Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng

Chương 17. Phát hiện ký chủ nhẫn tâm làm Khí Vận Chi Tử khóc nức nở (1)

Vừa nhìn thấy thông báo của hệ thống, Bạch Phong lập tức tỉnh ngủ hẳn. Chẳng thèm đoán xem kẻ khí vận chi tử nào đang bị chập mạch, hắn vội vàng khoanh chân ngồi xếp bằng.

Ngay lập tức, một lượng linh khí khổng lồ như triều dâng tràn vào kinh mạch. Khí thế của hắn điên cuồng kéo lên, mãi cho đến khi ổn định ở Trúc Cơ trung kỳ mới khó khăn lắm dừng lại.

"Cái lũ khí vận chi tử đáng ghét này, đừng để ta biết đứa nào làm nhé, không thì ta nhất định sẽ..."

Bạch Phong nghiến răng nghiến lợi, siết chặt nắm đấm, hạ quyết tâm gầm lên: "Sẽ tránh xa ngươi ra vạn dặm!"

Thế nhưng đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập. Hắn đành gác lại dòng suy nghĩ, đứng dậy bước ra mở cửa: "Ai thế?"

Chẳng phải hắn đã chủ động dọn đến một góc hẻo lánh nhất trong phủ rồi sao? Hơn nữa theo yêu cầu của hắn, người hầu bình thường cũng rất ít khi tới đây làm phiền.

Chẳng lẽ là lão cha có việc tìm mình?

Hắn đưa tay đẩy cửa phòng ra, nhưng ngay sau đó, mọi động tác liền khựng lại.

Người đứng ngoài cửa không phải ai khác, chính là cô em gái Bạch Vũ Mạt. Có điều, nét mặt của nàng lúc này không còn vẻ lạnh lùng xa cách như trước nữa, thay vào đó là sự ngập ngừng và bối rối rõ rệt.

Đậu đen rau muống, Vũ Mạt không phải đi tìm phụ thân rồi sao? Sao tự dưng lại mò tới đây? Trước kia mỗi lần về nhà, nàng có bao giờ thèm ngó ngàng đến mình đâu?

Bạch Phong vội vàng thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, âm thầm lùi lại nửa bước để giữ khoảng cách với nàng, đằng hắng một tiếng: "Khục... Vũ Mạt, muội không phải đi tìm phụ thân sao? Chẳng lẽ ông ấy có việc cần tìm ta?"

Bạch Vũ Mạt nhận ra bước lùi vô thức của hắn, trong ánh mắt thoáng qua một tia tự trách và đau lòng.

Nhưng nàng không thể trách ai được. Tất cả những chuyện này đều do nàng tự chuốc lấy. Nếu trước kia nàng không cố tình xa lánh hắn, Bạch Phong cũng chẳng cần phải giữ khoảng cách một cách khách sáo thế này.

"Không phải..." Bạch Vũ Mạt cúi đầu. Gương mặt thanh thuần ngày thường luôn tỏ ra đạm mạc với vạn vật, giờ khắc này lại tràn đầy sự khẩn trương cùng lo lắng: "Muội... muội muốn rủ ca ca cùng ra ngoài dạo phố một lát."

Dứt lời, có lẽ vì quá ngượng ngùng hoặc lo sợ sẽ bị từ chối phũ phàng, nàng lại lúng túng bổ sung thêm: "Bởi vì lâu lắm rồi muội mới về nhà một chuyến, muốn mua thêm ít tài nguyên tu luyện cần thiết. Nếu ca ca bận quá thì..."

Nàng cắn chặt môi, câu nói "vậy muội tự đi một mình" rốt cuộc vẫn không tài nào thốt ra nổi, cuối cùng đành đổi giọng: "Huynh có thể dẫn đường giúp muội đến mấy cửa tiệm trong thành không? Dù sao muội cũng đi lâu quá rồi, đường xá đều không nhớ rõ nữa..."

Bạch Phong không đáp lời ngay. Vẻ mặt hắn lúc này hệt như vừa nhìn thấy quỷ giữa ban ngày.

Cô em gái suốt ngày đề phòng mình, cố ý giữ khoảng cách đâu mất rồi?

Nàng uống nhầm thuốc, hay là bị đoạt xá rồi?!

Bạch Vũ Mạt cúi gầm mặt, thấp thỏm chờ đợi câu trả lời từ Bạch Phong. Rõ ràng mới chỉ trôi qua vài giây ngắn ngủi, nhưng đối với nàng lại dài dằng dặc tựa cả năm trời. Hai ngón tay nàng không ngừng bứt rứt tà áo, cơ thể khẽ run lên, dường như chỉ cần hắn im lặng thêm một khắc nữa, nàng sẽ lập tức quay đầu chạy trốn vì xấu hổ.

May mà Bạch Phong không bắt nàng phải chờ đợi quá lâu. Hắn thu lại những suy nghĩ ngổn ngang, có chút tò mò hỏi: "Ở Thiên Kiếm Tông thiếu gì tài nguyên tu luyện sao mà muội lại phải tới thành Thanh Hồng này mua?"

Nếu là người khác thì hắn chẳng thèm tò mò làm gì. Nhưng muội muội hắn là người sở hữu Tiên Cốt, vừa vào tông môn đã được hưởng ngay đãi ngộ của thân truyền đệ tử, nói nàng thiếu tài nguyên tu luyện thì có quỷ mới tin.

Dù Bạch Phong chưa đồng ý ngay, nhưng Bạch Vũ Mạt cũng đã thở phào nhẹ nhõm, thần sắc thả lỏng đi nhiều: "Vẫn thiếu nhiều thứ lắm huynh ạ. Tuy đệ tử thân truyền được phát rất nhiều điểm cống hiến, nhưng cũng không thể tiêu xài phung phí được. Mấy thứ nguyên liệu phổ thông thì bọn muội thường tranh thủ mua ở các thành thị bên ngoài khi đi làm nhiệm vụ."

"Ừ."

Bạch Phong gật đầu. Nhìn cô em gái đang lấm lét né tránh ánh mắt mình, mặt mũi tràn đầy vẻ khẩn trương, hắn không khỏi nhớ lại dáng vẻ của nàng lúc mới tới Bạch gia.

Khi đó nàng cũng thế này. Lần đầu tiên gặp hắn, nàng khẩn trương đến mức mắt nhìn liên tục xung quanh. Rõ ràng chỉ mới ba bốn tuổi đầu nhưng tâm trí nàng dường như đã trưởng thành sớm, đối với bất kỳ ai cũng đều cẩn trọng, dè dặt, trong từng cử chỉ luôn toát lên vẻ bất an sâu sắc. Những lúc không ai để ý, nàng lại lén lút trốn vào một góc quan sát mọi người, hoàn toàn không có vẻ ngây thơ tinh nghịch của một đứa trẻ lên ba.

"Có phải phụ thân đã nói năng nhảm nhí gì với muội rồi không?"

Bạch Phong nghĩ đến vị lão cha đánh đấm thì giỏi nhưng quản giáo gia đình thì tệ hại kia, chắc chắn ông ấy vẫn luôn nung nấu ý định hàn gắn mối quan hệ giữa hai huynh muội.