Phương Thốn Đạo Chủ

Chương 20. Tìm cơ hội trong cảnh hỗn loạn (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong mắt hắn thoáng hiện lên vẻ hung hiểm, ý niệm khẽ động, trong nháy mắt đã vượt qua màn sương mù trắng, đi tới khu vực thứ ba, bên cạnh pho tượng đá nguyên vẹn kia.

"Nếu thực sự rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, chỉ có thể chọn cách thả nó ra thôi."

Chưa đến giờ khắc sinh tử tồn vong cuối cùng, Lý Tuấn tuyệt đối không muốn đi đến bước này.

Nên biết rằng, chỉ riêng việc ném một Khôi Lỗi của một tên phu dịch phàm nhân không có tu vi là Lý Tuấn ra nhân gian, cảm giác xé rách thần hồn sinh ra đã suýt chút nữa khiến hắn sụp đổ ngay tại chỗ.

Hắn thực sự khó có thể tưởng tượng nổi, nếu cưỡng ép triệu hoán pho tượng nguyên vẹn không rõ lai lịch, thâm sâu khó lường này giáng thế, rốt cuộc sẽ mang lại phản phệ và hậu quả khủng khiếp đến nhường nào!

“Thậm chí, bản thân hai pho tượng đá bên trong không gian Phương Thốn này đã ẩn chứa bí mật to lớn. Một khi hiện thế, nhất định sẽ mang tới sức ảnh hưởng không thể lường trước được.”

“Nhưng... để giữ mạng, cũng chẳng quản được nhiều như vậy!”

Ngay khi Lý Tuấn đang suy tính, pho tượng đá đã tĩnh lặng không biết bao nhiêu năm tháng ở trước mặt này, đột nhiên sinh ra một loại cảm ứng huyền bí nào đó, nhận ra ý đồ muốn giải phóng nó ra hiện thế của Lý Tuấn.

Trong nháy mắt, nó giống như sống lại vậy.

Trên gương mặt mơ hồ không rõ kia, tuy không thấy được ngũ quan, nhưng lại có một ánh mắt xuyên thấu qua năm tháng vạn cổ như ẩn như hiện, nhìn thẳng vào Lý Tuấn.

Cho dù trên khắp pho tượng này chằng chịt những vết nứt như mạng nhện, trăm ngàn vết thương nằm rải rác ở khắp nơi, tưởng như chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi tan thành từng mảnh vụn. Nhưng đúng ngay lúc này, Lý Tuấn thực sự cảm nhận được một luồng chiến ý cuồng bạo đủ để thiêu trời nấu biển, cùng với…

Sát ý mãnh liệt xông thẳng lên mây xanh!

“Sát!”

Luồng sát ý kia bên trong không gian Phương Thốn vậy mà giống như hàng vạn thanh lợi kiếm vô hình, tựa cuồng phong bão tố gào thét xoay vần mà bóp nghẹt lấy Lý Tuấn.

Cơn đau kịch liệt như bị cạo xương róc thịt lập tức quét qua toàn thân hắn, cưỡng ép khiến ý niệm của Lý Tuấn liên tục thối lui.

Mãi cho đến khi hắn loạng choạng lui ra khỏi rìa khu vực của pho tượng đá, luồng phong ba đáng sợ hủy thiên diệt địa kia mới đột ngột dừng lại.

Cách đó không xa, hàng trăm gốc Lãnh Sơn Thảo được trồng trong không gian Phương Thốn, tuy nhờ sự ngăn cách khu vực mà thoát nạn, nhưng cũng giống như sinh ra linh trí vậy. Những phiến lá cỏ màu u lam vốn đang hiên ngang bỗng đồng loạt rũ xuống, run rẩy sợ hãi, cúi đầu mà bái.

Trận cuồng phong càn quét giữa không trung hồi lâu mới từ từ tan biến.

Lý Tuấn vẫn còn sợ hãi mà nhìn pho tượng đá một lần nữa trở lại trạng thái chết chóc: “Dưới sự trấn áp của không gian Phương Thốn mà vẫn có uy thế nhường này...”

“Xem ra, chỉ cần ném pho tượng này ra, chí ít là tính mạng của ta cũng chẳng đáng lo ngại nữa rồi.”

“Nếu đã như vậy...” Ánh mắt Lý Tuấn lại lần nữa trở nên lạnh lùng và thanh minh.

“Lãnh Sơn Tôn.”

Hắn cũng không quên, mục tiêu thực sự trong ván cờ của mình rốt cuộc là gì!

...

Lúc này tại huyện thành Lãnh Sơn, bề ngoài có vẻ như vẫn đang sóng yên biển lặng, nhưng thực chất đã rơi vào cảnh sóng ngầm cuồn cuộn, sát cơ bủa vây khắp nơi từ lâu rồi.

Ba giờ chiều.

Một vệt lưu quang đỏ thẫm xé toạc chân trời, bóng dáng hùng tráng của Hùng Cận dừng lại ngay phía trên nha môn huyện Lãnh Sơn như dự tính.

“Hửm?”