Quỷ Mộ Táng Âm Hôn Khế

Chương 62. Việc Vặt Nhà Trấn Trưởng

Hồn Viêm thiêu đốt linh hồn đau đớn cũng không phải là đau đớn bình thường,

Như vậy đối với một hài tử là có chút tàn nhẫn, nhưng hắn tỉnh rồi a, hiệu quả rành rành ra đó.

Phụ nhân nhà trấn trưởng xông tới ôm lấy hài tử, khóc đến lê hoa đái vũ.

Mà tên đạo sĩ râu ria kia há hốc mồm có thể nuốt trọn một nắm đấm: “Giải... Giải quyết rồi?”

“Thế mà không dùng máu gà trống, đây là chuyện gì xảy ra?”

Lão gia tử lúc trước cũng tò mò đi tới: “Tiểu tử ngươi không phải người bình thường a.”

“Cũng chỉ biết một chút thủ đoạn nhỏ mà thôi.”

Ta tóm lấy gà trống chuẩn bị xách nó rời đi,

Đạo sĩ lập tức ngăn ta lại, thái độ phát sinh chuyển biến một trăm tám mươi độ:

“Xin lỗi, xin lỗi, vừa rồi là ta dùng lỗ mũi nhìn người.”

Ta lắc lắc con gà trống: “Không sao, ta cũng không để ý, hơn nữa con gà trống này không phải cho ta rồi sao, vừa vặn hòa nhau.”

Đạo sĩ quay đầu nhìn thoáng qua người nhà trấn trưởng, sau đó lén lút nói:

“Ngươi không cảm thấy người một nhà này có vấn đề sao? Vì sao chỉ có hài tử nhà hắn trúng tà?”

“Hơn nữa là lão đầu nhà hắn vừa chết không lâu, một người làm gia gia lại đi hại tôn tử của mình, ngươi chẳng lẽ không kỳ quái sao?”

“Trên đời chuyện kỳ quái nhiều vô kể, ta làm sao quản cho hết, hơn nữa nơi này không phải có ngươi sao? Đạo trưởng của Mao Sơn.” Ta trêu chọc nói.

Đạo sĩ xấu hổ nói: “Kỳ thật... Kỳ thật a, ta không biết bắt quỷ.”

“Ta chỉ biết một chút mánh khóe khu tà nhỏ, nhưng người nhà trấn trưởng này không chỉ bảo ta khu quỷ, còn bảo ta bắt quỷ, cái này ta làm sao biết a.”

“Nhìn tiểu tử ngươi khí chất phi phàm, trên đỉnh đầu toát ra một sợi kim quang, chắc chắn là môn hạ của vị cao nhân nào đó, cho nên ta muốn nhờ ngươi giúp ta một tay, yên tâm tiền chúng ta chia bốn sáu, ngươi sáu, ta bốn.”

Bước chân ta không dừng: “Ta có chuyện khẩn cấp, đại sự chết người, không có công phu ở chỗ này lưu lại.”

Ta là thích tiền, nhưng ở trước mặt tính mạng, tiền đương nhiên phải xếp phía sau.

Đạo sĩ vẫn không nguyện ý từ bỏ, đi theo móc ra móc vào trong túi:

“Tới, ngươi nhìn xem cái này, đây là di ảnh phụ thân của trấn trưởng kia.”

“Chính là lão đầu này đang hành hạ tôn tử của hắn.”

Ta tùy ý liếc mắt nhìn, bước chân bỗng nhiên dừng lại,

Nhướng mày nhìn thêm mấy lần, sau đó nghi hoặc nhìn đạo sĩ:

“Vị lão gia tử này không phải đang đứng sau lưng ngươi sao?”

Thần sắc đạo sĩ cứng đờ: “Ngươi nói cái gì?”

Ta nhìn đạo sĩ, không, hẳn là lão gia tử sau lưng đạo sĩ,

Đầu trọc, mũi ưng, một thân áo đen,

Phụ thân của trấn trưởng chính là vị lão gia tử lúc ta tiến vào đã kéo ta lại và nói về chuyện nhà trấn trưởng,

Lão là quỷ!

Lúc này vị lão gia tử kia đang ở sau lưng đạo sĩ, lộ ra một nụ cười cổ quái,

Trong ngực lão ôm một anh hài, chính là đứa vừa rồi bị Hồn Viêm của ta dọa chạy.

Mắt phải có thể nhìn thấy quỷ là một chuyện tốt cũng đồng dạng là chuyện xấu,

Trời mới biết người mình nhìn thấy rốt cuộc có phải là quỷ hay không, thế nhưng vị lão gia tử này liền không phải là người.

Bất quá đạo sĩ này có vẻ như không nhìn thấy quỷ, còn tưởng rằng hắn nhìn thấy được chứ.

Hai tay đạo sĩ không nhịn được run rẩy, hắn không nghi ngờ lời của ta ngược lại là nghe lọt vào trong lòng,

Sau lưng mình hiện tại đang đứng một lão đầu vừa chết không bao lâu a.

Tay của lão gia tử đặt trên bả vai đạo sĩ,

Một khắc sau đạo sĩ đột nhiên bay vút sang một bên, hung hăng đập vào cái cây bên cạnh,

Một màn quỷ dị đột ngột xuất hiện này,

Trong nháy mắt khiến cho đám người trong nhà trấn trưởng phá vỡ phòng tuyến tâm lý,

Có quỷ!

Đám người thét chói tai bỏ chạy, mà ta nhấc tay phải lên đối mặt với lão gia tử.

Lão gia tử lộ ra một nụ cười khổ sở:

“Ngươi không cần khẩn trương, ta không có ác ý, hơn nữa ngọn lửa kia của ngươi có thể tuỳ tiện thiêu ta đến hồn phi phách tán.”

“Xem ra phán đoán của ta là đúng, ngươi không phải người bình thường.”

Khóe môi ta nhếch lên một tia hứng thú: “Lão gia tử cũng đồng dạng không phải là quỷ bình thường đi.”

“Ta có chút tò mò, lão gia tử vì sao lại ra tay với thân tôn tử của mình?”

Biểu lộ của lão gia tử đột nhiên trở nên dữ tợn, ác độc, cắn răng nói: “Đó không phải là tôn tử của ta!”

“Là dã chủng của tiện phụ kia!”

“Tôn tử đầu tiên của ta bị tiện phụ kia cứ thế hại chết, mà tôn tử thứ hai căn bản không phải huyết mạch nhà ta!”

“Lúc trước tiện phụ kia thế mà ở bên ngoài vụng trộm, đứa hài tử đầu tiên cũng là bị ả và tình nhân của ả cố ý vứt bỏ, đem một đứa hài tử chưa tới một tuổi vứt bỏ bên ngoài sống sờ sờ chết cóng, ả còn ăn nói bừa bãi là đứa hài tử kia bị người ta trộm mất, hơn nữa chuyện vụng trộm của ả ròng rã kéo dài mấy chục năm, khiến cho nhi tử của ta đội nón xanh mấy chục năm a!”

“Mấy ngày trước ta phát hiện ả cùng người tư thông, ả chẳng những không biết xấu hổ, còn đem tất cả mọi chuyện đều rũ sạch ra, ta cứ thế bị hai người bọn họ sống sờ sờ chọc tức chết.”

Phản ứng của ta có chút thoát vai, cái này sao lại thành phim luân lý gia đình rồi?

Thân tôn tử, dã chủng?

Đứa hài tử đầu tiên bị vứt bỏ.

Nói cách khác tiểu nam hài vừa rồi không phải là thân nhi tử của trấn trưởng, mà là dã chủng do nhi tức của trấn trưởng cùng người khác vụng trộm sinh ra.

Mà anh hài bị Hồn Viêm dọa chạy kia, cũng chính là tử anh trong ngực lão gia tử mới là thân nhi tử của trấn trưởng?

Anh hài trong ngực lão gia tử phát ra từng tiếng khóc nỉ non, cả người đầy vết bẩn lộ ra vừa đáng thương vừa thê thảm,

Khuôn mặt nhỏ nhắn từ đầu đến cuối hướng về phía trấn trưởng phu nhân, bàn tay nhỏ bé ngay cả ngón tay cũng chưa mọc hoàn toàn hết lần này tới lần khác vươn về phía nữ nhân kia.

Oa... Thật sự là vừa hại não vừa đặc sắc,

Nếu là thật, vậy cái nón này đều đội đến mọc rễ rồi, trấn trưởng thế mà còn không biết tình hình thực tế thật sự là đủ đáng thương.

Ta đánh giá lão gia tử: “Cho nên ngươi muốn báo thù?”

Lão gia tử lắc đầu, lại dùng một loại ánh mắt phức tạp nhìn về phía anh hài trong ngực mình:

“Ta vốn chính là một lão đầu sắp chết, chết sớm một chút thì có thể thế nào?”

“Chỉ là đáng thương cho nhi tử và tôn tử của ta, hai thế hệ đều bị tiện phụ kia bức hại.”

“Gặp phải loại nhi tức này chỉ có thể coi như chúng ta nhìn lầm người, thời gian của ta sắp tới, không có cách nào lưu lại nhân gian nữa.”

“Nhưng đứa hài tử này đáng thương a, mới lớn chừng này đã bị thân nương vứt ở dưới mương, không bị dã thú ăn thịt lại cứ thế chết cóng, thi hài chậm rãi bị rác rưởi dưới mương vùi lấp, ta chưa từng nghĩ tới bức hại bất luận kẻ nào, ta chỉ là muốn để đứa hài tử này nhập thổ.”

Ta có vẻ như có chút hiểu được ý đồ của vị lão gia tử này:

“Ngươi khiến cho nhà nhi tử ngươi không được an ninh, để tử anh quấn lấy nam hài kia là muốn đụng phải một người trong nghề, nhờ hắn giúp tôn tử ngươi nhập thổ?”

Bị ta một lời đâm thủng sương mù, thần tình lão gia tử vô cùng kích động:

“Ngàn sai vạn sai không phải là lỗi của đứa hài tử vừa mới xuất thế này.”

“Cầu xin đại nhân, cho hài tử một cơ hội, để nó nhập thổ... Lá rụng về cội...”

Ngọn lửa xanh thẳm trên ngón tay bỗng nhiên tiêu tán, ta suy tư một lát nói: “Ta hiểu rồi.”

“Nhưng lão gia tử ngươi phải biết, đầu tiên ta là ôm thái độ hoài nghi đối với ngươi, ta sẽ không tin tưởng bất kỳ con quỷ nào.”

“Thứ hai chuyện ngươi nói bán tín bán nghi, nhưng ta có thể đi thử làm, còn như có thể tìm được hay không vậy thì nghe theo mệnh trời, ta có thể làm chỉ có bấy nhiêu.”

“Ta cũng chỉ là một người qua đường, một người qua đường thân bất do kỷ...”

“Nếu là lão gia tử ngươi tin tưởng được, lát nữa lúc ta rời đi có thể tiện đường giúp ngươi đem thi hài đào ra.”

Lão gia tử đột nhiên nước mắt tuôn trào, ôm anh hài quỳ xuống dập đầu thật sâu,

Ta muốn đem lão đỡ dậy, nhưng tay vươn ra lại rụt về.