Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Tuấn ngồi tĩnh tọa suy ngẫm suốt cả đêm, đến khi nơi chân trời vừa hiện lên tia sáng trắng đầu tiên của buổi sớm mai, lúc này hắn mới đẩy cửa bước ra ngoài.
Hắn giẫm lên ánh sáng mờ nhạ củat buổi sớm, quen đường quen lối rẽ vào một tiệm sách chật hẹp, trông vô cùng tầm thường ở huyện Lãnh Sơn.
Chủ tiệm là một thanh niên có dung mạo thanh tú, khoảng chừng mười tám, mười chín tuổi. Nhưng trong đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ ấy, thỉnh thoảng lại lộ ra vẻ tang thương hoàn toàn không tương xứng với tuổi tác.
“Tên què, ngươi lại tới nữa à? Lần này lại muốn tìm quyển nào đấy?” Y chẳng hề cảm thấy bất ngờ đối với việc Lý Tuấn ghé thăm từ sáng sớm, trong giọng nói còn lộ ra sự thân quen.
Y đồng thời vung tay áo một cái, cửa tiệm lập tức tự động đóng lại giữa không trung. Tiệm sách vốn đã chẳng sáng sủa gì lập tức tối tăm hẳn đi.
“Thích Đế Thư.” Lý Tuấn thấp giọng, trả lời ngắn gọn.
Nghe vậy, chủ tiệm bật cười: “Ta cũng đoán được phần nào, vậy nên đã chuẩn bị sẵn cho ngươi rồi đây, quy tắc cũ, giá cả không thay đổi!”
Nói xong, đầu ngón tay y khẽ nhấc lên, kẹp ra một tờ giấy tàn ố vàng từ trong tay áo kẹp rồi úp xuống mặt bàn gỗ loang lổ.
Mặt giấy hướng lên trên, không nhìn thấy nét bút bên trên.
Nhưng Lý Tuấn hoàn toàn không cần lật xem, bởi hắn đã quá rõ nội dung trên đó, bởi vì đây chính là chương hắn từng đọc vào “ngày hôm qua” trước lúc bị biển lửa nuốt chửng, ghi chép lại chuyện Tả Hữu nhị tướng của Đại Càn ngấm ngầm đấu đá với nhau, thậm chí còn tự ý sửa đổi thiên thời.
“Đổi tờ khác đi.” Lý Tuấn hơi cụp mắt, giọng điệu bình thản.
Có thể thấy, chủ tiệm thoáng sững người một chút, rồi bật cười bất lực, lắc đầu trả lời: “Hôm nay lại còn kén chọn nữa cơ đấy. Được thôi, thế ngươi tự chọn đi.”
Nói đoạn, y đột nhiên búng ngón tay, hơn chục trang sách với màu sắc đậm nhạt khác nhau lập tức bay lướt ra hệt như mấy cánh hoa, cuối cùng trải kín cả mặt bàn.
Ánh mắt Lý Tuấn khẽ lướt quá, ngón tay tùy ý rút lấy một trang rồi nhét sát vào trong người. Sau đó, hắn lại đưa tay vào trong ngực áo, cẩn thận lấy ra một chiếc bọc nhỏ bằng vải xám. Khi từng lớp vải được mở ra, một cây Lãnh Sơn Thảo đang lưu chuyển ánh xanh u uất lập tức hiện rõ mồn một.
Hắn cố ý làm vẻ đau lòng, cực kỳ cẩn thận ngắt ba chiếc lá cỏ trong suốt óng ánh, sau đó đặt lên bàn.
“Ba lá?” Trong mắt chủ tiệm thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Chẳng phải chúng ta đã giao kèo rồi sao, một lá đổi lấy một trang?” Miệng thì nói vậy, nhưng động tác dưới tay y lại nhanh như chớp. Tay áo khẽ cuộn, ba chiếc lá phát ra ánh sáng xanh nhạt kia đã lập tức biến mất.
“Còn lại hai lá dư ra, ta muốn mua tin tức liên quan đến “Lãnh Sơn Tôn”.”
“Lãnh Sơn Tôn?”
Chủ tiệm lập tức thu hồi vẻ mặt lười biếng từ nãy đến giờ, ánh mắt như điện bắn thẳng về phía Lý Tuấn.
“Chẳng lẽ… ngươi cũng đã bồi dưỡng được rồi sao?”
Thực ra Lý Tuấn hoàn toàn không biết rốt cuộc thứ được gọi là Lãnh Sơn Tôn là gì. Nhưng nhìn phản ứng của đối phương, hắn lập tức kết luận, chắc chắn vật này có quan hệ mật thiết với Lãnh Sơn Thảo.
Thế là Lý Tuấn vẫn giữ nguyên nét mặt, lắc đầu phủ nhận: “Đâu dễ như vậy, chỉ là dù sao cũng đã khổ sở hơn nửa đời người, cuối cùng cũng lần mò ra được một chút manh mối, thế nên muốn nhân lúc bộ xương già này còn chưa mục nát hoàn toàn mà đánh cược thêm lần cuối thôi.”
“Chỉ là những thông tin ta có về Lãnh Sơn Tôn quá ít, thế nên mới muốn dò hỏi thêm chút tin tức từ chỗ ngươi.”
Lời nói của Lý Tuấn nửa thật nửa giả, kín kẽ không để lộ chút sơ hở nào.
Quả nhiên, chủ tiệm chẳng chút nghi ngờ.
Bởi vì ở trong mắt y, một tên lao dịch nằm ở tầng đáy của xã hội có thể gom đủ cống phẩm mỗi năm đã là may mắn lắm rồi. Vậy mà năm nào tên què này cũng còn dư Lãnh Sơn Thảo để mang đi giao dịch, như thế cũng đủ thấy hắn khá tâm đắc trong việc nuôi dưỡng linh thực. Bây giờ lòng tham nổi lên, muốn có thể tiến thêm một bậc nữa cũng là chuyện bình thường mà thôi.
Ngón trỏ của chủ tiệm vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.
Sau một hồi cân nhắc, y hơi gật đầu đồng ý: “Được, nhưng ta còn một điều kiện khác đi kèm.”
“Ngươi cứ việc nói.”
“Nếu một ngày nào đó ngươi thật sự thành công… ta muốn ngươi chép lại một bản kinh nghiệm bồi dưỡng cho ta.”
“Đơn giản vậy thôi à?” Lý Tuấn hơi nhướng mày.
Chủ tiệm không khẳng định nhưng cũng không phủ nhận, chỉ mỉm cười gật đầu.