Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đến giờ nhìn lại, sự lựa chọn của hắn dường như không phụ lòng hắn.
Hơn mười phút sau, Trần Miểu và Hạng Thượng đến phía Bắc thành phố.
Xe máy so với ô tô quả thực nhanh hơn nhiều.
Đến phố đi bộ, câu đầu tiên Trần Miểu nói khi xuống xe là: "Nếu mày không muốn tao tổ chức lễ truy điệu cho mày thì sau này đi xe tử tế chút!"
Hạng Thượng bất lực đi đỗ xe.
"Tao mới mua xe nên hưng phấn tí mà!"
Trần Miểu nghe tiếng lòng của Hạng Thượng, cũng hiểu thêm đôi chút về kỹ năng "Tâm linh tương thông".
Từ trường hợp của bác cả và Hạng Thượng, "Tâm linh tương thông" không cung cấp được quá nhiều thông tin, thường thì trong lòng đối phương nghĩ rất nhiều, nhưng Trần Miểu chỉ nghe được một hai câu khi cảm xúc dao động mạnh.
Tuy nhiên Trần Miểu nghĩ đến một việc, nếu kết hợp với Đồng Tâm Phù, thì "Tâm linh tương thông" có thể đạt đến trình độ nào?
Rất nhanh, Hạng Thượng đỗ xe xong đi tới.
Trần Miểu liếc nhìn xe cậu ta, chỉ vào hai cái mũ bảo hiểm treo trên xe.
"Mày không mang mũ theo à?"
"Không cần, mang theo phiền lắm."
Trần Miểu lắc đầu không nói gì, dù sao Hạng Thượng nhiều tiền, mất thì mua cái mới.
"Mà này, mày đến phố đi bộ làm gì?"
Hạng Thượng xoay xoay chìa khóa xe trên ngón tay hỏi.
"Mua chút đồ."
"Đồ gì?"
"Dạo này tao đang học vẽ bùa, định mua ít giấy bùa, chu sa, mày có mối nào không?"
Trần Miểu không giấu giếm việc mình định làm.
"Vẽ bùa? Nhà tang lễ bọn mày giờ có cả dịch vụ này á?"
Hạng Thượng ngạc nhiên.
"Sở thích cá nhân thôi, hỏi mày đấy, có mối không?"
"Mối mày nói là chỉ cái gì?"
"Tao muốn mua một ít giấy vàng làm thủ công từ bột gỗ và chu sa chất lượng cao."
Trần Miểu nghĩ ngợi rồi nói.
"Thế à... Chu sa thì dễ, một đứa bạn tao nhà mở tiệm thuốc đông y trên thành phố, chắc là có mối, còn giấy vàng thì tao chưa tìm hiểu bao giờ, để tao hỏi bạn bè xem bọn nó biết không."
Trần Miểu gật đầu, bước vào một cửa hàng bán đồ thờ cúng hương nến.
Do có đền Lão Mẫu trên núi Cảnh ở phía Bắc thành phố nên trong huyện Thiên Môn có khá nhiều cửa hàng kiểu này, đền Lão Mẫu không cấm khách hành hương tự mang đồ lễ, nên nhiều khi cửa hàng dưới núi bán còn chạy hơn trên núi.
Tất nhiên, bán chạy chưa chắc đã lãi nhiều hơn trên núi.
Vào cửa hàng, Trần Miểu đi thẳng đến quầy bày hương, trong tủ kính bày đủ loại hương.
To, nhỏ, dài, ngắn, đàn hương, trầm hương, hương bách, hương giáng chân, v.v.
"Cậu em muốn mua gì?"
Trần Miểu chỉ vào hương giáng chân.
"Loại này bao nhiêu tiền một bó?"
"Năm mươi một bó."
"Có loại đắt hơn không?"
"Không có rẻ hơn đâu... Ơ, cậu nói gì cơ?"
Nhân viên bán hàng ngớ người hỏi lại.
"Tôi hỏi có loại chất lượng tốt hơn không."
Trần Miểu cười nói.
"À, có, có."
Nhân viên bán hàng hơi ngượng ngùng đi vào trong tìm.
Cậu ta thực sự không ngờ Trần Miểu lại hỏi loại đắt hơn, đừng nói hương giáng chân, mấy loại hương kia khách đến mua toàn hỏi có loại nào rẻ hơn không, chưa thấy ai hỏi có loại đắt hơn không.
Nếu thực sự muốn mua loại xịn thì cũng không nên đến đây.
May mà ông chủ vẫn còn ít hàng tồn kho.
Không lâu sau, nhân viên bán hàng mang ra một bó hương.
Trần Miểu cầm lên xem, quả thực chất lượng tốt hơn loại bày trong tủ nhiều.
"Loại này bao nhiêu?"
"Năm trăm một bó."
"Có loại đắt hơn nữa không?"
"Hết rồi, trầm hương và đàn hương thì có loại đắt hơn, cậu muốn thì tôi đi lấy."
Trần Miểu lắc đầu.
"Vậy lấy bó này đi, tặng tôi một cuộn dây đỏ được không?"
Nhân viên bán hàng thấy Trần Miểu sởi lởi vậy cũng không nói nhiều, lấy ngay một cuộn dây đỏ nhỏ ra.
"Hạng Thượng, trả tiền."
Hạng Thượng đang nghịch chuỗi hạt của cửa hàng nghe vậy thì ngẩn tò te.
"Mày mua đồ, bắt tao trả tiền?"
"Mày cứ nói có trả hay không đi!"
Trần Miểu cười hì hì nhìn Hạng Thượng, thái độ này khiến Hạng Thượng hơi khó đoán.
"Chẳng lẽ lát nữa thằng này mời cơm? Mình mà không trả tiền, tí nữa nó không mời nữa?"
Nghĩ vậy, Hạng Thượng quyết định đánh cược, rút điện thoại ra quét mã.
Nhưng đợi Trần Miểu cầm hương ra khỏi cửa hàng, Hạng Thượng vẫn không nghe thấy câu mời cơm nào.
"Vãi chưởng!"
Hạng Thượng sải bước đuổi theo.
Nhưng chưa đợi cậu ta mở miệng, đã thấy trong tay Trần Miểu xuất hiện một cái đào phù buộc dây đỏ.
"Cho mày."
Hạng Thượng nhận lấy đào phù.
"Cái gì đây?"
"Đào phù."
"Cái của nợ này đáng giá năm trăm tệ á?"
Hạng Thượng nhìn cái đào phù chế tác thô sơ, vẻ mặt kiểu "mày lừa trẻ con à".
"Tao tự tay làm đấy, mày nói xem có đáng không!"
"Tam Thủy, mày học thói mặt dày từ bao giờ thế hả."
Hạng Thượng nhét đào phù vào túi, bước tới kẹp cổ Trần Miểu, nhưng không nhắc đến chuyện tiền nong nữa.
Thời gian sau đó, Trần Miểu và Hạng Thượng đi dạo phố đi bộ một lúc.
Sự xuất hiện đột ngột của Hạng Thượng khiến Trần Miểu bỏ ý định đến tiệm "Đoán Âm Dương".
Nếu bị chú ý, e là sẽ liên lụy đến Hạng Thượng.