Bên trong hậu viện Thanh Long Tự.
Cục diện đã hoàn toàn bị nữ nhân ôm đứa trẻ sơ sinh thống lĩnh.
Liễu Quả đại sư đã khôi phục thân phận hoàn toàn mang bộ dáng khảng khái hy sinh.
Các tăng nhân khác trong chùa trốn trong bóng tối bi minh, Tịnh Sơ đặc biệt khiếp sợ.
Hắn từng giống như ta cho rằng.
Chỉ cần giúp Liễu Quả đại sư khôi phục thân phận thật sự, như vậy hiểu lầm được giải khai, nữ nhân cũng không cần thiết phải ra tay với Liễu Quả đại sư.
Chỉ tiếc là hắn nghĩ quá nông cạn, cũng quá đánh giá thấp ả.
Giống như Liễu Nhân bốn mươi năm trước, đơn giản cho rằng chỉ cần trao đổi thân phận với Liễu Quả là có thể trốn thoát.
Lại không ngờ ngay từ đầu lệ quỷ do nữ nhân hóa thành đã muốn tàn sát toàn bộ Thanh Long Tự.
Đây đã không còn là ai là Liễu Nhân, ai là Liễu Quả, hay ai mới là người mang tội nghiệt nặng nhất, những thứ này đã không còn quan trọng nữa.
Mục đích của nữ nhân từ đầu đến cuối đều là muốn Thanh Long Tự triệt để diệt môn.
Chấp niệm của ả quá nặng, bởi vì chấp niệm đó ở bến xe buýt ả đã cứu ta một mạng.
Bởi vì chấp niệm ả đã giết mấy chục mạng người của Thanh Long Tự, canh giữ Liễu Nhân bốn mươi năm!
Liễu Quả đại sư ả đương nhiên không thể buông tha, cho dù không có bất kỳ quan hệ nào với sự kiện năm đó.
Ta bị xách lơ lửng trên không trung, không lộ ra vẻ mặt kinh hãi, ngược lại còn điên cuồng cười nhạo.
Khi đến Thanh Long Tự, ta lại đưa ra hai dự tính.
Một là thuyết phục thành công lão thái thái, giải khai thân phận của Liễu Nhân.
Oán khí của lão thái thái vừa tiêu tan như vậy là có thể cứu được Liễu Nhân đại sư, đến lúc đó tử kiếp của ta cũng có cách hóa giải.
Hai là một cục diện cực đoan khác, đó chính là thuyết phục không thành công hoặc là tình huống khác dẫn đến bản thân rơi vào tử cục.
Trạng thái nguy hiểm cực đoan, nếu là lúc này thì chỉ có tự bạo.
Cái gọi là tự bạo cũng chính là ngồi chờ tử kiếp đến.
Bất luận rơi vào hiểm cảnh nào chỉ cần mười hai giờ đến, không có thứ gì có thể cản được tử kiếp.
Ta tin rằng sự khủng bố của quỷ tức phụ kia của ta cao hơn nữ nhân ôm đứa trẻ sơ sinh trước mặt này.
Phải biết rằng một cọc Âm Hôn Khế có thể cứ thế bảo vệ một đứa trẻ sơ sinh sống không quá bốn canh giờ đến tận mười tám tuổi!
Năm đó ngay cả Bạch Y Đạo trưởng cũng không có chút biện pháp nào, nhưng dựa vào Âm Hôn Khế ta cứ thế sống sót.
Đúng như lời gia gia nói: “Trước khi cưới nàng bảo vệ ta, sau khi cưới muốn mạng ta.”
Đã muốn mạng của ta, vậy nàng đương nhiên sẽ không để ta dễ dàng bị con quỷ khác giết chết.
Đây là chuyện sau này ta mới nghĩ thông suốt.
Mấy ngày nay mặc dù gặp phải rất nhiều chuyện, đủ loại chuyện quái dị, thậm chí suýt mất mạng.
Nhưng đó vẫn là suýt chút nữa, lúc ở dưới đáy hồ rõ ràng sắp mất mạng rồi.
Nhưng ta giống như bật hack vậy, cứ không chết được.
Bóng người nữ nhân dưới đáy hồ kia, có lẽ chính là nàng.
Nữ nhân đi theo sau lưng ta mà ông chủ nhà nghỉ nói có thể cũng là nàng.
Tóm lại mà nói ta chết thì dễ, nhưng chết cũng không dễ như vậy, muốn lấy mạng ta, trước tiên đánh thắng tức phụ của ta đã!
Cho dù ta vì tử kiếp mà chết, ít nhất cũng có thể cứu được Liễu Quả đại sư.
Liễu Quả đại sư là người không tồi, từ việc lão thay thế cái tên Liễu Nhân này là có thể nhìn ra.
Biết rõ cái tên Liễu Nhân này đòi mạng, lão vẫn gánh vác.
Tịnh Sơ thấy ta không hoảng sợ mà còn cười, tưởng ta bị dọa cho choáng váng rồi.
Nữ nhân ôm tử anh hung tợn nhìn chằm chằm ta: “Ngươi cười cái gì?”
Lực đạo trên cổ đang tăng lên, trên tay ngay cả sức lực cầm vững điện thoại cũng không còn, điện thoại tự nhiên rơi xuống đất.
Ta không phát ra được âm thanh, chỉ có thể mấp máy môi.
Con mắt phải vẫn luôn nhắm chặt, lúc này cũng vô lực khống chế tự nhiên mở ra, tròng trắng đồng tử đảo lộn kỳ dị biết bao.
Ta đánh giá ả, cười khẩy.
Mà khẩu hình của ta biểu đạt là: “Mười hai giờ sắp đến rồi.”
Nữ nhân không đọc hiểu lời ta, nhưng lại nhìn thấy con mắt phải của ta.
Ả không thể duy trì sự lạnh nhạt được nữa, biểu cảm khoa trương kinh hãi hẳn lên: “Là ngươi!”
“Thứ chui ra từ trong núi kia là ngươi!”
Ta nghi hoặc, thứ gì cơ?
.
Thanh thời gian trên màn hình điện thoại dưới đất: “11:59”
“12:00”.
.
Đột nhiên.
Cộc! Cộc cộc!
Cộc cộc cộc!
Cửa Thanh Long Tự bị gõ vang!
Sắc mặt ta và Tịnh Sơ đều không nhịn được biến đổi, bởi vì lúc chúng ta đi vào căn bản không đóng cửa!
Hoàn toàn quên đóng rồi!
Đây là gõ cái cửa nào?
Lúc này cánh tay vô hình bóp cổ ta đột nhiên biến mất, khiến ta suýt chút nữa ngã phịch mông xuống đất.
Vừa định xem thử có chuyện gì.
“Mau nhắm mắt lại! Không được nhìn!”, giọng nói của Liễu Quả như sấm sét gầm thét bên tai ta.
Trong lúc ta còn đang ngẩn người, Liễu Quả đã nhanh hơn một bước dùng tay che mắt ta lại.
A a a!
Tiếng kêu thảm thiết của nữ nhân ôm tử anh vang lên một giây sau khi tầm nhìn của ta bị che khuất.
A a a!
Không muốn! Ngươi! A a a!
Kêu gào, thê thảm, không cam lòng cùng với phẫn nộ.
Ta chưa từng tưởng tượng đại lệ quỷ giết mấy chục mạng người của Thanh Long Tự lại có tiếng kêu thê thảm, kinh hãi như vậy.
Gần như khó có thể tưởng tượng ả có thể phát ra loại âm thanh này, nhưng lại chân chân chính chính nghe thấy.
Tử kiếp của Âm Hôn Khế đến rồi!
Quả nhiên quỷ tức phụ là kẻ bao che khuyết điểm, người của nàng chỉ có nàng mới được giết.
Thật không biết nên vui mừng, hay nên bi thương.
Liễu Quả đại sư dường như đi tới bên cạnh ta, một tay lão gắt gao che mắt ta, tay kia ấn lên lưng ta.
Lão kề sát tai ta, dùng giọng điệu ngưng trọng, kiêng kị chưa từng có vì hậu quả nghiêm trọng nói:
“Tuyệt đối không được mở mắt ra, càng không được hành động thiếu suy nghĩ.”
“Tiếp theo mọi chuyện ngươi đều phải nghe theo sự chỉ huy của ta, bất luận bên ngoài có âm thanh gì cũng không được quan tâm, cho dù là trời sập xuống cũng đừng đi quản.”
“Bất luận ngươi nghe thấy âm thanh gì, bất kỳ âm thanh nào, giọng nói của bất kỳ ai cũng không được nghe, tuyệt đối đừng để ý tới!”
Liễu Quả đại sư khi gặp lại lần nữa cho ta ấn tượng là một vị đại sư sâu không lường được.
Nhưng hôm nay vị đại sư này lại hoảng sợ, cẩn trọng như vậy.
Ta đờ đẫn gật đầu, sau đó liền được Liễu Quả dẫn dắt thân thể nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Tuy không biết phải đi về hướng nào, nhưng phía trước vẫn luôn có đường.
Tiếng kêu thảm thiết của nữ nhân ôm tử anh lần sau thê thảm hơn lần trước, cuối cùng không chống đỡ được mấy cái, âm thanh đã biến mất.
Không biết là ả chạy trốn, hay là đã bị giải quyết rồi.
Lúc này phía xa sau lưng đột nhiên có người gọi ta: “Trương A Tứ, ngươi đi đâu?”
Giọng nói này suy yếu, rất là nhu hòa.
Là giọng của Liễu Quả đại sư!
Thân thể ta chấn động.
Liễu Quả đại sư gọi ta ở phía sau, vậy người đang dẫn ta đi bây giờ là ai?
“Trương A Tứ mau dừng lại, ngươi đi đâu?”
“Tử kiếp đến rồi, ngươi không thể đi! Sẽ mất mạng đấy!”
“Ngươi chỉ có ở lại đây ta mới có thể cứu ngươi!”
Liễu Quả đại sư phía sau khản giọng gào thét như sắp rách cả cổ họng.
Liễu Quả đang che mắt ta sợ hãi nói: “Đừng nghe, mau đi!”
“Cái gì cũng đừng để ý tới!”
Lúc ta còn đang do dự, phía sau lại vang lên giọng nói của tiểu Tịnh Sơ.
“Trương A Tứ, ngươi không cần trốn nữa đâu.”
“Vị nữ thí chủ lệ quỷ bốn mươi năm trước không biết bị làm sao đột nhiên biến mất rồi, trên người Liễu Quả sư tổ toàn là máu, ngươi mau cùng ta đỡ sư tổ về.”
“Nữ nhân bên cạnh ngươi là ai vậy? Ngươi định đi đâu với ả?”