Quay đầu lại, trước mặt đột nhiên nhảy ra một khuôn mặt người.
Đây là một tiểu lão thái thái, ngũ quan khô quắt thảm bại, hốc mắt lõm sâu một đôi đồng tử nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn được nữa.
“Tiểu hỏa tử đi đâu vậy.”
Trái tim ta mãnh liệt run lên, bước chân tự nhiên cũng không cách nào vững vàng.
Mà lão thái thái kia cũng thừa cơ tóm lấy cánh tay ta, vóc dáng của lão chỉ cao đến eo ta, nhưng lực đạo của lão lại lớn đến kỳ lạ.
Ta sững sờ không nhúc nhích được chút nào.
Móng tay nhọn hoắt gần như đâm vào trong thịt ta, sự lạnh lẽo âm u không ngừng từ cánh tay truyền đến, càng có một cỗ mùi hôi thối mục nát nương theo.
Lão thái thái cười thảm nói: “Tiểu hỏa tử tới nhà ta ngồi một chút đi, gần lắm”, lão chỉ vào một nấm mồ cách đó không xa nói.
Ta lạnh mặt hùa theo: “Được a!”
Một tay khác đột nhiên rút từ trong túi ra, trong lòng bàn tay kẹp hai hạt phật châu một chưởng ấn lên mặt lão thái thái.
Đột nhiên một trận khói trắng bốc lên, lão thái thái buông tay ra, ôm mặt gào khóc thê thảm: “A a a. A a a a.”
Tiếng kêu của lão còn khó nghe hơn cả tiếng khóc, còn chói tai hơn.
Ta nhất bất tố nhị bất hưu nhấc chân đạp văng lão ra, tiếp tục chạy về phía Thanh Long Tự.
Đồng thời ta sờ sờ túi, đối phó với đôi giày vải kia dùng mất ba bốn hạt, lão thái thái này cũng tốn mất hai hạt.
Còn lại gần mười hạt.
Thứ này dùng tốt đến kỳ lạ.
Mặc kệ nó lai lịch thế nào, tà lụy gì, dám cản đường thì chỉ có liều mạng thôi.
Tử kiếp sắp đến nơi rồi.
Đại nạn ập xuống đầu ai dám cản ta sống mạng, ta liền không cho nó sống mạng!
Sự hưng phấn liều mạng dâng lên não, ai tới thì liều mạng với kẻ đó!
Bất quá đoạn đường tiếp theo ngược lại không gặp phải thứ gì, không biết nên nói là may mắn, hay là quái dị.
Bất luận là lão thái thái, Bạch Y Đạo Nhân, Liễu Nhân đại sư đều từng nói ta buổi tối một khi ra khỏi cửa gần như đồng nghĩa với nộp mạng, quỷ lụy gì cũng có thể chú ý tới ta.
Nhưng tối nay chính là tử kiếp, ta không ra ngoài chính là chờ chết, mạng của mình vẫn phải dựa vào chính mình.
Cuối cùng ta cũng nhìn thấy tòa bảo sát cổ phác kia.
Thanh Long Tự!
Trong chùa có chút ánh nến, lúc đến gần bên trong cũng không có động tĩnh gì, giống như ngày thường.
Nhưng điều ta lo lắng nhất chính là sự tĩnh mịch, không còn nghi ngờ gì nữa lão thái thái đã đi trước ta.
Ta chỉ đang dốc hết sức mọn của mình để đuổi theo lão.
Có khả năng lão hiện nay đang ở trong chùa.
Chùa miếu an tĩnh như vậy. Lẽ nào chuyện không muốn xảy ra. Đã xảy ra rồi sao?
Ta vỗ vỗ trán xua đi chút tuyệt vọng đó, sắp phải đối mặt với tử kiếp rồi, chút tuyệt vọng này thì tính là cái gì?
Rảo bước đi tới trước cửa Thanh Long Tự.
Cánh cổng lớn màu đỏ thẫm mở toang một nửa, thoáng hiện vẻ quỷ dị.
Bình thường lúc này sao lại không đóng cửa?
Một cỗ âm phong từ bên trong ập tới, ta run rẩy thân thể.
Xốc lại tinh khí thần cất bước định đi vào.
“Trương A Tứ đứng lại! Không thể đi về phía trước nữa!”
“Không thể đi nữa!”
“Mở to mắt ngươi ra nhìn cho rõ, trước mắt ngươi là cái gì!”
Giọng nói có chút quen thuộc hét lớn sau lưng ta, lúc này vài hạt phật châu trong lòng bàn tay truyền cho ta từng tia dòng nước nóng.
Không biết vì sao cảm giác hai mắt mờ mịt, sau khi chớp chớp vài cái.
Đột nhiên toàn thân ta lạnh toát, mồ hôi lạnh ứa ra.
Trước mặt ta căn bản không phải là Thanh Long Tự, mà là một đầm nước đen ngòm, sâu thẳm không thấy đáy!
Từng trận âm phong kia chính là từ phía đầm nước này thổi tới.
Ta đứng bên bờ đầm nước, một chân gần như sắp đạp vào trong, gần như có thể cảm nhận được sự âm lãnh bồi hồi trên mu bàn chân.
Phải biết rằng mép đầm nước này đều đen sì sì, có quỷ mới biết sâu bao nhiêu?
Sâu có lẽ không phải là đáng sợ nhất, điều thật sự khiến ta cứng đờ là hình bóng phản chiếu trên mặt nước.
Rõ ràng không có ánh trăng gì, nhưng hình bóng phản chiếu dưới đầm nước lại rất rõ ràng, ngũ quan, khuôn mặt của ta từng cái từng cái phản chiếu, chỉ có điều màu da kia trắng hơn ta rất nhiều.
Gần như có thể coi là trắng bệch, hình bóng phản chiếu của ta trên mặt nước nằm thẳng cẳng trong đầm nước đen ngòm, đôi môi mỏng manh nhàn nhạt mỉm cười.
Nhưng ta tịnh không hề cười!
Ta cứng đờ cử động tay chân thân thể, hình bóng phản chiếu dưới đầm đen cũng cử động theo.
Khi ta thử thu chân về, hình bóng phản chiếu trong đầm đen lại không nhúc nhích, nụ cười dần dần tiêu tán.
Một đôi mắt trong khuôn mặt trắng bệch của ta dưới đầm đen di chuyển theo động tác của ta.
Ta mím chặt môi, cứng rắn lùi lại.
Thần sắc của hình bóng phản chiếu chợt trở nên phẫn nộ, há miệng thét chói tai không thành tiếng.
Bùm chát!
Một bàn tay của hình bóng phản chiếu quỷ dị trực tiếp phá vỡ mặt nước, gắt gao tóm lấy cái chân sắp trở về mặt đất của ta.
Ống quần trên chân nháy mắt bị ăn mòn, sự lạnh lẽo thẩm thấu vào trong, còn có cỗ man lực muốn kéo ta xuống nước.
Ta lập tức ngả người ra sau, nửa nằm trên mặt đất để phân cao thấp với bàn tay kia.
Cái chân kia đã chìm vào đầm đen đến tận mắt cá chân rồi.
Sự u lãnh của đầm đen truyền đến thân thể, cảm giác đầu tiên khi xuống nước chính là vực sâu không thấy đáy.
Nước trong thì cạn, nước xanh thì sâu, nước đen thì là vực thẳm.
Trong đó hung hiểm nhất chính là đầm sâu nước đen!
Ta từ nhỏ lớn lên trong thôn cũng hiểu chút thủy tính, đầm nước đen đó là nơi mà ngay cả các thúc thúc bá bá trong thôn nghe danh cũng phải kiêng kị.
Ngươi không tưởng tượng được nó sẽ sâu bao nhiêu? Càng không biết trong nước rốt cuộc có thứ gì?
Cho dù biết bơi, một khi bị kéo vào trong cũng tuyệt đối không có đường sống, thứ trong nước muốn mạng của ta!
Ta cắn răng một cái, cắn nát đầu lưỡi cùng với một hạt phật châu giấu trong miệng nhổ ra.
Phật châu cùng với vụn sao màu đỏ cùng nhau đánh tan hình bóng phản chiếu trong nước, sau khi phật châu rơi xuống nước chân ta tức thì nhẹ bẫng.
Ta vội vàng rút chân bỏ chạy, đồng thời phía sau lưng ta cũng có người kéo ta một cái.
Ta một bên bình phục tâm tình, một bên lật người tránh xa người phía sau.
Ta kinh hỉ, lại khó tin nhìn người nọ: “Bạch Y Đạo Nhân?!”
Ban đầu khi nghe thấy giọng nói này, ta đã rất không dám tin.
Trước đó ta đều cho rằng Bạch Y Đạo Nhân đã chết thảm rồi, lại không ngờ đạo trưởng xuất hiện ở nơi này.
Bạch Y Đạo Nhân thở hắt ra một hơi thật lớn: “Trương A Tứ, ngươi làm ta sợ muốn chết, ta cất công chạy về giúp ngươi.”
“Nhưng không ngờ vừa đuổi tới, liền thấy ngươi đi về phía đầm nước kia.”
“Ngươi suýt chút nữa đã bị thứ trong đầm nước kia kéo xuống làm thế thi rồi.”
Ta phủi phủi thân thể đứng dậy: “Đa tạ đạo trưởng, bất quá đạo trưởng sao ngài lại qua đây?”
“Trong nhà ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Bạch Y Đạo Nhân thở dài một hơi: “Nói ra thì rất dài.”
Vừa định nói gì đó chợt y giống như phát giác ra động tĩnh gì, kinh hãi nhìn về phía khu rừng cách đó không xa.
Sắc mặt Bạch Y Đạo Nhân đại biến: “Không ổn, mau đi!”
Y kéo ta liền cắm đầu chạy lên núi.
“Sao ngươi dám ra ngoài vào buổi tối, những thứ dơ bẩn đó đều đuổi tới rồi!”
“Thật muốn mạng mà!”
Ta bị kéo chạy vừa định kể cho Bạch Y Đạo Nhân nghe chuyện của Thanh Long Tự.
Chợt ta nhìn thấy đôi giày của Bạch Y Đạo Nhân.
Một đôi giày vải màu xám đậm, mặt giày rách nát còn dính chút ít vết máu!