách điếm chỉ lớn như vậy, nhân thủ cũng chỉ có mấy người như vậy, căn bản không tìm được cơ hội hạ thủ. Ngươi nhớ kỹ, người bình thường đến khách sạn nữ nhân này chỉ sẽ lấy lệ một chút. Nhưng nếu như phát hiện nàng ta đặc biệt chiêu đãi ai đó, lập tức nhớ kỹ và liên hệ cùng bên này. Chúng ta bên này sẽ phái người theo dõi tra xét. Những cái khác không cần ngươi quan tâm.

Theo dõi tra xét kỹ cái gì? Người ta chưa chắc sẽ nói, Miêu Nghị cũng không muốn hỏi nhiều, có thể nói là chỉ biết cười khổ. Xem rra là bởi vì mình hơi có chút qquen biết cùng cùng Lão Bản Nương, thoáng một cái đã trở thành một công cụ để lợi dụng. Xem ra sự tranh đấu giữa Lục Thánh thật đúng là diễn ra cả ngoài sáng lẫn trong tối, không từ bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào a! Tự bản thân mình chẳng qua là một con cờ mà thôi.

- An chưởng quỹ, mặc dù là ta ở phòng tạp vật, nhưng mà tiền thuê vẫn tính như bình thường a, ở lâu ta chịu không nổi a!

- Cái này ngươi không cần lo lắng, về phương diện tiền bên này sẽ xuất, sẽ không để cho ngươi bị thua thiệt đâu.

An Chính Phong đưa tới một nhẫn trữ vật:

- Bên trong này là 10 triệu kim tinh, đủ ngươi ở khách điếm nửa năm. Nửa năm sau ngươi lặng lẽ về thương hội né một tháng, sau đó quay lại ở thêm nửa năm, nếu không khách điếm quỷ đó một mực tăng gấp bội xuống thì không có ai có thể ở nổi đâu.

Miêu Nghị thu nhẫn trữ vật, thở dài:

- An chưởng quỹ, có chuyện ta cần nói với ngươi một chút. Nhiệm vụ lần trước, ta đụng phải quỷ thuyền đó, một bộ tam phẩm chiến giáp hỏng rồi.

An Chính Phong thần tình cứng đờ:

- Là ý gì đây?

Miêu Nghị xem thường nói:

- Cũng không có ý gì, chính là muốn hỏi phía trên một chút xem có thể cấp cho bồi thường hay không. Ta là phủ chủ trấn thủ một phương, vốn không có mối liên hệ gì cùng thương hội các ngươi. Hiện tại làm việc quên sống chết cho thương hội các ngươi không nói, dù gì cũng không thể bù ngược trở lại chứ?

An Chính Phong lập tức sầm mặt quát:

- Tiểu tử, thứ ngươi muốn có phải là quá nhiều hay không? Bộ coi thương hội là cái động không đáy à? Ngươi sờ lương tâm mà nói coi, ngươi từ chỗ ta này lấy đi bao nhiêu thứ rồi? Cho dù ngươi trở về làm điện chủ, điện chủ loại thường chỉ sợ hải xoay sở một ngàn năm cũng không thu thập được nhiều đồ như vậy. Ngươi còn không thỏa mãn? Tam phẩm chiến giáp, ngươi tìm tam phẩm chiến giáp ở đâu ra, còn đòi một bộ? Bộ coi tam phẩm chiến giáp là hạt cát khắp Lưu Vân Sa hải ở đâu đều có thể nhặt được hay sao? Ngay cả Hồng Liên tu sĩ cũng còn dùng không được, ngươi bớt nói hươu nói vượn ở chỗ này đi! Hiền từ nói chuyện với ngươi nhiều rồi ngươi lờn mặt rồi phải không?

- An chưởng quỹ, chẳng lẽ ông nghĩ rằng ta đang ăn nói ba hoa? Ta từ Tinh Túc Hải Kham Loạn hội trở về, vất vả lắm mới có được một bộ tam phẩm bảo giáp phòng thân, đụng phải quỷ thuyền đó bị thiệt hại lớn rồi, một bộ bảo giáp đó của ta bị hủy lúc đó chính Ngô Chân cùng Ngô Minh tận mắt nhìn thấy. Ta thiếu chút nữa bỏ mạng rồi, ngươi nếu không tin có thể đi hỏi hai người bọn họ.

Miêu Nghị tức giận nói:

- Không tin ta saolại bảo ta làm chuyện này làm gì!

Bộ chiến giáp của hắn đích thật là bị Ngô Chân cùng Ngô Minh hủy rồi, chẳng qua là nhị phẩm, hắn cũng không tin hai nữ đó dám không nhận lỗi, cưỡng bức lão tử rồi lại còn bảo lão tử đền bù lại hay sao? Đừng có hòng! Dù thế nào cũng phải lấy về cả vốn lẫn lời.

Nghe hắn nói như vậy, An Chính Phong hồ nghi hỏi:

- Ngô Chân cùng Ngô Minh tận mắt nhìn thấy thật?

Nếu quả thật như vậy, lão không thể nghi ngờ là giả rồi. Ngô Chân cùng Ngô Minh vốn chính là do lão an bài, là người lão tín nhiệm.

- Ở sa mạc xoay sở hơn một năm, chúng ta cũng không nói với nhau mấy câu, ngươi dù sao cũng không thể cho là hai người bọn họ sẽ nói dối giúp ta chứ? Ngươi không tin có thể đi hỏi hai người bọn họ a! Đúng rồi, còn có một cây tinh hoa tiên thảo, chính là cây lần trước ngươi cho ta đó, cũng không còn nữa rồi. Nễ tình là thứ do các ngươi cấp, ta cũng áy náy lắm khi mở miệng nói ra đây.

Miêu Nghị gương mặt bi phẫn nói tiếp:

- Ta từ Tinh Túc Hải Kham Loạn hội liều mạng mới lấy ít đồ về, người ta làm việc cho cấp trên có thưởng, ta lại phải bù ngược vào, cái này đi đến mà nói cũng...

- Được được được rồi!

An Chính Phong vội vàng xua tay ngăn cản nói:

- Ta không nhiều lời với ngươi nữa. Chuyện này ta trước hết tìm hai người bọn họ xác nhận một chút, nếu như là thật, ta xin chỉ thị của phía trên rồi sẽ nhanh chóng bồi thường cho ngươi vậy. Làm gì mà lách cha lách chách như bọn đàn bà vậy, trước hết đi làm xong chuyện của ngươi đi. Sự tình làm xong rồi không thể bạc đãi được ngươi đâu.

Miêu Nghị hỏi:

- Nhanh chóng bồi thường là khi nào?

- Ngươi...

An Chính Phong trợn mắt nói:

- Trong vòng 3 ngày, hài lòng chưa?

- An chưởng quỹ, ngươi cũng không cần khó xử làm gì, chỉ cần ngươi thả ta trở về Thủy Hành cung, bộ tam phẩm chiến giáp kia ta không cần nữa, coi như là trung thành hy sinh vì Tiên Thánh vậy...

- Cút!

An Chính Phong gầm lên một tiếng giận dữ, tự bản thân mình đường đường là một kim liên tu sĩ, bao nhiêu người thấy là run run sợ sợ, tên này không ngờ lại mặt dày mày dạn cò kè mặc cả cùng tự bản thân mình, quả thực buồn cười!

Đối phương nổi giận rồi, Miêu Nghị cũng có chút thấp thỏm, u đầu sứt trán ly khai thương hội, nhưng mà lời nên nói cuối cùng cũng đã nói ra rồi, trong nhà còn có một đám người chờ đợi mình về nuôi, nếu như đã đi ra ngoài liều mạng kiếm tiền, tự nhiên không ráng kiếm chút cháo sao được. (..)

---------------