Quỷ Mộ Táng Âm Hôn Khế

Chương 39. Sự Kiện Nhảy Lầu!

Cường Tử ngã trên mặt đất, máu tươi từ khoang miệng trào ra, giống như đầu đập xuống đất mà không có bất kỳ động tác bảo vệ nào.

Căn bản không giống như rơi lầu bình thường!

Thi thể của Cường Tử mang lại cho ta cảm giác chính là như vậy.

Mùi máu tanh điên cuồng ập tới, ta tiện tay sờ một cái trên mặt toàn là máu tươi,

Đầu của Cường Tử đều đã nứt toác, nhưng mắt hắn vẫn còn, cái đầu tàn tạ không chịu nổi vừa vặn trừng trừng nhìn ta.

Cường Tử chết rồi.

Rõ ràng lúc ta đi hắn vẫn còn đang ngủ trong ký túc xá, bây giờ lại từ trên lầu ký túc xá nhảy xuống.

Ta lập tức liên tưởng đến lời đồn về tòa nhà dạy học cũ,

Tòa nhà đó được xây dựng trên bãi tha ma, vốn dĩ sự kiện linh dị không ngừng xảy ra, mười năm trước không phải có một lượng lớn học sinh tập thể nhảy lầu sao?

Mà Cường Tử và Bàn Tử vừa từ đó trở về.

Quả nhiên bọn họ vẫn không thể thoát khỏi sự bất tường của tòa nhà dạy học cũ, lúc đó nếu ta đi theo không phải cũng là một con đường chết sao?

Về ký túc xá thì bị ám sát, đi tòa nhà dạy học cũ sẽ nhiễm phải bất tường, quả thực giống như tử cục tất tử.

Ta ở trong lòng thầm chửi vài câu,

Đột nhiên ta nghĩ tới điều gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía ký túc xá,

Tức khắc xông vào trong tòa nhà ký túc xá.

Bàn Tử!

Cường Tử đã nhảy lầu, Bàn Tử chắc chắn cũng không thoát được.

Bọn họ cùng nhau đi tòa nhà dạy học cũ, hắn cũng nhiễm phải bất tường.

Ta một hơi leo liền năm tầng, tiếng động chạy bộ đánh thức không ít học sinh, tiếng chửi rủa vang lên tứ phía.

Đến trước cửa ký túc xá, một cước đạp tung cửa.

Mùi rượu bên trong đã tan đi, ta lập tức nhìn về phía giường,

Chỉ thấy chăn màn vốn dĩ phồng to của Bàn Tử đã bị lật tung, dép lê của Bàn Tử cũng đã không còn.

Mà trên giường của Cường Tử chăn màn lại phồng to.

Nhảy lầu. nhảy lầu. sân thượng tầng sáu!

Ban công ký túc xá không có bóng dáng Bàn Tử, cho nên hắn muốn nhảy lầu thì chỉ có thể từ tầng sáu nhảy xuống.

Ta vừa định rời đi,

Đột nhiên nhận ra có chỗ nào đó không đúng, vi hòa.

Ta dời mắt về lại trên giường,

Trên giường của Cường Tử có người quấn chăn ngủ, theo nhịp thở phập phồng lên xuống.

Đồng tử co rụt mạnh, sao có thể? Cường Tử vừa mới ngã chết trước mặt ta!

Người trên giường này tuyệt đối không phải Cường Tử!

Hắn là ai?

Ta chần chừ tiến lên, theo bản năng vươn tay muốn lật chăn của Cường Tử ra.

“Có người muốn nhảy lầu a!”

Bên ngoài lối vào cầu thang đột ngột vang lên tiếng hét,

Ta lập tức bừng tỉnh, tay ta đã đặt lên chăn của Cường Tử.

Ta cắn đầu lưỡi khiến bản thân tỉnh táo, quay người chạy ra khỏi ký túc xá lao thẳng lên tầng sáu.

Trên sân thượng tầng sáu năm học sinh đang liều mạng cản Bàn Tử lại, mà Bàn Tử giống như trúng tà đi về phía mép sân thượng.

Sức lực của Bàn Tử lớn đến dọa người, năm học sinh đó cứ thế bị Bàn Tử kéo lê đi.

Ta thấy thế cũng xông lên khóa cổ Bàn Tử, thử gọi hắn tỉnh lại bên tai,

Nhưng Bàn Tử hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, tiếp tục đi về phía trước một chân đã bước lên gờ sân thượng,

Ánh mắt ta liếc xuống dưới một cái,

Thi thể Cường Tử ở ngay bên dưới, dưới độ cao này nhìn giống như một chấm đỏ nhỏ.

Chỉ nhìn một cái cảm giác chóng mặt sợ độ cao, cảm giác mất kiểm soát bụng dưới liền điên cuồng ập tới.

Một học sinh ôm đùi Bàn Tử gào khóc: “Đệt, tên mập chết tiệt này ăn gì lớn lên vậy? Sao sức lực lớn thế này?”

Một học sinh khác chửi rủa nói: “Đây không phải là nhi tử của hiệu đổng sao? Sao bây giờ nhi tử của hiệu đổng đều nhảy lầu rồi.”

Ta dùng sức khóa cổ Bàn Tử, cho dù mặt hắn đỏ bừng bước chân cũng không chậm lại nửa phần.

Lúc này ta có chút hiểu ra tại sao mười năm trước tòa nhà dạy học cũ lại có nhiều học sinh nhảy lầu như vậy, sức người căn bản không thể ngăn cản những người nhảy lầu này.

Cứ tiếp tục như vậy bọn họ không buông tay ra thì chờ cùng hắn nhảy lầu đi.

Năm học sinh khác đã sợ rồi.

Trong lúc cấp bách ta nghĩ tới một thứ,

Hỏa diễm màu u lục!

Nói không chừng thứ này sẽ có tác dụng với Bàn Tử, ban đầu ngay cả người giấy cũng có thể thiêu rụi.

Không biết từ lúc nào ta đã nắm được bí quyết xuất hiện của hỏa diễm u lục, chỉ cần nhớ lại cảm giác của hai lần trước,

Hỏa diễm sẽ bốc cháy trên ngón trỏ ngón giữa của ta.

Trên ngón tay lại một lần nữa bốc cháy hỏa diễm quỷ dị, ta trực tiếp dùng ngón tay đang bốc cháy tóm lấy cổ Bàn Tử.

Bàn Tử lần này xuất hiện phản ứng, hắn giống như gặp phải thứ gì đó toàn thân run rẩy.

Chưa đến ba giây Bàn Tử liền bất động, ngay sau đó là thân hình như ngọn núi đổ ập xuống.

Sáu người chúng ta vội vàng né ra, để Bàn Tử tự nhiên ngã xuống đất.

Làm chúng ta mệt mỏi như vậy ném hắn một cái cũng là đáng đời.

Năm học sinh khác cũng mệt bở hơi tai, ta nói với bọn họ đây là bạn cùng phòng của ta, không biết bị sao.

Suy cho cùng cũng không thể nói là hắn trúng tà được.

Ta nhờ năm đồng học khiêng Bàn Tử về ký túc xá trước, sợ hắn đột nhiên tỉnh lại lại bắt đầu nhảy lầu.

Lúc về ký túc xá ta vẫn lo lắng trùng trùng, thứ nằm trên giường Cường Tử rốt cuộc là gì?

Cường Tử đã chết rồi, thứ giấu trong chăn của Cường Tử là gì?

Tuy nhiên lần này trở về ký túc xá ta lại nhíu chặt mày,

Giường của Cường Tử đã bị lật tung!

Trên giường đó không có gì cả.

Thứ đó đi rồi?

Mấy người chúng ta ném Bàn Tử lên giường, phòng ký túc xá này ta chắc chắn sẽ không tiếp tục ở lại nữa,

Đi khóa chặt ban công lại trước, sau đó chuẩn bị thu dọn đồ đạc.

Lúc quay đầu lại mấy người đó vẫn đang bàn tán về Bàn Tử,

Ta quan sát trái phải một chút, nghi hoặc hỏi: “Hai người kia đâu?”

Một đồng học mờ mịt: “Hai người kia nào? Không phải chỉ có bốn người chúng ta sao?”

Sắc mặt ta đột biến: “Bốn người? Ý gì?”

“Vừa rồi mấy người chúng ta lên sân thượng?”

Một đồng học khác cũng nghi hoặc nói: “Bốn người chúng ta a, còn bị tên mập đó kéo lê đi, còn cùng nhau khiêng tên mập về”

“Ngươi cái này cũng không nhớ rồi?”

Thần tình ta không khỏi có chút âm trầm.

Ta dám xác định người lên sân thượng là sáu người, khi ta lên sân thượng trên sân thượng đã có năm người!

Nhưng bây giờ khẩu cung của ba người này như đúc cùng một khuôn, ba người.

Lúc ta chưa lên sân thượng, chỉ có ba người!

Nam sinh vừa rồi hét trên sân thượng có người nhảy lầu lúc này không có mặt, một người khác cũng không có mặt, có lẽ đó không phải là người.

Ngoại trừ ta ra câu trả lời của ba người còn lại đều giống nhau, người lên sân thượng người kéo Bàn Tử về tổng cộng chỉ có bốn người,

Chưa từng có người thứ tư, người thứ năm,

Ngược lại là ta luôn thỉnh thoảng nói chuyện với không khí.

Trong mắt bọn họ ta mới là bệnh thần kinh.

Ba học sinh đó lập tức cảm thấy cả phòng ký túc xá chúng ta đều có vấn đề, không ai muốn ở lại đây nữa,

Lúc này dưới lầu vang lên tiếng hét chói tai:

“A! Có người nhảy lầu rồi!”

“Chết người rồi!”

Ta nghĩ hẳn là thi thể của Cường Tử đã bị phát hiện, ba học sinh đó hoảng sợ chạy ra ngoài.

Còn ta cũng vội vàng thu dọn đồ đạc, hôm nay ngủ ghế tựa cũng không ở lại ký túc xá nữa.

Giường của ta ở tầng dưới, Oan Hồn Cốt bị ta giấu ở phía trong giường,

Khi ta thu dọn đồ đạc một thứ khiến ta phát lạnh.

Hồng Sát Yếm Thắng Hạp!

Ta nhớ rất rõ, lúc đó cái hộp này rơi ra từ ba lô đã bị nhét trở lại, bây giờ cái hộp này lại xuất hiện ở phía trong giường.

Khóa kéo ba lô của ta cũng đã bị mở ra.

Là người khác làm? Hay là Hồng Sát Yếm Thắng Hạp tự mình trốn ra?

Ta trèo lên giường lấy lại cái hộp, đột ngột phát hiện chỗ bức tường bị cái hộp che khuất có một câu nói.

“Lật ra sẽ chết!”