Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thị nữ tự biết đã lỡ lời, bèn ngậm miệng không nhắc tới nữa.

Nhưng Lý Thuận lại dường như không phát giác ra điều gì, tiếp tục lảm nhảm nói: "Cô nương nào có biết, nếu không có tinh huyết tẩm bổ, Lãnh Sơn Thảo này phải hấp thụ quang hoa lãnh nguyệt thì mới sinh trưởng cứng cáp được. Vậy nên càng gần mặt đất, sự phân bố của Lãnh Sơn Thảo theo lý càng phải nhiều mới đúng. Tuyệt đối không có cái lý phải đi sâu xuống lòng đất..."

"Ồn ào chết đi được!" Nhạc thị hét lớn một tiếng, cắt ngang lời của Lý Thuận.

Nàng ta nhìn chằm chằm Lý Thuận, sau một hồi cân nhắc suy nghĩ, cuối cùng cũng hít sâu một hơi, đưa ra quyết định.

Chỉ thấy nàng ta thình lình cúi gập eo xuống, tóm lấy Lý Thuận đang sửng sốt vác thô bạo lên lưng. Ngay sau đó thân hình nhanh như chớp giật, men theo đường hầm dốc ngược, cứ thế lao thẳng về phía lòng đất tăm tối mịt mù.

"Ây da, tiểu nương tử không được làm thế đâu, tổn thọ lão hán ta mất..." Mặc dù mồm miệng kinh hô như vậy, nhưng hai tay Lý Thuận lại tự nhiên quàng chặt lấy cổ Nhạc thị, tuyệt nhiên không hề có chút ý định thả lỏng nào.

Chỉ là khi phát giác ra bản thân đang bị Nhạc thị đưa tới một nơi càng lúc càng sâu dưới lòng đất, trong mắt Lý Thuận bất giác xẹt qua vài phần vẻ ngưng trọng.

Bên trong không gian Phương Thốn.

Phong ấn trên chiếc hộp gấm mấy ngày trước đã bị phá bỏ, một loài thực vật kỳ dị toàn thân trong suốt, tỏa ra thứ ánh sáng bàng bạc tựa như nửa vầng trăng sáng thu nhỏ, đang tĩnh lặng lơ lửng ngay giữa không trung.

Còn những gốc Lãnh Sơn Thảo còn sót lại trong không gian, lại giống hệt như đang nghênh đón bậc quân vương của mình, đồng loạt cúi đầu thần phục.

"Lãnh Sơn Tôn..."

Quả không hổ danh là kỳ vật trăm năm khó gặp, thần niệm của Lý Thuận chỉ vừa mới chạm vào, đã cảm thấy một cỗ khí tức thanh sạch thuần túy tới cực độ ùa vào toàn thân.

Cường độ thần niệm dường như đang từ từ lớn mạnh thêm, Lý Thuận chỉ cảm thấy đầu óc trở nên tỉnh táo và sáng suốt hơn bao giờ hết, tốc độ suy nghĩ lưu chuyển thâm chí còn nhanh gấp mấy lần ngày thường.

Điều càng khiến Lý Thuận bận tâm hơn là, nương theo việc chủ ý thức của hắn không ngừng hấp thụ khí tức của Lãnh Sơn Tôn, bản thân hắn ở hiện thực, cũng đã dần dà phát giác ra được điểm không ổn của đường hầm dưới lòng đất này.

"Nơi này dường như tràn ngập luồng khí tức âm lãnh. Không phải là cái lạnh về mặt vật lý, mà là..."

Ngay khoảnh khắc ý niệm này vừa lóe lên trong đầu, Lý Thuận thế mà lại cảm thấy hàn khí xung quanh dường như đang sống lại, tất cả đều đồng loạt nhìn chằm chằm vào hắn.

Hàn khí nhập thể, ngay cả khi được Lang Hoàn Liệt Y cuồn cuộn tỏa nhiệt che chở, Lý Thuận cũng có phần không sao chống đỡ nổi.

Thân nhiệt giảm xuống với tốc độ chóng mặt.

Nhạc thị đang vác Lý Thuận cắm đầu chạy như điên chợt nhận ra có điều không ổn, lập tức phanh gắt lại rồi ngoảnh đầu hỏi: "Ngươi làm sao thế?"

"Tiểu... tiểu nương tử, ngươi... ngươi chẳng lẽ không cảm thấy... cái nơi quỷ quái này... có phần hơi lạnh quá sao..." Lý Thuận run lẩy bẩy đáp.

Nhạc thị nhíu chặt mày, đành phải dừng bước, buông Lý Thuận đang lạnh run cầm cập nằm ra đất.

Nàng ta cảnh giác nhìn dáo dác xung quanh, hồi lâu sau, trên khuôn mặt thanh tú kia rốt cuộc cũng hiện lên một nét ngưng trọng.

Ngập ngừng một lúc, cuối cùng vẫn móc từ trong ngực ra một viên đan dược, đút cho Lý Thuận uống.

Lý Thuận sau khi nuốt vào, lập tức cảm thấy trong bụng tựa như có một quả cầu lửa bùng cháy, nhanh chóng lan khắp toàn thân. Chẳng những hàn ý rút lui, mà thậm chí ngay trên trán hắn còn rịn ra một lớp mồ hôi li ti.

Thấy trạng thái của Lý Thuận đã chuyển biến tốt, Nhạc thị lại vác hắn lên lưng, chẳng thèm ngoảnh đầu lại tiếp tục đâm đầu xuống sâu dưới lòng đất.

"Nếu như cảm nhận được khí tức của Lãnh Sơn Thảo quanh đây, nhớ gọi ta đấy." Nhạc thị dặn dò một câu.

"Tiểu nương tử, chúng ta vẫn phải chạy xuống lòng đất sao? Rốt cuộc dưới đó có cái thứ gì cơ chứ..."

"Đa tạ ơn cứu mạng vừa nãy, chẳng hay tiểu nương tử họ gì tên gì. Ngày sau có cơ hội, lão hán nhất định sẽ báo đáp..."

Mặc cho Lý Thuận không ngừng cố gắng gây rối làm phân tán sự tập trung của Nhạc thị, nhằm trì hoãn bước chân của nàng ta.

Thế nhưng đối phương trước sau vẫn cứ làm như không nghe thấy.

Vì thế mà sự việc chẳng sao tránh khỏi, cả hai ngày một dấn sâu xuống lòng đất quặng mỏ Lãnh Sơn.

Chẳng những chung quanh ngày một lạnh thấu xương, mà ngay cả bộ "Lang Hoàn Liệt Y" mặc trên người có thể miễn cưỡng phát ra hồng quang nọ, lúc này cũng bị ép đè cho thoi thóp. Tựa như ngọn nến trước gió, có thể tắt lụi hoàn toàn bất cứ lúc nào.

Điểm mấu chốt hơn nữa là, Lý Thuận thế mà lại từ trong bóng đêm xung quanh bắt trọn được một cỗ khí tức cực kỳ giống với [Lãnh Sơn Tôn]!

Cả hai cùng chung một nguồn cội, chỉ là luồng khí tức này, dường như có phần yếu ớt hơn một chút.

"Dừng lại!"

Sau khi cân nhắc chốc lát, Lý Thuận gọi Nhạc thị bên dưới lại.

"Bên kia!"

Nhạc thị men theo hướng dẫn của Lý Thuận, ngoằn ngoèo tiến lên. Chẳng bao lâu sau, ở đoạn cuối cùng của một cái hang đào sụt lở, phát hiện ra một luồng sáng xanh đang bất thình lình bừng nở rực rỡ.

Nguồn cơn của luồng sáng xanh kia là một loài thực vật giống hệt như Lãnh Sơn Thảo, nhưng thể hình lại to lớn hơn gấp năm sáu lần.

"Đây là... Thật không thể tin nổi a! Cớ sao lại có gốc Lãnh Sơn Thảo khổng lồ tới mức này!" Lý Thuận kêu lên một cách khoa trương.

"Đây là Lãnh Sơn Quân. Lãnh Sơn Thảo có xác suất một phần mười vạn biến dị mà thành. Thứ này tuy rằng giá trị không sánh bằng Lãnh Sơn Tôn, nhưng lại cao hơn Lãnh Sơn Thảo bình thường rất nhiều." Lúc này Nhạc thị mới mở miệng giải thích.

Tuy nhiên, điều lạ lùng là sự chú ý của nàng ta lại không đọng quá nhiều lên gốc Lãnh Sơn Quân nọ. Trái lại, tầm mắt nàng ta không ngừng quét thật kỹ trên bức vách đá xung quanh.

Một chốc sau, dường như nàng ta rốt cuộc cũng tìm thấy mục tiêu, giữa hàng mi hiện lên một nét vui mừng.

Ngay lúc định tiếp tục vác Lý Thuận trên lưng lên đường, thình lình lại nghe thấy Lý Thuận cẩn thận chỉ tay vào gốc Lãnh Sơn Quân trước mặt rồi hỏi: "Tiểu nương tử, lão hán có được hái thứ này hay không?"

"Lão hán vất vả vun trồng Lãnh Sơn Thảo cả đời, mà chưa từng được nhìn thấy kỳ vật bực này. Quả thực là ngứa ngáy khó nhịn được a..."

Vốn dĩ Nhạc thị không muốn sinh thêm rắc rối, nhưng khi liếc thấy ánh mắt vô cùng thành khẩn và chân thực của Lý Thuận, nàng hơi đắn đo một chút, cuối cùng cũng khẽ gật đầu.

Sau đó liền nhìn thấy Lý Thuận hí hửng cười đùa, thi triển Nông Gia Phân Linh Hóa Sinh Thuật để thu lại gốc Lãnh Sơn Quân kia.

Kế đó, hai người tiếp tục lên đường.

Trên đường đi Lý Thuận loáng thoáng phát giác được khí tức của vài gốc Lãnh Sơn Quân, song đều chẳng hề hé miệng nhắc nhở.

Chỉ mặc cho Nhạc thị mang theo mình chạy như bay.

Còn vị Nhạc thị này cũng chẳng biết đã dùng cách nào để thấu tỏ sự phân bố chi tiết của đường hầm quặng ngầm dưới đây.

Lao thẳng về phía mục tiêu, không có nửa điểm chần chừ.

Lúc sắp đến nơi, nàng ta đột ngột dừng chân.

"Đi theo." Nàng bỏ Lý Thuận xuống, thì thầm.

Lý Thuận gật đầu, còng lưng cất bước theo sát đằng sau nàng ta.

Điểm tận cùng là một đường hầm hẹp lờ mờ phát ra thanh quang.

"Có lẽ là nơi này rồi."

Thị nữ có phần không chắc chắn, nhưng chẳng hiểu vì sao lại không dám tiếp tục tiến thêm.

Chỉ đành kiên nhẫn đứng đợi những người khác tới.

Qua non nửa ngày sau, lục tục có năm thị nữ khác đi tới.

Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, tựa hồ cuối cùng cũng xác định được mục tiêu.

Theo sau đó liền truyền tin cho Trường Nhạc Hầu.

Chỉ vỏn vẹn chừng non nửa chén trà, Trường Nhạc Hầu đã từ trên mặt đất lao đến.

Nàng ta hướng mắt vào sâu trong đường hầm lập lòe thanh quang phía trước, lại đưa mắt liếc qua nhóm dịch phu ánh mắt ngập tràn sợ hãi ở xung quanh, bèn phất phất tay: "Đưa bọn chúng về đi. Truyền lệnh phong tỏa chỗ này, cấm không một ai được phép bước vào nửa bước!"

Đám thị nữ cung kính lĩnh mệnh, lập tức áp giải đám dịch phu men theo lối cũ mà rút lui.

Còn Trường Nhạc Hầu lại thân cô thế cô, một mình tiến vào trong đường ngầm.

Càng đi sâu vào trong, cái lạnh tước đoạt toàn bộ sức sống lại càng thêm phần cuồng bạo.

Trong tầm mắt, mặt đất dưới chân, vách đá hai bên đều bị bao phủ bởi lớp lớp băng giá.

Còn Trường Nhạc Hầu lại hoàn toàn chẳng e dè cái giá lạnh đó, nàng đạp lên tầng băng cứng, từng bước tiến tới lõi trung tâm của quặng mỏ.

Chỉ thấy một bóng dáng màu xanh u ám, mờ nhạt đến mức gần như hoàn toàn trong suốt, ẩn hiện khó thấy, đang tĩnh lặng nổi lơ lửng giữa không trung.

Nó dường như đang chìm đắm trong một loại ký ức nào đó, chỉ đờ đẫn nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định phía trước. Đối với sự xuất hiện của kẻ không mời mà đến Trường Nhạc Hầu này, nó không có mảy may phản ứng.

Trường Nhạc Hầu nhìn bóng xanh phía trước, trong mắt lóe lên một tia kính sợ.

Sau đó tiếp tục dời bước tới trước.

Càng tới gần bóng dáng xanh thẳm, cái lạnh thấu xương ở chung quanh càng mạnh. Dần dà, với thực lực của nàng, cũng đã bắt đầu khó lòng chịu đựng nổi. Sương lạnh ngưng tụ nơi hàng mi, nhục thân càng không cách nào kìm được run lẩy bẩy.

Khi tới điểm cực hạn mà bản thân có thể chống đỡ, Trường Nhạc Hầu rốt cuộc cũng dừng chân.

"Bất hiếu nữ Tự Trạm Thanh, bái kiến tiên tổ!" Khuôn mặt Trường Nhạc Hầu hiện vẻ bi thương, khuỵu gối quỳ sụp xuống.

Bóng dáng xanh thẳm vẫn không hề lay động.

Một hồi lâu sau, Tự Trạm Thanh mới đứng lên.

Nỗi bi thương trong đôi mắt nàng đã phai đi, đổi lại bằng một tia phấn chấn.

"Âm lực ở nơi này, hẳn là đủ rồi."

Tự Trạm Thanh không màng tới cái lạnh buốt xương dưới nền đất, ngồi khoanh chân xuống. Sau đó lấy một hồ lô màu xanh từ trong người ra.

Hồ lô lơ lửng giữa không trung, trong miệng Tự Trạm Thanh lẩm nhẩm chú ngữ.

"Cửu u địa mạch, thái âm quân lâm.

Thiết vận đoạt cơ, ám khế thiên tâm.

Ngưng hư vi thực, hóa khí thành ngân.

Chiêu chiêu ngũ hành, cực âm sinh kim!"

Hòa cùng tiếng ngâm xướng của Tự Trạm Thanh, không gian xung quanh bắt đầu nổi lên từng đợt gợn sóng.

Tựa như những giọt nước mưa, thi nhau rơi xuống.

Sau đó cơn mưa ngày càng nặng hạt, vậy mà đã tạo thành thế như mưa tuôn thác đổ.

Một giọt chất lỏng lóng lánh kim quang, bèn ra đời trong cơn mưa ấy.

Rớt vào hồ lô xanh bên dưới.

Thế rồi rả rích nối tiếp, nhỏ xuống không ngớt.

...

Ba ngày sau.

Tự Trạm Thanh trở về trong bộ dạng bội thu, về Lãnh Sơn Huyện.

Cỗ hàn khí âm u vốn dĩ bao trùm lên toàn bộ vùng Lãnh Sơn, cũng đang từ từ tản đi không một tiếng động.

"Chúc mừng Trường Nhạc Hầu tâm tưởng sự thành!" Huyện lệnh Phương Tuân nhìn mặt đoán ý, chắp tay cúi người hành lễ.

Tiếp đó, y ngấm ngầm dò la bằng cách đầy ẩn ý: "Quân Hầu, không biết nhóm lao dịch kia, có muốn..."