Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng
Chương 2. Có hệ thống phản phái, nhưng ta chọn nằm thẳng! (2)
Nhìn hệ thống phản phái, rồi lại nhìn ba điểm sáng chói mắt kia, chút dũng khí vừa nhen nhóm trong lòng Bạch Phong lập tức tắt ngấm. Cuối cùng, hắn đưa ra một quyết định dứt khoát —— Phản phái cái rắm! Lão tử nằm thẳng!
Nghĩ kỹ mà xem, hắn dù sao cũng là đại thiếu gia của Bạch gia, tuy thiên phú bình thường nhưng gia cảnh vô cùng hiển hách.
Cả đời này vinh hoa phú quý hưởng không hết, hắn rỗi hơi mà đi gây sự với đám Khí Vận Chi Tử làm gì?
Nếu tòa thành nào cũng có dăm ba Khí Vận Chi Tử như thế này, thì khi điểm phản phái của hắn tăng cao, có khi vừa bước chân ra đường đã bị người ta đuổi đánh chém giết rồi.
Ngay khi Bạch Phong vừa nghiên cứu xong hệ thống, gã trung niên kia cũng đã chuẩn bị xong xuôi.
Lưỡi đao sắc lạnh loé lên ánh sáng lạnh lẽo, nhắm thẳng vào ngực Bạch Vũ Mạt trảm xuống. Nhưng đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, trận pháp phòng ngự trong phòng đột nhiên bị phá vỡ hoàn toàn.
Một luồng kình phong bạo liệt ập đến, gã trung niên không kịp phản ứng đã bị một chưởng đánh trúng lồng ngực, hộc máu bay thẳng ra ngoài, đập mạnh vào tường.
"Tố Vũ! Ngươi thật to gan! Ngươi còn coi vị Gia chủ này ra gì nữa không?"
Một tiếng gầm đầy phẫn nộ vang lên, ngay sau đó, một nam tử trung niên với gương mặt uy nghiêm sải bước vào phòng.
Người tới chính là cha của Bạch Phong —— Bạch Thiên Hữu.
Cuối cùng cũng tới rồi.
Bạch Phong thở phào nhẹ nhõm. Đồng thời, hắn cảm thấy dây thừng trên người lỏng ra, cúi đầu nhìn thì thấy sợi dây đã bị kiếm khí vô hình chém đứt tự bao giờ.
"Mang Vũ Mạt rời khỏi đây, ta có chuyện cần giải quyết với mẫu thân con." Bạch Thiên Hữu lạnh lùng ra lệnh.
"Vâng, thưa phụ thân."
Bạch Phong rụt cổ lại. Phụ thân hắn ngày thường rất ôn hòa, nhưng một khi đã nổi giận thì vô cùng đáng sợ.
Hắn vội vàng chạy đến bế Bạch Vũ Mạt từ trên giường lên, nhanh chân bước ra khỏi phòng.
Ngay khi hắn vừa bước qua ngưỡng cửa, phía sau đã vang lên tiếng cãi vã kịch liệt.
"Muội không sao chứ?"
Bạch Phong đặt Bạch Vũ Mạt xuống đất, đưa tay vịn chặt hai vai nàng, ân cần hỏi han.
Bạch Vũ Mạt mím chặt môi, khẽ gật đầu: "... Dạ, muội không sao."
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự sợ hãi và xa cách trong giọng điệu của nàng. Bạch Phong thầm thở dài một tiếng, hắn biết giữa hai người đã xuất hiện một bức tường ngăn cách vô hình nhưng vô cùng kiên cố.
Nàng sẽ không bao giờ còn là cô bé thích bám đuôi gọi hắn là "ca ca" như ngày xưa nữa.
Dù hắn hoàn toàn vô tội và không biết gì về âm mưu này, nhưng trên danh nghĩa, hắn chính là kẻ được hưởng lợi từ việc khoét xương kia. Sự nghi kỵ và đề phòng sẽ mãi là cái gai đâm sâu vào mối quan hệ của cả hai.
Nhưng thôi, chỉ cần sau này nàng không quay lại tìm hắn báo thù rửa hận là tốt lắm rồi!
"Để ta đưa muội về phòng nghỉ ngơi."
"Dạ... Cảm ơn ca."
...
Nhiều năm trôi qua kể từ biến cố khoét xương năm ấy.
Trong phòng, Bạch Phong đang ngồi trên ghế, tay cầm chiếc bút chì tự chế, không ngừng phác họa lên giấy tuyên thành.
Biến cố năm đó gây ra ảnh hưởng lớn hơn hắn tưởng rất nhiều. Mẫu thân hắn bị cấm túc vĩnh viễn, kéo theo một loạt trưởng lão trong tộc bị bãi nhiệm chức vụ và tống vào hậu sơn dưỡng lão.
Mối quan hệ giữa hắn và em gái Bạch Vũ Mạt cũng ngày càng lạnh nhạt. Mấy năm nay, nàng đã gia nhập Thiên Kiếm Tông để tu luyện, một năm chẳng gặp mặt được mấy lần. Nhưng có một tin tốt là nàng không hề tỏ ra oán hận hắn vì chuyện năm xưa.
Bản thân Bạch Phong không hề bị ảnh hưởng bởi dư chấn của vụ việc, mọi áp lực dư luận đều đã bị cha hắn dùng quyền lực đè xuống.
Mấy năm qua, hắn dành phần lớn thời gian chu du qua các thành trì lớn nhỏ, và càng đi hắn càng cảm thấy quyết định nằm thẳng của mình là hoàn toàn chính xác.
Tuy Khí Vận Chi Tử không đến mức đi vài bước là gặp một người, nhưng số lượng thực sự không hề ít. Đặc biệt là khi hắn đi ngang qua một tông môn nọ, hệ thống quét một phát ra tận bốn Khí Vận Chi Tử.
Thế giới này rốt cuộc bị làm sao vậy? Thiên Đạo là heo nái sao mà đẻ ra lắm Khí Vận Chi Tử thế không biết?
Sau vài chuyến du ngoạn, hắn bắt đầu phải nghiêm túc suy nghĩ về tương lai.
Tuy Khí Vận Giá Trị của hắn thấp đến mức không thể khiến các Khí Vận Chi Tử chú ý, nhưng dù sao hắn cũng mang danh phản phái, lỡ đâu một ngày nào đó gặp phải tên Khí Vận Chi Tử nào thần kinh không bình thường đến kiếm chuyện thì sao?
Gia nhập tông môn? Không bao giờ.
Sáng tác thơ ca, viết tiểu thuyết? Tuyệt đối không chạm vào, tránh việc vô tình đối đầu với các đại văn hào là Khí Vận Chi Tử.
Đến câu lan nghe hát... Khục, thỉnh thoảng đi thư giãn một chút thì được, chỉ cần không vung tiền bao trọn hoa khôi là được, đỡ bị đám con cưng của trời đất nhìn trúng rồi ghen ghét.
Thế là, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng mọi phương diện, hắn đã tìm ra một lĩnh vực mà các Khí Vận Chi Tử tuyệt đối không bao giờ chạm tới —— Vẽ tranh ecchi!
Hắn nhặt lại nghề cũ của kiếp trước, nay đã trở thành một đại họa sĩ nổi danh trong giới ngầm của Thanh Hồng Thành, lấy bút danh là Xuân Thu, người đời tôn kính gọi một tiếng Xuân Thu Đại Sư.
Hắn không tin trên đời này lại có tên Khí Vận Chi Tử nào rảnh rỗi đi vẽ tranh ecchi tranh giành chén cơm với hắn!