Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ai biết sau này còn gặp giải tỏa nữa hay không.

Miệng ăn núi lở thì không được.

Thế là, sau khi giữ khoản vốn đó nửa năm, bác cả quyết định đầu tư vào ngành tang lễ đang còn bỏ ngỏ ở huyện Thiên Môn.

Nếu nói những khoản tiền trước đó đều là vận may của bác cả, thì Nhà tang lễ Thiên Môn chính là tầm nhìn và sự quyết đoán của bác.

Khu đất của Nhà tang lễ Thiên Môn cách rìa khu vực thành thị huyện Thiên Môn hơn một nghìn mét, thuộc loại đất công nghiệp ngoại ô, giá thuê không quá đắt.

Nhưng cũng không ít, một năm riêng tiền thuê đất đã là hai mươi vạn!

Hồi đó bác cả ký hợp đồng một lèo mười năm, tức là trong mười năm tới, chỉ riêng chi phí cho mảnh đất này đã là hai trăm vạn, chưa kể phần tiền thuê tăng cố định hàng năm theo hợp đồng.

Vào thời điểm đó, đây tuyệt đối là một con số thiên văn, dù bác cả có dốc hết vốn liếng vào đây cũng không đủ.

Nhưng bác cả lúc đó không bị những con số này dọa sợ.

Có đất trong tay, bác bắt tay vào xây dựng nhà tang lễ.

Việc xây dựng nhà tang lễ thì đơn giản, mười mấy hai mươi vạn là xong, nhưng "tiết mục chính" của một nhà tang lễ lại không nằm ở đó.

Đầu tiên là xe tang, một chiếc xe van nội địa đạt chuẩn có giá khoảng hai mươi vạn.

Vì vốn có hạn, bác cả không mua xe mới mà bỏ mười vạn ra cải tạo một chiếc xe van cũ.

Tiếp theo là tủ đông, lò hỏa táng.

Thông thường, một số nhà tang lễ nhỏ sẽ không lắp đặt tủ đông, lò hỏa táng mà sau khi nhận khách sẽ tìm các nhà tang lễ khác có thiết bị để thuê dùng.

Làm vậy tuy lợi nhuận của nhà tang lễ giảm đi một chút nhưng vốn đầu tư ban đầu sẽ nhỏ hơn rất nhiều.

Nhưng lúc đó mấy huyện quanh huyện Thiên Môn làm gì có cái nhà tang lễ nào ra hồn, họ cũng toàn thuê thiết bị trên thành phố.

Mà từ huyện Thiên Môn lên nhà tang lễ thành phố mất ba bốn tiếng đi xe, rất phiền phức.

Thế là bác cả sau khi tính toán vốn liếng trong tay, trực tiếp chi mười vạn mua hai cái tủ đông sáu ngăn cũ!

Sở dĩ mua hai cái là vì bác cả nghĩ nếu Nhà tang lễ Thiên Môn có tủ đông, các nhà tang lễ nhỏ lân cận có thể sẽ không chọn lên thành phố nữa.

Như vậy, kiếm tiền cho thuê cũng coi như một kênh thu hồi vốn.

Với suy nghĩ tương tự, bác cả lại bỏ ra ba mươi vạn mua một cái lò hỏa táng cũ.

Như vậy, Nhà tang lễ Thiên Môn tuy nhỏ nhưng cơ sở vật chất cơ bản đều có đủ.

Sau này chứng minh suy nghĩ của bác cả là vô cùng sáng suốt, dù đến tận bây giờ, lò hỏa táng vẫn là một món đồ lớn mà nhiều nhà tang lễ không nỡ mua.

Những năm qua, chỉ dựa vào việc cho thuê dịch vụ bảo quản lạnh, hỏa táng, bác cả đã thu hồi được vốn thiết bị.

Tất nhiên, vì lò hỏa táng khá cũ nên chi phí bảo trì về sau cũng không nhỏ, thậm chí để đạt chuẩn môi trường sau này còn phải lắp thêm thiết bị lọc khí thải.

Nhưng đó là chuyện về sau, khi nhà tang lễ đã đi vào hoạt động thì những cái đó không còn là vấn đề nữa.

Cứ như vậy, trong nửa năm đó, bác cả đã đầu tư vào nhà tang lễ gần một trăm vạn!

Vì việc này, bác thậm chí còn thế chấp cửa hàng của gia đình để vay thêm hai mươi vạn nhằm giảm bớt áp lực vốn.

Lúc đó trong mắt người ngoài, đây tuyệt đối là chuyện kinh thiên động địa.

Ngay cả những người thua sạch tiền đền bù vì cờ bạc khi thấy bác cả làm thế cũng bĩu môi dè bỉu, buông một câu "thà đánh bài thua còn hơn".

Trong hoàn cảnh đó, bác cả cứ thế mặc kệ ánh mắt chê cười của người ngoài, vận hành nhà tang lễ đi vào quỹ đạo.

Sau năm đầu tiên, nhà tang lễ bắt đầu thuận lợi.

Ánh mắt của những kẻ luôn dòm ngó nhà bác cả chuyển từ chế giễu ban đầu sang kinh ngạc về sau.

Dù vẫn có người thấy làm nghề tang lễ xui xẻo, nhưng không chịu nổi việc nhà bác cả nhờ nhà tang lễ mà bước chân vào tầng lớp giàu có ở huyện Thiên Môn.

Những kẻ coi thường nhà bác cả, khi gặp mặt cũng chỉ có thể cười nói chào hỏi.

Nhà ai mà chẳng có sinh lão bệnh tử?

Sau này có việc, kiểu gì chẳng phải nhờ vả.

Đó chính là lịch sử của Nhà tang lễ Thiên Môn.

Sau khi tìm hiểu xong các thông tin liên quan, Trần Miểu cũng hiểu rõ những vấn đề mình phải đối mặt sau này.

Bảo trì tủ đông, lò hỏa táng, bảo dưỡng xe tang, mua sắm vật phẩm tang lễ, đàm phán nghiệp vụ, tuyển dụng nhân viên, v.v.

Những việc này tuy đều có người chuyên trách làm, nhưng là giám đốc, hắn vẫn cần phải trù tính chung.

Còn về chuyện thời hạn thuê đất sắp hết thì không cần hắn lo, bác cả có quan hệ riêng, cũng không phải vấn đề lớn.

Vì vậy trong một tháng này, việc Trần Miểu cần làm là đi tìm hiểu những việc đó trước.

Nếu chỉ làm một ông chủ phủi tay thì phải gánh chịu rủi ro bị qua mặt.