Phương Thốn Đạo Chủ

Chương 17. Ai cũng có kế sách vẹn toàn của riêng mình (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tuy nhiên, ông ấy lại chẳng hề nhìn thấy vẻ vui mừng xuất hiện trên gương mặt Lý Tuấn như mong đợi, bất ngờ đến ngây ngẩn: "Thằng què, sao vẻ mặt của ngươi lại thế này?"

Lý Tuấn không trả lời câu hỏi của ông ấy, mà đưa mắt nhìn chằm chằm cảnh vật bên ngoài cửa sổ, rồi lại đột nhiên hỏi một câu: "Lão Phùng, bây giờ đang là giờ nào rồi?"

"Khoảng... mười một giờ sáng ấy nhỉ? Có chuyện gì vậy?" Phùng Quản gãi đầu, trên mặt hiện vẻ khó hiểu cùng đôi chút nghi ngờ. Lý Tuấn vẫn không trả lời, chỉ cúi đầu suy nghĩ điều gì đó.

Ở phía bên kia, sau khi đã thành công nhốt Lý Tuấn lại, Tôn Ngữ cũng không dám chậm trễ dù chỉ một chút, vội vã đi thẳng tới nhà lao ngầm ở góc phía Tây Bắc huyện nha.

Lúc này, cơ thể be bét máu thịt của Lương Điền và Tôn Hào đang bị treo lơ lửng giữa một tấm la võng quỷ dị với hai màu đen và đỏ đan xen lại với nhau.

Hàng vạn sợi huyết tuyến nhỏ như tơ nhện được cắm chi chít vào các đại huyệt trên khắp cơ thể hai người này. Qua ánh sáng mờ ảo, thậm chí có thể thấy rõ những sợi huyết tuyến đó giống như vật sống, lúc này đang điên cuồng luồn lách và gặm nhấm phần mô thịt bên dưới lớp da của hai người.

Cùng với việc thân thể hai người co giật như những bao tải rách bị điện giật, từng câu khẩu cung cứng nhắc không chút thăng trầm bị tấm la võng kia cưỡng ép tuôn ra khỏi cổ họng bọn họ:"Tông chủ có lệnh... ba giờ chiều sẽ phát động đợt đánh úp này. Chúng ta canh giữ trong thành... thừa dịp bạo loạn để làm nội ứng…”

"Rốt cuộc, tông chủ của các ngươi là kẻ nào?"

"Dòng máu chính tông của Đại Tương... Hùng Cận..."

Dường như hai người này vẫn còn giữ được một chút tỉnh táo, khuôn mặt cũng vặn vẹo không còn ra hình người vì sự kháng cự và đau đớn tột độ. Nhưng những sợi tơ mảnh cắm sâu vào tạng phủ kia lại thô bạo tước đoạt quyền kiểm soát nhục thân của họ, khiến bọn họ nhanh chóng khai sạch tất cả bí mật chôn giấu từ sâu tận trong đáy lòng bọn họ, không sót một chữ nào.

Mà ở phía trước tấm la võng khoảng một trượng, hai bóng người đang chắp tay đứng đó chính là những kẻ thống trị tuyệt đối của huyện Lãnh Sơn, Huyện lệnh Phương Thuận Tứ, cùng với Huyện úy Trình Vĩ Thu, người thống lĩnh binh mã của một huyện.

Cũng không làm phiền quá trình thẩm vấn của hai vị đại nhân, Tôn Ngữ im lặng đứng bên cạnh hệt như một cái xác chết không còn hơi thở, lặng lẽ và cung kính cúi đầu đứng bên cạnh.

Đợi đến khi Lương Điền và Tôn Hào bị vắt kiệt chút sức lực cuối cùng rồi ngất đi, Huyện lệnh Phương Thuận Tứ mới chậm rãi bước ra khỏi bóng tối. Ông ta đưa mắt nhìn chằm chằm vào giá hình phạt, giọng điệu lộ ra vẻ phức tạp khó tả: "Vốn tưởng sau khi bị điều đến cái huyện Lãnh Sơn nhỏ bé này thì cả đời này của ta không còn cơ hội quay lại Thánh Kinh nữa. Nào ngờ, đúng lúc này, ông trời lại cưỡng chế nhét vào tay ta một công lao lớn ngút trời như vậy!"

"Huyết mạch thuần chủng Đại Tương, ha ha ha..." Phương Thuận Tứ khẽ lẩm nhẩm mấy chữ này, trong tiếng cười lộ ra vẻ tham lam khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng.

Huyện úy Trình Vĩ Thu thấy vậy cũng lập tức tiến lên một bước, đứng bên cạnh chắp tay nịnh hót: "Đường tôn vốn có tư chất tiềm ẩn mà, sao có thể bị vây hãm ở cái nơi hoang dã này được chứ? Nay loạn đảng sắp sa lưới, việc thăng quan tiến chức của Đường tôn chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi!"

Nhưng Phương Thuận Tứ cũng không vì những lời nịnh nọt này mà đắc ý quên hình, ông ta quay người lại cười như không cười hỏi: "Dịch Thù à, ngươi có biết theo luật lệ của Đại Càn ta, nếu bắt sống được đích duệ chính thống của cựu quốc thì sẽ được ban thưởng thế nào không?"

Hơi thở của Trình Vĩ Thu trở nên có phần dồn dập, cố gắng sự hưng phấn trong lòng, nhanh chóng đáp lời: "Bẩm Đường tôn, theo pháp luật Đại Càn, nếu bắt sống Vương tộc của cựu quốc sẽ thưởng nghìn vàng, ban... tước vị bậc mười một, Á Khanh!"

Ngay cả Trình Vĩ Thu vốn luôn tự nhận bản thân khá trầm ổn, nhưng khi thốt ra hai chữ "Á Khanh" này, gò má cũng không nhịn được mà trở nên ửng hồng.

"Tước Á Khanh, được hưởng thực ấp ba trăm hộ, chính là điểm khởi đầu của quý tộc thực thụ tại Đại Càn. Dù không sở hữu chức quan, nhưng khi gặp Quận thủ cũng không cần cúi đầu bái chào." Giọng nói của Phương Thuận Tứ lạnh lùng nhưng trong đó còn đang ẩn giấu sự khao khát mãnh liệt: "Đại Càn có hai mươi bậc tước, cũng không biết có bao nhiêu người phấn đấu cả đời nhưng cuối cùng cũng chỉ dừng lại ở bậc mười trở xuống. Vậy thì công lao ngút trời này..."

Giọng điệu của Phương Thuận Tứ thay đổi đột ngột, ánh mắt như dao găm ghim chặt vào mặt Trình Vĩ Thu: "Nhưng cũng không phải là thứ mà ngươi và ta có thể nuốt trôi!"

Trình Vĩ Thu như bị sét đánh, kinh ngạc ngẩng đầu: "Ý của Đường tôn là..."

"Gặp giặc không báo, theo luật đáng chém, nhưng nếu báo rồi..." Phương Thuận Tứ cười lạnh: "Hùng Cận kia đã là cao thủ Động Huyền Cảnh. Chỉ dựa vào mấy trăm Huyền Giáp quân của huyện Lãnh Sơn chúng ta thì lấy gì để bắt được hắn đây? Bây giờ ngươi đi, hay bản quan đi?"

"Nếu để hắn chạy mất, vậy thì giữa ta và ngươi, ai sẽ gánh nổi cái tội danh 'phòng phạm không lực, để giặc hại dân' vì sơ suất này chứ?"