Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng
Chương 37. Vợ ta hôm nay sinh nở, xin phép đi trước một bước! (1)
"Đúng vậy, có vấn đề gì sao?"
Bạch Phong gật đầu, đồng thời lén quan sát biểu cảm của hai người. Sắc mặt vị thiếu niên dẫn đường thoáng chút bối rối và khó coi, ngược lại gã thanh niên phụ trách đăng ký lại lộ ra ánh mắt đầy hứng thú.
Ồ? Chẳng lẽ danh tiếng của mình ở Thiên Kiếm tông tệ đến thế sao?
Thiếu niên kia phản ứng như vậy còn dễ hiểu, nhưng gã đệ tử đăng ký này bị cái gì thế kia?
"Nếu đã là Bạch huynh thì không cần đăng ký đâu. Tình huống của huynh tương đối đặc thù, lát nữa sẽ có trưởng lão đích thân tới khảo hạch." Gã thanh niên nở nụ cười niềm nở: "Mà nói đi cũng phải nói lại, sao Bạch huynh không ở lại thành Thanh Hồng hưởng phúc, lại tự mình chạy tới đây tham gia khảo hạch thế này?"
Thấy đối phương tỏ thái độ thân thiện, Bạch Phong đương nhiên cũng lịch sự đáp lại. Biết đâu người này lại là người quen của Lâm Viêm thì sao.
Thế là hắn lắc đầu, thở dài một tiếng: "Đừng nhắc nữa, trong nhà xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, ta buộc phải xuất phát sớm."
Thấy Bạch Phong không muốn nói sâu vào chi tiết, gã thanh niên cũng rất biết điều không gặng hỏi thêm: "Vậy thì Bạch huynh cứ tự nhiên đi dạo xung quanh xem sao. Khảo hạch tập thể ở đây thú vị hơn nhiều so với việc trưởng lão khảo hạch một đối một đấy."
"Chắc chắn rồi."
Sau khi trò chuyện thêm vài câu, Bạch Phong liền cáo từ rời đi. Còn vị thiếu niên dẫn đường trước đó thì đã không thấy tăm hơi đâu nữa.
Nhìn sắc mặt thay đổi xoạch xoạch của y lúc nãy, chắc là do nghe tin đồn thất thiệt về hắn nên chỉ muốn tránh hắn càng xa càng tốt.
Mà thôi, dù sao mình cũng được trưởng lão đích thân khảo hạch riêng, đám người này có muốn giở trò ngáng chân trong kỳ thi cũng chẳng có cơ hội.
Bạch Phong không mấy để tâm đến sự biến mất của vị thiếu niên kia. Hắn đi theo chỉ dẫn của vị sư huynh đăng ký, tiến về phía khu nhà nghỉ tạm thời dành cho các thí sinh.
Lúc này, nơi đây đã tụ tập khá đông người, phần lớn là những kẻ ở xa nên phải lặn lội tới sớm để chờ ngày khảo hạch.
"Ơ, lại có người mới tới kìa." Cách đó không xa, một nhóm người đang tụ tập tán dóc. Một tên trong số đó vẫy vẫy tay với Bạch Phong đang đi tới: "Huynh đệ, tới sớm thế! Xưng hô thế nào đây?"
"Bạch Phong."
Dứt lời, bầu không khí náo nhiệt bỗng chốc rơi vào im lặng tịch mịch.
Mấy người kia đưa mắt nhìn nhau đầy ái ngại, rồi một tên trong số đó rụt rè hỏi lại: "Ngài là... Bạch Phong của Bạch gia ở Bắc Vực sao?"
"Đúng vậy." Bạch Phong khẽ gật đầu.
Sắc mặt của mấy kẻ xung quanh lập tức chuyển sang màu xanh mét.
"Ấy chết, bụng ta tự dưng đau quá, phải đi giải quyết cái đã. Xin lỗi nhé!"
"Huynh đệ chờ ta với, ta cũng đi cùng!"
"Ta đột nhiên nhớ ra cửa nhà chưa khóa, phải về gấp một chuyến, cáo từ cáo từ!"
"Thôi chết, nồi canh ở nhà ta vẫn đang bắc trên bếp!"
Tuy nhiên, vẫn có vài kẻ ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội vàng kéo một người lại hỏi: "Này huynh đệ, sao tự dưng mọi người chạy sạch thế?"
"Buông ta ra! Hắn là Bạch Phong đấy! Bạch Phong của Bạch gia!"
"Thì đã sao? Đây là Thiên Kiếm tông, Bạch gia dù có mạnh đến đâu cũng không vươn tay tới tận đây được chứ?"
"Ngươi ngu thế! Em gái hắn là Bạch Vũ Mạt, thiên tài mang Tiên Cốt của Thiên Kiếm tông đấy! Còn hắn thì... Khục, tóm lại là ta có việc gấp phải đi trước đây!"
"Mẹ kiếp! Cảm ơn huynh đài đã nhắc nhở! Ta mới nhớ ra nương tử nhà ta hôm nay sinh nở, xin phép đi trước một bước!"
Chỉ trong nháy mắt, đám người xung quanh thi triển đủ loại thần thông chạy trốn, chỉ hận cha mẹ sinh ra thiếu hai cái chân. Chưa đầy vài giây, xung quanh Bạch Phong đã trống hoác một mảng lớn.
"Ừm, thế này mới đúng phong cách chứ!"
Bạch Phong gật gù mãn nguyện, chẳng những không tức giận mà còn thấy nhẹ nhõm. Lúc nãy nói chuyện với vị đệ tử đăng ký kia làm hắn cứ ngỡ danh tiếng của mình ở Thiên Kiếm tông đã được cải thiện rồi chứ.
Lão giả đi cùng Bạch Phong chỉ khẽ vuốt râu cười thầm. Đi ra bên ngoài, trừ phi gặp phải nguy hiểm mà tiểu bối không tự giải quyết được, bằng không lão sẽ không bao giờ can thiệp vào hành động của hắn.
Nhưng phải thừa nhận, tâm tính của tiểu tử này quả thực rất tốt, thậm chí là tốt đến mức có chút kỳ lạ.
Nhưng thôi, đây cũng chẳng phải chuyện xấu gì.
...