Bạch Phong lâm vào trầm tư. Theo ký ức của hắn, con gái của Vân thúc tên là Vân Nguyệt Yểu. Thế nhưng hắn dám khẳng định, từ khi chào đời tới nay, hắn chưa từng gặp mặt nàng lần nào.
Nguyên nhân thứ nhất là sau khi nhận được Phản Phái Hệ Thống, ngoại trừ lần duy nhất ra ngoài thăm dò số lượng Khí Vận Chi Tử, những lúc khác hắn đều ru rú trong nhà, tuyệt đối không đi xa. Nguyên nhân thứ hai là thê tử của Vân thúc lúc mang thai từng chịu thương thế nghiêm trọng, dẫn đến Vân Nguyệt Yểu từ nhỏ đã có thể chất yếu ớt, bị bắt buộc phải tĩnh dưỡng trong khuê phòng, không thể đi lại xa nhà.
Vậy thì, cái hôn ước từ trên trời rơi xuống này rốt cuộc là từ đâu mà ra?
Trong lúc suy tư, Bạch Phong không khỏi liếc mắt nhìn sang phụ thân mình. Chuyện này, tám phần mười là do vị lão cha không đáng tin cậy này gây ra chứ không sai vào đâu được.
"Cho nên... cha à, chuyện đính hôn này rốt cuộc là thế nào?"
Vẻ mặt Bạch Thiên Hữu càng lúc càng quẫn bách. Cuối cùng, ông thở dài một tiếng đầy bất lực, tự vỗ mạnh vào đầu mình đầy hối hận: "Đều là do uống rượu hỏng việc. Lúc đó con vừa mới chào đời, còn thê tử của Vân thúc thì đang mang thai. Thế là trong lúc chén chú chén anh, hai ta liền nổi hứng gạt phăng mọi chuyện, quyết định làm một cái hôn ước từ bé."
"Thế sao trước giờ cha chưa từng nói với con?"
"Ta... hôm đó uống nhiều quá, ngày hôm sau tỉnh dậy liền quên béng mất." Bạch Thiên Hữu dùng sức vò đầu bứt tai, dường như cũng đang tự oán trách bản thân sao lại có thể quên mất một chuyện đại sự như vậy suốt bao nhiêu năm.
Bạch Phong: "..."
Đậu đen rau muống, sao hắn lại đầu thai vào nhà một lão cha đáng tin cậy nửa vời thế này chứ!
"Cha, chuyện này do một tay cha gây ra, tự cha đi mà giải quyết đi."
Bạch Phong tiếp tục bưng bát lùa cơm. Chưa bàn đến việc hắn có muốn đính hôn với một người hoàn toàn xa lạ hay không, chỉ riêng việc cái thế giới này khắp nơi đều là Khí Vận Chi Tử, cộng thêm cái danh phận phản phái của mình, hắn liền thấy đau đầu. Biết đâu chừng vừa gặp mặt vị hôn thê, liền có một tên nhóc đầu xanh tuổi trẻ khí thịnh nào đó nhảy ra chỉ thẳng vào mặt hắn đòi hủy hôn.
Bạch Thiên Hữu khẽ cắn môi, giơ ra ba ngón tay: "Tiền tiêu vặt tăng gấp ba!"
Bạch Phong lắc đầu cái rụp: "Không làm. Con cũng đâu có thiếu tiền, số tiền hiện tại còn chẳng biết tiêu vào đâu cho hết."
"Thế con muốn cái gì?" Trong lòng Bạch Thiên Hữu thầm thở dài, xem ra lần này phải chấp nhận bị rách ví một vố lớn rồi.
Mấy năm nay, ông luôn tự trách mình không xử lý tốt gia đình, khiến tình cảm cốt nhục rạn nứt. Thêm vào đó, Bạch Phong tuy lười biếng nhưng từ nhỏ vẫn rất nghe lời, khiến ông luôn cảm thấy mắc nợ đứa con trai này. Bằng không, với tính khí của ông, đã sớm một tay xách cổ hắn ném thẳng tới phòng khách rồi.
Bạch Phong tuy không muốn dây dưa với vị hôn thê chưa từng gặp mặt kia, nhưng chuyện đã đến nước này, hắn cũng lo lắng lão cha nhà mình sẽ tự tay bóp dái làm hỏng chuyện. Thế là hắn khẽ gật đầu: "Cha, con muốn học trận pháp."
"Phù lục con đã hiểu rõ chưa mà đòi học trận pháp?"
Bạch Thiên Hữu lập tức nhíu mày. Nếu Bạch Phong đòi hỏi tài nguyên tu luyện hay linh khí trân quý, ông sẽ không tiếc nuối mà đáp ứng ngay. Nhưng loại chuyện rõ ràng sẽ gây ảnh hưởng đến tiền đồ tu tiên của hắn thế này, ông không thể không cẩn trọng.
"Con tự cảm thấy mình rất có thiên phú ở mảng trận pháp." Bạch Phong không chịu bỏ qua, hắn phải tìm một cái cớ hợp lý để hợp thức hóa trình độ trận pháp đại thành của mình sau này.
Thấy thái độ kiên quyết của con trai, Bạch Thiên Hữu cũng không khuyên can thêm: "Được rồi, chuyện trận pháp ta sẽ tự có an bài. Nhưng nếu con học không vô, không có thiên phú gì thì liệu đường mà từ bỏ sớm cho ta."
"Cảm ơn lão ba!"
Bạch Phong lập tức nở nụ cười hớn hở. Về sau, khi hắn muốn bố trí đại trận xung quanh tiểu viện của mình, sẽ không cần phải tốn công tìm lý do ngụy trang nữa.
"Được rồi, giờ thì đi theo ta tới gặp Vân thúc của con, nhớ phải giữ lễ độ một chút."
"Con biết rồi." Bạch Phong đặt bát đũa xuống, quay sang nhìn Bạch Vũ Mạt nãy giờ vẫn cúi đầu im lặng, không động vào hạt cơm nào: "Vũ Mạt, muội có muốn đi cùng không?"
Bạch Vũ Mạt đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ mờ mịt. Phải mất vài giây nàng mới phản ứng lại, vội vàng gật nhẹ đầu: "Dạ, muội đi."
"Đi thôi, nhanh chân lên nào!"
Dưới sự hối thúc của Bạch Thiên Hữu, hai anh em nhanh chóng rảo bước hướng về phía phòng khách.
...
Phòng khách.
Vừa bước vào cửa, Bạch Phong đã nhìn thấy một trung niên đại thúc có gương mặt hiền từ, phúc hậu đang ngồi trên ghế chủ vị. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Bạch Phong, đối phương đã không kịp chờ đợi mà đứng phắt dậy, gương mặt rạng rỡ nụ cười đi nhanh tới:
"Tiểu Phong! Còn nhớ Vân thúc không cháu? Ôi, Vũ Mạt cũng tới nữa à! Mấy năm không gặp, hai đứa đều đã lớn thế này rồi!"
"... Tháng trước thúc còn mới cùng cha cháu uống rượu say bí tỉ ở đây, sao cháu có thể quên được." Khóe miệng Bạch Phong khẽ giật giật.