Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Canh giờ đến, trên cổ mọi người đều buộc khăn quàng đỏ, tung mình sải bước lên long câu, đại quân xuất phát!
Trong núi rừng, tiếng chân rung động, lá cây lay động. Trong lúc hành quân cũng không nghe được tiếng bàn luận xôn xao, mười mấy vạn nhân mã tựa hồ trong nháy mắt đều trở nên kỷ luật nghiêm minh, kêu chạy đến đâu thì chạy đến đó, trên mặt cũng không dám mang theo vẻ oán hận. Nhân mã đội chấp pháp nhìn chằm chằm vào đội ngũ hai bên, sợ biểu hiện trên mặt không đúng lại bị chém.
Bọn họ cũng không dám âm thầm oán trách cái gì với đồng đội, chuyện lúc trước có người bị báo cáo chặt đầu vẫn rõ mồn một trước mắt.
Một ngàn cái đầu khiến những người này hiểu cái gì gọi là quân lệnh như núi!
Miêu Nghị cưỡi ngựa, dẫn đội vượt qua ngọn núi nhỏ do một ngàn cái đầu xếp thành, đây là Miêu Nghị kêu Tư Không Vô Úy bày ra trên con đường phải đi qua phía trước. Nhân mã đi theo phía sau cũng giạng thẳng chân, vòng vèo vượt qua, tất cả mọi người đều tận mắt nhìn thấy những cái đầu chất cao như núi. Bọn họ đều câm như hến, ngay cả trong lòng cũng không dám âm thầm nói thầm, chỉ có vô cùng cẩn thận, không ngừng tự nhắc nhở chính mình, sợ làm gì sai lầm sẽ rơi đầu. Phải biết pháp chỉ Cung chủ ban bố là ‘ngũ chém’, chỉ riêng nhất chém đầu tiên đã giết ra nhiều cái đầu như vậy, nói cách khác, lần này không thể so với lần trước, đây là đao thật thương thật, một đống cái đầu đều bày ra ở đây!
Điện chủ và Phủ chủ các điện có chút không biết nói gì, chưa bao giờ bọn họ lại thấy thủ hạ của mình kỷ luật nghiêm minh như thế.
Đào Thanh Ly toàn thân mặc kim giáp, cỡi long câu, chỉ nhìn thoáng qua một đống cái đầu bên cạnh, đã có cảm giác muốn nôn mửa, vội vàng nghiêng đầu đi qua.
Trên vô số cái đầu còn máu chảy đầm đìa, hai mắt mở to nhìn trân trối, đúng là chết không nhắm mắt, có kẻ hai mắt cau mày, có kẻ mặt đầy thống khổ. Có kẻ lại đảo tròng trắng mắt, mùi máu tươi nồng nặc. Trong đời nàng chưa từng thấy nhiều đầu người như vậy, lúc này cảm nhận được chiến tranh thật sự tàn khốc hơn trong tưởng tượng của nàng rất nhiều.
Trang Hữu Văn và Thượng Lưu Hoan đi qua - đống đầu lâu- đưa mắt nhìn nhau. Còn chưa chính thức khai chiến đã giết hơn một ngàn người của mình, có thể thấy được quyết tâm lần này của Thủy Hành cung. Hai người lại ngắm nhìn đoàn nhân mã xung quanh, lúc trước còn ồn ào như pháo rang, bây giờ lại vô cùng quy củ, thật sự là thay đổi trong nháy mắt, giống như này Thủy Hành cung cũng không còn bất kham như trong tưởng tượng...
Dị thường gần đây của Thủy Hành cung, Nhật Hành cung không thể không phát hiện, nhất là điều động quy mô nhân mã lớn như thế, ngay cả Thủy Hành cung cũng đã phái thám tử đến bên Nhật Hành cung, còn bên Nhật Hành cung càng không cần phải nói.
Dị động nhân mã của Thủy Hành cung đã sớm truyền đến bên phía Nhật Hành cung. Giống như Mộc Hành cung, Nhật Hành cung cũng chưa từng để Thủy Hành vào trong mắt, không ai tin tưởng Thủy Hành cung dám tấn công Nhật Hành cung. Từ trên xuống dưới đều cho rằng Thủy Hành cung chẳng qua đang chuẩn bị ứng chiến, căn bản không đáng để lo.
Mặc dù như thế, nhưng tính cảnh giác của Nhật Hành cung vẫn không phải là thứ Thủy Hành cung có thể so sánh, bọn họ vẫn chuẩn bị phòng bị đánh bất ngờ. Ở giải đất biên cảnh, tập trung hoả lực mà đối đãi.
Kế hoạch Thủy Hành cung chế định là từ giải đất biên cảnh hai nước mạnh mẽ tấn công ba điện Kỷ, Tân, Nhâm của Nhật Hành cung. Chỉ công kích ba điện ở gần nhất, chứ không chuẩn bị tiến quân thần tốc đánh xuống, trận chiến này bọn họ đánh cho Mộc Hành cung nhìn, chứ không có tính toán kéo toàn bộ mình vào bên trong.
Còn phòng ngự của Nhật Hành cung chính là triệu tập hơn hai vạn nhân mã của hai điện Tân, Nhâm, tập trung ở cảnh nội Nhâm điện. Đối với Nhật Hành cung mà nói, tập trung nhân mã của hai điện phòng ngự chính là đã quá coi trọng Thủy Hành cung. Nếu thật sự muốn đánh, dựa vào chiến lực của Nhật Hành cung, chỉ cần nhân mã một điện phối hợp với một số cao thủ, có thể quét ngang cả Thủy Hành cung, bởi vì bọn họ cũng biết chiến lực của Thủy Hành cung không chịu nổi một kích.
Ngoài bố trí ở chỗ này hơn hai vạn nhân mã phòng ngừa có chuyện bất ngờ xảy ra, tác dụng trọng yếu nhất chính là chuẩn bị khai chiến tiên phong, một khi Nhật Hành cung và Mộc Hành cung đàm phán ra kết quả, nhân mã hai điện này sẽ lập tức tiến vào cảnh nội Thủy Hành cung, cao thủ bên phía Nhật Hành cung sẽ lao thẳng tới khu trung tâm của Thủy Hành cung, tránh cho phải chờ đợi nhân mã từ từ triệu tập, lãng phí thời gian.
- Đại nhân! Thám tử bên phía Nhật Hành cung đã phát hiện ra chúng ta, không thể ngăn cản, để cho thám tử bỏ chạy rồi!
Trong rừng, tiền tiêu được phái đi, cưỡi ngựa lao nhanh đến, khẩn cấp bẩm báo với Miêu Nghị.
Đối diện với hơn hai vạn nhân mã của hai điện, bên này cũng đã do thám biết được mấy ngày trước.
Sau khi biết được tin tức đối phương đã có chuẩn bị, suy nghĩ của Đào Thanh Ly có phải nên né tránh mũi nhọn, đi đường vòng qua những địa phương khác, tiến công những địa bàn khác? Chỉ vì nhân mã của Thủy Hành cung tấn công bất ngờ, nàng còn có chút nắm chắc, nhưng lấy cứng đối cứng với người ta, thì nàng thật sự hoàn toàn không nắm chắc.
Nhưng Miêu Nghị vẫn kiên trì lấy cứng chọi cứng, muốn chính diện đánh tan quân địch! Hắn cũng nói rõ với Đào Thanh Ly, tránh để xảy ra hậu quả nghiêm trọng, ảnh hưởng tới tinh thần không nói; một khi tinh thần bị hao tổn, chiến cuộc bất lợi, kinh động đối phương, phía sau còn có hơn hai vạn nhân mã bị bẻ gãy đường về, vậy nhân mã của Thủy Hành cung sẽ thật sự xong đời. Với tính tình của nhân mã bên phía Thủy Hành cung, hắn chỉ có thể để cho bọn họ nhìn thấy hi vọng thắng lợi, không thể để bọn họ nhụt chí, một khi đã nhụt chí muốn cứu vãn cũng cứu vãn không kịp, đến lúc đó cho dù Đào Thanh Ly có thể trốn về cũng chỉ còn mỗi cái gốc cung chủ, cho dù bên kia Nhật Hành cung không đuổi giết ngươi, ngươi cũng không còn lý do ở lại Thủy Hành cung nữa.
Hơn nữa Miêu Nghị có lý do tin tưởng là, đối phương chỉ sợ chưa chắc sẽ cho rằng Thủy Hành cung dám tấn công bọn họ, vẫn có thể đánh cho bọn họ không kịp chuẩn bị, huống chi chúng ta nhiều người như vậy, có cái gì phải sợ?
Triệu Phi và Tư Không Vô Úy cũng đồng ý với ý kiến của Miêu Nghị, hai người đều là những người trải qua chém giết nhiều năm, giao chiến sắp tới chỉ có thắng bại, chứ không có sợ hãi.
Ba người đều có ý kiến này, Đào Thanh Ly còn có thể nói cái gì?
- Địch quân đã phát hiện ra tung tích của chúng ta, nói cho phía sau, không cần phải ẩn núp trốn tránh nữa, tăng tốc đi tới!
Miêu Nghị ra lệnh, Nghịch Lân thương trong tay vung lên, dẫn đầu gia tốc đi về phía trước, nhân mã phía sau lập tức gia tốc đi theo.
Từ phía sau lại lục tục truyền lời:
- Tăng tốc đi tới!
Mười mấy vạn nhân mã lập tức tăng tốc độ, cấp tốc hành quân trong rừng...
Trong một khu rừng trên giải đất tiếp giáp giữa Nhâm điện Nhật Hành cung và Thủy Hành cung, hơn hai vạn nhân mã ở trong những cái động tự đào xung quanh núi, sơn cốc sâu kín, bóng rừng âm u.
---------------
Trên tảng đá lớn róc rách bên dòng suối, Điện chủ Trấn Tân điện Đào Quân Quân và Điện chủ Trấn Nhâm điện Nam Tra đang ngồi quanh bàn cờ chơi cờ, non xanh nước biếc, chính là nhàn nhã ung dung.
Đào Quân Quân là phụ nhân, Nam Tra là một lão đầu, hai người nhìn bàn cờ có thể nói là hết sức chăm chú.
Hai thị nữ chơi đùa bên cạnh dòng suối, có người nấu rượu, có người thả câu trong khe nước câu cá. Có thể thấy được, mặc dù nhân mã đóng giữ ở chỗ này, nhưng không ai đặt Thủy Hành cung vào trong mắt.
Đúng lúc này, một trận tiếng bước chân dồn dập lao đến, phá vỡ sự yên lặng của sơn cốc, khiến mấy người bên dòng suối đều quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy thám mã chạy nhanh đến, cất vó khẩn cấp dừng lại, thám tử nhảy xuống long câu, chắp tay báo cáo:
- Nhị vị điện chủ, đại sự không ổn, nhân mã cực lớn của Thủy Hành cung đã xông vào cảnh nội Nhật hành cung!
- Cái gì?
Hai vị điện chủ tựa hồ đồng thời đứng lên, Nam Tra lo lắng nói:
- Tới bao nhiêu người?
Thám tử trả lời:
- Nhân mã trong núi thấy đầu không thấy đuôi, không biết bao nhiêu người, đoán chừng ít nhất không ít hơn năm vạn!
Đào Quân Quân trầm giọng nói:
- Ngươi xác nhận đối phương không phải đang đóng giữ, mà là xông vào cảnh nội Nhật Hành cung ta?
Thám tử hồi báo:
- Chính xác là xông vào, thám tử đối phương thậm chí còn chủ động đuổi giết thuộc hạ, nếu không phải thuộc hạ thoát nhanh, chỉ sợ mạng này cũng nằm lại trong tay đối phương rồi!
- Địch tập kích! Địch tập kích...
Lúc này Nam Tra ngửa đầu giận dữ kêu lên.
Trong phút chốc, tiếng chân long câu trong núi rừng như sấm dậy, hù dọa chim muông bay tán loạn, tốc độ phản ứng này đúng là nhân mã Thủy Hành cung không thể so sánh.
Bàn cờ, đồ đi câu... được thu hồi trong nháy mắt, thị nữ của hai vị điện chủ rất nhanh chóng phủ thêm chiến giáp lên người Long câu, tập trung vật cưỡi, ầm ầm rời núi.
- Nam Tra, tình huống có chút không đúng, người của Thủy Hành cung làm sao dám chủ động công kích Nhật Hành cung?
Đào Quân Quân đột nhiên truyền âm nói với Nam Tra.
Nam Tra truyền âm hỏi ngược lại:
- Ngươi có ý kiến gì không?
Đào Quân Quân nói:
- Đừng nói Thủy Hành cung không có lá gan lớn như vậy, chỉ dựa vào thực lực của bọn họ cũng không dám làm như thế, chuyện này có gì đó kỳ lạ, mau kịp thời đưa tin về Nhật Hành cung, báo cáo tình huống, mời Cung chủ mau phái cao thủ tới tăng viện, để phòng ngừa vạn nhất!
Nam Tra cau mày nói:
- Chẳng lẽ chúng ta cứ phòng thủ không chiến sao?
Đào Quân Quân cười lạnh nói:
- Phòng thủ mà không chiến? Ngươi nói đùa gì vậy? Cung chủ phái chúng ta trú đóng lần này, là chuẩn bị cho hai điện chúng ta quét ngang tiên phong của Thủy Hành cung, nếu gặp nhân mã Thủy Hành cung mà không chiến, đừng nói chúng ta không còn mặt mũi nào, quay về ta và ngươi còn giữ được vị trí điện chủ hay sao? Cầu viện vẫn phải cầu viện, chiến vẫn phải chiến, chẳng những phải chiến, còn phải đánh ra uy phong, bổn tọa đề nghị lập tức chạy tới bình nguyên sông Cửu Khúc dàn trận, nếu thật nhân mã Thủy Hành cung thật sự không có gì đáng sợ, bên kia không có Tử Liên cao thủ, nếu tình huống không đúng, lại tính tiếp cũng không muộn!
- Nói có lý, được!
Nam Tra gật đầu, hai người nhanh chóng suất lĩnh nhân mã, hoả tốc rời núi.
Ngoài núi chính là một mảnh diện tích bình nguyên, phạm vi nhìn trống trải, đại đội nhân mã đi qua căn bản không cách nào chạy trốn tầm mắt, cũng là một nơi rất tốt để trấn thủ.
Hai vạn đại quân ầm ầm lao đến, phá vỡ sự yên lặng của bình nguyên, từng con long câu vọt tới bên cạnh con sông đều bay lên không nhảy vọt qua, chỉ chốc lát sau tất cả nhân mã đều đã qua sông, ở bờ bên kia dàn trận đợi địch!
Nam Tra và Đào Quân Quân cùng đứng phía trước, phía sau xếp thành một hàng gồm sáu vị hành tẩu, mười hai vị chấp sự, hai mươi vị phủ chủ.
Trên ngọn cây ở cánh rừng phía xa, thân ảnh Yến Bắc Hồng đột nhiên hiện thân trong tàng cây, lộ ra nửa thân thể, mở pháp nhãn chăm chú quan sát. Trên mấy thân cây bên cạnh cũng toát ra sáu người, chính là sáu vị hành tẩu của hai điện. Xem ra hắn muốn giúp Miêu Nghị một tay, nên đã đem theo sáu vị Hồng Liên tu sĩ.
Nếu quả thật tham chiến..., cử động này của hắn không khỏi không hợp quy củ, người của Tử Lộ chạy đến Thần Lộ tham chiến còn ra thể thống gì nữa?
Bên trên bình nguyên, đại đội nhân mã của song phương còn còn chưa chạm mặt, nhưng thám mã song phương phái ra đều đang cấp tốc chạy đi chạy lại báo cáo tình huống, khúc nhạc dạo của đại chiến hết sức căng thẳng.
Chờ một lát sau, mặt đất bình nguyên rung động, một người mặc áo choàng màu đen phần phật tung bay, cỡi ngựa lao ra khỏi đường chân trời, lăng không phóng ngựa lướt qua gò đất, ngay sau đó từng đội nhân mã giống như thủy triều lao ra.
Khi vọt tới nơi cách đối phương khoảng ngàn thước, hắc thán đeo chiến giáp dữ tợn, vội vàng cất vó đứng lại, trên lưng Miêu Nghị vung thương quét ngang, nhân mã đuổi theo phía sau lập tức phân tán chạy sang hai bên. Cảm nhận được không khí khẩn trương của đại chiến sắp tới, hắc thán dị thường hưng phấn, không ngừng tê minh cất vó, phát ra tiếng xung phong mãnh liệt. Nếu không phải Miêu Nghị ở trên lưng áp chế, con ngựa này khẳng định đã liều mạng xông ra ngoài, đẩy Miêu Nghị xuống hố.
Hắc thán xao động bất an chạy tới chạy lui, cưỡi trên lưng nó, Miêu Nghị đang cầm thương, cũng đang không ngừng quay đầu lại nhìn trận doanh sẵn sàng đón địch của đối phương ở phía sau, nhân mã ở phía sau tụ tập mà đến cũng nhanh chóng dàn trận.
Bên phía Thủy Hành cung dàn trận mặc dù cũng coi như nhanh chóng, nhưng xốc xếch đến rối tinh rối mù, vừa nhìn cũng biết chưa từng trải qua chiến trận, may có những thân tín của Triệu Phi chạy qua chạy lại tổ chức, mới miễn cưỡng bố trí ra trận thế.
Nhìn thấy nhân mã giống như thủy triều xông ra, hai vị điện chủ Nam Tra và Đào Quân Quân có thể nói là nghiêm túc đối đãi, nhưng trước mắt tình hình làm hai người đưa mắt nhìn nhau không biết nói gì mới đúng. Nhìn, nhìn, thậm chí dần dần lộ ra nụ cười, là loại nụ cười cảm thấy buồn cười.
Đối phương thật sự không giống như đang gỉa vờ, xem ra nhân mã của Thủy Hành cung thật sự có thể giống như đang “diễn”.
Nhìn thấy có hai tên cưỡi ngựa va vào nhau xiêu vẹo, trong đám nhân mã phía sau hai vị điện chủ bật ra tiếng “phụt” nén cười, ngay sau đó tiếng cười nhanh chóng khuếch tán, nhân mã của hai điện có thể nói là ôm bụng cười to, lần đầu tiên bọn họ gặp đối thủ như vậy, xem ra Thủy Hành cung quả nhiên là danh bất hư truyền.
Đông đảo nhân mã biến áp lực của hai điện trong nháy mắt thành trò cười, Nam Tra và Đào Quân Quân quay đầu lại nhìn phía sau, cũng khẽ mỉm cười, tinh thần có thể nói rất phấn chấn!
Thấy đối phương đang cười bên này, Miêu Nghị liếc nhìn phía sau, đây là chuyện trong dự liệu, sau khi đánh một hai trận dĩ nhiên sẽ có kinh nghiệm.
Hơn mười vạn nhân mã xếp thành ma trận vuông giống như chín miếng đậu hũ phân biệt rõ ràng, nhân mã của Tư Không Vô Úy chạy động xung quanh. Đào Thanh Ly người mặc kim giáp dẫn mấy người từ trong ma trận chạy tới, đoàn người xếp hàng phía trước, Hắc Thán chở Miêu Nghị lui về phía sau, sáp nhập vào hàng ngũ do Đào Thanh Ly dẫn đầu.
---------------