Quỷ Mộ Táng Âm Hôn Khế

Chương 45. Thức Đêm Ở Nhà Nghỉ

Đêm nay vẫn không thể ngủ.

Vì để tỉnh táo, ta đã mua trước ớt, dầu gió, trầu cau vân vân.

Lúc tám giờ ta ăn xuống quả ớt đầu tiên, cảm giác bỏng rát kích thích lan tỏa khắp khoang miệng.

Lại nặn thêm một chút mù tạt vào miệng, nháy mắt hơi cay xộc lên não.

Cực kỳ tỉnh táo!

Có những thứ này, đêm nay cũng không khó khăn như vậy nữa.

Dựa vào những thứ này cộng thêm máy tính có sẵn trong nhà nghỉ, ta bắt đầu thức đêm...

Cốc cốc cốc!

“A Tứ!”

Sao hình như nghe thấy thanh âm của Tề Kỳ?

Ta tháo tai nghe xuống, bên tai quả thật vang lên thanh âm của Tề Kỳ.

“Trương A Tứ! A Tứ!”

Cốc cốc cốc!

Nàng ở bên ngoài vừa gõ cửa, vừa kêu la.

Ta muốn đi mở cửa, nhưng lý trí khiến ta không thể làm như vậy.

Xoắn xuýt một lát, ta hướng ra ngoài hô: “Tề Kỳ ngươi cứ chờ thêm chút đi, ừm... đợi đến mười hai giờ đi...”

Tề Kỳ ở bên ngoài ngạc nhiên kêu to: “Mười hai giờ? Ngươi bảo ta đợi đến mười hai giờ hả?”

Ta ốc còn không mang nổi mình ốc chơi game: “Ngươi đi tìm lão bản mở một phòng nữa đi.”

Tề Kỳ: “Ta... ta sợ a... vừa nãy trong nhà Lăng Anh ta đều không ở nổi nữa rồi... vẫn là bên ngươi an toàn một chút.”

“Ngươi cứ mở cửa đi mà, ta cũng đâu phải người xấu gì.”

Ta: “Ta sợ ngươi là người tốt...”

Tề Kỳ không bỏ cuộc tiếp tục kêu la, không bao lâu bắt đầu nức nở khóc lóc.

Ta bực bội đeo tai nghe lên, nhân từ với người khác, chính là đang mãn tính tự sát...

...

Qua một hai canh giờ sau, thời gian cuối cùng cũng qua mười hai giờ.

Tề Kỳ vẫn ở ngoài cửa nhỏ giọng khóc.

Ta đi tới mép giường, Hồng Sát Yếm Thắng Hạp trong ba lô đã sớm kìm nén không được rồi.

Giống như lần trước, ta mang nó vào trong phòng tắm.

Bàn tay khô quắt quỷ dị đem hộp chống ra, rất là tự giác dùng móng tay trên sàn nhà khắc xuống một dòng chữ.

“Mở cửa sẽ chết!”

Làm xong những thứ này bàn tay khô trở về, tự mình đóng hộp lại.

Ta gắt gao chằm chằm vào dòng chữ kia, dư ba trong lòng vẫn chưa dừng lại.

Ngoài cửa quả nhiên không phải thứ gì sạch sẽ, những tà ma này quá biết lợi dụng tâm lý con người rồi.

Vừa nãy nếu hơi mềm lòng mở cửa, vậy thì thật sự là tự sát!

Có câu nói này, đừng nói ngoài cửa là Tề Kỳ, cho dù là mười bảy mười tám mỹ nữ ở ngoài cửa ta cũng không mở!

Chơi game đến nửa đêm về sáng, tinh lực cũng dần dần tiêu hao.

Ta nhét quả ớt vào miệng, tỉnh táo tỉnh táo.

Tính cả tối hôm nay, ta đã là liên tục ba ngày không ngủ rồi.

Ngày đầu tiên bởi vì chuyện của Toán Bàn, Bàn Tử bọn họ chỉ riêng trong cục đều chạy ba chuyến, đêm đó làm sao mà ngủ.

Ngày thứ hai liền đi nhầm vào sự kiện khu giảng đường cũ, điều này khiến ta càng không dám ngủ.

Ngày thứ ba này, cũng chính là bây giờ, hoàn toàn hoàn toàn là đang dùng mạng để thức.

Thức đêm giảm thọ, ngủ nháy mắt mất mạng...

Tiếng khóc ngoài cửa vẫn đang tiếp diễn, khiến cho bầu không khí vừa áp ức vừa trầm thấp.

Lúc này điện thoại tít tít vang lên.

Lão bản nhà nghỉ bạo táo hô: “Ngươi có thể bảo nữ bằng hữu của ngươi đừng khóc nữa được không, nửa đêm ở đây khóc lóc nỉ non rợn người lắm.”

“Đều có lữ khách khác khiếu nại rồi.”

Ta cũng rất là bất đắc dĩ: “Đó không phải là nữ bằng hữu của ta a, hay là ngươi đi đuổi nàng đi?”

Lão bản nhà nghỉ mắng mỏ: “Nói hươu nói vượn, nàng ở trong phòng ngươi, ta đuổi nàng thế nào?”

Ta sửng sốt một chút đáp lại: “Nàng không phải ở ngoài cửa sao?”

Lão bản: “Ta đang ở hành lang tầng hai đây, làm gì có ai? Tiếng khóc là từ trong phòng ngươi truyền ra a!”

“Phòng ta?!!”

Sau lưng mãnh liệt lạnh toát, ta nháy mắt bừng tỉnh, phản ứng đầu tiên chính là bắt lấy Oan Hồn Cốt.

Cảm giác kinh hồn bạt vía sau đó chấn động khó định, ta xách Oan Hồn Cốt đứng dậy.

Cốc cốc cốc!

Cửa phòng lại bị gõ vang.

Thanh âm của lão bản ở bên ngoài hô: “Mở cửa! Làm cái gì vậy? Nửa đêm lại khóc lại nháo.”

“Các ngươi đừng ở đây nữa, ra ngoài đổi nhà khác đi.”

“Khách nhân không một ai ngủ được, cái này đều khiếu nại rồi.”

Cốc cốc cốc!

“Người đâu, mở cửa ra a?”

Sắc mặt ta cứng đờ như sắt, tiếng điện thoại bên tai chưa dứt.

“Nghe thấy chưa, bảo nữ bằng hữu của ngươi đừng khóc nữa, ta về đây.”

“Nửa đêm làm ra loại chuyện này, buồn ngủ chết đi được.”

Tít...

Ta quả quyết cúp điện thoại, ánh mắt nhìn về phía cửa.

Bên ngoài vẫn đang nói chuyện, khẩn cầu nói: “Mở cửa! Các ngươi đừng ở nữa.”

“Ta đây là cửa hàng nhỏ, không chứa nổi hai vị đại phật các ngươi, đây đã không phải là vấn đề có ồn ào hay không nữa rồi.”

“Mà là khách nhân khác không chấp nhận được a, ai chịu được nửa đêm cách vách khóc lóc? Nếu không ta trả lại tiền cho các ngươi được không?”

Ta hung hăng thở ra một hơi, cố gắng điều chỉnh nội tâm, lấy tai nghe tự mình đeo lên.

Đeo ba lô lên, chống Oan Hồn Cốt ngồi ở mép giường.

Bây giờ làm gì còn tâm trạng chơi game?

Lão ở bên ngoài kêu la, ta ở bên trong ngồi chờ.

Thậm chí chính ta cũng không biết tên bên ngoài là rời đi khi nào.

Tiếng kêu la của tên đó giống như khúc hát ru trên tinh thần vốn đã mệt mỏi đè thêm một cọng rơm.

Xuy... mắt phải đột nhiên một trận bỏng rát...

Đợi ta bừng tỉnh phát hiện ta đã không ở trong nhà nghỉ.

Ghế ngồi cứng nhắc, không gian u ám sắp xếp tuần tự bàn học.

Phòng học?

Ta từ trong túi mò ra mù tạt nặn một chút vào miệng, gãi gãi đầu cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

Vừa nãy đây chỉ là ngủ gật một cái chớp mắt, có đôi khi người buồn ngủ đến cực điểm ngay cả chính ngươi cũng không biết khi nào ngủ thiếp đi hoặc ngủ gật.

Trước kia lúc làm ca đêm ở xưởng đánh một cái ngủ gật, trên dây chuyền sản xuất đều xếp thành núi cao.

Ta đứng dậy đi tới ngoài cửa sổ, phòng học?

Đây rốt cuộc là chỗ nào?

Chỉ là đánh một cái ngủ gật lại giống như mộng du vậy, sau khi đi tới bên cửa sổ.

Ta đối chiếu hoàn cảnh xung quanh, cùng với hoàn cảnh ngoài cửa sổ, rút ra một kết luận khó có thể tin.

“Ta đã tới khu giảng đường cũ!”