Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng
Chương 49. Khí vận liếm cẩu? (1)
"Là ai đây? Là tên Khí Vận Chi Tử từng nhắm vào mình trước đó, hay là trên đỉnh Thanh Trúc Phong này ngoài Bạch Vũ Mạt ra còn có một Khí Vận Chi Tử khác?"
Bạch Phong đặt cuốn sách trong tay xuống, bước nhanh tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Đập vào mắt hắn là một gã có vẻ mặt vô cùng sa sút, nghèo túng.
Gương mặt gã tiều tụy, quầng thâm dưới mắt hiện rõ như thể đã mất ngủ từ rất lâu. Khóe miệng gã khẽ nở nụ cười khổ, nhìn qua là biết ngay một kẻ mang trong mình một câu chuyện đời đầy bi kịch.
"Đậu đen rau muống, thế này mà cũng là Khí Vận Chi Tử à?"
"Chẳng lẽ là thể loại Khí Vận Chi Tử đi theo mô-típ bị ngược đãi sao?"
Bạch Phong thầm tặc lưỡi cảm thán.
Nhưng nhìn hướng đi của gã, có vẻ gã không phải tìm đến mình. Vậy thì chẳng liên quan gì đến hắn cả, chỉ cần tên Khí Vận Chi Tử này đừng có lăn đùng ra chết trước cửa phòng hắn là được.
Nếu là người bình thường, hắn còn tò mò hóng hớt chút chuyện vui. Nhưng đối phương là Khí Vận Chi Tử thì xin kiếu, hắn chỉ sợ hóng hớt nửa chừng lại rước họa vào thân.
Ngay khi Bạch Phong định quay lại đọc sách, hắn lại phát hiện tên Khí Vận Chi Tử kia đột ngột quay đầu, sải bước đi về phía căn phòng của hắn.
"Hửm?"
Chẳng lẽ tìm mình thật?
Có nên giả vờ như không có nhà không đây?
Trong lúc hắn còn đang đắn đo suy nghĩ, hắn thấy tên Khí Vận Chi Tử kia đã đưa mắt nhìn thẳng về phía cửa sổ.
"Ngươi làm ăn kiểu gì mà không theo quy trình thế hả? Ai đời chưa gõ cửa đã nhìn trộm vào phòng người ta rồi? Biết thế nãy mình kéo rèm cửa lại cho xong."
Dù Bạch Phong không đứng ngay sát cửa sổ, nhưng hắn cũng không né vào góc khuất. Đối phương vừa nhìn qua, tự nhiên lập tức phát hiện trong phòng có người.
Tên Khí Vận Chi Tử kia cũng rất dứt khoát. Gã dừng bước, quay người đi thẳng tới bên bậu cửa sổ.
"Ngại quá, xin hỏi một chút, Ngọc Dao sư tỷ không có ở Thanh Trúc Phong sao?"
"Ngọc Dao sư tỷ? Hình như từng nghe Bạch Vũ Mạt nhắc qua thì phải."
Bạch Phong thầm nghĩ, đồng thời quan sát đối phương một lượt. Chẳng lẽ tên Khí Vận Chi Tử này là liếm cẩu của Ngọc Dao sư tỷ?
Nhưng thấy đối phương không phải tìm mình, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thế là hắn lắc đầu đáp: "Thật xin lỗi, ta cũng mới tới đây vài ngày, không rõ lắm chuyện của Ngọc Dao sư tỷ."
"Ra là vậy..." Tên Khí Vận Chi Tử thoáng lộ vẻ thất vọng, nhưng lập tức gượng dậy tinh thần nói tiếp: "Tại hạ là La Thần ở Tử Tiêu Phong. Nếu Ngọc Dao sư tỷ có trở về, có thể phiền huynh báo giúp ta một tiếng được không? Sau này ta nhất định sẽ hậu tạ."
"Có lẽ lúc nãy ta nói chưa rõ ràng. Ta mới vào Thiên Kiếm Tông, hiện giờ chỉ là đang ở tạm tại Thanh Trúc Phong mà thôi, cho nên e rằng không giúp được gì cho ngươi rồi."
Bạch Phong lập tức xua tay từ chối. Một là vì trên đỉnh Thanh Trúc Phong này hắn thực sự chỉ quen biết mỗi muội muội Bạch Vũ Mạt, hai là hắn tuyệt đối không muốn dây dưa dính dáng gì tới Khí Vận Chi Tử.
"Thật xin lỗi, là ta đường đột." La Thần cười khổ một tiếng: "Đã vậy, ta đành đợi thêm một lát xem sao."
"..."
Ờ, xác định rồi. Có đến chín mươi chín phần trăm tên này là một con liếm cẩu chính hiệu.
Khí Vận Chi Tử mà lại đi làm liếm cẩu, chuyện này đúng là mới mẻ... À không, cũng chẳng mới mẻ gì. Theo cốt truyện thông thường, tên Khí Vận Chi Tử này sau đó có lẽ sẽ bị người khác xuyên không đoạt xá, hoặc là trùng sinh, hay tệ nhất là đột ngột giác ngộ quay xe?
Đúng đúng lúc này, Bạch Vũ Mạt như thường lệ đẩy cửa bước vào phòng Bạch Phong, trên tay xách theo một ít rau linh chi và thịt thú tươi ngon.
"Ca, hôm nay chúng ta ăn..." Bạch Vũ Mạt còn chưa nói dứt câu đã thấy hai người một trong một ngoài đang đứng đối diện nhau qua bục cửa sổ, đầu óc nàng nhất thời có chút đứng máy.
Hai người này đang làm trò gì thế? Sao lại đứng cách cửa sổ nói chuyện với nhau?
Bạch Phong thấy vậy liền thuận miệng giải thích: "Hắn đến tìm Ngọc Dao sư tỷ."
"Thì ra là La sư huynh." Bạch Vũ Mạt bước tới bên cạnh Bạch Phong, nhìn tên Khí Vận Chi Tử nghèo túng ngoài cửa sổ: "Ngọc Dao sư tỷ tạm thời có việc ra ngoài rồi, khi nào tỷ ấy về ta cũng không rõ."