Quan Trường: Sĩ Đồ Từ Bắn Gục Tội Phạm Bắt Đầu

Chương 1. Tiêu diệt hãn phỉ

Chương sau

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đoàng!

Tiếng súng đột ngột vang lên.

Dương Tiêu rùng mình một cái.

Đầu óc đang mụ mẫm bỗng chốc tỉnh táo hẳn.

"Mình chết rồi!"

Dương Tiêu vô thức cúi đầu, tay ấn lên lồng ngực.

Vẻ mặt anh lộ rõ sự khó tin, miệng lẩm bẩm tự nhủ:

"Mình chưa chết! Sao... sao có thể như vậy được!"

Dương Tiêu nhớ rất rõ, anh đang lái xe trên đường phố Mỹ quốc. Tại ngã tư đèn xanh đèn đỏ cách nhà năm trăm mét, anh bị trúng đạn. Một viên đạn xuyên qua kính chắn gió, bắn trúng ngực anh.

Dương Tiêu không chết ngay lập tức. Trong giây phút lâm chung, anh nhìn thấy ánh đèn cảnh sát nhấp nháy, sau đó cảm thấy trời đất quay cuồng, cơ thể rơi vào bóng tối vô tận.

Dương Tiêu cứ ngỡ mình đã chết, không ngờ còn có thể tỉnh lại lần nữa.

"Dương Tiêu!"

Tiếng hét của người đàn ông phía sau khiến Dương Tiêu đang ngẩn ngơ bừng tỉnh.

Người đàn ông chạy lướt qua bên cạnh Dương Tiêu, ngoái đầu lại hô lớn:

"Có tiếng súng! Mau! Mau đi chi viện!"

"Vương... Vương sở!" Dương Tiêu bị người đàn ông trước mắt làm cho kinh hãi.

Đây chính là vị phó trưởng đồn công an nơi Dương Tiêu làm việc hai mươi năm trước. Nhưng ông ấy đã hy sinh từ hai mươi năm trước rồi mà!

Hai mươi năm trước, một tên hãn phỉ tên là Trương Tiểu Hoa lẩn trốn đến Dung Thành. Phía cảnh sát nhận được tình báo, lập tức triển khai vây bắt trên toàn thành phố.

Dương Tiêu, khi đó mới đi làm được hai năm, cũng tham gia vào chiến dịch vây bắt này. Chính hành động lần đó đã thay đổi vận mệnh của rất nhiều người.

Trong cuộc vây bắt, Dương Tiêu tình cờ chạm trán tên hãn phỉ, đối phương rút súng bắn trả. Vương sở vì cứu Dương Tiêu đang ngẩn người mà bị trúng đạn vào chỗ hiểm, hy sinh tại chỗ.

Dương Tiêu khi đó sợ đến ngây dại. Anh trố mắt nhìn tên hãn phỉ tẩu thoát mà không hề nổ lấy một phát súng.

Cuộc vây bắt kết thúc thất bại. Cảnh sát Dung Thành huy động lực lượng rầm rộ, cuối cùng một người chết, một người bị thương, lại để Trương Tiểu Hoa chạy thoát.

Biểu hiện khiếp nhược trước kẻ thù của Dương Tiêu trực tiếp dẫn đến thất bại của chiến dịch. Anh bị khai trừ khỏi ngành cảnh sát.

Ngay cả cha anh, vốn là Thiếu tướng Phó tư lệnh Quân khu tỉnh Hề Xuyên, cũng bị liên lụy, phải lùi về tuyến hai sớm ở tuổi năm mươi lăm. Mấy năm sau, ông uất ức mà qua đời vì xuất huyết não.

Người yêu thất vọng rời bỏ Dương Tiêu. Gia đình đoạn tuyệt quan hệ với anh. Dương Tiêu buộc phải bôn ba ra nước ngoài.

Suốt hai mươi năm qua, anh luôn sống trong hối hận và tự trách. Mỉa mai thay, cuối cùng Dương Tiêu ở Mỹ quốc vẫn chết vì súng đạn, coi như trả lại phát súng nợ từ hai mươi năm trước!

Khoan đã!

Tại sao Vương sở vẫn còn sống?

"Lẽ... lẽ nào mình trọng sinh rồi?" Dương Tiêu nhìn quanh con phố vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Anh đã trở về hai mươi năm trước! Trở về đúng cái ngày thay đổi vận mệnh đời mình!

Dương Tiêu nhớ rất rõ, ngày hôm nay là ngày 13 tháng 5 năm 2003!

Vương sở đã chạy đến đầu con hẻm nhỏ, đang vẫy tay gọi Dương Tiêu.

Dương Tiêu tức thì cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.

Chính là chỗ đó!

Trương Tiểu Hoa sau khi bắn bị thương một cảnh sát chìm đã chạy vào con hẻm này. Dương Tiêu và Vương sở sẽ chạm trán trực diện với hắn trong hẻm.

Khoảng cách chỉ ba mét. Trương Tiểu Hoa nổ súng trước. Vương sở lao vào người Dương Tiêu, đỡ cho anh phát đạn chí mạng.

Trương Tiểu Hoa định tiếp tục nổ súng giết chết Dương Tiêu, nhưng may mắn là đạn bị kẹt, phát súng đó không nổ được.

Lúc đó Dương Tiêu vốn có cơ hội tiêu diệt Trương Tiểu Hoa, nhưng anh lại như bị dọa sợ mất mật, đôi bàn tay cầm súng run rẩy không ngừng, không thể bóp cò, trơ mắt nhìn Trương Tiểu Hoa chạy lướt qua mình.

Trương Tiểu Hoa còn ngoái lại nhìn Dương Tiêu, nở một nụ cười khinh bỉ.

Cảnh tượng giày vò Dương Tiêu suốt hai mươi năm qua lại hiện lên trong tâm trí.

Nỗi sợ hãi cái chết! Sự tự trách vì sự hy sinh của Vương sở! Nỗi hối lỗi với cha mẹ, người thân và cả người yêu!

Đủ loại cảm xúc tràn ngập trong lòng Dương Tiêu, khiến cơ thể anh run rẩy không kiểm soát được.

"A!"

Dương Tiêu ngắt mạnh vào đùi một cái.

Ông trời đã cho anh cơ hội sống lại một lần nữa. Nếu không lao về phía trước, Dương Tiêu vẫn sẽ sống trong hối hận vô tận như hai mươi năm ở kiếp trước.

Lao lên phía trước có lẽ sẽ chết, nhưng đó chẳng phải là một sự tự cứu rỗi bản thân sao!

"Liều mạng thôi!"

Dương Tiêu rút khẩu súng K64 bên hông ra, tháo băng đạn, thấy bên trong chỉ còn ba viên. Anh lao về phía con hẻm mà Vương sở vừa rẽ vào.

Đồn công an Kim Hồ nơi Dương Tiêu từng làm việc nằm ở khu vực giáp ranh giữa thành thị và nông thôn. Phải vài năm nữa đô thị mới mở rộng đến đây. Hiện tại, hai bên đường đều là những ngôi nhà lầu tự xây của người dân.

Những con hẻm nhỏ giữa các tòa nhà đan xen chằng chịt. Dương Tiêu cố gắng nhớ lại chuyện của hai mươi năm trước, dựa vào ký ức mờ nhạt mà chạy thục mạng trong hẻm.

Vương sở ở ngay phía trước.

Cảnh tượng trước mắt dần trở nên quen thuộc.

Một chiếc bàn bát tiên bị ngấm nước mưa đến bong tróc sơn. Một thùng rác bốc mùi hôi thối. Một quả bóng da xì hơi. Và cả cột điện dán đầy những tờ quảng cáo khoan cắt bê tông.

Khoan đã! Chính là chỗ này!

Vương sở sẽ ngã xuống ngay cạnh cột điện này!

Dương Tiêu tăng tốc, hét lớn:

"Vương sở, cẩn thận!"

Đoàng!

Tiếng súng vang lên ngay sau tiếng hét của Dương Tiêu!

Vương sở nghe thấy tiếng gọi của Dương Tiêu, theo bản năng dừng bước. Viên đạn sượt qua bụng ông, bắn trúng cột điện.

Dương Tiêu lúc này đã lao lên, kéo Vương sở ra sau lưng mình. Anh chẳng kịp nhìn rõ mặt kẻ trước mắt, giơ tay bắn liên tiếp ba phát.

Một gã đàn ông thấp bé đổ rầm xuống đất. Máu tươi từ ngực và trán hắn chảy ra xối xả.

Trong tay gã đàn ông vẫn cầm một khẩu súng K54.

Chính là Trương Tiểu Hoa! Dù có hóa thành tro Dương Tiêu cũng nhận ra khuôn mặt này!

"Hộc... hộc!"

Dương Tiêu đi đến bên xác Trương Tiểu Hoa, nhìn chằm chằm vào mặt hắn, thở dốc dữ dội.

Ba phát súng!

Sự hèn nhát, sợ hãi và hối hận đều tan biến theo ba phát súng này. Dương Tiêu cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm. Từ khoảnh khắc này, anh mới thực sự đón nhận sự trọng sinh.

"Khá lắm nhóc con!"

Vương sở tiến lên khoác vai Dương Tiêu, xúc động nói:

"Không ngờ cậu lại có bản lĩnh này. Cậu lập đại công rồi đấy. Ha ha! Trung tâm chỉ huy! Trung tâm chỉ huy!"

Vương sở lấy bộ đàm ra, hô lớn:

"Nghi phạm Trương Tiểu Hoa đã bị tiêu diệt. Địa chỉ tại số 48 phố Nghênh Xuân, trấn Kim Hồ, trong hẻm nhỏ cạnh quán mì bò bát lớn. Nhắc lại, nghi phạm Trương Tiểu Hoa..."

Dương Tiêu dắt súng vào bao, tựa lưng vào cột điện từ từ ngồi xuống.

Kiếp trước, dù anh còn sống nhưng tâm hồn đã vĩnh viễn chết tại nơi này. Giờ đây, anh đã tìm thấy cuộc đời mới ngay tại đây.

Hú... ú... hú... ú!

Hàng chục chiếc xe cảnh sát dừng lại ngoài con hẻm. Lãnh đạo cục thành phố, đội cảnh sát hình sự và pháp y lần lượt có mặt. Toàn bộ khu phố bị phong tỏa.

Trương Tiểu Hoa lẩn trốn gây án suốt tám năm, mang trên mình mười sáu mạng người, là tội phạm truy nã cấp A bị Bộ Công an treo thưởng năm mươi vạn tệ. Cảnh sát bốn năm tỉnh đều bó tay với hắn, cuối cùng lại bỏ mạng tại Dung Thành. Cảnh sát Dung Thành lần này coi như đã được nở mày nở mặt, ai nấy đều lộ rõ vẻ đắc ý.

Dương Tiêu được đưa lên xe cảnh sát. Anh cần đến đội hình sự cục thành phố để làm bản tường trình. Trước khi lên xe, anh giao lại khẩu súng cho cảnh sát đội hình sự. Đây là quy trình bắt buộc.

Trong con hẻm.

Trương Hoành Giang, chuyên gia kỹ thuật của đội hình sự cục thành phố, đang tiến hành khám nghiệm hiện trường. Ông ngồi xổm bên xác Trương Tiểu Hoa, đột nhiên hét lớn:

"Mọi người mau lại đây xem này!"

Tim của tất cả những người có mặt đều thót lại một cái. Họ đồng loạt quay đầu nhìn về phía Trương Hoành Giang.

Trời đất ơi! Lúc này mà xảy ra sai sót gì thì hỏng bét! Nếu kẻ chết không phải Trương Tiểu Hoa thì rắc rối to rồi!

Chương sau