Phương Thốn Đạo Chủ

Chương 2. Ngô Nhật Tam Tỉnh Ngô Thân (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Địa đạo? Thằng què, ngươi đào nó từ lúc nào thế?” Phùng Quản thấy thế thì kinh ngạc không thôi.

Trong miệng còn đang kinh hãi hỏi thăm, nhưng chân lại chẳng dám chậm trễ một giây nào, lập tức chui thẳng xuống cửa động tối đen kia.

Lý Tuấn theo sát ngay phía sau, đồng thời thành thục đưa tay đóng kín tấm phản lại để không có một kẻ hở nào lộ ra bên ngoài.

Hai người men theo con đường đất chật hẹp và đổ dốc đứng xuống, mò mẫm đi trong bóng tối, cả hai cũng chưa đi bao lâu đã tới cuối đường. Đó là một căn hầm đất dưới lòng đất, dài rộng khoảng nửa trượng, cao chừng sáu thước.

Dù có hơi chật chội và ngột ngạt, nhưng nếu để hai người ẩn thân thì vẫn dư sức.

Hang đấy này cũng không hoàn toàn chìm trong bóng tối yên tĩnh.

Trên những bức tường đất thô ráp xung quanh, lại có hơn mười bụi cỏ nhỏ mọc đan xen rất có trật tự, lúc này đang tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Ánh xanh nhàn nhạt ấy chớp tắt như đang hô hấp, không chỉ xua tan toàn bộ sự u ám trong không gian chật hẹp này, mà còn mang đến từng luồng không khí tươi mới cho nơi trú ẩn kín mít dưới lòng đất.

“Đây là… Lãnh Sơn Thảo? Thằng què, không ngờ ngươi lén cất giấu nhiều thứ như vậy!” Phùng Quản tặc lưỡi kinh ngạc.

Lý Tuấn lại như lão tăng nhập định, lưng tựa vào tường đất, không nói một lời, dường như lúc này trong đầu đang tính toán điều gì đó.

Cơn chấn động truyền từ mặt đất phía trên ngày càng dữ dội.

Nhưng dường như nhờ hệ rễ ngoằn ngoèo của Lãnh Sơn Thảo lan khắp nơi khiến lớp đất vốn lỏng lẻo được kết dính chặt lại. Mặc cho mặt đất bên ngoài rung chuyển dữ dội như trời long đất lở, căn hầm nhỏ này lại vững như bàn thạch, còn chẳng có một hại bụi nào rơi xuống từ bên trên.

Nhận ra nơi trú ẩn này kiên cố ngoài dự kiến, lúc này sắc mặt trắng bệch như giấy của Phùng Quản mới dần dịu lại. Chỉ là đôi mắt đục ngầu của ông ấy vẫn không nhịn được mà thỉnh thoảng đảo qua đảo lại trên người Lý Tuấn.

Lãnh Sơn Thảo chính là bùa đòi mạng của đám phu dịch ở huyện Lãnh Sơn như bọn họ.

Thứ này cần phải được tưới nuôi ngày đêm bằng tinh huyết bản thân, phải mất cả năm mới miễn cưỡng thu được một cây.

Phùng Quản đau đớn ép xương rút tủy cả ngày lẫn đêm, liều cả cái mạng già cũng chỉ vừa đủ hoàn thành đủ số lượng yêu cầu cống nạp mỗi năm.

Vậy mà cái tên Lý Tuấn này, không những chưa từng chậm trễ kỳ hạn lao dịch, lại còn âm thầm tích góp được một lượng Lãnh Sơn Thảo dư thừa đáng sợ đến vậy…

Ánh mắt Phùng Quản nhìn về phía Lý Tuấn, sâu trong đáy mắt âm thầm nổi lên vẻ khó đoán.

“Lão Phùng, đừng nghĩ lung tung nữa. Ông hãy kể kỹ thêm cho ta nghe về đám di dân ở nước Tương kia đi.”

Dường như hoàn toàn không phát hiện sự thay đổi trong ánh mắt của Phùng Quản, Lý Tuấn bỗng mở choàng mắt, lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng.

Phùng Quản vội khôi phục dáng vẻ bình thường, vừa hồi tưởng nhưng vẫn cảm thấy sợ hãi nuốt nước bọt một phen: “Thật ra ta nhìn cũng không rõ lắm. Người nổi bật nhất chính là tên cầm đầu đám di dân đó… cao tám thước, thân hình cực kỳ cường tráng, vừa nhìn đã biết không phải hạng tầm thường. Ta chỉ lén nhìn từ một nơi rất xa thôi mà dường như hắn ta đã cảm nhận được, lập tức phóng ánh mắt sắc như lưỡi đao về phía ta! Cũng may mục tiêu của hắn là huyện nha, nếu không e rằng cái thân già này của ta cũng chẳng về nổi.”

Trong bầu không khí lạnh lẽo và tĩnh mịch dưới lòng đất, Phùng Quản run giọng kể tiếp những cảnh tượng kinh khủng mà ông ấy đã chứng kiến từ xa.

“Nghe nói phần lớn người nước Tương đều tu tập vu thuật. Gã đại hán kia cũng giống như thế. Hắn ta hiển hóa một tôn Ma Thần tám tay, một luồng hoả quang đỏ thẫm quấn đầy quanh thân tên đó, sát khí gần như xuyên tHùng Cậng mây.”

“Dù Huyền Giáp quân là lực lượng tinh nhuệ của Đại Càn, nhưng lại hoàn toàn không chống đỡ nổi một hiệp khi ở trước mặt người này!”

Theo lời kể của Phùng Quản, động tĩnh trên mặt đất cũng dần yếu đi.

“Đám giặc đi rồi sao?” Phùng Quản nhạy bén nhận ra sự thay đổi ở bên ngoài, vui mừng ngẩng đầu.

“Cũng chưa chắc bọn chúng đã đi nhanh thế đâu, chúng ta cứ chờ thêm cho chắc.” Lý Tuấn lắc đầu, vẻ mặt vẫn lạnh lùng.

Trong hầm trú ẩn dưới lòng đất lại rơi vào yên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.

“Đúng rồi lão Phùng, chẳng phải ông biết chút võ nghệ của phái Tiểu Thuyết gia sao? Thế ông thử vận nội công phái thứ gì lên kiểm tra tình hình bên ngoài xem sao.”

Đúng lúc này, cũng không biết từ khe đất nào, Lý Tuấn đột nhiên bắt được một con kiến đen tuyền, kẹp giữa đầu ngón tay rồi đưa tới trước mặt Phùng Quản.