Ta lần nữa bước vào Vạn Bảo Phường.
Hồng tỷ trước đó lập tức tươi cười rạng rỡ sáp lại gần, mùi nước hoa nồng nặc gần như khiến người ta hít thở không thông:
“Soái ca, quay lại rồi à?”
“Lúc trước ta có chút chậm trễ hy vọng ngươi đừng để bụng a.”
Ta nhíu mày, thực sự không hiểu thái độ của Hồng tỷ này sao lại thay đổi nhanh như vậy? Lương tâm trỗi dậy rồi?
Nhưng ta rất không thích ứng với loại người như ả, so ra thì cô em trẻ tuổi trước đó vẫn tốt hơn.
Ta ở một góc quầy lễ tân cuối cùng cũng nhìn thấy cô em trẻ tuổi đó,
Không biết vì sao, tâm trạng cô rất sa sút, hốc mắt ửng đỏ, giống như vừa mới khóc.
Lúc này một lão nhân hoa giáp cười lớn, sải bước đi tới: “Tiểu huynh đệ hạt châu này là của ngươi?”
Lão xòe lòng bàn tay ra, đưa ra một hạt châu.
Xá Lợi Tử!
Ánh mắt ta lập tức trở nên lạnh lẽo, xem ra lão nhân này nhận ra Xá Lợi Tử, lão ở đây chuyên môn đợi ta,
Không ngờ Vạn Bảo Phường ở một huyện thành nhỏ lại có người nhận ra Xá Lợi Tử.
Ta đáp: “Phải.”
Khấu Lão nghe vậy càng thêm mừng rỡ như điên, vội vàng chào hỏi: “Các ngươi mau đi chuẩn bị loại trà tốt nhất.”
“Đến đến, tiểu huynh đệ mau mời ngồi, mau mời ngồi!”
Lão mời ta đến khu vực tiếp khách, ta cũng không khách sáo trực tiếp ngồi xuống muốn xem lão có ý đồ gì.
Khấu Lão không để Xá Lợi Tử trên tay nữa, mà đặt vào khay trên bàn, thăm dò hỏi: “Tiểu huynh đệ biết hạt châu này là gì không?”
Ta ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Lão tiên sinh, không phải cũng biết hạt châu này là vật gì sao?”
“Bất quá, vật này chú trọng chữ duyên, lão tiên sinh cầm lấy cũng vô dụng, ta nghĩ lão tiên sinh hẳn sẽ không đánh cược bảng hiệu của Vạn Bảo Phường để giữ lại hạt châu này chứ.”
Nếu lão nhân này thực sự có mưu đồ bất chính với Xá Lợi Tử, vậy ta bắt buộc phải dập tắt ý niệm của lão.
Mắt Khấu Lão sáng lên: “Chú trọng chữ duyên? Xem ra tiểu huynh đệ là người trong nghề.”
“Tuổi tác nhỏ bé lại có duyên phận lớn như vậy, vật này ta dám nói là vô giá chi bảo, chỉ tiếc giống như tiểu huynh đệ nói chú trọng chữ duyên, người khác lấy được cũng vô dụng.”
“Cho nên ta hoàn toàn không có ý đồ với hạt châu này, mà là với tiểu huynh đệ ngươi!”
Ta? Ta theo bản năng ớn lạnh một cái, đánh giá Khấu Lão một chút,
Y phục chỉnh tề, khí chất phi phàm không giống như là một kẻ.
Lúc này Hồng tỷ bưng nước trà lên.
Ta không biết thưởng trà, cho nên uống trà cũng giống như uống nước, không nói đến lễ nghi trà đạo gì cả.
Khấu Lão nhấp một ngụm nhỏ nói:
“Ta cũng không có hứng thú gì, chỉ thích đem những châu báu, trân phẩm gì đó gia công thêm một bước, thăng hoa, cho nên bình thường luôn ở phía sau.”
“Hôm nay suýt chút nữa thì để tiểu huynh đệ ngươi đi mất, nếu ngươi thực sự đi rồi, ta e rằng phải mấy ngày mấy đêm không ngủ được.”
“May mà Tiểu Hồng kịp thời giữ ngươi lại, quả nhiên trong cửa hàng có mấy nhân viên lanh lợi tháo vát chính là khiến người ta yên tâm a.”
Lão vô cùng hài lòng nhìn về phía Hồng tỷ,
Lão nhân này hứng thú với ta chuyện gì ta không hiểu rõ, nhưng trong đó có một chuyện ta dường như đã hiểu.
Lúc trước nhìn thấy cô em trẻ tuổi khóc đỏ mắt, bây giờ lại nghe nói là Hồng tỷ giữ ta lại?
Chuyện này còn chưa rõ ràng sao?
Nữ nhân này thật đủ tồi tệ, đẩy ta cho người khác, có công rồi lại vội vàng xông lên cướp.
Ta liếc Hồng tỷ một cái, Hồng tỷ căn bản không dám đối thị với ta, luôn hiến mị cười.
Thế là ta cảm thán xen vào một câu: “Nhân viên trong cửa hàng của lão tiên sinh quả thực là đủ lanh lợi, nếu không phải cô nương đó ta có lẽ thực sự đã đi chỗ khác rồi.”
Lúc nói chuyện, ta nhìn về phía cô em trẻ tuổi đang lén lau nước mắt ở trong góc.
Khấu Lão nhíu mày, người được người ta tôn xưng là Khấu Lão, tự nhiên cũng không phải kẻ ngốc nghếch gì,
Người càng già càng tinh ranh, so với chút chuyện này lão càng quan tâm đến phản ứng của ta hơn.
Hơn nữa nhân viên của lão lão còn không hiểu sao, bản tính của Hồng tỷ lão vẫn biết một chút.
Lập tức lão sai người gọi cô em trẻ tuổi đó qua.
Tiểu cô nương một bụng ủy khuất lại gặp phải trường hợp lớn thế này sợ tới mức liên tục nức nở.
Ta thân thiện nhìn cô, cho cô một ánh mắt.
Cô cũng cắn răng, lấy hết can đảm cáo trạng,
Cùng lắm thì không làm nữa, cũng không chịu nỗi uất ức này.
Tiểu cô nương một hơi tuôn ra hết uất ức của mình.
Còn Khấu Lão thì sắc mặt lúc xanh lúc đỏ.
Không chỉ là ta bị lạnh nhạt, đối xử phân biệt, quan trọng hơn là lão bị lừa gạt.
Lão nhìn về phía Hồng tỷ, Hồng tỷ ở một bên thấp thỏm lo âu, vừa định giải thích gì đó,
Khấu Lão nhìn phản ứng của ả lập tức hiểu ra,
Lập tức bảo ả cút đi,
Hồng tỷ một nhân viên lâu năm, đột nhiên bị đuổi đi, ả chắc chắn không cam tâm,
Vốn định làm ầm ĩ một trận, tốt nhất là làm lớn chuyện,
Kết quả Khấu Lão trực tiếp đưa ra thời gian,
Mười phút, mười phút không đi.
Trong Đại Xương Thị, giới châu báu ả đừng hòng tìm được việc làm nữa.
Lời này như sét đánh giữa trời quang, sắc mặt Hồng tỷ đột ngột hoảng sợ,
Ả một nhân viên lâu năm cũng không nắm rõ được thân phận của Khấu Lão,
Nhưng có thể biết được là Khấu Lão tuyệt đối có sức ảnh hưởng này, một câu nói khiến ả không thể tìm được việc làm ở Đại Xương Thị!
Không kịp do dự, ả chạy thục mạng ra phía sau xách túi của mình chạy ra ngoài, trong lúc đó giày cao gót gãy rồi cũng không dám dừng lại.
Sau khi Hồng tỷ đi, Khấu Lão hổ thẹn nói: “Có mắt không tròng a, suýt chút nữa còn thăng chức cho ả.”
“Không ngờ tiểu huynh đệ vừa đến đã phải chịu đãi ngộ như vậy.”
Ta xua tay: “Chuyện này không có gì, ta có thể hỏi danh xưng của lão tiên sinh không?”
Có thể nhận được kết quả này, có thể thấy Khấu Lão nể mặt ta rất nhiều, ta tự nhiên cũng không thể tiếp tục làm cao.
Khấu Lão tiếp tục nói: “Ta tên Khấu Chính Hải, ngươi gọi ta là Khấu Lão là được.”
“Nếu không phải những năm đầu ta từng nhìn thấy hạt châu này một lần, hôm nay suýt chút nữa đã nhìn lầm.”
“Thực ra thì, vòng vo mãi cũng chỉ có một chuyện.”
“Ta muốn cùng tiểu huynh đệ kết giao một chút?”
Ta hồ nghi hỏi: “Kết giao?”
Khấu Lão: “Chính là kết giao, trước đây từng gặp một vị kỳ nhân dị sĩ, hắn tính ra năm ta bảy mươi tuổi sẽ có họa huyết quang, cách giải duy nhất chính là tìm được một người sở hữu loại hạt châu như của ngươi.”
“Chỉ cần giao hảo với người đó, họa huyết quang của ta có thể hóa giải.”
“Năm nay ta đã sáu mươi chín tuổi, cách họa huyết quang không xa nữa rồi a.”
Ta nhón lấy hạt châu, cười khẽ nói: “Ta thấy thân phận của lão tiên sinh cũng không tầm thường, đã là độ tuổi bán thần tiên, sao còn tin cái đó?”
Khấu Lão cười nói: “Chuyện làm ăn của ta có thể làm lớn như vậy cũng là nhờ vị kỳ nhân dị sĩ đó, ta tự nhiên là tin tưởng không nghi ngờ.”
“Không biết tiểu huynh đệ có nguyện ý kết giao người bạn già này không?”